Chương 1687
“Tới cả gã này cũng mạnh đến thế. Sao mà tương lai chúng ta đối phó được với Mir đây?”
“Chúng ta sắp chết ngay bây giờ rồi còn gì? Ông vẫn có thời gian lo về tương lai à? Ông làm đầu mình bị thương nghiêm trọng vì không thể hiểu tình hình sao cho đúng hả?”
Cổ Quỷ Kiếm và Hoàng Cát Đồng đang chật vật để chiếm lấy Bạch Hổ Giáo.
Sau khi thâm nhập vào Ba Quốc, họ từ từ tiếp cận các lưỡng ban trong nửa năm, trước khi cuối cùng cũng chạm tới mức tiếp xúc với kẻ canh giữ Bạch Hổ Giáo. Họ đã cải trang thành những thương nhân cuồng tín tôn thờ lưỡng ban.
Hoàng Cát Đồng là thủ lĩnh của Đạo chích Hiệp nghĩa, nên ông ta có rất nhiều báu vật mà mình lấy từ đám quan lại tham nhũng. Giành được sự chú ý và quý mến của các lưỡng ban là chả khó khăn gì. Thậm chí các lưỡng ban có thần tính cũng không thể nhìn thấu lớp ngụy trang của Hoàng Cát Đồng.
Sở dĩ Hoàng Cát Đồng được Hoàn Quốc đối xử như một kẻ bị tình nghi không đơn giản chỉ vì sức mạnh siêu phàm và sự lừa bịp mà ông ta đã thể hiện. Chúng là những kẻ cảnh giác nhất với các kỹ thuật nhân bản và biến hình vô đối của ông ta.
“Ở đằng kia!”
“Chúng đuổi kịp rồi á? Đám lưỡng ban tên nào cũng giỏi theo dõi. Cứ như là tôi đang luôn chạy trốn khỏi lũ chó săn vô hình vậy.”
“Đó là vì khi xưa chúng đã để vuột mất Pagma khi ông ta chạy trốn tới Lục địa phía Tây. Những kỹ năng truy đuổi mà chúng rèn luyện để tránh lặp lại sai lầm tương tự đang tỏa sáng vào giây phút này.”
“Chúng ta bị Pagma làm cho vạ lây rồi.”
Cổ Quỷ Kiếm cảm thấy thật bất công vì lý do nào đó và vẻ mặt ông ấy nhăn nhúm lại. Ông ấy liếc nhìn Hoàng Cát Đồng đang chạy bên cạnh mình. Ông ta là một tên đần đã bị phát hiện danh tính sau khi tặng báu vật vốn thực chất là hàng hóa đánh cắp từ lưỡng ban.
Thành thật mà nói, ông ấy muốn choảng Hoàng Cát Đồng sau khi nghe lời bào chữa là ông ta đã quên sạch nguồn gốc vì nó đã được ăn trộm 100 năm trước. Sau khi mất nửa năm để tiếp cận chủ nhân của Bạch Hổ Giáo, họ đã bị đá đít mà thậm chí chẳng tìm được một thời cơ nào để đánh cắp Bạch Hổ Giáo. Rất nhiều thời gian đã bị lãng phí, nên cơn giận sôi lên là điều đương nhiên.
‘Thật đáng thất vọng vì gần đó có một loài săn tốt.’
Nhờ vậy mà tốc độ tăng trưởng của ông ấy mới không bị tụt lại quá xa trong nửa năm qua. Vấn đề là không có cơ hội để kiếm được vật phẩm vì không có trận tập kích hay nhiệm vụ tách biệt nào. Người dân của Ba Quốc vâng lời lưỡng ban vô điều kiện và không ấp ủ bất kỳ mong ước gì. Họ sống như gia súc một cách tự nhiên. Trong môi trường này thì các nhiệm vụ khó mà xảy ra được.
“Hai tên,” Cổ Quỷ Kiếm ngừng chạy trước bức tường cao, rút kiếm ra và nói, “Giới hạn của tôi là loại bỏ được hai tên, ngay cả khi dùng hết sức mình. Lên kế hoạch rút lui trong khi lưu ý chuyện này đi.”
Cổ Quỷ Kiếm là một người chơi. Ông ấy có thể phục sinh trở lại ngay cả khi đã chết. Mặt khác, chết là hết đối với Hoàng Cát Đồng. Một huyền thoại có thể tạm ngưng cái chết trong một lúc, nhưng 5 giây là giới hạn rồi. Bỏ qua tính cách khó chịu thường ngày của Hoàng Cát Đồng, Cổ Quỷ Kiếm bắt buộc phải hiến mạng vì ông ta.
