Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1659: Chương 1653

Chương 1653

Hàng trăm ngàn quả trứng đang uốn éo như chất nhờn. Agnus nhìn đống trứng - mỗi quả đều to hơn anh ta - và nhớ lại cuộc trò chuyện giữa anh ta với Chepardea. Trên thực tế, đây là những lời mà Chepardea đã từng nói.

Baal Điện Hạ rất vĩ đại. Ta chỉ tin vào Baal Điện Hạ. Ngay cả khi ta bị ngài ấy ruồng bỏ, ta vẫn sẽ ca tụng ngài ấy.

Phạm vi của cái ‘ruồng bỏ’ mà hắn đang nói tới này là gì? Bị giết, ký ức bị giết bị xóa đi, bị phục sinh, sống như món đồ chơi, bị giết lần nữa, quên đi, phục sinh, bị giết...

Liệu Chepardea có thể chấp nhận ngay cả sự luân hồi kinh khủng này bằng một lòng dạ hạnh phúc? Agnus chắc chắn là không phải vậy.

“Tên khốn điên rồ...”

Agnus ngừng thở trong chốc lát trước khi bật ra một tiếng chửi. Anh ta không cảm thấy thương hại Chepardea. Hắn là một ác quỷ không nên được cảm thông. Ngay từ đầu, Agnus đã chả có lòng trung thành với Chepardea rồi. Chỉ là Baal quá ghê tởm thôi.

Trong tâm trí mình, anh ta tưởng tượng chuyện đó hết sức tự nhiên. Khoảnh khắc Chepardea ở trong giai đoạn quan trọng nhất của hắn.

Baal - đã tới chỗ hắn như thể lão ta vẫn đang đợi - đột ngột tấn công hắn dữ dội và giết hắn một cách từ từ lẫn đau đớn trong khi nói cho hắn biết sự thật. Baal sẽ nói rất chậm rãi trong khi thưởng thức điều đó.

Ngươi đã bị ta phản bội theo nhiều cách khác nhau. Ngươi bị giết bao nhiêu lần rồi nhỉ? Ngươi sẽ lại sinh ra và quên đi khoảnh khắc này.

Rồi điều đó sẽ lặp lại từ đầu. Lý do ư? Chả cần phải nghĩ về bất cứ cái gì như thế. Đó là vì việc gán ý nghĩa cho các lựa chọn lẫn hành động của Baal là điều vô nghĩa nhất trên đời. Lão ta chỉ đơn thuần tìm kiếm khoái cảm và hình thức của khoái cảm mà lão ta ham muốn thường rất tàn độc.

Tất cả là vậy. Cứ như những gã hàng xóm tầm thường đi bắt nạt kẻ yếu.

“Đó là Baal. Lão ta sẽ tiếp tục giết Chepardea.”

“Đúng thế.”

Betty xác nhận kết luận của Agnus. Chepardea là thứ gì mà hắn lại nở ra và phục sinh bất tận vậy? Tại sao hắn lại mất ký ức, Mối quan hệ của hắn với Baal chính xác là gì, v.v.

Agnus có nhiều câu hỏi, nhưng anh ta không buồn bày tỏ. Tò mò về chuyện của Baal chả hay ho gì cho sức khỏe tinh thần của anh ta cả. Thứ duy nhất anh ta muốn xác nhận không phải gì khác ngoài danh tính của Betty.

“Cô... cô là ai? Tại sao cô lại biết về nơi này?”

Con đường dẫn đến những cái lồng nơi loài memphis bị nhốt—đó cũng là nơi cất giữ những quả trứng của Chepardea và là một khu vực rất bí mật ngay cả trong địa ngục. Ấy thế mà Agnus với Betty - những người hẳn đã bị dịch chuyển tức thời đi nơi khác - lại có mặt ở đây. Cô cũng biết về mối quan hệ giữa Chepardea và Baal. Những ẩn ý là rất lớn.

“Lẽ nào cô là một Kẻ khế ước với Baal tiền nhiệm?”

Cô gái không hề rời mắt khỏi anh ta từ giây phút đầu tiên họ gặp—Agnus vừa hỏi vừa cảm thấy đó là một khả năng và Betty đã nhẹ nhàng gật đầu.

