Chương 1697
‘Chúng là thiên sứ... Đau đầu rồi đây.’
Mặt Kyle lúc nào cũng đầy vẻ bất mãn, nhưng hôm nay thì nó đặc biệt méo mó. Tia chớp xẹt qua đôi mắt xám - đã ướt đẫm nước mưa - đang trả lại sự tập trung cho đôi mắt chếnh choáng của hắn. Chẳng mấy chốc, cơn say đã bay đi và những chiếc lông vũ đang vỗ phấp phới đã được chiếu rõ vào cặp đồng tử của anh ta.
Những chiếc lông vũ trắng muốt. Bóng dáng với một quầng sáng mờ ảo - linh thiêng một cách vô dụng. Đó là một cảnh tượng chỉ có thể thấy được trên tấm kính màu của Đền thờ Rebecca trong quá khứ.
Một biểu tượng của các thiên sứ—những thực thể có khả năng kháng cao trước đầu đạn và pháp lực. Thiên sứ miễn nhiễm với hầu hết các phép thuật. Chúng cũng là những đối thủ rất rắc rối đối với Kyle. Tia sét mà anh ta phát ra tuy tới từ ‘cơ thể vật lý’ của nhưng Kyle lại sử dụng pháp lực làm đầu ra của mình.
Ngay từ đầu, Kyle đã nghĩ rằng biệt danh Lôi Thần của mình hết sức quá đáng. Những ánh mắt mong đợi từ các pháp sư - những người đã phát hiện ra anh ta và hiện đang cổ vũ cho anh ta - thật nặng nề.
‘Nếu mình là Lôi Vương hoặc Lôi Chúa thì đã chẳng có nhiều kỳ vọng về mình đến vậy.’
Trước hết, không nên sử dụng cụm từ Lôi Đế. Đó là một tội phản quốc cao độ, khi mà sẽ chả có gì lạ nếu bất kỳ công dân đế chế nào viết thêm từ ‘đế’ vào biệt danh của họ bị bắt và xử tử ngay lập tức. Có lẽ vì thế mà người ta mới đặt cho hắn biệt danh Lôi Thần thay vì Lôi Đế.
...Họ là lũ ngu xuẩn hiếm có.
Kể từ khi Grid trở thành thần, biệt danh Lôi Thần thực sự là tồi tệ nhất. Kyle luôn lo lắng rằng có vẻ như anh ta đang thách thức thứ bậc của Grid. Đã có lúc anh ta gặp ác mộng 4 ngày liên tiếp với nội dung là Faker hiện ra từ những cái bóng và vung dao găm.
Faker cũng được gọi là Tử Thần còn gì? Kyle cảm thấy là Faker chắc hẳn đang đóng vai một thuộc hạ của Vượt hạng vũ trang Thần trong khi cũng có tâm can đồng điệu với mình.
Do đó, Kyle vẫn đang cố gắng. Để mất đi biệt danh Lôi Thần, anh ta đã sống trong tình trạng say xỉn hết mức có thể. Tuy nhiên, một khi ai đó bồi đắp danh tiếng, danh tiếng đó thường sẽ tự nó tăng lên.
Danh tiếng của Kyle đã vô cùng lớn sau vai trò tích cực của anh ta trong Đại Chiến Nhân Quỷ. Lượng người ca ngợi Kyle là Lôi Thần và tin cậy vào anh ta ngày một tăng lên. Nó cũng hệt như đám pháp sư ngu xi đang cổ vũ cho anh ta ở đằng kia.
‘Chỉ là... mình muốn chạy trốn...’
Kyle không muốn ở trước mặt người ta hết mức có thể. Nhưng mà, anh ta không tự tin về việc giải quyết hậu quả nếu mình nhắm mắt làm ngơ khi các thiên sứ công khai xâm lược Titan. Anh ta sẽ bị Grid giết chết một cách tàn bạo mất.
‘...Chưa kể, Hoàng phi Basara sẽ sớm đến cùng với quân đội của bà ấy. Hãy cứ chiến đấu đến mức mình không chết cho tới lúc đó.’
Đúng, cứ chiến đấu có chừng mực thôi. Lúc Kyle đang lên kế hoạch...
“Ôhh!”
Tiếng hét của các thiên sứ vang lên. Anh ta nhìn lại và thấy Piaro - đã phục hồi khỏi trạng thái gần chết của mình và đang tung hoành. Các thiên sứ ngạo mạn đang tất bật né tránh như thể chúng đang đối mặt với một con bò tót bị điên.
‘...Gì cơ?’
Piaro đã đạt đến một đỉnh cao mới rồi á? Kyle tạm dừng một lát khi nhìn vào Piaro - người đã mạnh hơn nhiều so với hồi Đại Chiến Nhân Quỷ. Rồi anh ta mất trí. Cảnh vật xung quanh chuyển sang tối đen và Kyle bị mê hoặc bởi Dải Ngân Hà hiện ra.