“Ta hiểu.” Hoàng Cát Đồng cũng hiểu điều ấy. Ông ta không ngần ngại dùng vai của Cổ Quỷ Kiếm làm bàn đạp để nhảy qua bức tường.
“Thứ chó ch...”
Cơn đau đã tới từ bờ vai bị nghiêng sâu do Hoàng Cát Đồng đạp mạnh lên ông ấy. Gió thổi xung quanh Cổ Quỷ Kiếm - người gần như không kìm được lời chửi bới của mình. Ngọn gió đó là tàn dư của công pháp mà Hoàng Cát Đồng để lại.
Một số tên lưỡng ban vừa bắt kịp Cổ Quỷ Kiếm đã phải chùn bước trong giây lát do cơn gió thổi mạnh và Cổ Quỷ Kiếm dùng kẽ hở này để đâm chúng. Thứ kiếm thuật trôi chảy thậm chí còn trở nên nhanh hơn với công pháp của Hoàng Cát Đồng đằng sau ông ấy. Ông ấy kiên trì chém vào đùi và gót chân Achilles của những tên lưỡng ban.
Tất nhiên, nơi đây là Ba Quốc. Kẻ canh giữ Bạch Hổ Giáo đang nắm quyền kiểm soát. Các lưỡng ban về cơ bản là đã tinh thông quyền năng của Bạch Hổ và biến ý định của Cổ Quỷ Kiếm thành hư vô bằng cách hóa cứng chỗ bị tấn công, để nó còn cứng hơn cả đá
Nếu Grid không thể giải ấn cho Huyền Vũ với Chu Tước sớm hơn...
Nếu Cổ Quỷ Kiếm không có cơ hội tiếp xúc với hai vị thần của Tứ Tượng, Cổ Quỷ Kiếm hẳn đã cảm thấy bất lực và sẽ không thể xuyên thủng hào quang của Bạch Hổ mà hai kẻ kia đang vận hành.
“Gã này...” Mặt của các lưỡng ban đờ ra cùng một lúc. Mỗi lần thanh kiếm của Cổ Quỷ Kiếm chạm vào da chúng, chất độc chết người lại lan ra từ nơi có vết thương. Nó là một chất độc làm suy yếu năng lượng của Tứ Tượng khác và làm chậm chuyển động của chúng. Chúng buộc phải lý nghĩa điều đó như là sự giúp đỡ trực tiếp từ Huyền Vũ.
“Một con người đơn thuần mà lại có thể sử dụng quyền năng của các vị thần ư...? Đây đúng là một thời đại suy thoái.”
“Thời đại suy thoái là thứ nhảm nhí. Lý do con người tôn thờ các vị thần trong khi tưởng tượng họ là đấng toàn năng là để khao khát sự giúp đỡ của các vị thần. Thế nên, các vị thần có bổn phận phải giúp đỡ con người. Từ đầu nó đã là một quyền năng có được từ sự tôn thờ của con người đó thôi? Con người được các vị thần bảo vệ là lẽ tự nhiên.”
“Ngươi đang ngụy biện khi mà một vị thần ra đời trước con người à?”
“Vì một vị thần ra đời trước con người nên họ không có nghĩa vụ giúp đỡ con người sao? Với lý luận đó thì những kẻ sinh sau con người như các ngươi không xứng đáng được tôn thờ rồi còn gì? Ah, các ngươi xấu hổ vì bản thân mình biết điều này. Do đó, các ngươi không thể bày tỏ sự biết ơn của mình và chạy khắp nơi một cách rồ dại như một con chó.”
Cấp độ, kỹ năng, khả năng kiểm soát, sự kiên nhẫn, và miệng lưỡi của ông ấy...
Có nhiều thứ mà Cổ Quỷ Kiếm đã trui rèn trong những năm ở cùng Hoàng Cát Đồng.
Có phải vì ông ta đã đối phó với đám quan lại tham ô - những kẻ đã bán rẻ lương tâm của chúng cho lưỡng ban - không? Hoàng Cát Đồng có thói quen là vô tình lên tiếng theo cách khiến người ta tức lộn ruột. Cổ Quỷ Kiếm vẫn đang cật lực làm việc để không bị ông ta hành. Ông ấy xem các đoạn phim tự biên tập của Huroi lên tới hàng trăm lần.
Tác dụng là cực tốt. Nó chả gây nhiều tổn hại cho Hoàng Cát Đồng, nhưng lại chí tử với các lưỡng ban. Chúng tức giận với Cổ Quỷ Kiếm - người đang tán gẫu mà không bỏ sót một lời - và lao ra. Đó là khoảnh khắc sự hung hãn của những kẻ truy đuổi bị một mình Cổ Quỷ Kiếm kéo đi. Ông ấy đã kìm chân nhiều hơn hai tên lưỡng ban mà mình đã hứa.
