Chương 1663
Có một lý do tại sao Hắc Kỵ sĩ Eligos lại xếp hạng 20—đó là do niềm tin rằng quyền bảo vệ Địa ngục thứ 20 - Mõm Chó - chỉ thuộc về bản thân hắn. Hắn quan ngại việc một ác quỷ khác không phải mình chăm lo cho Mõm Chó. Hắn sợ rằng ngưỡng cửa giữa địa ngục với bề mặt sẽ mở ra và đóng lại theo ý thích vụn vặt, biến địa ngục thành một khu chợ rẻ tiền.
Bởi thế, hắn đã không nhường vị trí của mình hay mưu cầu thăng tiến. Hắn chỉ ở tại chỗ cùng với Chó ba đầu.
Tại sao hắn phải nỗ lực như thế? Đó là vì ngạc nhiên thay, Eligos là một kẻ tôn thờ địa ngục. Địa ngục là cội nguồn của một sự sống vĩ đại như hắn. Hắn có một niềm hãnh diện rất mạnh. Ấy vậy mà tại thời điểm nào đó, hắn đã bị Grid làm cho cuốn hút.
Khả năng kiểm soát quỹ đạo—năng lực của Eligos - vừa vô hiệu hóa mọi chiến thuật của kẻ thù vừa phát huy sức mạnh vũ trang của chính hắn như một quy luật tuyệt đối - nằm ngoài tiến trình tự nhiên của vạn vật. Năng khiếu bẩm sinh của hắn nổi bật đến mức hắn đủ khác thường để là một kẻ hiếm có trong số tất cả những kẻ ở địa ngục. Tới cả Baal với Amoract cũng tôn trọng hắn.
Bản thân Eligos hiếm khi coi ai là kẻ thù của mình. Ngoài các thực thể bất bại như Baal, Amoract, và Leraje, cùng một số thực thể chưa rõ danh tính, hắn tin là mình đã gần bất khả chiến bại. Tuy nhiên, hắn có cảm giác rằng gã Grid mà hắn chạm trán hôm nay phù hợp với cụm từ ‘bất khả chiến bại’ hơn.
Kẻ mặc vảy rồng như áo giáp không dễ gì cắt được. Ngay cả khi nó bị cắt đôi chút, nó vẫn nhanh chóng phục hồi hết lần này tới lần khác và ngược lại đã khiến Eligos kiệt sức. Kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần.
Eligos thoáng nhìn 100 bàn tay vàng-đen đang di chuyển không ngừng trong khi lấy Grid làm nguồn lực.
Thứ kim loại không bao giờ gãy vỡ—vật chất hùng mạnh nhất thế giới tuy có thể bị khuất phục và kìm hãm, nhưng lại không thể bị uốn cong hay bẻ gãy.
Đúng thế—trong mắt Eligos, Grid trông như kim loại chứ không phải một sinh vật sống. Có một góc trong lòng hắn thấy rằng kháng cự là vô ích. Vấn đề không phải là sức mạnh vũ trang, mà là sự khác biệt trong tư duy rằng bản thân việc chiến đấu chống lại một đối thủ như thế đã là một tổn thất.
Lúc này, Grid có vẻ như rất vội vã muốn giành chiến thắng, cho thấy lòng anh đang vô cùng khẩn trương. Câu hỏi liệu hắn có cần chiến đấu không đã lan truyền như nguồn cảm hứng trong tâm trí Eligos.
“...Lập một khế ước sao?”
“Đúng.”
Thường thì, khi nói đến khế ước với một ác quỷ, có một quan niệm vững chắc rằng linh hồn phải bị hiến tế. Nhưng mà, thực tế lại khác hẳn. Dựa trên những gì được thể hiện trong mối quan hệ giữa Yura với quỷ da đỏ, khế ước của một ác quỷ thường được thực hiện theo một cách đơn giản hơn. Thông thường, khi một ác quỷ mời chào khế ước với một con người, đó là lúc chúng đang ở vào vị trí xấu.
Khi chúng đã từ bỏ sự kiêu ngạo của mình và đề nghị một khế ước rồi thì việc cầu xin linh hồn sẽ còn đáng hổ thẹn tới mức nào được nữa? Lời đồn rằng ‘một khế ước với ác quỷ đòi hỏi phải có linh hồn’ là một kiểu thành kiến do lũ hắc thuật sư bất tài lan truyền ra mà thôi.
