Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1663: Chương 1657

Chương 1657

Hành động ‘hấp thụ máu’ vốn dĩ không phải là một cách thức sinh tồn. Những ma cà rồng thèm khát máu của các chủng loài khác chỉ là những sản phẩm lỗi. Bằng chứng là các hành động của Braham không hề bị gián đoạn mặc dù không can dự vào quá trình hấp thụ máu. Ông ấy đã lấy lại quyền năng của một hậu duệ trực hệ và trở thành một ma cà rồng lần nữa, nhưng ông ấy không thèm khát máu của chủng loài khác. Đó là vì điều ấy không cần thiết.

“Không tệ.”

Vết máu được quẹt đi bởi những ngón tay mảnh mai—thứ máu màu đỏ sẫm trút xuống từ trên trời tình cờ lại là máu của Hayate. Nó ngụ ý rằng Người giết Rồng - pháo đài cuối cùng của nhân loại - đang vật lộn. Tuy nhiên, không ai biết cả. Họ không thể theo dõi cuộc chiến giữa Hayate và Bunhelier một cách chính xác.

Vài người thậm chí còn xem nó như một ván cờ vây. Họ lĩnh hội bầu trời ô nhiễm như một khung cảnh những quân cờ trắng và đen đang cố bao vây lẫn nhau. Đó là vì chuyển động của chúng nhanh đến mức các bóng dáng chỉ có thể được phân biệt bằng màu sắc.

Bunhelier là màu đen, còn Hayate là màu bạc giống với màu trắng. Chuỗi quá trình - nơi màu sắc đuổi theo nhau tạo thành các đường và chấm - liên tục hợp nhất và dàn trải ra, dường như là quá trình tạo thành các chòm sao. Thoạt nhìn, nó thật đẹp đẽ. Họ sẽ chẳng ngần ngại tận hưởng nó nếu không phải vì những tiếng nổ lớn nối đuôi nhau xảy ra.

Mỗi lần màu sắc với màu sắc, hoặc ánh sáng với ánh sáng, xuất hiện hàng chục lần, tiếng gầm theo sau lại ồn tới nỗi sấm rền cũng không thể sánh nổi. Âm thanh vang vọng truyền qua mặt đất đang đổ nát và gây ra một trận động đất lớn hơn.

Mọi người sợ hãi. Cảm giác như thế giới đang trên bờ vực kết thúc vậy. Họ hẳn sẽ rơi vào lo lắng lớn nếu phát hiện ra Hayate - người chống đỡ của họ - đang lần lượt hứng chịu những thương tích nghiêm trọng.

Thế nhưng, tình hình lại khá tốt cho Marie Rose. Không như Braham, cô ta thừa hưởng mọi khả năng của mẹ họ và biết cách thực sự vận dụng hành động hấp thụ máu. Marie Rose đưa ngón tay dính máu của mình lên môi. Đôi môi đỏ của cô ta tỏa sáng đầy mê hoặc và thu hút sự chú ý của mọi người. Vẻ đẹp của cô ta đã gây ra một vấn đề nghiêm trọng.

Nó khiến những người đang nghĩ về ngày tàn của thế giới quên đi khủng hoảng và rơi vào cơn mê man. Bởi vậy, nó có thể được dùng cho mục đích đưa mọi người vào trạng thái an tử. Nó giống một lời nguyền hơn là phước lành. Đặc biệt, nó dường như là một lời nguyền nặng với người có liên quan.

Những người bị Marie Rose mê hoặc đã cảm thấy tiếc cho cô ta. Họ nhanh chóng tưởng tượng rằng cô ta không bao giờ có thể thực sự giao tiếp với bất cứ ai vì cô ta quá đẹp. Ấn tượng phức tạp mà cô ta tỏa ra - vừa trang nghiêm lại vừa đáng thương, vừa quyến rũ lại vừa ngây thơ - đã tự nhiên khơi dậy rất nhiều sức tưởng tượng của họ.

Marie Rose chả quan tâm. Cô ta đã quen với việc người ta để mắt đến mình và chỉ thưởng thức máu của một Người giết Rồng.

‘Nó không ngọt bằng máu của chồng yêu.’

Hương vị như nước hoa vậy. Không phải là nó nằm ở mức độ dở đâu. Dựa trên những ký ức về mẹ còn lưu lại trong tâm trí, nghe nói máu của một thực thể với địa vị cao ngọt lắm. Thế mà lạ thay, nó không ngon. Biết đâu đấy là hậu quả do nếm máu của Grid trước. Cô ta đã trở nên quen với mùi vị của Grid, nên cô ta không còn hài lòng với các vị khác.

