Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1658: Chương 1652

Chương 1652

Hiếm khi thấy được một đêm đỏ trên bề mặt. Chỉ vì nó là một đêm đỏ không có nghĩa là ‘ông ấy’ sẽ luôn xuất hiện.

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ—kể từ ngày Satisfy mở cửa, chỉ có 3 lần người chơi nhìn thấy ông ấy. Chả mấy ai nghĩ chuyện đó là lạ cả. Một tên trộm mà bị nhìn thấy là đang ăn cắp thì sẽ buồn cười lắm.

Người ta không có ý thức về ông ấy. Nó thậm chí còn hơn thế thì có rất ít đề cập tới Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ trong các nhiệm vụ liên quan đến nghề đạo chích. Ông ấy là người có ít trọng lượng lên thế giới quan do nghề nghiệp ăn trộm của mình. Không đúng, ông ấy đã bị bác bỏ như là một danh hiệu hơn là một người. Đó là vì Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ là cái tên được ghi chép trong lịch sử từ cách đây rất lâu. Dĩ nhiên, ông ấy không chỉ xuất hiện trong lịch sử chính thức, mà còn cả trong những lịch sử hậu trường - nơi có thể được nhìn thấy qua các nhiệm vụ ẩn.

Bất luận thế nào, ông ấy cũng được miêu tả là tồn tại trong hầu hết mọi kỷ nguyên, nên họ phải chấp nhận nó như một cái tên được kế thừa giống như Lantier. Có nhiều người không thừa nhận sự tồn tại của ông ấy cho tới khi tin đồn bắt đầu lan truyền rằng ông ấy có liên hệ với Grid. Vào giây phút này, ông ấy đã xuất hiện trước mắt mọi người. Chưa kể—

“Ngươi...! Ngươii...!!”

Đó là một màn xuất hiện để lại ấn tượng mạnh. Ông ấy đã lấy đi trái tim của đại quỷ - kẻ đã lấy đi diện mạo lẫn năng lực của một Thánh Kiếm. Ông ấy dường như đã chứng tỏ điều đó. Nó là bằng chứng rằng ông ấy là tên trộm vĩ đại nhất cả trên bề mặt lẫn ở địa ngục.

“Ngươi có cùng thói quen với một con yêu tinh vàng, lũ trộm vặt, nên ta có thể lấy chúng đi. Chậc chậc.”

Trái tim trong đôi bàn tay Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ khác với cơ quan bình thường. Nó là một vòng tròn mở như một lối đi đến nơi nào đó và bên trong đen thui. Đó là một nhà kho. Nó là kho tàng chứa đầy vật phẩm lẫn các khái niệm mà Valefor đã ăn cắp trong suốt cuộc đời. Do đó, nó có thể là mục tiêu cho Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ.

“Đưa nó cho ta! Đưa cho ta!”

“Ngươi đang cầu xin mà không cố ăn cắp lại nó à? Ngươi trải chiếu ra mà cầu xin thì mới là đúng đấy.”

“Ahh...! Uwaah...!!”

Tiếng thét của Valefor ngày càng lớn. Nó chói tai, như tiếng kêu của một dã thú sắp chết vậy. Đó là một tiếng ồn hiển nhiên. Mặt của những người đã nhắm mắt và nhíu mày đã sớm giãn ra. Là bởi vì diện mạo của Valefor dần ghê tởm trở lại, trong khi Biban thì thu về vẻ huy hoàng ban đầu của mình.

Một người đàn ông trung niên đẹp mã là sự hấp dẫn đối với mọi người, bất chấp tuổi tác hay giới tính. Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đứng cạnh ông ấy và có vẻ mặt như đang nhai cứt.

“Chậc... Ngươi có gan để một mình đối mặt hạng sáu cơ à?”

“Chỉ có một trường hợp mà kiếm sĩ tránh giao tranh. Bọn ta phải giữ lấy niềm tin của mình.”

“Lời ngươi nói đúng là khoa trương.”

Biban đã đẩy Valefor vào cùng cực trong chớp mắt. Đó hoàn toàn là vì ông ấy đã mở ra trí giới của mình và đây là bằng chứng với bất cứ ai rằng ông ấy đang lo lắng. Mở trí giới là một hành động để lộ nguồn gốc của người sử dụng. Nó là một trong những lá bài tẩy không nên sử dụng bất cẩn. Đó là vì có khả năng cao điểm yếu của người sử dụng sẽ bị khám phá ra nếu họ không giết được đối thủ.

