Chương 1673
“Cũng bình thường thôi.”
Những người hoạt động ở địa ngục đều phải chịu gánh nặng với đủ loại hạn chế. Họ không thể trốn thoát, họ không thể sử dụng các kỹ năng dịch chuyển, họ không thể liên lạc ở khoảng cách xa, v.v. Các thành viên tòa tháp thậm chí còn trải qua phép suy yếu làm giảm đáng kể chỉ số của họ. Họ đột ngột tiến vào địa ngục, nên họ không có một cơ hội để tập kích Hell Gao. Họ không ở trong tình trạng hoàn hảo. Do đó—
“Địa ngục chả có gì to tát. Nó khá tầm thường so với bề mặt nơi các thượng nhân và tộc rồng đi khắp nơi,” Biban lẩm bẩm những lời vô lý.
Đó là khoảng thời gian khi Con đường Asura bị đóng lại và các vị anh hùng trở về từng người một. Giữa những người đang cảm thấy nhẹ nhõm, vui mừng, hay cảm động, chỉ mỗi Biban là thờ ơ lên tiếng.
Jessica chọc vào sườn ông ấy để làm ông ấy chú ý, nhưng vô ích.
“Ch-Chuyện đó...”
Vua của bán long nhân - Bunsdel - cau mày. Thái độ bác bỏ của Biban - không giống tất cả những người khác bị bỏng hay thương tích đầy mình - là rất khó chịu. Đoàn thám hiểm địa ngục đã hoạt động, bất kể là lớn hay nhỏ. Một vài trong số họ có thể hoạt động ít hơn tương đối, nhưng vẫn không nên trách họ. Đó có lẽ là một màn trình diễn nhỏ thôi, nhưng đúng là nó chắc chắn rất hữu ích. Ngoài ra, tất cả họ đều phải chịu cùng một rủi ro với sinh mạng của mình.
Bunsdel đã ở cùng họ ở địa ngục, nên hắn biết rõ.
Bán long nhân - một chủng loài mang dòng dõi của Ác Long Bunhelier—Bunsdel là vua của họ và coi con người như một chủng loài thấp kém hơn, nhưng hắn tôn trọng những kẻ trong đoàn thám hiểm địa ngục. Hắn không thể chấp nhận sự nhảm nhí của Biban - người dường như đang phủ nhận những khó khăn của họ.
“Ta nghe nói có nhiều con người trở nên lẩm cẩm khi về già. Đây chính xác là trường hợp của ngươi. Cuộc đời ngươi thật đáng thương biết bao khi để ngươi già đi mà không biết hổ thẹn.”
“Gì hả?”
Biban mở to mắt ra khi ông ấy nghe thấy những lời cay nghiệt đột ngột. Trên thực tế, Biban cũng chán nản theo cách riêng của mình. Ông ấy đã quăng mình vào địa ngục với quyết tâm chết vì nhân loại, nhưng ông ấy thậm chí không thể gặp nổi một sinh vật ma quỷ chứ nói gì một ác quỷ. Địa ngục mà ông ấy trải qua là một thế giới yên bình và tĩnh lặng đến đáng ngạc nhiên. Đó là sau khi giết một cách đích đáng kẻ đã can thiệp là Đại Quỷ thứ 6 - Valefor.
Đó là vì chẳng có kẻ nào cản đường ông ấy tại địa ngục. Đương nhiên thôi. Đối với ác quỷ và các sinh vật ma quỷ của địa ngục, Thánh Kiếm là một trong số ít các đối tượng đáng sợ. Biban là thầy của Muller còn gì? Lũ ác quỷ nghe đồn rằng ông ấy đã giết Valefor và cố tình tránh mặt ông ấy. Chúng bỏ chạy với suy nghĩ rằng mình sẽ chết ngay khi chạm trán với ông ấy.
Đây là lý do Biban đi lang thang khắp chốn mà không gặp ác quỷ nào. Sau khi vượt qua một khủng hoảng, ông ấy chỉ tận hưởng sự yên bình và không có lựa chọn nào khác ngoài hiểm lầm địa ngục. Tất nhiên, ông ấy hẳn sẽ nghi ngờ tình hình nếu là một người có khả năng làm những việc bình thường, nhưng lại có chút thiếu sót trong sự khôn ngoan của Biban.
