Chương 1693
Tại phần sâu nhất của một thành phố ma cà rồng...
Ở một nơi mà tới cả Đế chế Vượt hạng vũ trang cũng không thể tới được, có một vực thẳm đang ẩn nấp mà thậm chí Noll cũng chẳng dám dòm ngó. Có một bông sen màu cam đang nở tại trung tâm của vực thẳm. Đó là một lâu đài được chiếu sáng bởi những ngọn đuốc không thể dập tắt. Mặt ngoài hình học thoạt nhìn trông như một bông hoa và những bức tường xung quanh nó thì đẹp đẽ đồng thời truyền tải một cảm giác hăm dọa.
“Marie Rose!!”
Trần của lâu đài - hàng trăm năm qua chưa từng cho phép sự xâm nhập từ bên ngoài - đã sập xuống. Nó không thể chịu được pháp lực đang dâng trào của Braham lúc ông ấy vừa gào thét vừa đột nhập vào.
“Ngươi, ngươi đã biết mọi chuyện và cố tình trốn tránh trách nhiệm của mình đúng không?”
Braham đã gặp Leraje sau khi rời khỏi cuộc thám hiểm địa ngục. Đại
Quỷ thứ 10 với biệt danh Vị vua Tối cao—là thuộc hạ của Beriache, cô ta đã thú nhận và chứng minh rằng mình vẫn đang háo hức chờ đợi ngày mà hậu duệ Beriache sẽ tới thăm địa ngục. Có một đồng minh mạnh mẽ tại địa ngục khi mà ông ấy nghĩ rằng sẽ đầy rẫy kẻ thù ở khắp mọi nơi.
Marie Rose lại không biết chuyện này ư? Ban đầu ông ấy còn hoài nghi, nhưng bây giờ ông ấy đã biết chắc. Ông ấy nhận thấy điều đó khi nghe tin Marie Rose đã kìm chân của Ác Long. Không như ông ấy, con đàn bà này thừa hưởng những ký ức của mẹ họ. Cô ta có kiến thức mà ông ấy không biết với tư cách Công tước Thông thái và cô ta biết những sự thật ẩn đằng sau thế giới .
Cô ta hẳn đã biết về sự tồn tại của Leraje. Vậy tại sao cô ta lại trì hoãn việc trả thù của mình?
“Bây giờ nhìn lại, ngay từ đầu ngươi đã có thể tự dỡ bỏ lời nguyền.”
Ông ấy ghét phải thừa nhận điều đó, nhưng ‘Vua Máu’ là một vai trò mà mẹ ông ấy đã thu xếp cho Marie Rose. Một sự sống sẽ trở thành chú rể của Marie Rose và cung cấp những nguồn dinh dưỡng chất lượng cao cho cô ta.
Cái ngày Grid trở thành Vua Máu—Marie Rose hẳn đã có thể nâng cao thứ hạng của cô ta bằng cách khuất phục anh bằng vũ lực và cưỡng ép thực hiện một tội ác chống lại anh. Rõ ràng là cô ta có thể vượt trên cả mẹ của họ và xóa bỏ Lời nguyền Lười biếng.
Tuy nhiên, cô ta đã không làm vậy. Cứ như thể cô ta đang phớt lờ những trách nhiệm của họ.
“Ngươi đang định làm gì hả? Tại sao ngươi lại hoãn việc báo thù cho mẹ của chúng ta?”
“......”
Marie Rose từ từ nâng cơ thể mình lên khỏi cỗ quan tài trắng và nhìn chằm chằm vào Braham. Cảnh Braham nhìn cô ta bằng ánh mắt khinh thường này rất quen thuộc. Nó đã luôn là như thế.
“Thật là quá đáng nếu ngươi đang cố gắng trốn tránh trách nhiệm. Ngươi được sinh ra sau khi giết mẹ của chúng ta và ngươi có nghĩa vụ thực hiện những khát vọng của bà ấy.”
Một con dao găm bị cắm vào lồng ngực cô ta. Đó là một kiểu đau đớn khác so với khi một chiếc cọc cắm vào tim cô ta. Nó đau đớn hơn nhiều. Không có dấu hiệu phục hồi nào cả. Tuy vậy, Marie Rose không thể hiện ra. Cô ta cười nhàn nhã như mọi khi và cũng nhìn Braham như thế.
Sao ngươi có thể xem thường ta khi chính ngươi còn chưa thực hiện nhiệm vụ...?
Cô ta không thể ép bản thân chống trả như thế này. Cô ta đã trải qua cảm giác đau đớn như thế nào khi trái tim mình bị tổn thương và không muốn trả lại cùng một vết thương. Những cảm xúc của cô ta đang trở nên gần giống với một con người hơn theo một cách vô hạn. Cô ta đang trở nên ôn hòa hơn trong từng giây. Đó là một sự thật mà chỉ gần đây cô ta mới nhận ra.
