Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1680: Chương 1674

Chương 1674

Người ta không biết nhiều lắm về tộc rồng. Họ không đủ khả năng để nghiên cứu và hiểu về chủng loài siêu việt có thể tiêu diệt nền văn minh nhân loại chỉ bằng một cái vỗ cánh. Điều này cũng có tác động rất lớn đến người chơi. Thông tin về tộc rồng được miêu tả trong văn học lẫn các nhiệm vụ mà người chơi có thể truy cập là có giới hạn.

Tuy nhiên, mọi người đều biết về Cuồng Long. Một con rồng cực kỳ hung dữ và mạnh mẽ. Nói cách khác, chính Cuồng Long Nevartan là kẻ đã tạo nên hình ảnh của một con rồng được truyền lại cho con người.

Sự thừa nhận về Nevartan là có một không hai giữa tộc rồng. Cả Hỏa Long Trauka - chiếm thành phố người lùn Talima, lẫn Rồng Sành ăn Raiders - được biết đến là thích thưởng thức đồ ăn của con người, đều không phải là đối thủ của Nevartan về mặt nhận thức.

Đó là vì mức độ hoạt động của Nevartan là cao nhất giữa tộc rồng. Đó chỉ là một vài hoạt động trong 100 năm, nhưng thế là hơn nhiều lần so với những con rồng khác rồi. Ông ta đã gây ra đủ loại sự cố, nhưng nội dung lại không nhất quán với nhau. Trong một số trường hợp, những người có mặt tại hiện trường không bị giết sạch. Đây là lý do tại sao nhiều ghi chép về tộc rồng - chỉ có một ít trong lịch sử loài người - lại dùng Nevartan làm vai chính.

“Chuyện này... chúng ta nên làm gì đây...?”

Hàng trăm ngàn người - đã tụ tập để chào đón sự trở lại của những vị anh hùng - đều đồng loạt hoảng sợ. Ngoại trừ rất ít người, họ không thể giữ được sự tỉnh táo của mình. Sự điên rồ đã lây lan.

Mọi người bắt đầu lầm tưởng các đồng sự, bạn bè, cùng gia đình của họ là ác quỷ lẫn quái vật mà họ sợ hãi và đã tấn công. Nếu không nhờ Sariel vội vàng phân tán thần tính của mình để trấn an họ, một tình huống chưa từng có hẳn đã xảy ra, nơi sự tương tàn sẽ khiến thủ phủ sụp đổ.

‘Tình trạng của ông ta như thế nào?’

Grid nhanh chóng thăm dò cơ thể to lớn của Nevartan - dường như xếp chồng lên với những ngọn đồi đằng xa. Anh hồi tưởng lại việc Bunhelier bị thương nghiêm trọng khi ông ta rơi vào địa ngục. Đó là ngay sau khi Bunhelier đánh nhau với Nevartan. Dựa trên thực tế rằng tình trạng của Bunhelier tồi tệ hơn nhiều so với những gì được thấy, không đời nào Nevartan có thể ổn được. Cả hai phe chắc hẳn đã bị thương nghiêm trọng sau cuộc chiến.

“...Ông ta không sao hết ư?”

Grid bối rối đến mức bật ra một tiếng ồn the thé. Trái với dự đoán của mình, anh chẳng thể tìm thấy bất cứ vết thương nào trên Nevartan. Anh gần như muốn tranh cãi với Bunhelier. Grid quay đầu sang hướng khác và thấy Bunhelier - đã trở thành một dấu chấm.

Bunhelier cảm nhận được ánh mắt đó rồi chăng? Giọng của Bunhelier được truyền thẳng vào tâm trí Grid.

[Sao hả?]

Đó là một thái độ áp đặt như thể ông ta không cảm thấy xấu hổ chút gì.

Grid không thể tiết lộ cảm xúc của mình cho Bunhelier - kẻ đang chất vấn anh. Chính Grid mới là kẻ ở vào vị trí không may lúc này.

“Hỡi cổ long vĩ đại, Bunhelier! Ta cần sự giúp đỡ của ông!” Giọng của Grid vang lên thật to. Anh đã nhận phần thưởng cho trang sử thứ 20 mà mình viết tại địa ngục và địa vị của anh đã tăng lên tới 4 bậc. Grid - đã gia tăng địa vị tới mức ngang với khi anh cưỡi một con rồng hàng đầu - đang ngợi ca Bunhelier trước mặt những người phụng sự anh và nhờ giúp đỡ. Đó thậm chí còn là bên cạnh Vượt hạng vũ trang Giới. Anh có những tư cách của một thần trưởng.

Kết quả hết sức tuyệt vời.