Thế nhưng, Biban đã mở trí giới của ông ấy ngay từ đầu. Đó là lẽ đương nhiên vì ông ấy đang nhận các hình phạt tại địa ngục. Các thành viên tòa tháp chịu ảnh hưởng từ các hình phạt của địa ngục, không giống với những sứ giả đã tập kích Hell Gao vài lần và vượt qua được chúng. Dĩ nhiên, nhờ địa vị cao mà họ đã kháng cự phần nào, nhưng họ yếu hơn nhiều so với khi ở trên bề mặt. Đấy là lý do Biban không thể dễ dàng chém Valefor và là lý do ông ấy để cho Valefor tiếp cận.

Biban tất nhiên không có ý định bào chữa. Vũ lực dự trữ của Valefor - cho phép hắn thu hẹp khoảng cách bằng hết sức bình sinh - là không thể tin được. Còn nữa, hắn gây ra áp lực rất lớn. Hắn là một đối thủ không thể dễ dàng đánh bại được ngay cả trong trạng thái hoàn hảo. Một đại quỷ đơn số tại địa ngục mạnh tới mức đó đấy.

“...Nói thật, ta thấy hắn cũng dễ xơi thôi.”

“Trong nhận định của ngươi có một thiếu sót lớn, nhưng mà đúng.”

“Nếu ngươi muốn ta giúp ngươi và không bị mắng thì im mồm đi. Ta đang kìm nén rất nhiều rồi đấy.”

“Cố gắng cưỡng lại ham muốn ăn cắp thanh kiếm của ngươi chưa gì đã làm ta rất khó ở rồi.”

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ là một cá nhân, không phải một cái tên được kế thừa. Ông ấy vừa là một huyền thoại vừa là một thượng nhân đã sống hàng trăm năm. Biban mơ hồ nhận thấy sự thật này, nên đã có chút tôn trọng dành cho Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ, mặc dù người này là tên trộm đã ăn cắp đồ của tòa tháp.

Với Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ cũng thế. Ông ấy coi các thành viên tòa tháp là những sự sống thiết yếu cho thế giới. Ông ấy sẽ lấy trộm họ bất cứ khi nào cần thiết, nhưng ngoài lòng tham cá nhân thì ông ấy không có ý định để họ chết. Điều mà Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ muốn là hòa bình. Đó là sự phát triển và phục hưng của nhân loại. Bằng cách này, ông ấy mới có nhiều thứ để ăn cắp.

“Trả... lại... đây...!!”

Valefor bắt đầu không kiềm chế được. Kho tàng trong trái tim - bị điều khiển bởi lòng tham phi lý. Khoảnh khắc hắn bị tước đoạt quyền năng mà mình đã ẩn giấu trong nó, hắn đã không ngừng giải phóng quỷ lực thuần khiết. Cơ thể biến đổi về hình dạng của một con quái vật. Đó là cảnh tượng một con dã thú đồ sộ phát rồ. Cảm giác gần như là hắn không thể kiểm soát năng lực của mình. Rõ ràng là hắn đã mất lý trí.

“Ta cảm thấy tiếc cho cái thứ gớm ghiếc kia.”

“Hắn trông như trẻ con so với một con rồng, nhưng đừng có xem nhẹ.”

“Sau khi thấy ngươi bị đánh cho thì ta còn xem nhẹ hắn được chắc?”

Một đại quỷ—quyền năng của hắn đã được xác nhận rõ ràng. Biban hít một hơi thật sâu và tập trung. Ông ấy sát cánh với Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ. Ông ấy định sử dụng một đòn tấn công gọng kìm để đáp trả động thái, nhưng Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đã lùi lại một bước.

“Ngươi muốn chiến đấu cùng ta à?”

“Thế ngươi muốn đánh lẻ ở đây chứ gì?”

“Ngươi đánh một mình đi. Muốn một tên trộm chiến đấu cùng ngươi không phải là lạ lắm hả?”

“......??”

“Ta chả còn gì để xem xét ở đây nữa, nên là ta về đây.”

“Cái chuyện vô lý gì đây thế? Ngươi không thể thoát khỏi địa ngục... ngươi không biết về quy tắc mà Baal đã thiết lập à?”

“Bí mật nghề nghiệp cả đấy.”

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đặt bàn tay mình vào tim của Valefor và sớm lôi ra một lọ pháp dược.

“Đây là một món nợ. Ngày nào đó ta sẽ quay lại để lấy lại nó gấp cả chục lần.”

“......?”

Biban nhận lấy lọ chất lỏng được ném vào mình và nghiêng đầu.

Một pháp dược màu hồng—nó là được bịt kín, nhưng một mùi hương thoang thoảng vẫn thoát ra. Đó là một hương thơm giúp khai thông và làm dịu tâm trí.

“Đây là chất kích thích mà Judar tạo ra.”