“Nếu ta ép buộc Grid, chẳng phải ta sẽ không bao giờ được yêu sao?”
“Cái gì cơ...? Yêu á?”
Braham trông như thể ông ấy vừa thấy thứ gì đó không nên thấy. Ông ấy thậm chí còn hơi co giật.
“Ngươi được sinh ra sau khi giết mẹ của chúng ta... ngươi được sinh ra với quyền năng và kiến thức tuyệt đối trong tay, thế mà ngươi lại đang thảo luận về một cảm xúc duy nhất sao? Con quái vật ngu xuẩn này. Một kẻ nên cô độc mà không được ai thấu hiểu như ngươi. Ngươi không biết xấu hổ à?”
“Ngươi đã tận hưởng nó đủ rồi. Không có quy luật nào nói rằng ta không thể khao khát tình yêu.”
Braham có mối quan hệ sâu sắc với các đệ tử của mình, với Pagma, và với Grid. Nó có lẽ đã mang một hình thức lệch lạc, nhưng không thể phủ nhận được rằng những cảm xúc mà ông ấy có được thật đáng quý.
“Ngươi dám... ngươi dám tận hưởng điều tương tự như ta sao?” Gương mặt đẹp đẽ của Braham biến dạng kinh khủng.
“Ngươi nghĩ rằng mẹ của chúng ta sinh ra ngươi chỉ để chia sẻ tình yêu thôi sao? Sở dĩ mẹ của chúng ta dùng sự sống của bà ấy để sinh ra ngươi là vì...!!”
“Đó đâu phải là thứ ta muốn.”
“......”
Marie Rose chưa từng muốn mẹ của họ hi sinh bản thân. Cô ta chưa bao giờ muốn gánh vác trách nhiệm của mẹ họ. Cô ta không thể ép bản thân nói ra điều này, nhưng nó đã được truyền đạt một cách đầy đủ.
Braham sửng sốt trong giây lát. Ông ấy nhìn Marie Rose với vẻ mặt sững sờ mà mình chưa bao giờ thể hiện trước mặt bất kỳ ai. Ông ấy không nói nên lời vì chưa bao giờ mơ rằng cô ta sẽ nói những điều nhảm nhí như thế.
Đôi chân dài và trắng nõn của Marie Rose trồi ra khỏi cỗ quan tài. Ngay cả những cử chỉ bình thường cũng trở nên gợi cảm và thu hút sự chú ý của người khác một cách mạnh mẽ. “Bên cạnh đó, đến đây và chỉ trích ta đã là quá muộn rồi.”
Braham tỉnh lại. “Quá muộn là sao? Ngươi nói thế là có ý gì?”
“Chồng yêu của ta đã trở nên quá mạnh. Bây giờ ta không thể cưỡng ép thực hiện một tội ác chống lại anh ta được.”
“Đừng có chọc cười ta.” Braham cười khẩy. “Ta biết rõ là cậu ấy không thể xử lý được một Bậc chí tôn, ngay cả khi địa vị thượng nhân của cậu ấy đạt tới giới hạn. Tới cả thần tính cũng không thể so sánh nổi với quyền năng của một Bậc chí tôn đó thôi? Grid không thể đối phó với ngươi trừ khi cậu ấy cưỡi một con rồng, thế thì chuyện vô lý gì đây?”
Ngươi đang đưa ra một lời bào chữa viển vông do bị tình yêu làm cho mù quáng thôi. Thứ sinh vật xấu xí này...
Marie Rose tiếp tục nói lúc Braham đang bày tỏ sự tức giận của ông ấy, “Ta biết điều đó rồi vì ta đã từng hòa trộn với chồng yêu của mình.”
Marie Rose đã uống máu của Grid. Dòng máu ngọt ngào đến mức làm sao lãng... sự sống... Cô ta cảm thấy ngây ngất đến nỗi có thể gọi đó là khoái cảm đầu tiên mà cô ta cảm nhận được từ khi ra đời. Kể từ lúc đó trở đi. Dù ở xa đến đâu, Marie Rose vẫn có thể cảm nhận sự hiện diện của Grid.
“Cấp bậc của chồng yêu đã trở nên gần giống như của ta rồi.”
“Ngươi cứ tiếp tục lảm nhả...” Braham đang nhìn chằm chằm và Marie Rose như thể muốn giết cô ta, để rồi trở nên giật mình. Đó là vì ông ấy cảm thấy một trong những khái niệm làm nền tảng cho mình - thần tính của Grid - đã được cường hóa mạnh mẽ. Năng lực của ông ấy với tư cách một sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần đã tăng trưởng mạnh hơn theo cấp số nhân.
