Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1695: Chương 1689

Chương 1689

“Ký ức của Ngài Mir đã bị xóa rồi sao?”

Tại căn cứ của Đạo chích Hiệp nghĩa...

Nơi này bị cô lập giống như Đào Hoa Nguyên và là một trong số ít những nơi mà họ có thể tránh được ánh mắt của các vị thần. Quá trình vào cửa rất bí ẩn. Hoàng Cát Đồng - đang dẫn cả nhóm đi lòng vòng ở những nơi thường lệ - đã chào hỏi những người qua đường trong khi đi. Sau khi lặp lại điều này vài lần, ông ta đã tự nhiên đặt chân vào đó. Sự chồng chéo của những cuộc trò chuyện với thường dân thực sự - không phải các thành viên của Đạo chích Hiệp nghĩa - đã hoàn tất công pháp ấy một cách tự nhiên.

Đó là một cấu trúc khó tin ngay cả khi đã tận mắt trải nghiệm.

“Ta nghĩ Tam Sư đã có nước đi tồi tệ nhất. Dĩ nhiên, không phải là ta không hiểu cảm xúc của chúng. Thanh kiếm của Thần Trời lại cảm mến kẻ thù của Hoàn Quốc, vì vậy chúng hẳn đã phải cảnh giác.”

Tuy nhiên, giờ chúng chắc hẳn đang than thở vì hành động đó đã khiến thanh kiếm của chúng rời đi.

Cổ Quỷ Kiếm hỏi Hoàng Cát Đồng đang mỉm cười, “Tôi đấm một một phát nhá?”

Đó là một câu hỏi bất ngờ như đòn đánh của một vị sư phụ.

Hoàng Cát Đồng có chút bối rối. “Ông đang tùy tiện nói những lời vô lý gì thế?”

“Tôi phát bực khi thấy bộ mặt tươi cười của ông. Kiểu gì thì, ông đã mắc tội với tôi đó thôi? Hãy để tôi đấm một nhát như cách thức chuộc tội đi.”

“Ta đã nhiều lần nói rằng để lừa được kẻ thù, mấu chốt là lừa được đồng minh... nếu phải phân xử đúng sai sau khi bị lừa nhiều lần đến vậy thì ta nghĩ là ông có vấn đề rồi. Ngài có nghĩ như vậy không, Vị thần Đức hạnh?”

“...Tôi không phải Vị thần Đức hạnh.”

“Ngài muốn hồi tưởng những kỷ niệm xưa và là Vị thần Đức hạnh của vùng Pangea sao?”

“Tôi là Vượt hạng vũ trang Thần.”

“Hmm, ta nghĩ Vị thần Đức hạnh có vẻ hay hơn Vượt hạng vũ trang Thần. Cũng như cụm từ ‘vượt hạng vũ trang’ thật lạ lùng với ta, ta nghĩ cụm từ ‘đức hạnh’ xa lạ với Vượt hạng vũ trang Thần.”

“Không cần biết nó xa lạ hay không, bất cứ ai cũng có thể thấy rằng vượt hạng vũ trang hay hơn nhiều.”

Trên thực tế, theo quan điểm chung thì cả hai đều không hay, nhưng Grid nghiêm túc. Hoàng Cát Đồng phải làm quen với cụm từ ‘vượt hạng vũ trang’ thôi.

Trong khi đó, các bước chuẩn bị cho buổi lễ đang được tiến hành đều đặn. Hai vị thần trong Tứ Tượng bị phong ấn trong Bạch Hổ Giáo với Thanh Long Đao—các thành viên của Đạo chích Hiệp nghĩa đang chuẩn bị để giải ấn cho họ cùng một lúc.

Một người phụ nữ - mặc bộ hanbok đẹp đẽ với đường kẻ sọc sặc sỡ - cẩn thận mở miệng, “Hiện đang là mùa thu, nên dường như rất dễ dàng đáp ứng được các điều kiện để tổ chức buổi lễ.”