Bunhelier run lên. Ông ta cảm thấy địa vị của mình tăng lên một bậc, hệt như khi ông ta hấp thụ quỷ năng của địa ngục và trở thành một Ác Long. Dĩ nhiên, từ quan điểm của Bunhelier, đó là phần thưởng mà ông ta xứng đáng có được. Ông ta đã phải vật lộn gian khổ tới mức nào tại địa ngục với con người này trên lưng mình chứ?

[Ngươi điên rồi.]

Chúng là những lời mà Bunhelier đã nghe trong hầu hết cuộc đời. Ông ta không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ nói điều này với kẻ khác. Bunhelier nhíu mày trước cảm xúc của mình và đổ lỗi cho Grid.

[Thỉnh cầu sự giúp đỡ khi ngươi vừa mới tuyên bố là ngươi sẽ giết ta à? Ngươi có cái thứ gọi là hổ thẹn không vậy?]

“......”

[Ngay từ đầu, ta không có lý do nào để giúp ngươi. Hãy nhớ là liên minh giữa chúng ta chỉ là tạm thời.]

Hành động vỗ cánh của Bunhelier không hề dừng lại lúc ông ta cười khẩy. Ông ta đang bay đi trong thời gian thực. Ông ta không dùng bất kỳ phép thuật nào như dịch chuyển tức thời. Ông ta muốn tránh thu hút sự chú ý của Nevartan.

‘Ta gặp may rồi. Ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.’

Chưa bao lâu sau khi tới bề mặt. Bunhelier đã bị choáng khi cảm thấy hiện diện của Nevartan đang tiếp cận cực nhanh. Ông ta - kẻ tồn tại từ khởi nguyên - đã phải đối mặt với thảm cảnh tử vong 3 lần trong 1 ngày. Một lần vì Nevartan, một lần vì Baal, và một lần lại vì Nevartan. Ông ta cảm thấy hoài nghi hơn là hổ thẹn. Ông ta đương nhiên là e ngại trước suy nghĩ đánh mất sự vĩnh hằng mà mình được hưởng.

Thế nhưng, ông ta đã sống sót. Chính xác mà nói, ông ta đã được cứu.

‘Hắn trở nên phân tâm sau khi biết về đứa con của mình.’

Đứa con của Nevartan. Một nụ cười đen tối hiện lên trên mặt Bunhelier. Đó là vì ông ta nghĩ mình đã có vận may lớn để đổi lại danh dự đã mất. Vận may này đương nhiên là ám chỉ Nefelina.

‘Một đứa trẻ... nó là một đứa trẻ. Phải có nhiều cách để lợi dụng nó.’

Tâm trí Nevartan vốn đã dao động. Ông ta luôn điên rồ, nhưng vẫn có những dịp khi ông ta khắc phục được nó và trở nên tỉnh táo. Ông ta tỉnh lại ngay khi gặp con gái mình là một sự trùng hợp chăng? Không đời nào. Tình cảm mà ông ta dành cho con gái mình là thật.

Lúc nụ cười xấu xa của Bunhelier đang ngày càng thâm hiểm hơn...

“Đây là một thời cơ cho ngươi còn gì?”

[......!]

Tiếng vỗ cánh của Bunhelier dừng lại. Đó là để tránh bị cuốn đi bởi các bước sóng xảy ra ngay trước mắt. Ánh sáng xám bốc lên như một làn khói mù đã dần trở nên rắn đặc. Nó lấy hình dạng của một thanh kiếm. Đó là một thanh kiếm thấm đẫm ý muốn giết một con rồng.

[Người giết Rồng ‘Hayate’ đã xuất hiện.]

“Tại sao chúng ta lại không hợp lực để phong ấn Nevartan nhỉ?”

Ông ấy không nói tới ‘giết’. Ông ấy tránh những lời nói suông hết mức có thể. Hayate cho thấy sự tỉnh táo của mình để thuyết phục Bunhelier. Hơi thở của Bunhelier trở nên cộc cằn.

[Đánh giá từ thái độ của ngươi, có vẻ đã đến lúc thế giới diệt vong rồi. Một Người giết Rồng đang yêu cầu rồng hợp tác sao? Kẻ đã lẩn trốn cách đây chưa lâu lại không biết xấu hổ và có thể tỏ vẻ tự hào...]

“Ta đã có được sự can đảm từ Grid. Chưa kể, Grid cũng đang ở đây.”

[......]

“Ngươi không thể nào không biết rằng đây là cơ hội sẽ không bao giờ đến lần nữa.”