“Giờ ta có thể thấy ngươi là một bán long nhân. Kẻ sáng lập của ngươi và ta ở cùng thứ bậc, nhưng ngươi lại không thừa nhận người ta và tỏ vẻ tự phụ. Ngay cả khi ngươi có sự điên rồ giống với kẻ sáng lập của ngươi, ngươi nhất định là bị khùng rồi.”
“Ngươi biết đấng sáng lập của ta là ai không mà nói nhảm như thế? ngài ấy là ác long, Bunhelier. Ta cấm ngươi xúc phạm ngài ấy. Ngài ấy tuy độc ác, nhưng không bị khùng bằng ngươi.”
Nó là một tình huống bùng nổ. Đấy là trong khi họ đang trở về nhà cùng với vinh quang. Lúc mọi người đang nồng nhiệt chào đón và cổ vũ cho đoàn thám hiểm địa ngục trở về bình an vô sự, 2 Bậc chí tôn đã hạ nhiệt bầu không khí. Đúng vậy. Từ góc nhìn của công chúng, Biban và Bunsdel là các Bậc chí tôn. Họ là những sự sống như-thần có thể giết hoặc cứu một người chỉ bằng một cử chỉ cẩu thả duy nhất. Nhiều người sẽ chẳng thể chịu đựng nổi nếu họ chiến đấu giữa thành phố.
“Tôi cầu xin ngài, làm ơn hãy xoa dịu Thánh Kiếm...” Lauel lễ phép yêu cầu thành viên tòa tháp gần mình. Đó là Ghế số 6. Đấu sĩ Ken - người hiếu chiến nhất giữa các thành viên tòa tháp.
“Vì sao? Dù gì thì tất cả những kẻ thừa hưởng dòng máu của Bunhelier cũng đều đáng phải chết.”
“Không nhất thiết đâu ạ...”
“Hử? Trên cổ tay cậu có thứ gì kia? Tại sao dấu vết của một con rồng lại liên tục hiện lên rồi biến mất?”
“Ah, đó là hắc diệm long bị phong ấn trong linh hồn của tôi...”
“Ta cần phải tra khảo cậu.”
“Khoan. Đợi chút đã. Tôi đùa thôi mà.”
Mọi người đang nhiệt tình cổ vũ cho sự trở về của các anh hùng, Biban và Bunsdel - đã sẵn sàng choảng nhau ngay và luôn, Nefelina - đang kinh hãi vì lý do nào đó, Lauel hoảng sợ, Jurene - xuất hiện một cách phi lý cùng với các đại quỷ, hàng chục con memphis mà Betty mang theo cùng mình, v.v.
Khung cảnh thật là lộn xộn. Nó chẳng lắng xuống chút nào và sự náo động chỉ có tăng lên. Nó không khác nhiều lắm so với khi Con đường Asura được mở ra. Ngay sau đó—
Kuwooooh!
Một cái bóng khổng lồ xuất hiện trên bầu trời Reinhardt. Đó là cái bóng của một con rồng màu đen.
“Waaahhhhhhhh!”
Cuối cùng cũng đã đến, sự trở về của nhân vật chính. Những người chứng kiến màn trình diễn của Grid với Bunhelier từ trên bề mặt đã cổ vũ và chào đón họ. Niềm tin cùng tình cảm mù quáng tuôn ra nhiều đến mức nó giống như cuộc hội họp của những kẻ cuồng tín.
Các thành viên đoàn thám hiểm - đang trố mắt ra nhìn - thì đã lặng đi. Họ hứng chịu hình phạt của địa ngục là không thể giao tiếp từ xa, nên họ không được tiếp xúc với trang sử của Grid. Vị trí của họ khác với Grid - nhân vật chính của trang sử.
“Bunhelier...!”
Ngoài Fronzaltz thì các thành viên khác của tòa tháp đều hét lên và vào tư thế chiến đấu. Bằng cách nào đó, các đại quỷ đứng cạnh Jurene cũng chuẩn bị chiến đấu để đáp lại ý nguyện của Jurene. Trên mặt chúng là những biểu hiện run rẩy, nhưng chúng không thể khước từ.
“Bình tĩnh nào.” Fronzaltz - thành viên tòa tháp xếp hạng cao nhất chỉ sau Hayate—nhờ vào Vòng tròn của Thần, ông ấy đã phủ nhận một số quy tắc của Baal và đã được tiếp xúc với trang sử của Grid. Do đó, ông ấy cố gắng trấn an các thành viên tòa tháp. Chỉ có điều, họ không thể dễ dàng bình tĩnh được.
