Chương 1654
‘Chó chết.’
Kể từ khi bị tước tư cách Kẻ khế ước với Baal, Agnus đã thích nghi với một cuộc sống yên bình và tin rằng thế giới của anh ta sẽ thay đổi. Anh ta nghĩ mình sẽ không còn đối diện với những cảnh tượng tàn bạo nữa. Thế nên, anh ta mới hạ thấp cảnh giác.
[Bạn đã thay đổi mức độ trình bày thành ‘yếu’.]
Agnus vội vàng thay đổi các tùy chọn của trò chơi và bật ra một hơi thở mà anh ta vẫn đang kìm lại. Mặt anh ta vẫn trắng bệch. Những con memphis trong các lồng sắt bây giờ đã được miêu tả là có băng cá nhân trên gương mặt dễ thương của chúng hoặc bông băng trên cơ thể, nhưng điều này không có nghĩa là anh ta đã quên những gì vừa thấy. Nó kinh khủng tới mức được in hằn mãnh liệt lên tâm trí anh ta.
“......”
Theo ý kiến của Agnus, anh ta tàn nhẫn hơn bất cứ ai khác trong thời gian làm Kẻ khế ước với Baal. Anh ta đã làm hại nhiều thường dân. Có nhiều trường hợp không thể tránh khỏi do là nhiệm vụ cưỡng chế của Baal, nhưng rốt cuộc, anh ta là người đã chọn thực hiện chúng. Anh ta đã chẳng trở thành Kẻ khế ước với Baal nếu anh ta không có ý định làm hại người khác ngay từ đầu.
Đó là trong khoảng thời gian mà các hoạt động của anh ta chỉ có thể thực hiện được khi mức độ trình bày được đặt ở mức yếu. Anh ta đã nhìn thấy quá nhiều máu và nước mắt.
Agnus một lần nữa nhận ra. Anh ta không khác gì Baal hết. Những người đã vì anh ta mà mất mạng hay mất các thành viên gia đình của họ cũng giống như những con memphis bị nhốt trong lồng sắt. Đối với họ, anh ta là một con quỷ.
“Đúng vậy đấy. Chúng ta không được quên tội lỗi của mình.”
“......”
“Ta cũng chưa từng quên.”
Vẻ ngoài của Betty nhất định là của một cô gái. Tuy nhiên, cô ấy đọc những suy nghĩ trong lòng anh ta như một ông già đã sống lâu năm và Agnus không thể nào thích ứng được với điều đó.
“Baal chỉ cho chúng ta sức mạnh và thẩm quyền để phạm tội. Tội lỗi là do chính chúng ta phạm vào.”
Cô ấy lấy đi ngay cả những lời bào chữa vẫn còn lại như những cục than hồng nhỏ xíu. Cái tên Baal - thứ mà anh ta đã bọc quanh trái tim mình như một lá chắn - từ từ phai đi và Agnus cảm thấy chóng mặt. Thế nhưng, anh ta chịu đựng nó, thừa nhận nó, và chấp nhận nó. Rồi anh ta đã cảm thấy thanh thản hơn. Anh ta cảm thấy trái tim vốn đã rạn nứt của mình đang bị đập vỡ hoàn toàn và sau đó gắn lại với nhau.
“Chúng ta phải chuộc lỗi trong suốt phần đời còn lại. Đó là trách nhiệm của chúng ta.”
Vậy nên hãy làm người kế vị của ta.
Betty tận dụng cơ hội để thuyết phục anh ta. Agnus nhìn cô và buông bỏ sự bướng bỉnh của mình. “Tôi hiểu.”
Đừng chỉ dừng lại ở việc ghét bỏ chính mình trong quá khứ.
Hệt như người phụ nữ đang vuốt ve con memphis mà cô ta đang đưa ra khỏi lồng sắt, mình cũng có nhiều trách nhiệm phải gánh vác.
Nên mình phải tiến về phía trước.
“Chuyện này thật sự ổn chứ...?”
Mặt Noe vẫn đầy lo lắng lúc nó lượn lờ bên cạnh Betty. Nó thấy thân hình gầy guộc của đồng loại bị thương và xấu hổ giấu đi cái bụng phình của nó bằng hai chân trước. Dĩ nhiên, không đời nào nó có thể che đậy được. Cái bụng nhô ra giữa hai bàn chân tròn xoe - trông như đang đeo găng tay trắng - trông rất bắt mắt...
“Grrrưưư...”
“Kyaaaack!”