“Đúng vậy.”

Một món đồ chơi bị ruồng bỏ. Một thất bại không thú vị.

Ngay sau đó, Betty cởi áo choàng mà mình đang mặc. Cơ thể trần của bà ấy lập tức lộ ra. Đó là một cơ thể bị xương hóa nghiêm trọng từ dưới xương đòn cho tới xương chậu. Tình trạng của bà ấy trầm trọng hơn Agnus nhiều.

“Ta là tiền bối của cậu.”

“...Đồ khoác lác.”

Agnus nhìn Betty với vẻ khó hiểu trong giây lát trước khi tặc lưỡi.

Betty vẫn đơ mặt như mọi khi lúc ném chiếc áo choàng mà mình đã cởi ra. Bà ấy đã quen phản ứng của mọi người - tỏ ra bất mãn với cơ thể ghê tởm này. Bà ấy chỉ chọn một phương pháp vừa nhanh vừa hiệu quả để truyền đạt thông tin. Bà ấy đang nhặt quần áo lên thì đôi mắt tròn xoe khẽ mở rộng.

“Cô khùng cả? Sao một cô gái lại ăn mặc tệ đến vậy...?” Đó là vì bà ấy nghe thấy lời phàn nàn không hài lòng của Agnus. Giọng điệu khá gay gắt, nhưng nó giống phản ứng mà Grid đã thể hiện. Anh ta coi Betty là một con người, không phải một con quái vật gớm ghiếc.

Bà ấy nghĩ mình biết bản chất của anh ta. Đúng như dự đoán, phải có một lý do thì anh ta mới bị Baal vứt bỏ.

Lòng Betty thanh thản và bà ấy tin chắc rằng có thể truyền lại kiến thức của mình cho Agnus.

“Cậu là người kế nhiệm của ta.”

“Gì hả? Cô không nhận ra mình đang nói cái vớ vẩn gì à...?”

“Baal độc ác và tỉ mỉ.”

“Có ai là không biết đâu...?”

“Nó hơn những gì cậu biết đấy.”

“......”

“Chúng ta phải ghi nhớ rằng thời điểm khế ước với Baal bị phá vỡ, thứ bị bắt giữ không phải là thể xác mà là linh hồn.”

Một thân xác mất hồn thì chẳng khác gì một cái vỏ. Sở dĩ Agnus hứng chịu sự xương hóa là do linh hồn anh ta đang từ từ thoát ra khỏi cơ thể. Nó là một hiện tượng gây ra bởi sự mất mát sinh mệnh trong quá trình linh hồn của anh ta ra đi.

“Ngay cả giây phút này, linh hồn cậu vẫn đang thấm vào Baal. Cậu sẽ hoàn toàn lọt vào lòng bàn tay của Baal vào ngày nào đó và cơ thể cậu sẽ không còn thuộc về cậu nữa.”

Họ sẽ bắt đầu bị Baal kiểm soát. Họ sẽ bị lợi dụng bất chấp ý nguyện của họ. Trong trường hợp của một người chơi như Agnus, nó sẽ có dạng các nhiệm vụ ép buộc. Chúng là các nhiệm vụ sẽ đưa ra hình phạt lớn nếu họ không hoàn thành trong một khoảng thời gian nhất định.

“Không giống việc cậu phải trở thành một tư tế đâu. Cậu chỉ việc kế thừa kiến thức của ta. Rồi cậu có thể ngăn linh hồn mình rời đi.”

Một cuộc gặp định mệnh—khoảnh khắc mà mọi người chơi đều mơ ước đã đến với Agnus. Bất cứ ai cũng sẽ mở rộng vòng tay chào đón nó. Tuy nhiên, Agnus không hài lòng chút nào và tỏ ra cảnh giác.

“Tại sao lại nhìn tôi?”

Agnus đâu có nghi ngờ Betty, anh ta nghi ngờ chính mình cơ. Sau duyên số vặn vẹo của mình với Baal, anh ta đã lang thang trong nhiều năm và nhận ra rõ ràng mình là một con người thảm hại như thế nào. Anh ta e sợ mình sẽ lặp lại cùng một sai lầm sau khi liều lĩnh dựa dẫm vào bàn tay giúp đỡ của người khác.