Đó là sự xuất hiện của một cổ long. Đó còn là cổ long Bunhelier- được coi là nguy hiểm thứ nhì sau Nevartan. Những hành động tàn bạo của Bunhelier rất có tiếng tăm giữa các thành viên tòa tháp. Ông ta không ưa trò chuyện như rồng sành ăn, hay ông ta coi trọng phẩm giá của mình như hỏa long. Ông ta không khác gì cuồng long cả.
“Đấng sáng lập...! Đấng sáng lập của chúng ta đã lộ diện để trừng phạt kẻ ngu dốt!”
Bunsdel đang run rẩy. Trong lịch sử của bán long nhân đã có ai đối mặt với đấng sáng lập của họ chưa? Dựa trên những gì Bunsdel biết, họ là những kẻ đầu tiên. Hắn vô cùng xúc động trước cảnh tượng đấng sáng lập xuất hiện ngay khi tên khùng xúc phạm bán long nhân. Thế nhưng, điều này chỉ kéo dài trong chốc lát.
‘Liệu ngài ấy có làm hại con người không?’
Một tích tắc sau, mặt Bunsdel trắng bệch lúc hắn nhớ lại rằng Reinhardt sẽ trở thành biển lửa và Đế chế Vượt hạng vũ trang sẽ diệt vong trong lịch sử. Hắn không muốn thấy những người mà mình đã bảo vệ chết đi. Hắn cũng sợ cơn thịnh nộ của Vượt hạng vũ trang Thần. Sự rối trí đang lớn dần trong lòng Bunsdel.
Rồi Thủ Tướng Lauel chợt khuỵu xuống và cúi đầu trong khi hàng trăm hiệp sĩ đồng loạt giơ kiếm lên. Người dân và các binh sĩ lấp kín thành phố đã cúi đầu một cách gần như mãnh liệt. Cứ như là họ đang tiếp đón Vượt hạng vũ trang Thần.
Cũng dễ hiểu thôi. Họ đã thấy một con rồng vĩ đại. Bunsdel vừa tự hào vừa quan ngại về phản ứng từ con người.
‘Làm ơn hãy suy nghĩ về họ theo một cách tốt đẹp....?’ Bunsdel đang cúi đầu cầu nguyện thì hắn dừng lại.
Trong không khí trang nghiêm, những tiếng xì xào bàn tán của các thành viên tòa tháp đang ngày càng lớn hơn. Bunsdel và các thành viên tòa tháp phải thấy điều đó. Người đang cưỡi trên cổ của Bunhelier - đang dần tiến lại gần hơn.
Đó là Grid.
“......”
Bunsdel bị sốc theo nhiều cách và đã ngất xỉu theo đúng nghĩa đen. Các bán long nhân lao tới chỗ hắn và bao bọc xung quanh để đỡ lấy hắn, nhưng lại chậm mất một bước. Tất cả mọi người đã chứng kiến sự xấu xí của vua bán long nhân - đang xỉu trong lúc sùi bọt mép. Ngay cả vậy, cũng chả mấy ai quan tâm.
Đó là vì sự chú ý của tất cả mọi người đều tập trung vào Cuồng Thần với Cuồng Long. Không đời nào sự chú ý của họ lại bị sao lãng chỉ vì vua của bán long nhân thể hiện ra một vẻ ngoài xấu xí.
“Giờ cậu ấy đang cưỡi một cổ long...”
“Đó còn là Bunhelier nữa.”
Các thành viên tòa tháp đã nắm được tình hình và cười ha hả. Ánh mắt của họ hướng về Grid giống với khi họ nhìn Hayate. Đôi mắt họ tràn đầy sự kính trọng vô hạn. Tuổi tác không phải là khái niệm quan trọng khi nói tới việc tôn trọng ai đó.
Một bầu không khí rất ấm áp đang được tạo ra.
“T-Tên phản bội!” Sau đó, Nefelina la hét với bàn tay nhỏ đang nắm chặt của mình. Trong giọng nói của cô nhóc có sự oán giận.
Đó là một phản ứng tự nhiên. Đối với cô nhóc, Bunhelier là kẻ thù đã khiến cha của cô nhóc mất trí. Từ khoảnh khắc cô nhóc ra đời, mục đích của cô nhóc đã là giết Bunhelier. Thế mà Grid - kẻ được cho là bạn đồng hành duy nhất của cô nhóc - đã quay về trong khi cưỡi trên cổ Bunhelier. Cảm giác bị phản bội và đau buồn khốn cùng lấn át cô nhóc...
