Chương 1694
Con người đã phấn đấu để lý giải lời nói lẫn hành động của các vị thần được miêu tả trong thần thoại. Các vị thần cũng thế thôi.
Rebecca và Thần Trời - đôi khi sống ẩn dật—các vị thần đã luôn phải cố gắng và hình dung ra ý định của cha mẹ họ. Với Tam Sư cũng vậy.
Các lưỡng ban—chúng là các thiên sứ phi tự nhiên - sẽ trở thành những thanh kiếm của các vị thần bị lưu đày. Tam Sư đã cố gắng khiến chúng trở nên mạnh mẽ và sắc bén vô điều kiện. Tam Sư tin rằng đây là những gì Thần Trời muốn và đó là nghĩa vụ của chúng. Cùng với đó, chúng đã xóa ký ức của Mir. Chúng không thể ngồi yên lúc Mir có thiện tâm với Vượt hạng vũ trang Thần - kẻ rõ ràng đã chống lại Hoàn Quốc.
Kết quả là đây.
‘Ta không thể tin là hắn đã bị chế ngự ngay lập tức!’
Mir đã bị Grid tấn công và bị đánh bại quá dễ dàng. Tới mức mà chỉ khi đã muộn rồi Hoàn Quốc mới nhận ra cơ sự. Chưa kể, Mir đã kích hoạt Cầu Ô Thước để cứu mạng mình. Nhờ vậy, Grid đã tới Ba Quốc ngay tức khắc và cứ thế đặt tay mình vào vị thần cuối cùng của Tứ Thần.
“Ta biết chuyện này sẽ xảy ra mà. Các ngươi không cần phải tôn trọng lưỡng ban, nhưng các ngươi lẽ ra nên tránh đụng vào ký ức của hắn. Các ngươi không hề cân nhắc những tác dụng phụ,” Tiểu Tinh Vương công khai nhạo báng. Hắn cũng thúc giục chúng lo liệu tình hình trước khi Thần Trời trở nên thất vọng.
Tam Sư đang lên kế hoạch ra mặt ngay lập tức ngay cả khi hắn chưa nói gì. Chúng xuống bề mặt với nhiều lưỡng ban nhất có thể. Nói thật thì tình hình không tệ. Khi bình tĩnh nghĩ về chuyện này, nó thực chất lại khá tốt. Đâu có dễ dàng phục sinh được Bạch Hổ với Thanh Long .
Vượt hạng vũ trang Thần đã được định sẵn là phải đứng trước ngã 3 lựa chọn. Liệu hắn có bỏ rơi Thảo Quốc với Hưng Quốc để phục sinh Thanh Long và Bạch Hổ hay không? Liệu hắn sẽ bỏ rơi Thanh Long với Bạch Hổ vì Thảo Quốc và Hưng Quốc chứ? Đó là một lựa chọn hắn buộc phải thực hiện vì việc phục sinh Bạch Hổ với Thanh Long đòi hỏi sự giúp đỡ của Chu Tước lẫn Huyền Vũ.
Tam Sư đã chia đôi lực lượng và bao vây Thảo Quốc với Hưng Quốc.
Các quốc gia đã rời xa thần thoại về Hoàn Quốc và lấy lại thần thoại về Tứ Tượng—dưới góc nhìn của Tam Sư, chúng đang dâng cao thần tính của mình để giành lại các lãnh thổ - đã là sào huyệt của lũ phản bội - bất cứ lúc nào. Thời tiết thay đổi theo ý muốn của chúng, cung cấp cho chúng một môi trường thuận lợn.
Tuy nhiên, cơ hội để Tam Sư ra mặt đã không bao giờ đến. Đó là bởi Chu Tước và Huyền Vũ không hề rời khỏi vị trí của họ ngay cả khi những làn sóng năng lượng từ Bạch Hổ với Thanh Long bắt đầu được cảm nhận một cách mờ nhạt. Chuyện đó tức là Grid đã từ bỏ nghi thức phục sinh.
Các dấu vết của Thanh Long với Bạch Hổ - đang bay loạn xạ với sát khí - đã dần dần được cảm nhận. Vị trí hiện tại đã dần được xác định.
‘Hắn là một kẻ ngu xuẩn.’
‘Hắn có nguồn gốc con người và đã bị cuốn vào những chuyện cá nhân, làm hỏng đi một việc lớn như vậy.’
Hắn cho giá rằng sự an toàn của Thảo Quốc với Hưng Quốc quan trọng hơn việc phá vỡ phong ấn của Bạch Hổ và Thanh Long sao...?
Thâm tâm của Tam Sư trở nên nhẹ nhàng hơn lúc chúng cười cợt vào lựa chọn của Grid. Tam Sư lặng lẽ chờ đợi thời điểm thích hợp. Chúng đợi thời điểm Thanh Long với Bạch Hổ gây ra một vụ náo loạn lớn, để chúng có thể nhận diện chính xác vị trí.