Betty nghiêng đầu. Mái tóc ngắn rối bù rất hợp với biểu cảm ngây thơ. “Cậu bị Baal ruồng bỏ mà.”

Chẳng phải thế là đủ rồi ư? Agnus đọc được ý nghĩa trong lời nói của Betty và im lặng.

“Ta sẽ tìm gặp cậu sau.”

Betty hứa hẹn về lần gặp tới trước khi tiến về phía trước. Loại bỏ những quả trứng của Chepardea chả có ý nghĩa mấy, nên bà ấy chỉ đi ngang qua chúng và hướng vào sâu trong hẻm núi. Đó là phía mà loài memphis đang ở.

‘Quả nhiên, phán đoán của mình là đúng.’

Cách hiệu quả nhất để làm suy yếu quyền năng của Baal là giết loài memphis. Memphis là một sinh vật ma quỷ rất mạnh và đòi hỏi khắt khe với kỹ năng di chuyển bá đạo là Hóa lỏng, khả năng đánh cắp chỉ số của mục tiêu, và khả năng giải phóng một kết giới điện. Memphis là những con quái vật đã mất lý trí sau khi bị Baal ngược đãi. Chúng hung hăng hơn nhiều và có thể chịu được đau đớn so với Noe. Thiệt hại về phe họ sẽ tăng lên nếu Baal thả chúng ra mọi hướng.

“......”

Betty dẫn đầu và Agnus đi theo sau. Agnus nghĩ những bước chân của Betty có vẻ nặng nề. Những đứa nhóc đã phải chịu khổ sở từ giây phút được sinh ra—hẳn phải đau đớn lắm khi biết cô ta sẽ phải làm hại loài memphis.

“Bước chân của ta không hề nặng nề nhé.”

“......?”

“Cậu đang diễn đạt lòng mình vào trong những bước chân của ta đấy,” Betty nói trong khi nhìn mặt Agnus phản chiếu trong hắc diện thạch.

“Đừng có nói nhảm.” Agnus giật mình trong lòng trước khi quay đầu đi. Anh ta không thể chạm mắt với Betty qua hắc diện thạch và né tránh nó.

Sau đó, sự im lặng lại đến. Họ đi dọc theo bức tường hắc diện thạch trong một thời gian trước khi tới một ma động lớn. Cấu trúc giống như một mê cung. Có những con đường chằng chịt, bện vào nhau gây mất phương hướng. Dường như có ma lực nào đó ở đây.

Agnus lúng túng ngay cả khi nó là một nơi anh ta đã đi theo Baal tới đó vài năm trước. Trong tâm trí anh ta một một cảm giác mơ hồ. Agnus ngập ngừng vài lần, nhưng Betty cứ thế tiến tới. “Không phải là cậu không biết đường. Trái tim cậu đang do dự thôi.”

Cô ta vẫn đang nói nhảm...

Lúc Agnus đang phớt lờ Betty—

“Miaaaaaoo!”

Tiếng mèo kêu chói tai đã nhanh chóng tới gần. Là một con memphis đã trốn thoát chăng?

Agnus có biểu hiện run rẩy trên mặt lúc anh ta tạo ra một tấm khiên từ xương. Anh ta không thể hiểu nổi bản thân tại sao lại tạo ra khiên thay vì một thanh kiếm.

Con memphis bay tới tận trước mũi anh ta trước khi dừng lại. Đó là vì đầu nó đã bị tóm lại trong đôi bàn tay nhỏ bé của Betty - một cảnh tượng đáng kinh ngạc khi cân nhắc con memphis đang ở trạng thái Hóa lỏng.

‘Cô ta gắn phép thuật vào cơ thể mình à?’

Agnus hơi thán phục trước khi nghiêng đầu. Bộ lông của con memphis rất mềm mại. Thậm chí còn không có một vết sẹo nhỏ trên gương mặt tròn trịa xinh xinh của nó. Mọi con memphis bị Baal ngược đãi đều trông thật kinh khủng, còn con này hoàn toàn ổn. Hiển nhiên thôi. Con memphis hiện đã bị Betty tóm được là Noe, không phải con bị Baal bắt.