“Gì cơ...” Braham ngơ ngác trước tình huống không ngờ, nhưng ông ấy đã sớm hiểu ra. Grid đã trở thành chủ nhân của một thần thoại mới mang tên Hoàng Long. Đồng thời, địa vị thượng nhân của cậu ấy đã đạt đỉnh điểm và cậu ấy đang đà đạt được tiêu chuẩn của một Bậc chí tôn. Về cơ bản thì nó khác với những tiêu chuẩn tạm thời có được bằng cách dựa vào tộc rồng.
“Trong tương lai, chồng yêu của ta sẽ chạm trán đủ thể loại thần linh hùng mạnh.”
“......”
“Ta nghĩ chăm lo cho sự an toàn của chồng yêu thì quan trọng hơn là báo thù cho mẹ của chúng ta.”
“......”
Đúng như dự đoán, Braham không nói gì.
Marie Rose đang có một vẻ hài lòng trên mặt mình. Rồi cô ta chế nhạo. “Hay là ngươi muốn giải trừ lời nguyền của ta?”
Điều đó vẫn khả thi cho tới gần đây. Nhưng mà, bây giờ nó bất khả thi. Marie Rose đã sử dụng quyền năng của mình để chiến đấu với Ác Long và hứng chịu lời nguyền thậm chí còn mạnh hơn như một tác dụng phụ. Ngay từ đầu, Lời nguyền Lười biếng đã là một cấu trúc kìm hãm Beriache. Marie Rose càng tiết lộ quyền năng mà mình thừa hưởng từ Beriache thì lời nguyền càng trở nên mạnh hơn.
“Một kẻ chỉ được cái mồm. Cút đi,” Marie Rose ra lệnh rời đi.
Tâm trí Braham hết sức phức tạp lúc ông ấy rời khỏi lâu đài với những bước chân bất lực. Ông này hiểu và căm thù bản thân vì đã đặt Grid còn đang sống trước bà mẹ vốn đã chết của ông ấy. Ông này bị đè nặng bởi một cảm giác tội lỗi lớn lao, nhưng ông ấy không bị chôn vùi trong nó. Đó là vì Grid là điều quý giá nhất đối với ông ấy lúc này.
***
[Thần thoại về ‘Hoàng Long’ đã gây ra một biến động trong Vượt hạng vũ trang Giới.]
[Những khu vực được Tứ Tượng che chở sắp được hợp nhất vào Vượt hạng vũ trang Giới.]
[Sẽ mất một thời gian để trộn lẫn các thần thoại.]
[Tiến trình chuyển dời hiện tại là 0,1%...]
[Các vị thần của Hoàn Quốc đang phản ứng một cách nhạy cảm. Cần phải thận trọng.]
[Thần thoại về ‘Hoàng Long’ đã ban cho bạn một quyền năng mới.]
[Đó là một quyền năng chứa đựng những lý tưởng của Tứ Tượng.]
[Bạn đã nhận được kỹ năng mới, ‘Khí huyết của Hoàng Long.’]
[Khí huyết của Hoàng Long Mức 1]
Nội tại
Nếu kỹ năng được sử dụng có liên quan tới một con rồng, hiệu ứng và uy lực kỹ năng sẽ được tăng cường.
Có thể kích hoạt năng lực của Chu Tước, năng lực của Huyền Vũ, năng lực của Thanh Long, và năng lực của Bạch Hổ.
Một khi năng lực của Tứ Tượng được kích hoạt, toàn bộ các kỹ năng của Tứ Tượng sẽ được mở khóa.
★ Với mỗi lần tăng cấp, một tính năng bổ sung sẽ được tạo ra.
“Ưh...?”
Thế này là quá phô trương rồi còn gì? Grid đang cảm thấy hơi choáng ngợp bởi thần tính đã biến thành hình ảnh của một con Rồng Vàng. Sau đó, đôi mắt anh mở to ra chết lặng. Dường như anh có một trái tim bị ma ám lúc anh thử kích hoạt năng lực của Thanh Long.
Một phần thần tính hình thành nên hình ảnh của Hoàng Long đã gây ra những tia lửa. Sét màu vàng đảo xung quanh Grid theo đúng nghĩa đen. Một số cửa sổ thông báo đã bật ra cùng một lúc.
[Hiệu ứng từ ‘Hiện thân của Sét’ đã được kích hoạt.]
[Hiệu ứng từ ‘Lôi Thần’ đã được kích hoạt.]
[Kỹ năng ‘Lôi Tốc’ sẽ được mở ra.]
[Kỹ năng ‘Giáng Phàm!’ sẽ được mở ra.]
‘Cái này thật điên rồ.’
Các kỹ năng có trong Giày Thanh Long Kiêu ngạo—nói cách khác, các kỹ năng của Thanh Long đã được mở ra khi mà trước đó, chúng chỉ có thể được sử dụng khi mặc các vật phẩm được làm bằng Khí huyết của Thanh Long được Cường hóa. Thậm chí kỹ năng kích hoạt có điều kiện là Lôi Thần cũng được áp dụng trực tiếp như một kỹ năng nội tại như Hiện thân của Sét.
