Chương 1688
“Ngài phải đối phó với hắn thật nhanh.”
Mir khuyên nhủ một tiến trình mau lẹ.
“Tin tức ngài tấn công và đánh bại ta sẽ sớm tới tai của Hoàn Quốc.”
Hắn chỉ rõ rằng Grid phải có biện pháp chiếm giữ Bạch Hổ Giáo trước khi Tam Sư ra quyết định và di chuyển.
Hắn giải thích về mối quan hệ giữa Thanh Long với Bạch Hổ. Đó là trước khi các vị thần bị trục xuất khỏi Asgard chạy trốn tới phía đông. Nói cách khác, nó là hồi thần thoại của vùng đất này còn nguyên vẹn. Hồi đó, Thanh Long với Bạch Hổ là kỳ phùng địch thủ. Họ bảo vệ lục địa cùng với nhau, nhưng lại rất để ý tới những quyền năng của nhau vì họ vừa cảnh giác vừa ghen tị.
Tới giờ vẫn vậy. Đó là lý do tại sao sự phóng thích của hai vị thần phải được diễn ra cùng lúc. Nếu một trong hai được giải phóng khỏi dấu niêm phong trước, thì không biết vị thần được giải phóng sau sẽ làm gì do niềm kiêu hãnh của họ.
“Đây là lý do chiếm giữ Bạch Hổ Giáo là ưu tiên hàng đầu.”
Trên thực tế, Mir ngay từ đầu đã nhận ra tình trạng của mình không hoàn hảo. Cứ như thể hắn đã tiêu thụ một lượng lớn hoa anh túc bằng chất độc của Huyền Vũ. Ý thức và trí nhớ của hắn đều mơ hồ, tới mức mà hắn không biết mình là ai.
Rồi Grid đã xuất hiện trước mắt hắn. Vượt hạng vũ trang Thần—nhân vật chính của Cuồng Thần với Cuồng Long, và là mục tiêu mà Tam Sư khuyên rằng nên bị giết với mức độ ưu tiên cao nhất bất cứ lúc nào lẫn trong bất kỳ tình huống nào. Kẻ mà hắn tin là kẻ thù chính đáng của mình lại đối xử với hắn như một ân nhân cứu mạng. Chỉ tới lúc đó thì ý thức mơ hồ của hắn mới sáng tỏ đôi chút và một số câu hỏi chưa có đáp án mới được giải quyết.
Theo bản năng, Mir thông minh đã nhận ra chân lý rằng những kẻ mà hắn phải tin tưởng lúc này không phải các vị thần của Hoàn Quốc, mà là Vượt hạng vũ trang Thần trước mặt hắn. Đó là một niềm tin mà hắn có được khi nhìn gương mặt của Grid - méo mó vì tức giận và sát khí nhưng đã tan chảy như tuyết ngay khi nghe thấy tiếng kêu của Yeum.
“Đi thôi.”
Quả nhiên niềm tin này không sai. Hệt như Mir tin tưởng mình, Vượt hạng vũ trang Thần cũng tin tưởng Mir. Grid lập tức đáp lại mà không thắc mắc về lời tuyên bố của Mir. Nhờ vậy, Mir đã buông bỏ ngay cả sự chần chừ nhỏ nhất.
Cây cầu nối tới Ba Quốc đã được đưa tới mặt đất.
Cầu Ô Thước—những con quạ và chim khách đã cùng Grid băng qua cây cầu hình thành nên Dải Ngân Hà để tới thời điểm hiện tại.
***
“Một kẻ mạnh đến vậy thực sự đã nợ mạng sống của mình cho ta ư?”
Kiếm vũ của Grid - mô phỏng áp lực của Ác Long Bunhelier - khiến Mir bị ấn tượng. Chủ nhân của Bạch Hổ Giáo - Uram - đã không chống đỡ được đòn tấn công của Grid.
“Để được giúp đỡ bởi một bề tôi nhỏ bé hơn bản thân ngài ấy như ta thì ngài ấy phải rơi vào cạm bẫy khủng khiếp nào chứ?”
“Gì cơ? Mir à, lúc đó, huynh mạnh hơn ngài ấy đó.”
“...Không thể nào.”
“T-Ta đang nói thật với huynh mà? Đó là vì lúc này huynh quá yếu thôi.”