Những con memphis đã đánh mất lời nói của chúng từ lâu. Chúng không thể chịu đựng được sự đau đớn từ vết thương và chỉ rên rỉ hoặc khóc lóc như một con vật. Nghe thật đau lòng.
Họ cảm nhận được nỗi buồn và tức giận sâu sắc. Chúng ghét cơ thể mà Baal đã làm tổn hại này. Chúng ghét thế giới mà chúng đã được sinh ra. Chúng giống như Agnus trong quá khứ xa vời. Hoặc biết đâu chúng chỉ ấp ủ nỗi tuyệt vọng, giống với những người đã bị Agnus làm hại.
“Ừ, không sao đâu.”
Mặt Agnus đanh lại trong khi Betty mỉm cười. Đó là thay đổi đầu tiên trên nét mặt của một kẻ dường như đã mất đi cảm xúc. Đó hoàn toàn là một nỗ lực để trấn an những con memphis. Cô ấy có thể không muốn cười, nhưng cô đang cười vì kẻ khác.
Agnus lặng lẽ đứng nhìn từ bên cạnh. Anh ta xúc động khi nghĩ về những hành động của Betty có ý nghĩa gì. Đó là để học hỏi thái độ với cuộc sống - thứ cần thay đổi trong tương lai.
Tiền bối của anh ta—cô ấy nói đúng.
“Phẫu thuật thôi nào.”
Bà ấy là một xác sống, nên bà ấy đã quen với cấu trúc của xương. Bà ấy nghiên cứu, thử nghiệm, và tích lũy kinh nghiệm với nhiều sinh vật. Đã tới lúc đưa nghiên cứu của bà ấy và thực tiễn. Bà ấy giữ lấy con memphis đang chống cự dữ dội trong vòng tay và bắt đầu lôi ra đủ loại dụng cụ lẫn thuốc men. Những tiếng xương bị nghiền nát phát ra từ ngực và thắt lưng của bà ấy, nhưng bà ấy không hề lay động chút nào.
Bà ấy làm ngơ trước cơn đau mình cảm thấy vì sự đau khổ của những con memphis đã trải qua loại chuyện này sẽ còn lớn hơn nhiều. Bà ấy đâu có ở vị trí để bày tỏ nỗi đau của mình trước mặt chúng.
“Cô, cánh tay...”
Agnus không phải chỉ đứng nhìn và đã xen vào. Đó là vì cánh tay Betty rung lên như thể sắp rụng ra sau khi bị con memphis cắn vào cánh tay.
Betty thú nhận, “Ta đã đưa cha mẹ của những đứa trẻ này tới đây.”
Đó là hàng trăm năm về trước. Bà ấy đã làm theo lệnh của Baal. Bà ấy bắt những con memphis của địa ngục và nhốt chúng ở đây. Cảnh tượng loài memphis bị tra tấn sau đó... nó là ác mộng thứ hai trong số 17 cơn ác mộng bà ấy có hàng đêm. Nó lặp lại vô tận mặc dù bà ấy đã trở thành một xác sống không thể ngủ. Bà ấy bị dày vò trong hàng trăm năm bởi những cơn ác mộng hiện về từ tiềm thức cho dù đôi mắt bà ấy vẫn mở mỗi đêm.
“Đây là những gì ta phải chịu trách nhiệm.”
Nó không phải là để chấm dứt những cơn ác mộng của bà ấy.
“Nó là bổn phận của ta.”
“......”
***
Những người nhìn lên cảnh quan của địa ngục trên bầu trời chỉ chiếm số nhỏ so với tổng dân số. Hầu hết mọi người vẫn không thể ngẩng đầu lên khi họ bước đi xung quanh. Khả năng cao bất cứ ai đang theo dõi các sự kiện tại địa ngục đều là người chơi và ngay cả vậy, họ chỉ theo dõi các cảnh có Grid, một sứ giả, hay một thành viên tòa tháp.
Những cảnh còn lại... họ quay lưng đi một cách dễ hiểu. Ấy là vì nhìn chúng có lợi gì đâu. Nhìn người ta bị ác quỷ với sinh vật ma quỷ săn đuổi một cách kinh khủng thì thu được cái gì ngoài cảm giác lo lắng?
“Ken...? Ông ấy mạnh nhất trong các thành viên tòa tháp thì phải?”