Tâm trí cô nhóc choáng váng đến mức thị lực trở nên mơ hồ.
“......”
Mọi người nhìn vào Nefelina với vẻ mặt hoang mang. Thật sửng sốt khi thấy một con non đang rơi nước mắt lã chã như gà đi ị. Không ít người thở dài thương hại khi chứng kiến đôi mắt to tròn ngấn lệ. Đó là bởi diện mạo của Nefelina là một bé gái nhỏ nhắn, dễ thương.
Giờ đây, hầu hết mọi người đã biết cô nhóc là ai, nhưng họ vẫn dám cảm thấy tiếc cho cô nhóc.
“Nefelina, cô hiểu lầm rồi.”
Grid nhảy xuống khỏi cổ Bunhelier, tiếp cận Nefelina, và an ủi cô nhóc.
“Đúng là ta đã làm việc với Bunhelier, nhưng bọn ta không trở thành bạn. Nên là về sau hãy cùng nhau giết ông ta nhé. Được không?”
“Hức... Uwaah!”
Cô nhóc nhẹ nhõm rồi chăng? Nefelina để mất phẩm giá của mình và bắt đầu khóc lúc cô nhóc ôm chặt lấy Grid. Đó nhất định là một mối quan hệ cha con.
Lúc mọi người đang cảm thấy xúc động trước tình bạn đã vượt trên chủng loài, vẻ mặt của Bunhelier trở nên nhăn nhó.
[Đúng như dự đoán, Ta phải giết hết những kẻ ở đây...]
Đây là Bunhelier - kẻ cảm thấy cần phải xóa sổ nhân loại. Ấy thế mà tin báo tử lại được đưa ra khi đang có mặt ông ta. Sự tồn tại của các thành viên tòa tháp cũng khiến ông ta bực mình. Ban đầu, mối quan hệ hợp tác với Grid chỉ là tạm thời. Lúc này, ông ta cảm thấy việc giết tất cả chúng mới là điều đúng đắn.
[......!]
Bunhelier đang đơn độc giữa loài người thì nét mặt của ông ta chợt cứng lại. Đó là vì ông ta đọc thấy hình thái của pháp lực vẫn còn yếu ớt được chứa đựng trong tim Nefelina.
[Ngươi—con của Nevartan...?]
Chuyện xảy ra cùng thời điểm với nhận thức của ông ta...
Bunhelier dang rộng cánh của mình và vội vã bay lên.
Choang!
Ngay lúc ấy, một luồng sáng xuất hiện ở đằng xa đã thu hút sự chú ý của mọi người. Một vài thượng nhân đã nhận thấy những bước sóng mà ánh sáng đó tạo ra. Họ cảm thấy những sóng xung kích làm rung chuyển bầu trời quang đãng - đã lấy lại sự trong xanh của nó sau khi mặt trăng địa ngục biến mất - đang kéo đến gần hơn.
“Một Khí huyết...!”
Các thành viên tòa tháp có rất nhiều kinh nghiệm chiến đấu với tộc rồng. Họ đã sớm cảm thấy sự hiện diện của Khí huyết và tản ra. Ấy thế mà trong lúc làm vậy, họ đã thay đổi hành vi. Đó là vì họ nhớ tới gương mặt của vô số người tại hiện trường. Sau cùng, họ đã đổi hướng và chạy về phía Khí huyết.
Toàn bộ các phép thuật từng tồn tại trên đời đã được tung ra khắp Reinhardt. Chúng là những phép thuật mà các thành viên tòa tháp đã thi triển để ngăn cản Khí huyết và và phép thuật mà các sứ giả lẫn các thành viên Vượt hạng vũ trang thi triển để bảo vệ mọi người.
[Cuồng Long Nevartan đã xuất hiện!]
Đó là kịch bản tồi tệ nhất.
Gương mặt của các thành viên tòa tháp tái cả đi. Họ vừa mới trở về từ địa ngục và ở trong tình trạng kiệt sức. Không có ai là không lo lắng về một kẻ thù khó đối phó xuất hiện vào thời khắc này.
Sự căng thẳng của Grid là lớn nhất. Người đã tiêu hao nhiều sức lực nhất không phải ai khác mà chính là Grid.
Giữa bối cảnh hỗn loạn—
“Cha!” Nefelina hét lên.
Cơ thể của một con rồng khổng lồ - còn to lớn hơn cả Bunhelier - đã xuất hiện ở đó.