Tuy Yeum có giải thích, nhưng Mir lại không tin. Hiển nhiên thôi. Đó là vì chỉ một nửa lời của Yeum là đúng. Vào lúc Grid nợ mạng mình cho Mir, không sai khi bảo kỹ năng của Grid hồi đó với Grid hiện tại như là sự khác biệt giữa trời và đất. Anh mạnh hơn nhiều so với Mir của quá khứ. Điều này tức là tốc độ tăng trưởng của Grid nhanh một cách bất thường.
Mir chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc có một cảm giác kỳ lạ từ lời giải thích của Yeum. Thực tế thì, Yeum cũng hoài nghi là liệu trí nhớ của mình có bị sai không. Grid mà cô ta gặp trong quá khứ và Grid mà cô ta gặp hôm nay là 2 sự sống khác hẳn nhau. Cô ta từng nghĩ kẻ đó là một con quái vật, nhưng giờ kẻ đó đúng là vĩ đại. Kẻ đó có một thần tính còn to lớn hơn các vị thần của Hoàn Quốc.
‘Ngài ấy thực chất là một đứa con mà Các vị thần từ thời Khởi nguyên đã che giấu chăng?’
Hoặc có lẽ ngài ấy là hiện thân của Tà Thần đang mất tích, Yatan.
Vào khoảnh khắc suy nghĩ của Yeum chạm tới mức ngớ ngẩn...
“Một kiếm vũ... ngươi là Vượt hạng vũ trang Thần sao?” Giọng nói khàn của Uram cất lên.
Các ánh mắt vẫn đang tập trung vào Grid - với năng lượng của con rồng hung dữ - đã chuyển sang Uram. Đó là những cái nhìn kinh ngạc. Không ai nghĩ Uram còn sống cả. Kiếm vũ dung hợp chập 6 với uy lực của Ác Long mãnh liệt đến thế mà. Nó nằm ở mức độ mang tới cái chết chắc chắn. Dường như một bán thần sẽ chẳng thể nào đối phó được với nó nhưng Uram đã chịu đựng nổi.
Phản ứng của Grid vẫn bình tĩnh. Đó là từ khoảnh khắc anh nắm bắt được vị trí của Uram bằng Tầm nhìn Barbatos và sử dụng Thuấn bộ. Anh nhận ra rằng Uram đã để ý đến sự tiếp cận của anh ngay trước khi anh liên kết kiếm vũ dung hợp chập 6. Không hổ danh là lưỡng ban mạnh nhất sau Mir. Các giác quan của hắn thật xuất sắc và phán đoán của hắn rất nhanh.
Hắn lập tức nâng cao năng lượng của Bạch Hổ tới đỉnh điểm và dùng Tư thế của Bạch Hổ. Chưa kể, linh hồn của Bạch Hổ còn bị phong ấn trong Bạch Hổ Giáo. Linh hồn của Bạch Hổ bị dẫn dắt bởi hiệu lực cưỡng chế từ dấu niêm phong và không thể chống lại ý muốn của Uram, ban cho hắn sự bảo hộ. Kết quả là, thân thể của Uram trở nên đủ cứng để kháng cự kiếm vũ dung hợp chập 6 của Grid đến mức nào đấy. Đúng, nó đến mức nào đấy thôi.
“...Khoẹc!” Uram đã phải trả một cái giá khủng khiếp chỉ để hỏi một câu. Máu đỏ sẫm cùng những mảnh vỡ nội tạng của hắn trào ra từ miệng. Đó là dấu vết của một sự nội thương, khi mà sẽ chẳng có gì lạ nếu hắn chết ngay lập tức.
“Hộc... Hộc... Phải rồi, ta đã nghĩ là nó thật kỳ lạ trong một thời gian dài.”
Uram không sử dụng quyền năng của Chu Tước. Hắn không mưu cầu sự phục hồi và tái tạo. Hắn chỉ bám víu vào năng lượng của Bạch Hổ.
Mir là kẻ duy nhất nhận ra lý do. ‘Giây phút năng lượng của Bạch Hổ yếu đi dù chỉ một chút, tất cả các cơ quan trong cơ thể hắn sẽ tan nát và hắn sẽ chết.’