‘Nếu biết chuyện này sẽ xảy ra, mình đáng lẽ nên đòi thêm tín dụng.’
Kể từ đây trở đi, mấu chốt là ông ấy có thể câu giờ trong bao lâu...
Cổ Quỷ Kiếm hít một hơi thật sâu và nâng cao sự tập trung của mình. Ông ấy chuẩn bị cho cuộc chiến kéo dài càng lâu càng tốt bằng cách lên kế hoạch canh thời điểm uống pháp dược bổ trợ với các hiệu ứng khác nhau và kiểm tra thời gian hồi những kỹ năng của mình. Ngay lúc ấy—
“Ái cha!”
Có một tiếng ồn rất lớn. Một bức tường đằng sau Cổ Quỷ Kiếm đã sập. Người chỉ chập chững nhấc cơ thể mình dậy một cách loạng choạng trong đám bụi kia chẳng phải ai khác ngoài Hoàng Cát Đồng.
Cổ Quỷ Kiếm đã xoay xở để kìm nén cơn cáu giận đang tăng vọt của mình và hỏi, “Tại sao ông lại quay về đây?”
“Không phải, à thì, ta bị bản sao của mình phản bội.”
“......”
Hoàng Cát Đồng là một bậc thầy về công pháp nhân bản. Đặc biệt, nếu số lượng bản sao được giới hạn ở 7, mỗi bản sao sẽ có một bản ngã độc lập. Tới thời điểm này thì về cơ bản là đã có 8 Hoàng Cát Đồng. Gần như là không thể phân biệt được giữa bản sao và cơ thể chính.
Mặt khác, những bất lợi rõ như ban ngày. Đó là việc tới cả các bản sao cũng tự coi bản thân là hàng thật. Mỗi bản sao đều có một bản ngã độc lập, nên họ đương nhiên tin mình là người thật. Điều này tức là họ có xu hướng ưu tiên sự an toàn của bản thân trước.
“Tên này mới là người thật. Ta quen với các dấu hiệu rồi.”
Phía bên kia bức tường bị sập, chủ sở hữu của Bạch Hổ Giáo đã xuất hiện. Đó là một gã đàn ông không mặc áo lót và chỉ có có một tấm đạo bào dài trên cơ thể trần của hắn. Gã đàn ông to lớn - để lộ cơ bắp rõ rệt của thân trên - đang cầm một sợi dây buộc 7 Hoàng Cát Đồng. Mỗi người đều bị đánh đập đến gần chết.
Hoàng Cát Đồng thấy chuyện này và nghiến răng. Cổ Quỷ Kiếm còn tưởng rằng Hoàng Cát Đồng quan tâm tới nhân quyền của đám bản sao của mình. Tất nhiên, đây là một ảo tưởng.
“Ngươi cứ việc loại bỏ tất cả các bản sao đi! Sao phải giữ chúng sống và khiến ta trông như thế này chứ?!” Tiếng kêu của Hoàng Cát Đồng - chứa đầy nỗi uất hận lớn lao - đã gây ra một sự huyên náo.
“......”
Các bản sao tức điên lên. Nếu không bị dây trói thì họ hẳn đã lao vào Hoàng Cát Đồng ngay tức khắc rồi. Trong cảnh hỗn loạn, chủ sở hữu của Bạch Hổ Giáo nhún vai.
“Thủ lĩnh của Đạo chích Hiệp nghĩa là kẻ lập dị nhất quả nhiên là đúng.”
Điều đó không phải là một lời khen. Nói ông ta là kẻ kỳ dị nhất trên đời thì sao có thể là một lời khen được đây? Tuy nhiên, Hoàng Cát Đồng lại có tâm trạng tốt vì lý do nào đó. Cổ Quỷ Kiếm muốn vả vào mặt ông ta khi ông ta rướn cằm lên và mỉm cười thỏa mãn.
‘Ông ta thực sự là một tên khùng.’
Liệu việc mãi mãi ở cùng Hoàng Cát Đồng có thật sự là đúng đắn?
Vào thời điểm Cổ Quỷ Kiếm đang nghiêm túc đắn đo việc đăng xuất...
Một trong các bản sao của Hoàng Cát Đồng - đang bị dây trói - đã lẩm bẩm, “Chà chà, phương pháp đúng là hay nhất.”
Ông ta dễ dàng tháo sợi dây quanh người mình và tung một cú đấm vào Uram. Những cơ thể bị trói bên cạnh ông ta đã bị hút vào như thể ông ta đã nuốt chửng họ. Điều ấy cũng đúng với Hoàng Cát Đồng đang la hét bên cạnh Cổ Quỷ Kiếm. Đó là Hoàng Cát Đồng - kẻ la lên rằng mình là thật và những bản sao của ông ta đã phản bội mình. Nói cách khác, Hoàng Cát Đồng vẫn đang làm việc với Cổ Quỷ Kiếm suốt cả ngày hôm nay thực chất là một bản sao.