Tòa tháp Thông thái đã cố gắng kiềm chế sự tăng sinh của cuồng long thiết. Đó là vì họ cảnh giác với những tình huống sẽ xảy ra khi năng lượng của Cuồng Long được tiết lộ với thế giới.

Nevartan là mục tiêu chung của các cổ long và chúng bị thu hút bởi năng lượng của Cuồng Long. Nevartan hoạt động càng lâu thì càng có nhiều khả năng một cuộc chiến giữa các con rồng diễn ra. Điều này sẽ dẫn đến một thảm họa mang tầm lục địa.

Cuồng Long... đưa ông ta về tổ của mình càng sớm càng tốt mới là điều đúng đắn. Cái đặc biệt đáng chú ý là ông ta vẫn bình an vô sự cho dù thường bị tấn công trong suốt mấy trăm năm qua.

‘Nevartan phải là kẻ mạnh nhất trong những cổ long.’

Đây là cách mà ông ta vẫn không hề hấn gì cho tới giờ. Lúc này, khi Nefelina đang thu hút sự chú ý của ông ta, đó là một cơ hội.

Là do ham muốn tái tạo cái chết quằn quại của một con rồng chăng? Đồ Long Kiếm đang kêu lên một cách tàn độc. Bunhelier nhìn chằm chằm vào nó với vẻ ghê tởm và nhanh chóng lắc đầu.

[Không thể thực hiện được đâu.]

“......?”

Đó là một câu trả lời không ngờ. Chả phải chính Bunhelier, chứ không phải ai khác, là kẻ muốn Nevartan bị phong ấn nhất ư? Chính Bunhelier đã đẩy Nevartan vào địa ngục và khiến ông ta mất trí. Dựa trên mối hận này, Bunhelier đã bị Nevartan truy đuổi trong hàng trăm năm.

Thế thì tại sao ông ta lại đang từ chối thời cơ tuyệt vời này? Lý do cũng đơn giản thôi.

[Tuy không muốn thừa nhận, nhưng đẳng cấp của gã đó cao hơn ta một chút. Sự khác biệt giống như một tờ giấy. Đó là do năng lực bẩm sinh của hắc long - sử dụng thành thạo mọi thuộc tính và dùng nó như quy luật. Thậm chí sự điên rồ cũng được chấp nhận như một quyền năng. Hắn là một kẻ rất xảo trá.]

Một kẻ cuồng chiến—càng bị thương, Nevartan càng trở nên mạnh hơn và ông ta hồi phục nhanh hơn. Đó là một cấu trúc mà ông ta buộc phải hứng chịu sát thương khi chiến đấu. Kẻ vốn đã vượt trội thậm chí còn tiến hóa hơn nữa...

[Bên cạnh đó, hắn không biết thưởng thức nghệ thuật, giống như hầu hết các con rồng. Nghĩa là hắn rất khác so với ta - kẻ luôn lặng lẽ theo dõi những hành động dễ thương của các ngươi và tận hưởng nó như một trò đùa.]

Những hành động dễ thương ư? Trò đùa á? Nói theo cách này không phải là khá tuyệt vọng sao?

Bunhelier vung đuôi vào Hayate - người đang cảm thấy khó hiểu lúc nhớ lại khoảnh khắc mình chiến đấu chống lại Bunhelier.

[Cút đi cho khuất mắt.]

“......”

Cặp lông mày được chăm chút kỹ lưỡng của Hayate khẽ giật giật. Đó là vì cái đuôi của Bunhelier đã đẩy ông ấy ra xa theo đúng nghĩa. Nó quá khác so với một đòn tấn công mang tính sát hại. Ác Long mà Hayate từng thấy và nghe nói tới sẽ không làm chuyện như thế này. Ông ấy chẳng thể tin được ngay cả sau khi tự mình trải nghiệm nó.

“Khoảng thời gian ngươi dành cho Grid có gì đó đặc biệt với ngươi à?”

Hayate nhận thấy sự thay đổi trong Bunhelier. Việc nhận ra rằng ông ta đã bị Baal lợi dụng hẳn đã đóng một vai trò quan trọng. Trải nghiệm nương tựa vào nhau giữa ông ta với Grid trong khi cảm thấy khủng hoảng về cách để sống sót trong thế giới khó khăn này chắc hẳn là một bài học tuyệt vời.

[......]

Bunhelier làm một biểu hiện tinh vi. Trên thực tế, ông ta chỉ mệt mỏi. Ông ta muốn tránh xa Nevartan và nghỉ ngơi. Tuy nhiên, điều này lại khiến Hayate hiểu lầm. Ông ấy cho rằng đây là cách duy nhất Bunhelier có thể nhanh chóng rời khỏi nơi này mà không phải đụng độ với Hayate.