‘Ahh.’ Đôi mắt Marie Rose cong lên trong khi hai má trắng nõn ửng đỏ. Cô ta cảm thấy sự kiềm chế trọn vẹn. Cô ta đang theo đuổi Grid từ tâm trí và tinh thần cho tới cơ thể mình, nên cô ta cảm thấy bị chi phối hoàn toàn. Cho tới nay, vô số sinh linh đã bị ám ảnh với cô ta và cố gắng kiểm soát cô ta, nhưng Grid - người đã né tránh cô ta, lại là kẻ chi phối cô ta. Rõ ràng là một giáo hoàng nào đấy - người đã quay lưng lại với đức tin mà mình gây dựng cả đời và giam linh hồn ông ta trong một cỗ quan tài - sẽ than vãn sau khi biết chuyện này.

“Ớ...?” Những người vẫn đang ngây ra nhìn Marie Rose đã chợt tỉnh lại. Đó là vì cổ áo cô ta rung rinh và những làn sóng màu bạc xuất hiện với cô ta là tâm điểm. Nó giống với linh khí của một Người giết Rồng - người đang chiến đấu quyết liệt trên trời cao.

Cơ thể mọi người bắt đầu nghiêng đi. Những người vừa ngã xuống đất cuối cùng cũng nhận ra nơi mà Marie Rose mới đứng đã hình thành một cái hố. Nó giống như bề mặt của mặt trăng. Một miệng núi lửa khổng lồ đã được tạo thành.

Hậu quả từ Khí huyết của con rồng đen - thứ đã cắt đôi bầu trời - đủ sức vươn xa tới mức này sao? Mọi người ngập trong lo âu và nghi hoặc, để rồi giây lát sau mới nhận ra cảnh tượng kỳ lạ. Một chiếc ô cụp nằm ngay ngắn ở giữa miệng núi lửa. Không có dấu hiệu gì cho thấy nó bị bất kỳ vụ nổ nào cuốn đi.

***

Bunhelier đã ngự trị từ thời khởi nguyên. Ông ta nuốt chửng quỷ năng của địa ngục và phát triển hơn nữa, trở thành một đấng toàn năng. Ngoài pháp lực cao của mình, ông ta có thể sử dụng đủ loại năng lượng tà ác. Do đó, ông ta tin mình bất khả chiến bại và không có nghi ngờ gì. Dĩ nhiên, ông ta không có ý định chiến đấu với các cổ long khác, nhưng ông ta tự tin rằng mình có thể dễ dàng thoát khỏi một thảm cảnh ngay cả khi đối mặt với một tình huống không thể tránh được.

Đúng thế—hầu hết khủng hoảng mà Bunhelier tưởng tượng đều đến từ những thực thể đồng cấp với ông ta. Ông ta không đặc biệt để ý tới bất cứ ai trừ khi họ là một cổ long hoặc vị thần khởi nguyên.

Người giết Rồng ư? Bậc chí tôn duy nhất giữa loài người á? Ông ta tin mình có thể dễ dàng chà đạp lên Người giết Rồng một khi họ gặp mặt.

Tuy nhiên, tình hình thực tế rất khác với niềm tin của ông ta. Con người này không phải đối thủ dễ chà đạp. Các vết thương trên cơ thể ông ta sẽ tăng lên nếu không duy trì sự căng thẳng thích đáng. Nó rất khó chịu.

Phòng thủ tuyệt đối—ông ta thường cảm thấy trần trụi khi quyền năng bẩm sinh bảo vệ ông ta trong hầu hết các tình huống đã trở nên bất lực. Có một chút cảm giác khủng hoảng khi da và vảy - được lớp phòng thủ này bao bọc - bị cắt ra.

Người giết Rồng cũng đáng sợ như cái tên điên rồ của hắn vậy. Tới mức mà Bunhelier tỏ ra hơi khó chịu khi gặp hắn.

‘Đáng lẽ phải là kẻ khác đối phó với gã này ngoài ta.’

Đó hẳn đã là một quang cảnh rất thú vị. Ông ta sẽ tận hưởng việc quan sát nó. Thế nhưng, ông ta đã bị giảm xuống thành cảnh tượng ấy. Cơn giận của ông ta tăng vọt khi nghĩ tới những cổ long khác đang quan sát tình hình trong giấc ngủ của chúng ngay lúc này. Sự điềm tĩnh của ông ta bị lung lay bởi ý nghĩ rằng chúng có thể đang cười nhạo ông ta.