Cổ Quỷ Kiếm nhận ra chuyện này và cảm thấy bị phản bội. Rồi Hoàng Cát Đồng hàng thật đã chào hỏi ông ấy, “Ta cuối cùng cũng thấy mặt ông sau hai tuần.”
“Hai tuần á? Ông đúng là một tên khốn nạn!”
2 tuần trước chả phải là thời gian họ bắt đầu ở trong cung điện của Uram ư? Như thường lệ, tên khốn đó đã để ông ấy đơn độc tới một nơi nguy hiểm.
Cổ Quỷ Kiếm tức giận sau khi biết được sự thật trong khi Uram từ từ đứng dậy. Hắn vuốt vuốt những dấu vết nắm đấm của Hoàng Cát Đồng - được để lại rõ ràng trên bụng hắn. “Ngươi dùng sự thừa nhân của ta dành cho ngươi để nâng cao địa vị của ngươi à?”
“Phải. Ngươi có lẽ là một kẻ man rợ không thể ăn mặc chỉnh tề, nhưng ngươi là lưỡng ban số hai cũng đều có lý do cả. Đó là một tác động lớn khi ngươi thừa nhận ta là kẻ lập dị nhất.”
“Đó không chính xác là một lời khen đâu.”
“Cái đấy phụ thuộc vào người nghe.”
“Chà... cũng chả quan trọng. Dù vậy, ta sẽ sửa lại một điều cho ngươi. Ta không còn là số hai nữa.”
“Thì sao?”
“Đương nhiên, ta là số một.”
Uram - chủ nhân của Bạch Hổ Giáo—hắn nhận thức được sai lầm của Tam Sư. Hắn nhận ra rằng mình đã trở thành lưỡng ban mạnh nhất kể từ lúc Tam Sư ngu ngốc xóa trí nhớ của Mir. Đó là một chuyện tốt. Hắn đã thu được một thứ gì đó như thế này mà chẳng mất gì.
‘Giờ thì Xi Vưu không còn lựa chọn nào ngoài dựa vào ta. Xi vưu đương nhiên sẽ cố gắng dạy dỗ cho ta.’
Trong tương lai, hắn sẽ trở nên mạnh mẽ theo cấp số nhân. Nó sẽ ở một tốc độ bất khả so sánh với Mir - kẻ đã ngu ngốc nhất quyết từ chối lời khuyên của Xi Vưu và tự rèn luyện. Sớm muộn gì, hắn cũng sẽ đạt tới mức trở nên mạnh hơn chỉ qua việc hít thở và phụng sự Thần Trời tại một vị trí cao hơn Tam Sư.
Uram tràn đầy niềm vui và giơ cao Bạch Hổ Giáo. Tâm trí hắn cuồng quay và hắn nhắm vào Hoàng Cát Đồng - đang đứng cùng đường với đám lưỡng ban. Rồi hắn vung ngọn giáo. Đó là một đòn bằng toàn bộ sức bình sinh của hắn và với ý định chém luôn cả đám lưỡng ban.
“......!!”
“......!!”
Cặp mắt của Hoàng Cát Đồng, Cổ Quỷ Kiếm, và đám lưỡng ban mở to ra. Những làn sóng từ Bạch Hổ Giáo đã xé toạc không gian và đập vào mặt đất, duỗi ra thành một đường thẳng. Đó sẽ là một sự hủy diệt nếu nó cứ tiếp diễn như thế này.
Khoảnh khắc tất cả mọi người trên chiến trường nhận ra chuyện này...
Một ánh hoàng hôn đang trải dài trên đường chân trời phía sau Uram. Đó là một cảnh tượng bất thường. Mặt trời vẫn còn ở trên cao mà.
Uram cảm thấy sự thay đổi không ngờ dựa trên ánh hoàng hôn - thứ đã bất ngờ bao phủ thế gian - và lẩm bẩm một cách trống rỗng, “...Thể loại rồng gì đây?”
Một con rồng xanh được tạo thành từ tia chớp xanh—đối với hắn - kẻ mới chỉ chứng kiến những con rồng bị thương và ẩn nấp, linh khí bao la và át hẳn của một cổ long là một cảnh giới không thể hiểu nổi.
Một kiếm vũ tái tạo động lực của Ác Long Bunhelier—hiện tượng không rõ này được tạo ra bởi không phải điều gì khác ngoài kiếm vũ của Grid - thứ đang đánh vào hiện trường.