Đấu sĩ, Ken—ông ấy là một trong các thành viên tòa tháp và ông ấy đã tạo ra những tình huống đặc biệt quái lạ. Lũ ác quỷ với sinh vật ma quỷ đang chặn đường ông ấy đều bị nổ tung đầu trước khi chết. Chúng nổ như là một quả bom vốn đã được cài vào. Đó là một cảnh tượng mà họ không thể hiểu được bằng chính đôi mắt mình.
Sau cùng, những đoạn phim phân tích đã được đăng tải lên khắp các cộng đồng. Nó phải được phát chậm hơn hàng trăm lần trước khi có những dấu vết mờ.
Đấu sĩ, Ken, dường như đã ‘đánh vào’ lũ ác quỷ bằng bàn chân hoặc nắm đấm của ông ấy. Có vẻ ông ấy sở hữu một kỹ năng nội tại giúp tăng thêm khả năng gia tốc khủng khiếp khi ông ấy càng liên kết những cử động của mình, và họ cho rằng các cử động này thậm chí còn bao gồm những hành động vô nghĩa nhất, như là các cử chỉ nhỏ của cằm. Điều này đã giải thích cách mà một tốc độ bất biến được duy trì.
“Tôi thì nghĩ những cự nhân kia mạnh hơn nhiều.”
Ban đầu, người ta tưởng Abellio mạnh nhất. Một người chiến đấu bằng cách biểu thị Grid với Hayate qua những bức tranh của mình—số người đổi nghề sang họa sĩ đã tăng theo cấp số nhân và nhận thức của công chúng về Picasso đã tăng lên đáng kể thì trong vài giờ. Các công ty hàng đầu thế giới có hứng thú với tương lai của Picasso đã cạnh tranh để đề nghị tài trợ. Abellio bá đạo đến mức ông ấy tạo ra một hiện tượng xã hội chỉ trong vài giây.
Nhưng mà, ông ấy có một điểm yếu rõ rệt. Có giới hạn đối với năng lực trú ngụ trong một bức tranh và vấn đề lớn nhất là nó sẽ không phát huy được nhiều sức mạnh nếu hành động vẽ tranh bị chặn lại. Bằng chứng là ông ấy đã hứng chịu một trở ngại khi bắt đầu bị bắn lén bởi Đại Quỷ thứ Tám, Barbatos.
Mặt khác, anh em cự nhân luôn có sức mạnh áp đảo. Radwolf ngồi trên một cỗ máy phép thuật siêu lớn cao gần 15 mét và điều khiển từ xa 10 cỗ máy phép thuật riêng biệt. Nó đúng nghĩa là một binh đoàn robot. Lũ ác quỷ không thể sử dụng bất kỳ năng lực nào đối với ông ấy. Chúng thậm chí còn quay lưng và bỏ chạy. Đương nhiên thôi. Đó là vì trước chuyến thám hiểm tới địa ngục, Radwolf đã tối ưu hóa cỗ máy phép thuật thành một vũ khí chống-tà ác hơn là một vũ khí chống-tộc rồng.
Không có gì để nói về Fronzaltz. Các ghế của Tòa tháp Thông thái không xếp theo thứ tự kỹ năng, nhưng Ghế số 2 là ngoại lệ. Lý do Fronzaltz ngồi Ghế số 2 là bởi ông ấy có quyền đại diện cho Hayate. Gần đây, nhờ có Grid, ông ấy đã lấy lại được hầu như toàn bộ sức mạnh của mình.
Vòng tròn của Thần—tạo tác mạnh nhất mọi thời đại, tượng trưng cho sự hoàn mỹ và dẫn dắt cự nhân tộc cổ đại trong thời kỳ đỉnh cao của họ. Chính Fronzaltz là người kế thừa ý nguyện của cự nhân tộc đã ngã xuống. Sẽ là một tội lỗi nếu ông ấy không mạnh mẽ.
“Tôi mừng là mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp. Có một cơ hội chiến thắng thực sự.”
Quyền năng mà Baal thể hiện là rất áp đảo. Họ tin chắc là Grid cùng các sứ giả sẽ không đủ sức đối phó với hắn ngay cả khi chiến đấu cùng nhau. Tuy nhiên, hội kín mà họ chưa từng biết đến đang tiếp thêm sức mạnh cho Grid. Các thành viên của Tòa tháp Thông thái do Người giết Rồng Hayate dẫn đầu—họ mạnh mẽ như một thể.
Niềm hy vọng chưa bao giờ tồn tại đã bắt đầu nảy mầm. Nếu chỉ có một vấn đề không ngờ thì đó là...