Nghĩ đi nghĩ lại thì, mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp theo nhiều cách.
Đạo chích Hiệp nghĩa—đó là một cơ hội để tìm ra mái nhà của những kẻ đã gây rối cho Hoàn Quốc trong một thời gian dài dựa trên đối tượng là một tổ chức của con người. Ngày hôm nay chúng sẽ đánh bại Grid và dọn sạch Đạo chích Hiệp nghĩa. Quyền năng của Thanh Long - vị thần đã xuyên qua tim của Thần Trời vĩ đại - có khả năng gây nguy hiểm cho Grid. Thế thì đây sẽ là một thời cơ tuyệt vời cho chúng.
‘Chúng ta cũng sẽ lấy lại Bạch Hổ và Thanh Long.’
Lúc nụ cười trên mặt của Tam Sư trở nên thâm hiểm hơn... Thế giới đã nhuốm màu vàng kim nguyên chất. Tuy chỉ là trong chốc lát, nhưng Tam Sư đã rõ ràng cảm nhận được nó. Phẩm chất của mảnh đất này đã thay đổi. Đó là một thay đổi tinh vi. Chúng tự hỏi liệu nó có giống như thế này hay không nếu một chút cát trên sa mạc khổng lồ đổi màu. Tức là chuyện này không đáng lo.
Tam Sư cảm thấy kỳ quái dị thường. Khoảnh khắc chúng sắp bỏ qua nó như một điều vụn vặt , linh khí của Vượt hạng vũ trang Thần đã hơi bốc lên. Ngược lại, thần tính của hắn đã yếu hơn so với lần gặp mặt trước. Nó lờ mờ như một ngọn đuốc sắp bị dập tắt vậy. Nó có cảm giác thật nực cười so với hiện diện của Thanh Long và Bạch Hổ - những vị thần đang đối mặt với hắn.
“Chúng ta tìm ra rồi.”
Nụ cười biến mất khỏi gương mặt của Tam Sư. Chúng bình tĩnh, không kích động, mặc dù chúng cảm thấy hiện diện của Vượt hạng vũ trang Thần đang thoi thóp - kẻ không thể đối phó với những đòn tấn công của Thanh Long và Bạch Hổ. Đó là bằng chứng cho thấy chúng là những vị thần vĩ đại và không hề mất cảnh giác. Vào thời điểm này, chúng đã xứng đáng là tấm gương cho tất cả.
Một đám mây khổng lồ tụ lại dưới chân của Tam Sư tràn đầy tự tin. Những đám mây đang đưa Tam Sư cùng hàng tá lưỡng ban băng qua lục địa bằng một cơn mưa bão. Chúng đã tới hiện trường - nơi mà chúng có thể cảm nhận những dấu vết của Thanh Long, Bạch Hổ, và Vượt hạng vũ trang Thần đang hấp hối.
“Ưm...”
Tam Sư đã đến hiện trường và tìm thấy tàn dư của lớp bảo hộ. Đó là lớp bảo hộ vẫn đang che giấu căn cứ của Đạo chích Hiệp nghĩa trong một thời gian dài. Con người có những mánh khóe phức tạp đến mức đáng kinh ngạc.
Tam Sư hiểu ngay ra mánh khóe. Trong tương lai, Đạo chích Hiệp nghĩa sẽ nằm trong lòng bàn tay của Tam Sư, bất kể họ có chạy trốn đi đâu.
“Chúng ta phải thừa nhận là Vượt hạng vũ trang Thần không hề yếu.”
“Mặc dù thần tính của hắn đã phai mờ, chúng ta cũng không nên đánh giá thấp tiềm năng của hắn và khuất phục hắn một cách kỹ lưỡng.”
“Thanh Long và Bạch Hổ cũng sẽ không hoàn chỉnh. Mục đích của chúng ta là tóm được càng nhiều kẻ trong cả ba càng tốt.”
Đó là thời khắc mà Tam Sư - những kẻ không thấy đám lưỡng ban đáng tin cậy cho lắm - chỉ thị cho chúng phá hủy lớp bảo hộ đang thêu dệt bầu trời dưới hình dạng của những đám mây...
Một cột ánh sáng xuyên qua những kẽ hở của lớp bảo hộ đã hư hại. Nó nhắm vào Vân Bá giữa Tam Sư. Nó có thể được coi là một đòn tấn công bất ngờ và có tác động ngay cả tới Vũ Bá - kẻ với những khả năng đang chịu ảnh hưởng lớn bởi những đám mây của Vân Bá.