Các kỹ năng của Uram không hề kém. Hắn là lưỡng ban mạnh mẽ nhất sau Mir và điều này nghĩa là hắn vượt trội hơn một vị thần kha khá. Cùng lúc vận hành năng lượng của toàn bộ Tứ Thần là điều cơ bản thôi. Thế nhưng, sở dĩ Uram bị ám ảnh với năng lượng của Bạch Hổ đúng như suy đoán của Mir. Hắn chỉ có thể hoãn cái chết bằng cách dùng nó.
“Nếu Pagma thực sự vô giá trị thì liệu Thần Trời có cố gắng nuôi dạy ông ta như một thầy tế không? Thầy tế có lẽ không phải là một vị thần, nhưng địa vị của ông ta không hề tầm thường vì ông ta là kẻ giao tiếp với Thần Trời. Còn nữa, chẳng phải Xi Vưu đã đích thân giúp Pagma trốn thoát sao?”
Một kiếm vũ đủ mạnh để xé nát một ngọn núi lớn thành những mảnh vụn—Uram nắm chặt vào Bạch Hổ Giáo - thứ mà hắn không thể buông ra ngay cả sau khi bị chém bởi kiếm vũ dung hợp chập 6 của Grid. Sau khi kích hoạt năng lượng của Bạch Hổ, cơ thể rắn chắc của hắn đã trở nên hòa nhập với ngọn giáo khổng lồ. Hắn như một bức tượng bằng đá.
“Ta đã nghĩ là nếu ngày nào đó ta chết, cái chết ấy sẽ là do Pagma.”
Đó là bởi vì trong số tất cả những kẻ mang mối thù với hắn, chỉ mỗi Pagma là có tiềm năng.
“Chẳng có gì bất thường khi chết dưới tay kẻ đã thừa hưởng năng lực của Pagma như ngươi. Đó chỉ là thiên mệnh mà thôi.”
Đột nhiên, cả vùng đất phản hồi lại với ý muốn của Uram. Đất và đá tạo nên thành phố đã vươn lên như một cơn sóng thần và quay cuồng. Cứ như là đang nhìn vào một tác phẩm điêu khắc cỡ lớn. Những con sóng đá tảng - đang bao phủ thành phố - lớn đến nỗi không có cảm giác thực tế là chúng đang chuyển động.
“Ta sẽ vượt qua chính mình khi chống lại thiên mệnh của ngươi.”
Hôm nay, ta cuối cùng sẽ trở thành một vị thần.
Nếu hắn chiến đấu và chiến thắng trước Vượt hạng vũ trang Thần, hắn sẽ lập tức trở thành nhân vật chính của một thần thoại mới. Ngay cả khi hắn thua và chết, hắn vẫn sẽ trở thành một mảnh vỡ của một thần thoại và sẽ không bao giờ bị lãng quên. Đó là một thu hoạch bất kể kết quả thắng hay thua. Địa vị của Vượt hạng vũ trang Thần cao tới mức ấy.
“Ohhhhh!”
Những làn sóng đá - dường như đã dừng lại - gầm lên lúc chúng vươn cao và rơi xuống nhanh chóng. Tức là chúng đang gia tốc ở một tốc độ khủng khiếp. Nó bao phủ cả đất trời, giảm tầm nhìn của Grid với Uram, thiết lập một quy tắc cấm sử dụng Thuấn bộ. Điều này đã cưỡng ép một cuộc đối đầu trực diện.
Uram đang hy vọng vào một cái chết oai hùng. Hắn tiêu thụ toàn bộ Chân Nguyên Năng của hắn. Sức mạnh của năng lượng mà hắn tỏa ra đã kích thích thượng tính của Grid. Nó cảnh báo nguy hiểm và những cái vảy của bộ giáp rồng đã liên tục tụ lại với nhau và nhả ra như thể đang đáp trả.
‘Hắn chắc hẳn đã là một đối thủ khó nhằn.’
Trước khi thu được danh hiệu Cuồng Thần với Cuồng Long, đã có lúc anh lo về việc gỡ bỏ phong ấn cho Bạch Hổ và Thanh Long. Vào thời điểm đó, Grid tin rằng sẽ dễ dàng chiếm được ít nhất là Bạch Hổ Giáo. Nếu Tẩu Quốc và Ba Quốc không được kết nối bởi Cầu Ô Thước...
Nếu ít có khả năng Mir hỗ trợ cho Ba Quốc, Grid hẳn đã tấn công mà không do dự rồi.