Nó là phép thuật được pha trộn từ hắc pháp lực với thánh năng. Một hình thức phép thuật chưa bao giờ được tưởng tượng trước đây đang được hiện thực hóa trước mắt anh ta. Nó là phép thuật vẽ nên vũ trụ. Vì vũ trụ là vô tận nên tiềm năng phép thuật của việc vẽ nên vũ trụ cũng không thể nào đo lường được.
“Một vị thần...” Kyle nhìn Euphemina bằng ánh mắt run rẩy. Anh ta - người kinh sợ một vị thần—Vượt hạng vũ trang Thần—hơn bất cứ ai trên đời, thực sự lại dám thốt ra từ ‘thần’. Anh ta lập tức nhận ra sai lầm của mình và vội vã ngậm mồm vì ngạc nhiên, nhưng đã quá muộn.
Kyle đã gọi một người khác ngoài Grid là thần. Kyle là một thượng nhân hiếm có trên đời. Từng lời Kyle nói đều có một hiệu ứng gợn sóng khổng lồ, trái ngược với mong muốn của anh ta.
“Một vị thần ư...?”
Mặt của đám thiên sứ đanh lại.
“Ôhh...! Uwah...!” Các pháp sư của Tòa tháp Vĩnh hằng mừng rỡ.
Mọi người trong khu vực đều đã nghe thấy rõ. Lôi Thần Kyle vĩ đại đã định nghĩa đại pháp sư mang tên Euphemina là gì nào?
“Ơ-Ư?” Euphemina - đang hào hứng chạy khắp nơi và kết hợp phép thuật hết cái này tới cái khác - đã chững lại trong giây lát. Đôi mắt to trong veo của cô khẽ lay động. Cô không khỏi ngạc nhiên.
[Một thần tính mờ nhạt đang nảy nở.]
Lớp nghề vẫn đình trệ cho tới nay đang lần đầu tiên thể hiện ra những dấu hiệu của sự thay đổi. Đó là một sự thay đổi tuy yếu, nhưng cô đã cảm thấy nó một cách rõ ràng. Không có thay đổi mang tính vật lý nào như là gia tăng cấp độ của chỉ số, nhưng Euphemina hiển nhiên cảm nhận được rằng bản thân sự tồn tại của mình đã trở nên mạnh mẽ hơn một chút. Cô nghĩ rằng thật là tuyệt khi nói rằng cô đã trở nên cao quý.
“C-Cảm ơn nhé?” Euphemina chạm mắt với Kyle và đột ngột cảm ơn anh ta. Đó là lẽ tự nhiên vì Kyle đã tạo ra một tình huống mà cô không bao giờ ngờ đến.
“......”
Mặt Kyle trắng bệch ra như một cái xác.
Anh ta đã dám làm điều như thế. Anh ta dám gọi một sự sống khác ngoài Vượt hạng vũ trang Thần là một vị thần. Đó là một sự báng bổ...
Thật là vô vọng. Kyle chắc chắn sẽ bị Vượt hạng vũ trang Thần giết...
Kyle tin chắc là vậy và cơ thể anh ta trở nên nóng sáng chói lọi. Nó lan rộng ra qua cơn mưa tầm tã.
Biến đổi Lôi Tốc—nó là một kỹ thuật biến cơ thể anh ta thành sét. Cây đinh ba - vốn đang bay tới để đâm thủng Kyle - đã chạm vào tia sét và cháy đen. Cơ thể của thiên sứ đang vung cây đinh ba đã bị điện giật, và nó bắt đầu vỗ bần bật rồi rũ xuống.
Bàn tay của Kyle - đã giải trừ tia sét - tóm lấy cổ của thiên sứ cháy xém và bẻ gãy nó.
“Các ngươi... tất cả là lỗi của các ngươi...”
Đó là giọng nói gầm gừ gợi nhớ đến một dã thú bị thương. Đó là một giọng nói chứa đầy oán hận và sát khí sâu thẳm. Các thiên sứ có phần không hiểu được. Tại sao hắn lại tức giận đến vậy khi hắn chẳng hề bị thương bởi đòn tấn công bất ngờ từ đồng sự của chúng? Chẳng phải hắn đã dễ dàng né tránh nó và giết ngược lại thiên sứ đó sao?
Các thiên sứ - thiết lập thứ logic ích kỷ vì những lý do thuần túy—Kyle đã tuyên bố với chúng, “Hôm nay ta sẽ chết tại đây.”
Kiểu gì thì, anh ta vẫn sẽ bị Grid giết chết nếu anh ta sống sót. Sẽ bớt đau đớn hơn nhiều khi chiến đấu và chết tại đây hơn là bị giết một cách tàn bạo bởi Grid - kẻ còn đáng sợ hơn cả một ác quỷ rất nhiều.