“Có lẽ sự cấp bách có liên quan gì đó đến mặt trăng địa ngục.”
Grid đang giao tiếp với các sứ giả của anh trong từng giây. Mercedes là hiệp sĩ, người yêu, và gia đình của Grid. Môi trường của địa ngục và khoảng cách từ đây đang cản trở việc liên lạc, nhưng anh đã mơ hồ nhận ra tình thế của cô. Nó là cùng một kiểu logic như thế.
Eligos - một trong các quân chủ của địa ngục - đã lờ mờ nhận thức về các sự kiện đang diễn ra ở đâu đó trong địa ngục vào giây phút này. Hắn đã đặt bản thân mình vào vị trí của Grid.
“Nếu ngươi muốn rời đi thì ta sẽ để ngươi đi. Ta sẽ ký một khế ước, nên ngươi có thể tin vào lời hứa của ta, và nội dung khế ước đơn giản thôi. Ta sẽ không làm hại ngươi trừ khi ngươi nung náu ý định làm hại lãnh thổ của ta. Như một phần thưởng bổ sung, ta sẽ đưa ngươi tới nơi ngươi muốn trong một nốt nhạc.”
“Như thế không phải là có lợi đơn phương cho ta à?”
Sự cảnh giác của Grid càng trở nên sâu sắc hơn. Nội dung của khế ước có thể được hiểu như một đặc ân cho anh và nó rất đáng ngờ.
“Ta sợ hãi ngươi,” Eligos thành thật nói.
“......?”
“...Ta cũng cảm thấy tiếc cho Chó ba đầu đang rên rỉ.”
Ư, ử...
Chó ba đầu khổng lồ - gần giống như một con rồng dựa trên kích thước cơ thể nó - phát ra một tiếng rên rỉ. Nó quay 3 cái đầu của mình và nhìn Eligos với vẻ phẫn uất. Cứ như thể nó đang mắng Eligos là không được nói ra những điều vô nghĩa. Eligos mặc kệ điều đó. Hắn vuốt ve cổ nó và hối thúc, “Đủ thuyết phục rồi chứ? Khi gấp gáp đến vậy rồi mà ngươi còn tính chần chừ bao lâu nữa?”
“Được, ta sẽ chấp nhận lời đề nghị.” Grid không do dự lâu. Anh gật đầu ngay khi xác nhận không có vấn đề gì với nội dung của ‘Khế ước với Eligos’ hiện ra trước mắt anh.
“Đó là một lựa chọn tuyệt vời.” Một nụ cười nở ra trên mặt Eligos.
Toàn bộ chuyện này đang được ghi lại trong trang sử của Vượt hạng vũ trang Thần.
Chó ba đầu - quái vật thần thoại vẫn đang canh giữ lối vào địa ngục qua nhiều niên đại - đã hoảng sợ trước sự uy nghiêm của Vượt hạng vũ trang Thần và đã rút lui...
Một trường đoạn bất thường đã được thêm vào trang sử thứ 20 mà khó ai có thể tin nổi trừ khi họ chứng kiến tận mắt.
***
Cô càng giao thủ với Grid hắc hóa, kiếm năng của chiến thắng kịch tính càng rung chuyển như sắp bị dập tắt. Tàn dư của kiếm năng bị phân tán đã không thể tập hợp lại và bị tiêu tan. Kiếm năng từng cao vút hàng chục mét đã giảm xuống mức chỉ bao phủ lấy Bạch Hổ Kiếm. Trong một loạt các trận chiến liên tiếp, một kẻ thù không ngờ và ghê gớm đã xuất hiện và sức mạnh thể chất của Mercedes đã sớm đạt tới giới hạn.
[Không phải là, khôn ngoan đâu.]
Grid hắc hóa đã lên tiếng như để quở trách Mercedes. Hắn có vẻ lo âu. Dĩ nhiên, sao có thể thế được.
Mercedes đánh chệch thanh kiếm của Grid hắc hóa và trong lòng cô chất đầy nghi ngờ. ‘Phải rồi. Làm vậy là không khôn ngoan.’