“Tôi hơi lo là Grid đang vật lộn.”
Đấy là sự tồn tại của Đại Quỷ thứ 20, Eligos. Giờ thì người ta không ngu nữa. Họ lập tức nhận ra Eligos sở hữu một sức mạnh không liên quan đến thứ bậc của hắn. Hắn chiến đấu quyết liệt chống lại Grid. Hắn là một thực thể hùng mạnh, dễ dàng vượt mặt một đại quỷ đơn số.
Nguyên nhân dường như nằm ở một quyền năng đặc biệt. Đó là khả năng điều khiển quỹ đạo. Lấy ví dụ, giả sử Eligos đang đứng trong một căn phòng lớn. Kích thước của căn phòng thế nào cũng được. Eligos sẽ phóng bất kỳ quả bóng nào đang bay vào mình về quỹ đạo hắn muốn và đánh nó về điểm mà hắn muốn. Eligos cũng định hướng mà quả bóng sẽ nảy vào.
Vô hạn quỹ đạo—Eligos không ngừng nhận các đòn tấn công của Grid và chuyển hướng chúng, cho phép hắn duy trì tình thế có lợi mọi lúc. Hắn phản công lại Grid mà không nhận về nhiều sát thương. Grid - vẫn nguyên vẹn - có vẻ là một con quái vật đáng sợ hơn Eligos nhiều, nhưng bất luận thế nào, bàn chân của Grid cũng đã bị trói buộc.
Mục tiêu đầu tiên của Grid là giải cứu những người bị mắc kẹt ở địa ngục, nên anh sẽ chịu áp lực tâm lý. Mọi người tuy lo lắng, nhưng...
‘Không sao hết. Thời gian đứng về phía mình.’
Tuy nhiên, Grid lại không lo. Anh nhìn tình hình theo một cách tích cực.
Trước tiên, hầu hết những người hiện đang mắc kẹt tại địa ngục đều là người chơi.
Thứ hai, một số ít các NPC, gồm cả vua của các chủng loài khác, đều đang tiến hành các hoạt động giải cứu như là ưu tiên hàng đầu với Zik. Thời điểm họ rơi vào bẫy ma thuật, Zik đã nói với anh là đừng lo, nên anh có niềm tin.
Thứ ba, dù sao thì vai trò của Mercedes cũng là tìm vị trí của mặt trăng địa ngục. Nó là một vị trí nơi họ phải đợi cho tới khi cô nắm bắt được chính xác vị trí của mặt trăng.
Thứ tư, các Bàn tay Thần đang phát triển thần tốc. Số lượng Bàn tay Thần đã tăng lên 100 và chúng phần nào triệt tiêu được sức mạnh của Eligos bằng cách dàn trải giác quan nhân tạo và sử dụng Thái Cực. Lúc đầu, phản ứng đúng cách tuy khó, nhưng dần dần đã có một cảm giác thích ứng rõ ràng. Cứ như là đang quan sát và học hỏi từ Eligos vậy.
‘Đây là một trải nghiệm khó có thể gặp lại.’
Taang, taang, taang.
Grid - đã bị phá vỡ giác quan nhân tạo và để cho mũi giáo đang tới đâm trúng - đã cười ha hả lúc anh sửa áo giáp của mình bằng một cây búa.
Eligos... hắn đang thấm mệt. Một bộ giáp không thể xuyên thủng dù có đâm mạnh như thế nào—hắn gắng hết sức để làm nứt nó, nhưng nó lại lập tức được sửa chữa. Thế nên, hắn không có lời giải cho những gì phải làm...
Đồng thời, tại bề mặt...
“......?”
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng của những người đang bước đi trên bề mặt trong khi nhìn xuống đất. Đó là vì một bóng đen khổng lồ đã che phủ trần gian và mang tới ảo giác rằng màn đêm đã đến. Đó là bằng chứng cho thấy thứ gì đó to lớn đến lố bịch đã xuất hiện trên đầu họ. Chỉ có một tồn tại mà họ có thể nghĩ đến trừ khi tòa lâu đài nổi trong truyền thuyết là có thật.
Kurarararara!
Một con rồng.
[Ác Long, Bunhelier, đã xuất hiện!]
Đó là thông điệp thế giới chỉ với một dòng, nhưng hiệu ứng gợn sóng lại cực lớn. Nó thậm chí còn hơn cả những trang sử của Grid. Tâm trí của toàn bộ những người trên bề mặt đã trở nên trống rỗng.