Grid sướng run và kích hoạt năng lực của Chu Tước. Thần tính mang hình dạng của sét đã trộn lẫn với những ngọn lửa.
[Hiệu ứng từ ‘Hiện thân của Lửa’ đã được kích hoạt.]
[Hiệu ứng từ ‘Khí huyết của Chu Tước’ đã được kích hoạt.]
[Kỹ năng ‘Ngọn lửa Sinh mệnh’ sẽ được mở ra.]
[Kỹ năng ‘Thăng Thiên!’ sẽ được mở ra.]
Sau đó Grid cũng sử dụng cả năng lực của Bạch Hổ với Huyền Vũ. Nó hoàn mỹ. Tuy không thể cộng dồn nhiều hơn 2 năng lực, nhưng điều này dường như là một vấn đề sẽ được giải quyết khi cấp độ Khí huyết của Hoàng Long tăng lên.
‘Không cần phải buồn ngay cả khi mình không thể cộng dồn chúng.’
Đó là vì không có thời gian hồi. Ngoài những kỹ năng chủ động như là Giáng Phàm! với Thăng Thiên!, các kỹ năng nội tại đều có thể được kích hoạt bất cứ lúc nào mà không bị ràng buộc hay chậm trễ chỉ bằng cách chuyển đổi. Grid cảm thấy như thể anh đang mặc các vật phẩm vô hình xếp chồng lên mình. Cảm giác như đôi cầu vai, đôi ghệt, đôi giày, và cặp găng tay mang tên của Tứ Tượng đã phủ lên áo giáp rồng. Hiệu ứng của Hoàng Long thật lố bịch.
Tuy nhiên, có một điều khiến anh thực sự bận tâm, đó là vẻ ngoài cũng lộng lẫy không kém so với các hiệu ứng. Thần tính màu cam mà anh bọc quanh người vốn đã đôi lúc cảm thấy nặng nề rồi, nhưng giờ nó đã chạm tới mức hình thành nên một con Rồng Vàng...
Grid hít một hơi thật sâu và bước tới cái giếng trong sân của ngôi miếu. Anh kiểm tra hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt nước. Một vòng tròn thần tính có đường kính 3 mét và hình ảnh của một con Rồng Vàng - dường như đang sống và đang thở - được trải ra sau lưng anh. Dù anh có nhìn nó như thế nào, thứ này vẫn ngầu hơn mức cần thiết...
Nó lộng lẫy đến mức có vẻ như những con ruồi sẽ bay lượn nhặng xị xung quanh anh. Ví dụ như Lauel hoặc Lauel.
‘Có khi là cả Kraugel nữa...’
Có một hình thêu rồng vàng trên mặt sau của tấm đạo bào mà Kraugel thích mặc. Đúng là không may, song thần tính mới của Grid có thể sẽ phù hợp với thị hiếu của Kraugel.
‘Nếu anh ta thực sự ghen tị thì sao? Mình xấu hổ quá.’
Grid đang cảm thấy tiếc nuối thì anh chợt nhận ra điều gì đó. Có lẽ lý do anh nhận được kỹ năng Nghề may là vì ngày hôm nay. Đó là để tặng Kraugel một tấm đạo bào hoàng long mới - thứ tuyệt vời như thần tính của anh...
“......”
Grid đang suy nghĩ về người bạn của mình với một tấm lòng nhiệt huyết thì ánh mắt anh chợt chuyển hướng lên bầu trời. Phía bên ngoài trần của ngôi miếu sập, bầu trời xanh ngắt đang bị gạch chéo bằng những đám mây trắng cái thẳng cái cong. Nó quá nhân tạo để là một đám mây được hình thành theo cách tự nhiên. Đó là những dấu vết của sự bảo hộ đã che giấu vị trí mái nhà của Đạo chích Hiệp nghĩa trong nhiều năm.
Grid mở miệng về phía những dấu vết này. Một Khí huyết gần như vàng óng đã được bắn đi. Đó là cảm giác được giải phóng thần tính của anh. Khí huyết nhân tạo gắn với Đầu Cranbel đã xuyên thủng bầu trời bằng một uy lực phi thường, không còn giống với trước đó.
Đồng thời, những tiếng xì xào yếu ớt cất lên. Đó là giọng nói của Tam Sư - những kẻ bây giờ đã có phần quen thuộc với Grid. Hậu quả từ sự xuất hiện của thần thoại Hoàng Long đã khiến lớp bảo hộ xung quanh căn cứ của Đạo chích Hiệp nghĩa trở nên vô nghĩa.
Các vị thần của Hoàn Quốc đã tấn công căn cứ.