Vị thần của sức khỏe và thông thái—Judar là một trong hai con trai của Rebecca và là một thần trưởng. Nếu nó là tác nhân sinh lực do ông ta tạo ra thì nó hẳn phải là một tiên dược toàn diện.

“Chả có gì to tát đâu. Nó chỉ đơn giản làm ngươi cảm thấy đang trở lại tình trạng hoàn hảo thôi. Nó làm sáng tỏ tâm trí và giúp ngươi đưa ra phán xét đúng đắn.”

“Nó không có tác dụng khắc phục áp lực của địa ngục à?”

“Nó chỉ là một chất kích thích thôi.”

“......”

Biban cau mày. Nó là một pháp dược do vị thần sức khỏe và thông thái tạo ra, thế mà tác dụng lại tầm thường thế ư? Mà khoan, tại sao từ đầu lại đưa cho ông ấy thứ này? Ông ấy nghĩ là nó quá rẻ sau khi người này ăn cắp toàn bộ báu vật mà Valefor đã thu thập trong suốt cuộc đời hắn.

“Nhờ chuyện này mà ngươi có thể dễ dàng đánh cắp trái tim hắn, nhưng ta lại nợ ngươi một món chỉ với cái này sao? Ngươi là một tên trộm quá hiểm độc rồi còn gì?”

“Giống như ngươi đang yêu cầu ta tặng ngươi một gói hàng sau khi ta cứu ngươi ấy nhỉ. Ta cút đây.”

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ tặc lưỡi và quay lưng. Đến đây là hết. Ông ấy biến mất khỏi hiện trường. Lần này, Biban lờ mờ đọc được những dấu vết.

‘Phải rồi. Nó mang tính bí mật vì hắn vận hành pháp lực theo cách đó chăng...? Lần tới, ta sẽ không dễ dàng cho phép sự tiếp cận đâu.’

Biban gật đầu và uống pháp dược. Nó nhớp một cách đáng ngạc nhiên và không khớp với vẻ ngoài trong suốt của nó. Kết cấu quét qua thực quản của ông ấy khiến ông ấy cảm thấy như mình đang nuốt nước bọt Có lẽ nào...?

Biban đang tưởng tượng những thứ kinh khủng thì Valefor lao tới trước mũi ông ấy.

“Trả nó lại đây!!”

Đã có một động lực áp đảo, không như vừa nãy. Valefor chẳng còn gì để mất và đã cắt đứt đường lối của chính hắn. Hắn tập trung toàn bộ sức mạnh lẫn kỹ năng của mình để đột phá và giết chết mục tiêu. Đáp lại, quỷ lực điên cuồng của hắn nghiền nát mọi thứ nó có thể chạm vào và ăn mòn chúng thành bóng tối.

Nó giống như một mặt trời đen. Giây phút quỹ đạo giống với mặt trăng địa ngục, ánh sáng đỏ đã biến mất khỏi thế giới. Nó hoàn toàn tối đen. Nó đã gây ra nhật thực. Sự tập hợp của sức mạnh thể chất, sức mạnh ma thuật, và quỷ lực có động lực để dập tắt mọi thứ.

Mọi người ngạc nhiên trước động lượng dữ dội của quỷ lực hung dữ - ăn mòn áo choàng của Biban ngay khi nó chạm vào - và họ than thở.

“Hmm.” Mặt khác, Biban vẫn bình tĩnh. Ông ấy vung kiếm ở một cự ly mà ông ấy nghĩ là đủ. Nó chỉ như một tia sáng trong mắt mọi người.

Cạch.

Vào thời điểm tiếng động của thanh kiếm vang lên, nó đã đến đích rồi.

“.......!”

Cơ thể khổng lồ của Valefor đã bị xẻ ra cùng với quỷ lực.

Một thanh kiếm chém bất cứ thứ gì—thanh kiếm của Thánh Kiếm Biban đã vượt qua những hình phạt của địa ngục và chém Đại Quỷ thứ Sáu bằng một đòn. Nước bọt của Juda... à nhầm, chất kích thích đã giúp ích. Sau khi uống chất kích thích và làm thức tỉnh ý thức của mình, Biban đã thể hiện khả năng ‘gần tới mức hoàn mỹ’ của ông ấy bằng cách xoa dịu tâm trí - thứ đã lay chuyển do thiếu khôn ngoan. Chỉ đơn giản là thế. Chẳng phải là ông ấy đã khắc phục được những hình phạt của địa ngục hay nhận được bổ trợ nào. Biban đơn giản là thể hiện các kỹ năng gốc.

Từ xa, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đọc dòng năng lượng và thở dài.

“Hắn đã được định sẵn là không sống nổi...”