...Đó là sự kiêu ngạo. May mắn thay, chuyện đó đã không xảy ra. Nó có lẽ là một chớp sáng sắp vụt tắt, song Uram vẫn rất hùng mạnh.
“Ngươi có muốn đầu hàng không?” Grid hỏi lúc những làn sóng đá ập đến ngay trước mũi anh.
“Ta vốn đã tuyên bố là sẽ vượt qua chính mình rồi!”
Ý chí của Uram vô cùng vững chắc. Hắn thà tham gia vào một cuộc chiến có thể phải trả giá bằng mạng sống còn hơn là bị lãng quên sau khi sống sót một cách thảm hại. Động lượng của Bạch Hổ Giáo - đã cứng rắn lại tưởng chừng như không có điểm dừng - đã khiến Grid lạnh sống lưng.
‘Ngay từ đầu thì việc thuyết phục một lưỡng ban đã không dễ dàng gì.’
Trường hợp của Mir là hiếm có.
Grid kiểm soát sự thất vọng của mình và kích hoạt Hoạn Nhãn. Một phần năng lượng của Bạch Hổ đã bị xóa, trong khi Công tước Khuếch đại được kích hoạt và một Khí huyết được bắn đi. Nó đánh trúng những làn sóng mà Uram đang đặt chân lên. Đầu ngọn sóng đã sụp đổ.
Dáng vẻ thanh lịch của Uram khẽ lay động và thanh kiếm của Grid nhắm chính xác và kẽ hở đó. Một loạt tiếng nổ kinh hoàng xảy ra.
Đó là ngay sau khi cơ thể của Uram bị chém hàng chục lần...
Bạch Hổ Giáo đã xuyên qua bụng Grid. Một ngọn giáo mang thần thoại yếu ớt chứa đựng hàng trăm năm cuộc đời của một bán thần mang tên Uram—nó nặng nề hơn nhiều so với bất kỳ ngọn núi vĩ đại nào khác.
Cơ thể anh vọt lên và máu đỏ tuôn ra từ miệng Grid. Nó bị trộn lẫn với thần tính màu cam và nhanh chóng mờ đi, nhưng Uram đã thấy tận mắt. Do đó, hắn mỉm cười thỏa mãn. Hắn coi sự đau đớn đắng cay của việc cơ thể mình bị xé ra thành từng mảnh như là sự khoái lạc.
“Đó là, một vinh hạnh.”
Uram sinh ra là một lưỡng ban và đã dành cả đời mình để trở thành một vị thần, nhưng hắn đã luôn cảm thấy bất an. Vào một ngày trong tương lai, khi Hoàn Quốc có đủ thế lực và xâm chiếm Asgard—hắn lo rằng vào thời điểm đó, bất kể mình là dạng tồn tại nào, hắn cũng sẽ chỉ được miêu tả như một trong các binh sĩ của Thần Trời. Đó là bởi vì thần thoại tồi tệ nhất của mọi thời đại mang tên ‘Cuộc chiến của Các vị thần’ sẽ có một quy mô lớn tới mức các vị thần - ngoại trừ một số ít thần trưởng - sẽ bị hạ thấp xuống thành một thứ gì đó chẳng đáng kể.
Uram hết sức kinh tởm và khiếp sợ rằng hắn sẽ phải đối mặt với một kết cục như vậy và bị lãng quên. Thế nên, hắn càng bị ám ảnh hơn với việc có được sự thừa nhận từ Xi Vưu. Không như Mir, hắn chẳng mơ ước trở thành Võ Thần. Hắn chỉ nghĩ rằng nếu mình trở thành một vị thần được Xi Vưu công nhận, ít nhất hắn sẽ không bị lãng quên trong vô ích.
Tuy nhiên, hôm nay hắn đã gặp Grid và nhận ra mục tiêu của mình hão huyền như thế nào. Grid - kẻ đã vượt qua thử thách của Xi Vưu chỉ mới vài năm trước - chưa gì đã vượt mặt hắn rồi. Hắn nghĩ là mọi chuyện sẽ phải như thế này để có được sự chấp thuận của Xi Vưu. Đó là lý do Uram chọn từ bỏ những mơ ước ấp ủ bấy lâu nay của hắn và trở thành một phần trong thần thoại về Vượt hạng vũ trang Thần. Nó là một lựa chọn kỳ dị và cực đoan mà hầu hết mọi người có lẽ đều không hiểu nổi.