Người ta nói rằng Thanh Long yêu mùa đông còn Bạch Hổ yêu mùa hè. Do đó, để giải ấn cho các vị thần, họ phải thỏa hiệp bằng cách tổ chức buổi lễ vào mùa thu hoặc mùa xuân. Grid có thể dễ dàng hình dung ra tính cách của hai vị thần sẽ khác nhau như thế nào.

“Bây giờ Thần Huyền Vũ và Thần Chu Tước đáng lẽ phải tới miếu thờ an toàn rồi. Liệu các vị thần Hoàn Quốc có im lặng đứng nhìn không...?”

“Xong mấy người lại cần sự giúp đỡ của Chu Tước với Huyền Vũ để giải ấn cho Bạch Hổ và Thanh Long?”

Grid là người đã giải ấn cho Chu Tước với Huyền Vũ. Vì vậy, đó là một câu hỏi anh có thể nêu ra.

Người phụ nữ giải thích, “Đó là vì không thể lờ đi khả năng xung đột giữa Thần Bạch Hổ và Thần Thanh Long. Chỉ khi Thần Huyền Vũ với Thần Chu Tước đứng ra làm trung gian thì chúng ta mới có thể xoa dịu hai vị thần.”

‘Họ có phải trẻ con đâu.’

Nó có cảm giác đôi chút thảm hại. Tuy nhiên, cái đó là sinh lý học. Phải công nhận rằng Thanh Long với Bạch Hổ có mối quan hệ xấu. Nó tự nhiên như sự thay đổi của các mùa và những biện pháp đối phó đã được đưa ra.

Leng keng.

Tiếng chuông đột ngột vang lên khiến Grid cứng đờ người. Đối với anh, Những quả chuông là một công cụ làm anh nhớ đến Võ Thần Xi Vưu. Tất nhiên, Xi Vưu sẽ chả tới đây. Tiếng chuông tới từ những quả chuông treo trên chiếc quạt của người phụ nữ.

“Nghĩ lại thì, nó có cảm giác giống với việc chuẩn bị cho cuộc hầu đồng hơn là một buổi lễ.”

Người phụ nữ kia ăn mặc như một phù thủy tâm linh đó thôi?

Anh đã tự nhiên nghĩ về một buổi hầu đồng khi nhìn thấy bức tượng của Tứ Tượng trải ra đằng sau bàn thờ tổ tiên và dao cầu được cung cấp ở một bên sân.

“Ngài đã hiểu chính xác đó ạ. Bọn tôi quyết định rằng hầu đồng là một công cụ hữu hiệu hơn một buổi lễ đơn giản.”

Hầu đồng là một phương tiện để tiếp nhận tinh hoa của một vị thần.

Hóa giải những niêm phong...

Đây là mục tiêu của Hoàng Cát Đồng và Đạo chích Hiệp nghĩa.

Mir cũng nghĩ điều đó là đúng.

“Thanh Long mạnh nhất trong Tứ Tượng. Các vị thần của Hoàn Quốc đã phải nỗ lực rất nhiều để phong ấn Thanh Long. Kết quả là, Thanh Long bị phong ấn vào Thanh Long Đao kỹ lưỡng hơn nhiều so với bất cứ vị thần nào khác. Đúng hơn thì, sẽ chính xác hơn khi nói họ đã hợp lại làm một.”

Chỉ qua một buổi lễ thì không thể gỡ bỏ phong ấn của Thanh Long Đao. Cần phải có một buổi lễ riêng, nhưng mức độ lễ vật lại thấp. Chẳng biết sẽ phải mất bao nhiêu năm để đánh thức ý thức của Thanh Long chỉ qua lễ vật và những lời cầu khấn. Đây là lý do cần tới tác động mạnh của hầu đồng.

“Ra là vậy.” Grid tôn trọng nền văn hóa xa lạ của Lục địa phía Đông. Anh tiếp thu và hiểu những khái niệm mới như một miếng bọt biển.

‘Phù thủy tâm linh cũng là một lớp nghề ẩn sao?’

Grid nhớ lại Khan trên thiên đường, Thất Ác Thánh bị phong ấn trong Vực thẳm, và linh hồn của Pagma với Alex đang bị Baal giam cầm. Cứ miễn chuyên môn của một phù thủy tâm linh là chiêu hồn thuật, thì Grid hy vọng rằng trong tương lai anh sẽ có thể nhận được sự giúp đỡ từ họ theo nhiều cách.