Mục đích ban đầu của Mercedes là xác định vị trí của mặt trăng địa ngục. Khi cô biết nó ở đâu thì báo cáo ngay cho Grid mới là đúng đắn. Đối phó với mặt trăng là điều có thể được thực hiện sau khi Grid cùng các sứ giả tham gia. Thế nhưng, Mercedes lại không thỏa mãn chỉ với việc tìm ra vị trí của mặt trăng. Cô dám tiến vào lòng đất, và sau cùng, cô đã cố gắng tự mình loại bỏ cục thịt.
Đó chẳng phải một vấn đề lớn cho tới khi cô xuống lòng đất. Cho tới lúc đó, Mercedes vẫn đang hành động trên cơ sở suy nghĩ có lý trí. Đó là bởi cô là người duy nhất có thể nắm được danh tính khủng khiếp của cục thịt này. Mercedes cảm thấy cần xác định chính xác chuyện này trước khi đưa Grid và các sứ giả tới đây.
Vấn đề sau đó mới xảy ra. Mercedes trở nên ám ảnh với cục thịt. Cô bị lấn át bởi nỗi lo rằng mình cần loại bỏ cục thịt này ngay lập tức. Cô đã mất bình tĩnh mà không hề hay biết. Bị vậy cũng phải thôi.
Tôi sợ quá... Buồn quá... Cứu tôi... Đau quá... Tôi lạnh... Cứu tôi với...
Lễ rửa tội tạo thành từ những linh hồn do cục thịt bắn ra là không dễ để né tránh. Đó là vì nó rất nhanh và số lượng đang lao vào cô cùng một lúc lên đến hàng chục và hàng trăm. Điều tốt nhất Mercedes có thể làm là phân biệt giữa những linh hồn nguy hiểm với không nguy hiểm và né tránh đòn tấn công của những linh hồn nguy hiểm.
Những linh hồn không làm hại người—những linh hồn không gây hấn và chỉ ấp ủ hận thù đã được chấp nhận mà không cần né tránh. Đó rõ ràng là giải pháp tốt nhất. Giải pháp tốt nhất này lại chính là vấn đề.
Mercedes đã vô thức rơi vào ảnh hưởng của các linh hồn. Nỗi đau, sự tức giận, và nỗi buồn của những linh hồn này đã khắc lên linh hồn cô và cô nảy sinh một mối hận thù với địa ngục lẫn cục thịt này. Nó mang đến cho cô một ý chí mạnh mẽ để loại bỏ nó.
Các đòn tấn công gọng kìm của Grid hắc hóa và cục thịt đều rất đe dọa. Bộ giáp mà Grid đã làm và khoác lên người cô đã liên tục bị xé toạc. Da thịt lộ ra qua những vết nứt trên áo giáp có màu đỏ, không phải trắng.
Mercedes chưa gì đã bê bết máu, nhưng cô quan tâm đến Grid hơn là tình hình của chính mình. ‘Quân chủ của em, thứ này—nó nguy hiểm.’
Nó không phải một đối tượng có thể nhắm vào bằng cách phân biệt hình dạng của những linh hồn đang lao tới. Bất kể dưới hình thức nào, cơn mưa linh hồn từ cục thịt sau cùng cũng đều mang tính đe dọa như nhau. Trong suốt cuộc chiến, sát thương chắc chắn phải tích tụ. Đến cả Grid và các sứ giả cũng sẽ không thể chịu được đòn đánh tinh thần.
Chưa kể, cục thịt càng bị cắt thì sẽ càng có nhiều kẻ thù. Cục thịt có thể dùng thịt rơi ra khỏi cơ thể nó để hiện thực hóa chủ nhân của linh hồn.
...Khoan đã, chủ nhân của linh hồn ư?
Nét mặt Mercedes ngập tràn sự ngạc nhiên lúc cô chặn thanh kiếm của Grid hắc hóa và chạm mắt với hắn. Cô nhìn cặp mắt của Grid hắc hóa đang lay động khi mà trước đó chúng chỉ có vẻ lạnh lùng.
[Em lẽ ra, nên chạy đi.]
“......!”
Grid hắc hóa là một phụ phẩm của Grid. Nó chỉ là vết tích từ bản sao của Grid - đã hắc hóa và lang thang khắp địa ngục mà không diệt vong. Tuy nhiên, hắn đang dần trở nên thông minh hơn. Những năm tháng hắn lang thang trong địa ngục ngày càng dài ra và hắn bắt đầu thắc mắc về sự tồn tại của chính mình. Hắn cố gắng lĩnh hội bản thân là ‘Ta’ và không phải phụ phẩm của kẻ khác.