Cơ mà, Grid thì hiểu. “Hãy sống trong lòng ta.”
[Vượt hạng vũ trang Thần Grid đang viết nên trang sử thứ hai mốt.]
[Khởi đầu của câu chuyện bắt nguồn từ quyết tâm của Grid - bao bọc lấy bán thần đang chết dần.]
Giữa sự cân nhắc của Grid...
Uram - với nụ cười nhạt như thể hắn đã cảm động - tan thành bụi xám.
“Các ngươi cũng cảm thấy đau đớn mà.” Grid hỏi những lưỡng ban đang rối loạn, “Đó là bằng chứng cho thấy các ngươi cũng có thể hiểu nỗi đau của kẻ khác, đúng không? Ví dụ như, nỗi đau của những người đã bị các ngươi làm tổn thương.”
[Anh ấy hiểu rằng có những sợi dây cương đã trói buộc các bán thần.]
“......”
Không may thay, chẳng có lưỡng ban nào vội vàng trả lời. Thế nhưng, Yeum vẫn ở cạnh để trông chừng Mir một lúc lâu và cô ta đã cúi đầu. Cô ta đã nhận ra điều gì đó thật tuyệt vời. Đó là niềm hy vọng cho Grid.
Grid thuyết phục họ, “Tại sao các ngươi không hy vọng vào sự tôn thờ theo một cách tốt đẹp hơn từ bây giờ đi? Nếu các ngươi không biết cách thì ta sẽ giúp.”
Anh buông bỏ những thành kiến lẫn hận thù mà mình ấp ủ do Garam trong quá khứ gây ra. Anh có nghĩa vụ phải làm cho nhiều người hơn về phe của nhân loại.
[Ta đã giữ lời hứa trở thành thần.]
[Ta có quyền đón nhận các ngươi.]
[Anh ấy đã cho họ một cơ hội.]
[Anh ấy khiến các bán thần phải do dự khi họ không biết bất cứ điều gì ngoại trừ cách trị vì.]
[Cảnh tượng huynh đệ của họ hấp hối với vẻ mặt mãn nguyện trong vòng tay anh ấy đã từ từ lay động lòng họ.]
[Ân huệ từ vị thần của chúng ta lớn như sông như bể.]
......
...
[Trang sử thứ hai mốt đã hoàn thành.]
[Như một phần thưởng cho việc hoàn thành trang sử, sự thân thiết giữa nhân loại với lưỡng ban đã tăng lên.]
[Cảm giác về việc được chọn và được đặc quyền của lưỡng ban đã giảm đi đáng kể.]
[Kể từ giờ, lưỡng ban sẽ hoạt động chăm chỉ hơn để hiểu con người và tấm lòng của họ cũng sẽ dần được truyền tải tới con người.]
[Như một phần thưởng cho việc hoàn thành trang sử, mối quan hệ giữa bạn với lưỡng ban đã thay đổi đáng kể.]
[Trong tương lai, trước khi tuân theo mệnh lệnh của Hoàn Quốc, họ sẽ cố gắng không làm trái ý bạn.]
[Phần thưởng cho việc hoàn thành trang sử đã tăng đáng kể cơ hội tuyển mộ một lưỡng ban.]
[Sẽ ngày càng có nhiều lưỡng ban muốn trở thành các cư dân của Vượt hạng vũ trang Giới.]
[Địa vị của bạn đã tăng lên 1 bậc sau khi hoàn thành trang sử đó.]
“......”
Anh đã không mong đợi nhiều tới mức này. Grid ngơ ngác đã ngẩn người ra một lúc. Trong khi đó, các lưỡng ban nhìn nhau và đã tản ra tứ phía. Chỉ còn Mir và Yeum là ở lại và cúi đầu trước Grid.
“Cậu thực sự là Vị thần Đức hạnh!”
Tràng vỗ tay khen ngợi của Hoàng Cát Đồng đã mang lại sinh khí cho không gian khó xử.
Suy nghĩ của ALX : sau khi thảo luận là phải mất mấy chục chương để thu hồi Thanh Long Đao với Bạch Hổ Giáo, kết quả là tác giả cho xong trong 3 chương.