Đó là một tác dụng phụ từ quỷ năng của địa ngục. Nguồn gốc quỷ năng là sự hỗn loạn xen lẫn giận dữ, hận thù, buồn bã, và rối trí. Bunhelier đã ăn sự hỗn loạn được một thời gian rồi và không thể dễ dàng kiểm soát cảm xúc của mình so với các cổ long khác. Nó là tình huống khác hẳn với Trauka - kẻ thích thể hiện cảm xúc một cách công khai.

Không như Bunhelier - chỉ tự nhận là bất khả chiến bại sau khi hấp thụ quỷ năng của địa ngục và vun đắp sự tự tin để thoát khỏi bất cứ thảm cảnh nào, Trauka bị khùng. Ông ta tin bản thân là bất khả chiến bại ngay từ khoảnh khắc ông ta sinh ra. Ông ta không lường trước rằng một khủng hoảng sẽ phát sinh trong quá trình tồn tại của mình. Đồng thời, ông ta cũng thận trọng đến không ngờ, nên ông ta có vẻ như đang bốc phét... bất luận thế nào, Bunhelier cũng không đủ khả năng để bốc phét.

Bunhelier thường đắm chìm trong cảm xúc của mình. Đó là một điểm yếu ông ta tự nhận thức được. Đây là lý do ông ta cực kỳ miễn cưỡng cộng tác với Cuồng Long Nevartan.

‘Cứ bình tĩnh. Không có lý do gì để lo lắng.’

Bunhelier trấn an lòng mình. Ông ta chật vật để giữ bình tĩnh mặc dù đã vài lần chịu sỉ nhục bởi Người giết Rồng - kẻ dám liều lĩnh hành động. Ông ta tự tin rằng mình có thể loại bỏ Hayate trước khi Nevartan xông vào hiện trường. Hayate có các kỹ năng tốt đến đáng ngạc nhiên, nhưng không gây ra được mối đe dọa thực sự cho Bunhelier. Điều này vẫn là đúng cho tới vài giây trước.

[......?!]

Ông ta chỉ cần duy trì tốc độ mà Kraugel không thể nhận ra và Kraugel sẽ không thể làm gián đoạn việc kích hoạt Khí huyết—Bunhelier nhận thức được phần này và đã bay tới tốc độ ánh sáng trong khi giải phóng một Khí huyết. Rồi ông ta đột ngột dừng lại.

Quỹ đạo của Khí huyết đã không được hoàn thiện sau chuyển động tốc độ cao, nên động lực còn suy yếu hơn nữa và nó bị tách ra thành nhiều nhánh. Đó chẳng phải chuyện ông ta có thể quan tâm.

Các giác quan của Bunhelier đều hướng xuống dưới. Một Người giết Rồng khác đang tiến về phía ông ta. Nó không phải ảo ảnh. Nó là thật.

[Ngươi—đây là chuyện gì?]

Đó là một tình huống khi chỉ phòng thủ tuyệt đối với vảy của ông ta thôi cũng không thể hứa hẹn sự bảo vệ đầy đủ. Bunhelier chịu đựng sự sỉ nhục và bao quanh mình bằng kết giới ma thuật. Rồi ông ta nhìn chằm chằm vào Hayate như thể ông ta sắp ăn thịt con người này.

Điều này cho thấy tình hình gây sốc tới mức nào. Có tới hai Người giết Rồng chứ không phải một. Người này đã lừa dối thế giới...

Bunhelier không có lựa chọn nào ngoài suy nghĩ như thế. Khó mà tin rằng chưa từng có ai nhận ra sự thật nên ông ta phải hết sức cảnh giác.

Đúng vậy—Bunhelier không cảm nhận được linh khí của Marie Rose một chút nào hết. Chỉ sau khi cô ta uống máu của Hayate và mô phỏng phần nào quyền năng của Người giết Rồng thì ông ta mới nhận ra cô ta đang ở gần. Đó là hậu quả từ việc chấp nhận quỷ năng của địa ngục. Tam Ác Khởi nguyên - những kẻ đứng ở vị trí chi phối quỷ năng - có một ác cảm tự nhiên đối với ông ta. Những gông cùm bí mật mà Baal đặt lên Bunhelier đang có lợi cho Marie Rose vào khoảnh khắc này.