“Đừng làm hại đồng loại của bé, miao!”

Quê hương của memphis là địa ngục. Chỉ ở địa ngục thì chúng mới phát huy hết năng lực và quyền uy của chúng - không có bất kỳ sự kìm hãm nào - mới được củng cố. Điều này tức là chúng có thể hành động độc lập và cách xa chủ nhân của chúng.

Noe - đã gặp một chủ nhân tốt và hành động không có nhiều hạn chế - đã có được sự tự do thậm chí còn to lớn hơn tại địa ngục. Đó là khi nó tới địa ngục và bị ảnh hưởng bởi dịch chuyển tức thời. Nó tình cờ nghe được tiếng kêu khóc buồn bã của đồng loại và đã bay tới tận đây. Grid đương nhiên là đã cho phép nó.

“Q-Quay về đi, miao! Bà không thể đi xa hơn được, miao!”

Noe vô cùng sợ Betty - kẻ đã trang trí căn phòng của mình bằng mẫu vật giải phẫu một con memphis. Dù vậy, bằng cách nào đó, nó vẫn vắt ra hết can đảm. Nó run rẩy trong khi có dấu hiệu biến đổi sang một con trưởng thành. Đó là sự sẵn sàng chiến đấu. Betty vuốt ve cái trán tròn của nó. “Đừng lo. Ta ở đây để giúp đỡ.”

“......!”

Noe với Agnus chùn bước.

Họ tưởng rằng Betty đương nhiên sẽ làm hại loài memphis. Thực tế thì làm gì có đáp án khác ngoài điều này đâu. Những con memphis bị nhốt ở đây trong một thời gian dài đã mất trí từ lâu rồi. Thả chúng ra không có ích lợi gì cả. Có nhiều khả năng việc này sẽ kìm chân họ về sau.

Betty giải thích cho hai đứa đang bối rối, Ta có thể cứu chúng nhờ vào sự hy sinh của một đứa trẻ khác.”

Đứa trẻ ấy tất nhiên là con memphis trong phòng thí nghiệm của Betty. Con memphis đã trở thành một mẫu vật để mổ xẻ. Qua đứa trẻ đó, Betty thu được rất nhiều kiến thức và thông tin. Bà ấy tìm ra được cách để làm dịu cơn điên cuồng của những con memphis bị nhốt trong những cái lồng và khôi phục lại lý trí của chúng.

“Huu, miao...”

Noe xúc động đến phát khóc. Nó không ý thức được điều đó, nhưng nó đã khôn lớn rất nhiều rồi.

Một sinh vật ma quỷ chống lại bản năng và vượt qua sợ hãi—trong tương lai, nó sẽ có thể chịu đựng tốt hơn một chút ngay cả khi chạm trán một con rồng. Ngay sau đó, Betty đã đến một địa điểm nhất định. Bà ấy niệm chú và cánh cửa tới gian buồng bằng đá đã mở ra.

Cảnh quan chung rộng lớn... nó không lọt vào mắt họ một cách chuẩn xác. Nơi này quá tối. Một mùi hôi thối đang bao trùm không gian tối tăm không một tia sáng. Họ tự hỏi liệu cái mùi có như thế này nếu da thịt thối rữa không, nhưng cảnh tượng mà họ nhìn thấy khi dần thích nghi với bóng tối đã cho họ biết sự thật.

Thịt của những con memphis bị nhốt sau song sắt đang thối rữa ở nhiều chỗ. Họ có thể thấy một con khô quắt như xác ướp với hai nhãn cầu bị moi ra đang thối rữa. Có một số con đúng nghĩa là bị treo lên trong lồng sắt vì miệng và tứ chi của chúng đã bị trói.

Một con non thiếu mất vài chi là điều bình thường. Những con non với tay chân của các sinh vật khác gắn vào tai hay cổ chúng thậm chí không thể nghỉ ngơi sao cho đúng cách vì những cái chi này vặn vẹo trái với ý muốn của chúng.

“......”

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Betty thì thầm với Noe - đã quên mất phải nói gì và đang run rẩy trong không khí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!