Biban đang sử dụng kiếm năng tới mức giới hạn. Nó không chỉ là năng lượng sắc bén nhất thế giới, mà nó còn liên tục duy trì năng lượng dao động không ngừng cả bên trong lẫn bên ngoài cơ thể ông ấy. Điều này khiến cho tâm trí ông ấy không thể nào giữ được nguyên vẹn. Bản thân Biban có lẽ là nhận thức rõ nhất rằng phán đoán cùng trí nhớ của ông ấy đang mờ đi từng ngày. Không, có khi nó đã chạm tới mức ông ấy không ý thức được điều đó rồi.

Điều gì đã khiến vị anh hùng bị ám ảnh và mắc bệnh đến vậy? Đó đương nhiên là tộc rồng. Rõ ràng là việc đạt được đồ long kiếm đứng đằng sau lựa chọn của Biban - khiến bản thân mình mắc bệnh.

Khoảnh khắc này, kiếm thuật ghê gớm được phát triển sẵn đã tích hợp với sự khôn ngoan đã thức tỉnh vào thời điểm nào đó. Đầu của một con rồng sẽ rụng xuống và Biban sẽ đối mặt với dấu chấm hết của mình...

“Đừng có chết cho tới khi ngươi trả hết nợ.”

Nhật thực qua đi cùng với cái chết của Valefor. Một bóng đen phủ trên gương mặt nhăn nheo của tên cướp đại tài lúc ông ấy nhìn khung cảnh địa ngục đã lấy lại màn đêm đỏ rực.

***

“Đúng là tiến thoái lưỡng nan.”

Agnus cau mày lúc anh ta bị cuốn vào dịch chuyển tức thời ngẫu nhiên và tách khỏi nhóm. Anh ta lo lắng về nhóm người sẽ không thể thoát khỏi những hình phạt của địa ngục. Anh ta lo không phải vì quý mến họ. Anh ta chỉ xác định rằng tất cả năng lực của họ là cần thiết để phá hủy phép thuật không gian đang vận hành qua mặt trăng địa ngục.

Kịch, kịch.

Agnus bước đi không ngừng qua địa ngục. Mùi hôi thối, cái nóng, và những cảnh tượng như ác mộng đang trải rộng ra vô tận, nhưng anh ta đã quen với nó như thể đấy là nhà mình.

“......??”

Lũ sinh vật ma quỷ bắt gặp dọc đường đã đi ngang qua Agnus với biểu hiện không chắc chắn. Mỉa mai thay, đây lại là lợi thế của xác sống. Phương pháp mà những sinh vật ma quỷ không có trí tuệ sử dụng để xác định kẻ thù là sự hiện diện hay thiếu vắng của quỷ lực. Do đó, chúng không coi Agnus là kẻ thù trừ khi anh ta có phản ứng đặc biệt.

“.......!”

Loài memphis—chúng là những sinh vật ma quỷ mà Baal nuôi dưỡng. Chúng bị trói bởi xiềng xích ma thuật và bị ngược đãi nhiều lần, để cho chất độc tích tụ và chúng phát triển một cách bình thường. Có lẽ là do ảnh hưởng này mà một vài con trong số chúng lớn lên rất tàn ác.

Một trong những cái lồng của chúng đang ở gần anh ta. Anh ta phải giết chúng trước khi chúng được giải phóng khỏi xiềng xích. Agnus đang tiến về phía trước trong khi thăm lại những ký ức của mình với dòng suy nghĩ như thế, để rồi dừng lại tại chỗ vì ngạc nhiên. Hàng trăm con mắt khổng lồ đang bám vào hẻm núi cằn cỗi. Chúng đang uốn éo một cách khủng khiếp... khi quan sát kỹ hơn, chúng là những quả trứng, không phải các con mắt.

Lớp biểu bì - thứ mà anh ta nghĩ là lòng trắng của mắt - sáng long lanh với chất nhầy. Chúng giống như trứng của một con ếch...

Ngay sau đó, giọng nói của một cô gái cất lên đằng sau Agnus đang lúng túng. “Những thứ đó. Chúng là trứng của Chepardea.”

Đó là thành viên tòa tháp, Betty. Cô gái kỳ lạ đã theo dõi Agnus từ thời điểm họ gặp nhau.

“Ta không biết Chepardea đã chết bao nhiêu lần.”

“......”

Chepardea đâu có dễ chết. Thuộc hạ thân cận của Baal ngoan cường đến mức nghe nói rằng tới cả Tróc Quỷ Alex cũng không thể giết hắn. Ai lại có thể giết một thực thể như vậy hết lần này đến lần khác? Chỉ có một kẻ hiện lên trong đầu...

Agnus hiểu ý cô và ngậm miệng lại để kiềm chế cơn hối thúc buồn nôn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!