Grid hỏi người phụ nữ, “Có thể gọi một mục tiêu tồn tại ở một chiều không gian hoàn toàn khác không?”

“Tất nhiên là có thể rồi. Từ đầu nó đã là một nghi thức để kêu gọi các vị thần. Hầu hết các vị thần đều ở một nơi rất xa nhân giới, nên họ không bị giới hạn bởi các chiều không gian.”

“Một nghi thức để kêu gọi các vị thần... mấy người không thể nhắm tới các huyền thoại hay bán thần sao?”

“Đúng.”

“......”

Quả nhiên, nó sẽ không dễ dàng gì. Grid đang bặm môi tiếc nuối thì anh chợt thấy có thứ làm phiền mình. Hai con dao cầu đang ngửa lưỡi lên. Chúng trông có vẻ được bảo quản tốt vì vẻ sáng bóng của chúng, nhưng chính chỉ sáng bóng ở bên ngoài. Thấu hiểu của Grid có thể chỉ ra rằng có nhiều phần bị cùn.

‘Mài sắc lưỡi của chúng nào.’

Thức ăn cho buổi hầu đồng gần như đã được chuẩn bị hết và bộ tứ nhạc cụ gõ truyền thống của Hàn Quốc - nằm ở bên trái và bên phải của bàn hầu đồng - đang đánh janggu, một loại trống truyền thống của Hàn Quốc, và kkwaenggwari, một chiếc cồng nhỏ. Phù thủy tâm linh ở trung tâm khu vực hầu đồng đang trút nước sạch và cầu khấn tới các vị thần. Trong khi đó, Hoàng Cát Đồng cùng với Mir điều phối tình hình tổng thể. Chỉ mỗi Grid với Yeum là đang đứng vẩn vơ ở đằng xa.

“Bánh gạo bán nguyệt hấp trên một lớp lá thông ngon quá.”

Grid không muốn bị đối xử theo cùng một cách như Yeum - kẻ đang ngồi và thèm món bánh gạo bán nguyệt. Anh đương nhiên tìm thấy thứ gì đó để làm vì bản tính của anh vốn rất dĩ siêng năng. Anh bắt đầu mài sắc những lưỡi dao bằng giấy nhám mà không phải lấy búa và đe ra. Nó không khó vì thứ này là giấy nhám tốt nhất được làm bằng corundum.

Vị phù thủy tâm linh - đang cầu khấn trong khi xoay hai lòng bàn tay vào nhau - chẳng mấy chốc đã từ từ mở mắt. Đôi mắt của cô trong sáng hơn - như một người vừa kết thúc một bài thiền dài. Thoạt nhìn, dường như có một hiện tượng nào đó đang được hé lộ một cách tinh tế.

‘Mình có thể cảm thấy thần tính, ngay cả khi nó yếu ớt.’

Grid thán phục trong lòng. Anh thấy vị phù thủy tâm linh được vị thần mà cô ấy phụng sự nhập vào và nghĩ rằng cô ấy không phải một tên lang băm như các thành viên khác của Đạo chích Hiệp nghĩa.

“Thần Chu Tước và Thần Huyền Vũ đang tới gần hơn... Ta sẽ bắt đầu.”

Vị phù thủy tâm linh đã biến thành một người hoàn toàn khác. Cô ấy nói chuyện thân mật bằng giọng của một ông già - một người dường như hút hơn 3 bao thuốc mỗi ngày. Cô ấy sử dụng Hoàng Cát Đồng như một bề tôi - khi ông ấy là lãnh đạo của nhóm - là chưa đủ, mà cô ấy còn la ó lên với Mir và Yeum, gọi họ là những đứa ngốc.

Tuy nhiên, không một lời nào được nói với Grid. Đúng hơn là, cô ấy né tránh anh một cách có chủ đích. Cô ấy không nhìn Grid lấy một lần và đối xử với anh như thể anh không ở đó.