“Kư áá!” Một tên lưỡng ban đã bị tóm và kéo ra từ đám mây để trở thành một tấm khiên bảo vệ Vân Bá. Thay vì Vân Bá, hắn lại là kẻ bị chớp sáng đánh trúng và đâm xuyên qua ngực. Chớp sáng đã đi qua người tên lưỡng ban theo đúng nghĩa đen và đến được cả chỗ của Vân Bá. Vân Bá nhận ra rằng uy lực của chớp sáng yếu hơn động lượng của nó và đã vung bàn tay để đập vào nó.
‘Một Khí huyết sao?’ Bỏ qua uy lực không đáng kể của nó thì đó là một đòn khiến hắn nhớ đến Khí huyết của một con rồng.
Có chuyện xảy ra vào lúc Vân Bá đang cảm thấy chút lo lắng...
Những mảnh vỡ của lớp bảo vệ bị phá hủy hoàn toàn đã bay tung tóe cùng một tiếng động lớn. Một sóng xung kích đột ngột đã gây ra chuyện này. Các sóng xung kích được tạo ra bởi một thực thể không ngờ tới.
“Gì cơ...?”
Vượt hạng vũ trang Thần Grid—anh bay lên với tốc độ không thể ngăn cản và khiến Tam Sư kinh ngạc. Đó là vì anh đang mang phía sau mình một thần tính khác hẳn so với những gì chúng đã thấy trước đó. Nó khác so với hồi còn là Cuồng Thần với Cuồng Long. Hình thức của thần tính đã thay đổi. Nó gần với cảm giác chính bản thân sự tồn tại của anh đã thay đổi.
‘Hắn ta không hề yếu ớt.’
Tam Sư nhận ra tại sao linh khí của Grid lại có cảm giác yếu ớt đến vậy và nhận ra chúng đã rơi vào bẫy. Nó không yếu đi, mà là nó đã thay đổi. Điều còn gây sốc hơn nữa là thần tính của Grid hiện tại đã hoàn toàn nhất quán với thứ gì đó đã làm thay đổi phẩm chất của vùng đất.
Thế giới này—Lục địa phía Đông - nơi đã bị thần thoại về Hoàn Quốc làm cho lu mờ trong nhiều năm - đã bắt đầu nhuốm màu thần thoại về Grid.
“Cái... cái gì thế này? Sao ngươi có thể làm được chuyện này khi ngươi chẳng là thứ gì đặc biệt...?”
Sở dĩ Tam Sư cố gắng lý giải những lời nói lẫn hành động của Thần Trời là vì Thần Trời cũng là ẩn số đối với chúng. Tuy nhiên, cội nguồn của Grid thì khác xa với hai từ ẩn số. Khởi đầu của anh là một con người mỏng manh, và các trang sử - thứ dẫn dắt anh trở thành một vị thần - đã được lan truyền ra khắp thế giới một cách chi tiết.
Tam Sư cũng đã thấy và nghe về các trang sử. Chúng hiểu nguồn gốc của Grid. Thế nhưng, chúng đã đột nhiên không thể hiểu được Grid từ giai đoạn Cuồng Thần với Cuồng Long. Nó cũng giống như Thần Trời. Nó giống như Các vị thần Khởi nguyên - khi mà chỉ có 3 kẻ bọn họ.
“Cái gì đã khiến ngươi trở thành một biến dị như thế hả?”
Đó là một câu hỏi ngu ngốc. Chẳng khác nào Tam Sư đã thừa nhận đó là một lòng tin sai lầm. Chúng chưa bao giờ thực sự được tôn thờ, nên chúng không hiểu nổi Grid hiện tại - kẻ được tái sinh từ nguyện vọng của con người, của tộc rồng, và của Tứ Tượng.
Grid nhận ra. “Ta biết vì sao Xi Vưu lại cô độc rồi.”
Một vị thần tới từ trái tim của tất cả những sinh vật sống trong tự nhiên - những kẻ tôn sùng sức mạnh—sở dĩ Võ Thần Xi Vưu là Vị thần Đơn Nhất là bởi các vị thần khác không thực sự hiểu và chấp nhận anh ta. Các vị thần trên trời là những vị thần từ khởi nguyên và coi việc tôn thờ là điều hiển nhiên, nên chúng không thể thấu hiểu giá trị thực sự của khái niệm tôn thờ.
Bất chấp được biết hoàn cảnh ra đời của Xi Vưu, chúng có lẽ đã chê bai anh ta trong lòng như là chẳng có gì đặc biệt. Chúng tin rằng với tư cách các vị thần từ khởi nguyên, chúng cao quý hơn nhiều so với Xi Vưu và đã coi Xi Vưu chỉ như một biến dị đơn thuần. Cho nên, đối với kẻ đã luôn cô độc như Xi Vưu, thế giới này chắc phải trông rất mâu thuẫn và vô giá trị.
“Không phải tất cả các ngươi là những kẻ được chọn thực sự, mà là bọn ta.”