Làn sóng ánh sáng màu bạc đang chảy quanh đôi bàn tay mỏng manh đã xuyên qua kết giới của Bunhelier từ bên dưới. Nó là Đồ Long Kiếm, nhưng lại khác với Đồ Long Kiếm. Nó không có hình dạng một thanh kiếm, mà lấy hình dạng của 5 móng vuốt. Cùng một lúc, nó đã xé nát pháp lực và các bộ phận yếu ớt trên cơ thể.

Quỷ năng của Bunhelier đã xáo trộn. Kết giới pháp lực màu đen không có tác dụng và đã tan vỡ.

[Ngươi...!]

Bunhelier run lên khi ông ta thấy mặt của vị khách không mời đã xuất hiện ngang tầm mắt với mình.

Mái tóc đen dài cùng cặp mắt đỏ ngầu—răng nanh nhọn dần hiện ra lúc khóe miệng nhếch lên, tiết lộ danh tính thật sự của cô ta.

[...của Beriache!]

Ngay sau đó, Đồ Long Kiếm hàng thật đã bổ xuống và cắt vảy của Bunhelier. Nó tuy nhắm vào gáy nhưng rốt cuộc lại sượt qua vai. Đó là do Bunhelier đã ngửa đầu ra sau và cổ ông ta phồng lên rất to. Đây là điềm báo cho Khí huyết. Đó là một góc nhắm vào cả Hayate lẫn Marie Rose - đang tấn công cùng lúc.

Một tấm đạo bào bay lất phất sau lưng Hayate lúc thanh kiếm vừa mới hạ xuống theo đường chéo được nâng lên. Nó thuộc về Kraugel.

[Quá trình thi triển kỹ năng của mục tiêu đã bị hủy.]

Đó là thời điểm thanh kiếm cắt đứt hơi thở cuối cùng đã phát huy tác dụng. Sự đột nhập bất ngờ của Marie Rose đã mang tới một thời cơ lớn.

“Hmm.” Nụ cười trên môi Marie Rose càng thêm thâm hiểm. Cô ta thấy Hayate lao về trước mà không hề lo lắng tới điềm báo của Khí huyết, nên cô ta cũng di chuyển về trước chẳng hề do dự. Rồi một con người đã làm được một chuyện cực tốt. Đó là một kẻ quen mặt. Sau Grid thì hắn là con người tích cực nhất, vì vậy cô ta đã nghe được rất nhiều tin đồn từ chỗ này chỗ kia.

“Thánh Kiếm. Ngươi cũng không tệ đâu.”

Những tiếng gầm vang lên liên hồi. Đồ Long Kiếm của Hayate dẫn đầu và chém Bunhelier. Nhờ vậy mà kỹ năng tối thượng của Kraugel cũng có chút hiệu quả.

Marie Rose thì hỗ trợ. Cô ta dùng pháp lực mượn từ năng lượng của Người giết Rồng và áp chế quỷ năng của Bunhelier một cách hiệu quả hơn. Điều này càng làm cho đòn tấn công của hai người đàn ông thêm mạnh mẽ.

[......!]

Ác long Bunhelier nuốt lấy tiếng gào thét của mình. Đó không chỉ là một nỗ lực để cứu lấy thể diện. Nó là vì ông ta để ý tới Nevartan. Ông ta suy luận rằng Nevartan thậm chí sẽ còn tới nhanh hơn nếu tình trạng hỗn loạn gia tăng vượt mức này. Ông ta né tránh Đồ Long Kiếm nhắm vào tim mình bằng cách sử dụng Dị dung thuật.

Bunhelier sử dụng các chi tiết của cơ thể con người để phát động một đòn phản công. Tuy nhiên, ông ta không thu được một kết quả mỹ mãn. Quỷ năng trộn lẫn với pháp lực không hề được kiểm soát. Mà đúng hơn, nó mang tính chí tử vì nó đang đáp lại ý muốn của Marie Rose.

Trên thực tế, phép thuật của ông ta đã bị phong ấn và các chuyển động của cơ thể đã trở nên đờ đẫn.

[Baal...!!]

Càng ý thức được tình trạng của mình, Bunhelier càng uất hận Baal, không phải những kẻ thù ở trước mặt. Ông ta nảy sinh hận thù với Baal.

Tại địa ngục, Baal đang cười ha hả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!