-Cũng đã được một thời gian rồi.

-Hoan nghênh, Vượt hạng vũ trang Thần.

Ngay sau đó, Chu Tước và Huyền Vũ đã tới nơi. Chính xác mà nói, đó là ‘ý thức’ chứ không phải thể xác của họ. Họ giáng phàm qua Trái tim của Chu Tước với Mai Huyền Vũ mà Grid sở hữu. Tình huống đã được giải thích cho họ bởi bản sao của Hoàng Cát Đồng - đã rời đi để đón họ.

Phù thủy tâm linh nở một nụ cười mãn nguyện lúc cô ấy xòe quạt ra và hét, “Ôi, thật đau buồn làm sao! Ta cảm thấy tiếc cho Thanh Long và Bạch Hổ, những vị thần đã phải chịu đựng sự tủi nhục trong nhiều năm đến thế! Nếu con người không lãng quên họ, các ngươi đã chẳng phải hứng chịu nỗi nhục nhã khi bị đánh bại một cách tàn nhẫn bởi các vị thần bị trục xuất!”

Leng keng leng keng leng keng!

Chiếc quạt của phù thủy tâm linh tạo ra tiếng chuông lớn lúc nó đập vào đỉnh đầu của Hoàng Cát Đồng. Cô ấy dường như đang mắng ông ta.

“Phìì.” Cổ Quỷ Kiếm cười cợt như thể ông ấy khoái chuyện đó. Kết quả là ông ấy thu hút sự chú ý của phù thủy tâm linh và cũng bị một chiếc quạt đập vào đầu.

Yeum - có vẻ như bị đâm chọt bởi các hành động của phù thủy tâm linh - đã từ từ rút lui. Càng xa địa điểm hầu đồng càng tốt. Đó là để ngăn sự sỉ nhục từ việc bị đánh đập bởi một vị thần tạp nham không xác định.

May mắn thay, phù thủy tâm linh không làm cô ta bị thương. Vị thần trú ngụ trong phù thủy tâm linh tuy phê phán các lưỡng ban nhưng không có ý định gây hại trực tiếp. Điều này chứng tỏ rằng vị thần chuyên về các nghi thức tế lễ, nhưng bản thân địa vị của họ lại không cao lắm.

Tung tung tung~!!

Tiếng trống và tiếng cồng mỗi lúc một to hơn.

Leng keng leng keng leng keng!

Tiếng chuông trên chiếc quạt của phù thủy tâm linh cũng tăng nhịp độ. Cả nhóm đã bị choáng ngợp trước bầu không khí ấy.

“Thanh Long! Bạch Hổ! Những người vẫn chưa quên các ngài và những người mong nhớ các ngài đang hy vọng các ngài tới đó! Hãy mở mắt ra khi các ngài nghe thấy tiếng gọi này...!! Hụa!”

Phù thủy tâm linh - đang nhảy múa trong khi vẫy chiếc quạt của cô ấy - bỗng dưng ho ra máu đỏ sẫm. Nhìn vào gương mặt tái nhợt của cô ấy thì đó không phải là diễn. Cô ấy thực sự đã bị nội thương.

“Ý chí của các vị thần Hoàn Quốc trong phong ấn đang cố gắng đẩy ta ra xa...! Mạnh lên! Đánh trống mạnh lên! Cầu mong cho tiếng gọi của ta sẽ phá vỡ phong ấn dày và đến được với Bạch Hổ và Thanh Long...!!”

Đồng đồng! Taang tung tung~!!

Bộ tứ nhạc khí bắt đầu đánh janggu với kkwaenggwari với động lực như muốn đập vỡ nó. Họ ướt sũng mồ hôi như thể đang chơi trong cơn mưa tầm tã, và dường như phấn khích hệt như phù thủy tâm linh. Không khí của địa điểm hầu đồng thật tuyệt vời, nên Grid cũng hơi bị choáng ngợp. Đó là khi sức nóng đang được tăng cường hơn nữa.

“Ta sẽ chuyển giao ý chí của mình tới Bạch Hổ và Thanh Long!”