Hắn đã có một linh hồn kể từ lúc đó chăng?
Grid hắc hóa đã nâng đầu gối lên bụng Mercedes lúc cô đang cảm thấy sửng sốt khi nhận ra điều ấy. Rồi hắn quàng tay quanh cổ của cô. Hắn siết chặt cổ của cô và thì thầm.
[Mercedes à, ta đã thấy em, qua những con mắt, của mặt trăng.]
Linh hồn của Grid hắc hóa - đã bị Grid giết và rơi trở lại địa ngục—linh hồn của hắn đã bị cục thịt đó nắm giữ và hắn thường nhìn trộm bề mặt. Ngày nào mặt trăng địa ngục còn ở trên bề mặt là ngày đó hắn còn để mắt tới cuộc sống của cơ thể chính - vốn là gốc gác của hắn.
Những gì mà gã đó ghét và những gì mà gã đó yêu—hắn quan sát với vẻ ghen tị mọi lúc nhưng đôi khi hắn có sự đồng cảm.
[Ta yêu, em.]
Rợn người.
[Sau chuyện này, em sẽ là, của ta.]
Mercedes cảm thấy lông trên khắp người mình dựng đứng. Cô vùng vẫy lúc cảm thấy những xúc cảm lệch lạc của Grid hắc hóa - đang siết chặt cổ của cô như một con rắn khổng lồ. Thế nhưng, nỗi ám ảnh của Grid hắc hóa còn nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.
[Mãi, mãi.]
Hãy chết đi.
Chết...! Chết đi!!
Linh hồn em sẽ ở cùng ta, mắc kẹt trong sự vĩnh hằng đó...!
Vào khoảng thời gian khi tiếng kêu của Grid hắc hóa - đã nhuốm màu cuồng loạn - dần dần lớn hơn...
““Ngươi?””
Cô nghe thấy tiếng hét của ác quỷ - kẻ tin rằng hắn đã được cấy ghép linh hồn của Thánh Kiếm. Hắn đã sống rất lâu rồi, nên hắn không nên ngạc nhiên vì bất cứ điều gì. Do đó, phản ứng kinh ngạc này thật kỳ lạ.
Mercedes đang dần mất ý thức mà không nắm được tình hình thì cơ thể cô chợt lơ lửng trên không trung. Một luồng khí địa ngục đặc quánh đã tràn vào phổi của cô. Cô tỉnh lại và thực hiện một tư thế rơi. Cô đáp xuống mặt đất, duyên dáng như một con bướm, bất chấp những vết thương của mình.
Rồi cô nhìn thấy. Diện mạo của 2 Grid đang đối đầu với nhau.
“Làm tốt lắm, Mers.”
Hơi thở của Grid có chút khàn khàn lúc anh quay lưng về phía Mercedes và nói. Đó là bằng chứng cho thấy anh đã khá mệt. Mặt khác, gương mặt méo mó của Grid hắc hóa lại đầy vẻ thư thái. Cục thịt màu đỏ đang tiếp thêm nhiều linh hồn hơn cho hắn.
[Grid, ta đã nhìn thoáng qua, cuộc sống của ngươi.]
Pặp.
Một số mảnh thịt bị Mercedes cắt đứt trước đó đã bay tới và bị tóm trong bàn tay của Grid hắc hóa. Chúng nhanh chóng lấy hình dạng của kiếm và áo giáp. Đó là hình dạng gần giống trang bị mà Grid hiện đang mang trên mình.
[Ngươi càng mạnh, ta càng mạnh.]
Một năng lượng màu đen bắt đầu lan ra xung quanh Grid hắc hóa. Thoạt nhìn, nó trông như quỷ năng, nhưng lại không phải.
““Thần tính...!””
Giữa sự kinh ngạc của các nhân chứng—
[Ta xứng đáng, cướp đi, cuộc sống của ngươi.]
Thánh địa Kim loại đã mở ra. Một hẻm núi, nơi tồn tại giá lạnh hơn là hơi nóng, nơi tồn tại nỗi tuyệt vọng hơn là sự uy nghiêm—nó là trí giới của Grid hắc hóa.