Đúng như mong đợi.

Vụt.

Hayate không ngăn cản Bunhelier vỗ cánh nữa. Ông ấy là một anh hùng luôn cố gắng bảo vệ dù chỉ là thêm một người, nên việc vật lộn để giành được sự ưu ái của một Ác Long giống như nắm vào một sợi rơm vậy.

Bunhelier muốn cười vào mặt Hayate nhưng vì lý do nào đó, tiếng cười không bật ra. Ông ta đã lặng lẽ rời khỏi hiện trường.

“......”

Sự chú ý của Hayate tập trung lên mặt đất sau khi Bunhelier rời đi. Tình trạng của Nevartan không giống như thường lệ. Khoảng thời gian ông ta tỉnh táo đang lâu hơn nhiều so với kỳ vọng.

***

Lúc Hayate đang cố thuyết phục Bunhelier sau khi cảm nhận được sự xuất hiện của cổ long...

“Cha...”

Trên mặt đất, Nefelina và Nevartan đang tận hưởng cuộc hội ngộ của họ. Thực tế thì, thật quá tế nhị khi bày tỏ nó như một cuộc hội ngộ. Nefelina mà Nevartan nhớ đến là một quả trứng chưa nở. Thành thật mà nói, hôm nay là lần đầu tiên hai cha con gặp nhau. Tuy nhiên, Nevartan đã lập tức nhận ra Nefelina là máu thịt của chính mình.

[Poriorderporonopitonojiodebe.]

“......!”

“......!”

Những người đang theo dõi tình hình của họ đều đã nín thở. Nevartan không thể hiện bất kỳ dấu hiệu nào của sự hung hăng sau khi bắn Khí huyết lúc ông ta xuất hiện. Thế nhưng, người ta không quên chuyện ông ta bị mất trí. Họ cảnh giác sau khi ông ta niệm một câu thần chú kỳ lạ và chuẩn bị tư thế phòng thủ.

Với Grid cũng vậy. Anh chạy thẳng tới chỗ Irene và lấy thân mình bao bọc quanh cô.

Lật đà lật đật

Rồi một đứa trẻ có kích thước như thật đang đeo kính râm làm từ ê-te đã tiến tới. Đó là vua của quỷ nhãn tộc. “Thật không hổ danh là kẻ trị vì tối cao ngay cả giữa tộc rồng, ngài học những nguyên tắc của thế giới ngay khi được sinh ra. Ngài biết một quỷ nhãn như ta sao?”

“......”

Grid đơ ra lúc anh thu lại kết giới mình tạo nên bằng các Bàn tay Thần.

Poriorderporonopitonojiodebe—anh nhớ rằng đó không phải một thần chú nào đấy, mà là tên của quỷ nhãn vương. Đó là một cái tên anh chưa nghe lại trong vài năm, nên anh đã quên nó.

...Nói chính xác hơn thì anh không hề quên. Anh có nhớ đâu mà quên. Tên của ông ấy - hiện lên trong cửa sổ trạng thái - là ‘quỷ nhãn vương’. Tên thật đã bị khuyết do giới hạn về ký tự trong khung tên.

Grid chỉ nghe đến tên khi quỷ nhãn vương lần đầu giới thiệu bản thân và lúc đó, Grid không có trí nhớ tốt cho lắm. Do vậy, ngay từ đầu anh đã không thể nhớ tên. Anh thường dùng những từ như ‘này’ hay ‘ông bạn’ hơn là tên, nên anh có ít cơ hội để nhớ hơn...

“Anh chỉ việc nhớ nó từ bây giờ thôi.”

Irene vừa cười vừa nói sau khi đọc được biểu cảm không thoải mái của Grid và hiểu ra tình hình. Cô nắm chặt bàn tay Grid như thể đang an ủi anh đừng thất vọng tới vậy, nhưng những đầu ngón tay cô thì lại khẽ run. Cô cố gắng không thể hiện ra, nhưng tiếc thay, cô không thể đánh lừa những giác quan của Grid.

Grid dịu dàng bao bọc bàn tay mình lên bàn tay nhỏ nhắn của cô. Anh yêu mến tấm lòng mạnh mẽ của cô - giả vờ ổn cả để trấn an mọi người. Cuộc trò chuyện giữa Nevartan và quỷ nhãn vương vẫn đang tiếp diễn.

[Ta đã quan sát từ xa lúc ngươi tìm kiếm quả trứng của ta.]

“...Tại sao ngài lại để cho ta được sống?”

[Ta biết mục đích của ngươi. Ta nghĩ ngươi là kẻ phù hợp để bảo vệ quả trứng của ta và ta đã đúng.]