Lời nói của Grid rất mang tính xúc phạm.
Ngươi mà là kẻ được chọn thật sự sao?
Ngươi đang nói rằng mình vượt trội so với bọn ta, những kẻ được tạo ra bởi một Vị thần Khởi nguyên à?
“Ngươi... với thứ quyền năng mà ngươi đủ may mắn mới có được, ngươi đã trở nên ngạo mạn và nói năng nhảm nhí rồi đấy.”
Mặt của Tam Sư đỏ chót và chúng tạo ra một cơn bão.
Vân Bá, Vũ Bá, và Phong Bá—sự hợp tác của Tam Sư đã tạo ra một sức tàn phá ở một cấp độ khác so với khi chúng là các cá thể riêng lẻ. Nó đã ở mức độ gây ra thảm họa có thể dễ dàng phá hủy nền văn mình mà nhân loại xây dựng nên bằng ý chí của chính chúng. Dưới góc nhìn của con người, cơn giận của Tam Sư dường như ám chỉ ngày tận thế.
Tuy nhiên, chúng chẳng gây ra mối đe dọa lớn gì cho Grid. Ngay từ đầu, làm sao mà một cơn bão có thể chặn bước tiến của các vị thần cơ chứ? Vai trò của Tam Sư đâu phải chiến đấu hay chiến thắng. Miễn là quyền năng của chúng còn nằm trong việc kiểm soát thời tiết, thì vai trò của chúng là cai trị. Chúng không hiểu về chiến đấu, nên chúng đã làm việc với nhau để xóa ký ức của Mir.
“......!”
“......!”
“......!”
Những con mắt của Tam Sư căng cả ra. Đó là vì các tia sét đáng lẽ phải thiêu cháy Grid ngay khi anh đặt chân vào cơn bão lại chả có tác dụng gì. Một số tia sét màu xanh đã bị nhuộm vàng và bắn ngược lại Tam Sư.
Cặp mắt của Tam Sư tới giờ mới dán chặt vào thần tính của Grid. Thần tính trong hình dạng của một con Rồng Vàng đang thay đổi trong từng khoảnh khắc. Khí huyết mà con rồng giải phóng đã đôi lúc kiểm soát tia sét hoặc ngự trị trên lửa, làm suy yếu uy lực của cơn bão.
“Hộc...!” Vân Bá giật mình. Đó là vì một con rồng ánh sáng màu vàng đã lao xuống từ kẽ hở của những đám mây mà hắn triệu hồi. Đó là hiệu ứng của Giáng Phàm! - được sử dụng bằng năng lực của Thanh Long mà Grid đã bất ngờ kích hoạt.
“Hứp!” Vũ Bá rên rỉ. Đó là vì cơn mưa nặng hạt chứa đựng ý chí của hắn đã bắt đầu bốc hơi rất nhanh. Những cái vỗ từ đôi cánh của Chu Tước - hình thành từ những ngọn lửa vàng - đang sản sinh ra hơi nóng trong khu vực. Đó là hiệu ứng của Thăng Thiên! - được sử dụng bằng năng lực của Chu Tước mà Grid đã bất ngờ kích hoạt.
“Khoạc!” Phong Bá loạng choạng. Cơn bão mà hắn chỉ đạo đã mất đi mục tiêu của nó và phân tán không một dấu vết. Đó là kết quả từ việc Grid sử dụng năng lực của Bạch Hổ sau khi anh dùng năng lực của Thanh Long với Chu Tước. Những hiệu ứng từ Tiếng rống của Bạch Hổ lẫn Tiếng Hú! đã được nối lại, khiến Phong Bá bị tê cứng và giảm tính chính xác của đòn tấn công.
“Sao mà cái thứ khùng điên này...?!”
Tam Sư bật ra cùng một tiếng kêu giữa cơn bão đang phai tàn. Nó gần giống như một tiếng hét. Chúng nhận thấy là Grid đã nắm đầy đủ năng lực của Tứ Tượng. Chỉ có một điều mà chúng có thể đoán được. Đó là thần tính đã thay đổi của Grid bắt nguồn từ sự tôn thờ của Tứ Tượng.
Một vị thần được tôn thờ bởi các vị thần đã ra đời. Tên này có lẽ là kẻ đầu tiên thuộc loài của mình, ngoài Các vị thần Khởi nguyên ra.
Trong tình huống không thể tin được này, thân thể của Tam Sư đang tái nhợt đã đung đưa tới lui. Chúng liên tục bị chém và dính đòn bởi kiếm năng trong hình dạng của một con Rồng Vàng có lúc thì bay lên, có lúc thì hạ xuống, và có lúc thì xoắn mình theo quỹ đạo kiếm của Grid.
Người dân của Ba Quốc đang theo dõi cảnh tượng từ khắp nơi trong thành phố và không khỏi sửng sốt.