Phù thủy tâm linh vứt chiếc quạt đi trước khi lôi ra một thanh kiếm lớn dành cho các vị tướng và một lá cờ ngũ sắc. Cô ấy run lên vì phấn khích trong khi cắt da thịt mình bằng thanh kiếm của vị tướng, nhưng cô không rơi lấy nổi một giọt máu. Lý do là bởi thanh kiếm của vị tướng cùn hơn vẻ ngoài, nhưng ảnh hưởng của thần tính cũng lớn hơn nữa. Thần tính mờ nhạt xung quanh phù thủy tâm linh đã ban cho phù thủy tâm linh đủ sự bảo hộ để chịu đựng thanh kiếm của vị tướng.

“Hãy tập trung vào Bạch Hổ và Thanh Long phía bên kia của phong ấn! Đừng bỏ lỡ khoảnh khắc ý chí của ta phá vỡ ý chí của các vị thần tà ác đang che phủ tai mắt của các ngươi!”

Cuối cùng thì, phù thủy tâm linh cởi bỏ đôi tất truyền thống đi cùng với hanbok và bay lên mặt trên của những con dao cầu.

“Kiyaaaaak!”

“......”

“......”

Thần tính mờ nhạt mà phù thủy tâm linh đang mặc lên không thể chịu nổi sự sắc bén của những con dao cầu - đã được Grid đích thân mài sắc. Phù thủy tâm linh bị cắt một nhát lớn trên bàn chân mình ngay khi cô ấy bước lên những con dao cầu và cô ấy lăn lộn, loang lổ máu.

“Sát... đó là sát khí...!” phù thủy tâm linh gào thét một lúc lâu trước khi chật vật để sắp xếp tình hình. Cô khẳng định là rõ ràng các vị thần của Hoàn Quốc đã thực hiện yêu thuật lên những con dao cầu. Cô ấy than thở rằng với đà này thì lễ hầu đồng sẽ thất bại.

Grid nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình và hắng giọng xấu hổ lúc anh chạm mắt với Yeum. Cô ta đang để mắt đến Grid vì sợ hãi, nên cô ta đã chứng kiến anh chà nhám các lưỡi dao. Do vẻ mặt của cô ta - rằng mình đã thấy điều gì đó không nên thấy, Grid không thể đứng ngoài lề được nữa.

Cứ thế này thì anh nghĩ mình sẽ đánh mất lòng tin và gây ra hiểu lầm. Bởi vậy, anh lấy thanh kiếm tướng lĩnh cùng lá cờ ngũ sắc của phù thủy tâm linh, và leo lên trên những con dao cầu. Anh nhớ lại rằng ý chính của điệu múa dao cầu là để ‘truyền ý chí tới mục tiêu’. Anh cũng đặt những hy vọng của mình vào sự thật rằng kiếm vũ Pagma ban đầu được sử dụng trong các nghi lễ. Có một cơ hội hay ho là Grid có thể thay thế phù thủy tâm linh.

Grid đã đúng trong nhận định của mình. Anh leo lên những con dao cầu bằng chân trần và chầm chậm bắt đầu kiếm vũ Thiên kích.

[Ý chí mạnh mẽ của bạn đã được truyền cho ‘Bạch Hổ’ và ‘Thanh Long’ của Tứ Tượng.]

[Ý thức của Thanh Long và Bạch Hổ, bị giam trong một phong ấn dày, đã thức tỉnh!]

Thanh Long Đao và Bạch Hổ Giáo trên bàn thờ đã rung chuyển ầm ĩ trước khi vỡ tan. Đồng thời, một con Rồng Xanh khổng lồ cùng một con Hổ Trắng khổng lồ xuất hiện. Nó đồ sộ đến mức cơ thể của Bạch Hổ lấp đầy ngôi miếu rộng lớn khi đang cúi xuống và cơ thể của Thanh Long xuyên qua cả mái của ngôi miếu ngay cả khi nó bị xoắn lại.

‘Có chuyện gì là ngài ấy không thể làm được vậy?’

Tất cả mọi người tại hiện trường đều nhìn Grid với vẻ kinh ngạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!