Nevartan từ từ giơ cánh tay lên. Một ngón tay vừa to vừa dài - có kích thước vào khoảng 2 ngọn tháp của Lâu đài Vượt hạng vũ trang ghép lại với nhau - đã được cẩn thận đặt lên đỉnh đầu nhỏ bé của Nefelina.

[Ta mừng là con đã nở ra một cách an toàn.]

“Cha...”

[Ta không thích cái tên này vì ta cảm thấy xa cách. Gọi ta là Papa đi.]

“P-Papa...” Nước mắt Nefelina cuối cùng cũng chảy xuống như thác. Trái ngược với những nỗi lo của mình, cha đẻ mà cô nhóc tưởng tượng bấy lâu nay thật tốt bụng và ấm áp, nên cô nhóc rất hạnh phúc. Có nhiều điều cô nhóc muốn nói. Cô nhóc muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi. Tuy nhiên, hiện thực thật phũ phàng. Nevartan đã ngay lập tức chuẩn bị cho lời từ biệt.

[Hãy đề phòng Trauka. Không như Bunhelier, lão ta không ngu và cũng rất bị ám ảnh với quyền lực. Khoảnh khắc con trở thành một con rồng trưởng thành, lão ta sẽ cố gắng ăn thịt con. Hãy cố gắng đi săn trước lúc đó.]

Một giọng nói ấm áp như thần tính của Sariel lan tỏa đi khắp Reinhardt. Vẻ ngoài của một ông bố chăm lo cho con gái mình. Vị trí của cha - buộc phải rời đi sớm do chứng điên rồ của mình - khiến mắt người ta đỏ hoe.

[Không dễ để giữ con lại bên cạnh ta, nên con phải cẩn thận với bản thân đấy.]

“Vâng...”

[Nhưng phải có giới hạn. Thật không may, con không có khả năng đẻ trứng cho ta. Nếu ta nghĩ con thật sự gặp nguy hiểm, ta sẽ ăn thịt con trước khi con trở thành một con rồng trưởng thành. Cho tới khi ngày ấy đến, hãy cố gia tăng sức mạnh của con nhiều nhất có thể để có bớt đi sự tự ti.]

“...??”

“...???”

Điều này có hơi...

Họ nghe nhầm chăng? Mọi người đang không tin vào tai mình.

Trong khi đó, Nefelina không bối rối chút nào. Cô nhóc từ từ gật đầu như thể đã thấy trước chuyện ấy. “Con hiểu rồi. Nếu đó là điều tốt nhất. Con sẽ hoạt động thật chăm chỉ.”

[Ừ, thế mới tốt chứ. Ta yêu con.]

Những móng vuốt khổng lồ của Nevartan lại vuốt ve đầu của con gái mình. Nhưng mà, Nefelina không còn cười được nữa. Rồi một bóng đen phủ xuống gương mặt của bé gái. Có một bàn tay đang kéo cô nhóc.

“Ngưng nói nhảm đi.”

Đó đương nhiên là bàn tay của Grid.

[Ngươi...]

Nevartan lần đầu tiên nhìn vào Grid và đáp lại như thể chuyện này thật khó hiểu.

[Sao ngươi lại chõ mũi vào?]

“Đó là chuyện gia đình.”

[Gia đình...? Con gái ta á? Ahh, ngươi đang mơ trở thành đấng sáng lập của một chủng loài mới, như những con đàn bà loài người ở cùng Bunhelier hả? Quên chuyện đó đi. Chủng loài long thần là một sản phẩm thấp kém không khác mấy so với bán long nhân. Bên cạnh đó, con gái ta sẽ không có bất kỳ khả năng sinh sản nào cho tới khi nó trưởng thành.]

Đừng có nghe.

Grid thì thầm và bịt tai Nefelina lại bằng cả hai tay trong khi nhìn chằm chằm vào Nevartan.

“Ông đang nói vậy vì ông bị điên hả?” anh hỏi bằng giọng lạnh lùng. Đó là trong khi cân nhắc về những lời của Braham rằng sẽ có một cơ hội chiến thắng nếu anh lùa được Nevartan vào Vượt hạng vũ trang Giới.

Cặp mắt vàng kim của Nevartan từ từ tối sầm lại.

[Con gái yêu của ta. Hãy tránh khỏi nơi đây càng xa càng tốt. Ta đã lãng phí thời gian của mình cho một gã ngu xuẩn và cơn điên của ta sắp chiếm quyền kiểm soát rồi. Có vẻ như hôm nay, nơi này sẽ biến mất.]

Án tử hình đã giáng xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!