“Ta sẽ mang theo một bạn đồng hành...”
Ta sẽ khiến các ngươi phải hối hận vì đã giết ta...
Mọi người ấn tượng trước phong thái tràn đầy sinh lực của Kyle. Các pháp sư của Tòa tháp Vĩnh hằng, Euphemina, Laella, và Piaro cũng có cảm giác như vậy.
Piaro thậm chí còn đặt nông cụ của anh xuống một lúc và vỗ tay. “Cậu đúng là tràn đầy khí thế. Không hổ danh là trụ cột đã chống đỡ Saharan kể từ khi ta rời đi. Cậu đã trưởng thành một cách tuyệt vời, Kyle ạ. Ta có thể hiểu tại sao Bệ Hạ vẫn đang để mắt tới cậu.”
“......”
Quả nhiên, Grid đang quan sát mình.
Kyle bàng hoàng, bắt đầu sử dụng tia sét lần nữa. Anh ta xông xáo hoang dại với lý trí nửa mất nửa còn. Trong con mắt của thiên sứ, anh ta hình như là một tên điên. Trong khi đó, trong mắt của nhóm Piaro, anh ta là một người hùng đã chuẩn bị cho cái chết. Piaro một lần nữa bị ấn tượng bởi vẻ ngoài cương quyết của Kyle, còn Euphemina thì nhận ra rằng mình đã tăng trưởng mạnh mẽ hơn nhanh chóng như thế nào.
Đó là thông qua Kyle. Một huyền thoại kiêm một thượng nhân—Kyle là người đi theo bước chân của Grid. Điều đó đặc biệt ngay cả giữa các NPC danh tiếng. Quả thực là hết sức ấn tượng khi thấy anh ta tin tưởng vào hệ thống thứ bậc đặc biệt đó và hành động khiêm tốn mà không kiêu ngạo. Anh ta là một vĩ nhân xứng đáng được noi gương, cả về khả năng lẫn nhân cách. Tuy nhiên, một người như thế không có nhiều vai trò khi chống lại các thiên sứ. Ngoài Biến đổi Lôi Tốc - thứ được cho là tuyệt kỹ của anh ta, các thiên sứ không thể nào bị thương nghiêm trọng và cuộc chiến đã trở nên ì ạch.
Về phía Euphemina, cô đã nhanh chóng giết được lũ thiên sứ. Không phải vì cô mạnh hơn đáng kể so với Kyle. Cô có thể vận dụng mana, hắc pháp lực lẫn thánh năng cùng một lúc, và nó là một lợi thế vượt trội mang tính phi lý. Hoàn toàn có thể vô hiệu hóa những điểm mạnh của kẻ thù và phản công chúng trong từng giây. Mượn giọng điệu của Grid để nói thì nó là một trò lừa cmn đảo. Ngoài ra, cô vừa mới nhận được thần tính, ngay cả khi nó vẫn còn yếu ớt. Ngày nào đấy, cô sẽ nảy nở thần tính của riêng mình. Euphemina chẳng thể đo lường được mình sẽ mạnh mẽ như thế nào vào thời điểm đó.
‘Cảm ơn ngài.’
Euphemina nhìn vào tấm lưng của Piaro đang ở tuyến đầu và cảm ơn.
‘Cảm ơn cô.’
Euphemina cũng cảm ơn Laella - người đã luyện phép thuật cùng cô.
‘Cảm ơn anh.’
Chưa kể, cô còn cảm ơn Grid - người dường như đang hoạt động trên Lục địa phía Đông vào thời khắc này. Các đồng sự và bạn bè của cô...
Cô nhận ra rằng những người quý giá mà mình có được thông qua việc gặp gỡ Grid đã tạo nên cô như ngày hôm nay.
“Chúa công Piaro!”
Sau cùng, quân tiếp viện đã tới. Nó nhanh hơn dự kiến. Căn cứ vào bộ quần áo bị nhăn nhúm của Hoàng phi Basara - người dẫn đầu đoàn, có vẻ là họ đã rất vội vã. Trên thực tế, con ngựa đang chở Basara đang thở hồng hộc.
“Những con chim đã sổ lồng theo nhóm.”
Thương Thánh Rachel bước tới trước. Bên cạnh cô ta là Công tước Grenhal và Công tước Morse. Cũng có cả hàng ngàn binh lính tinh nhuệ được trang bị các vật phẩm được sản xuất bởi Grid.
Mọi người bắt đầu thở phào nhẹ nhõm. Euphemina cũng cảm thấy bớt căng thẳng. Cô vẫn đang rất phiền lòng vì 3 tổng lãnh thiên sứ lặng lẽ đứng đằng sau các thiên sứ và tích trữ sức mạnh, nhưng giờ cô đã có thể nhìn thẳng vào chúng.
“Piaro, Chúa công Kyle, chúng ta sẽ làm việc cùng nhau để hạ gục các thiên sứ...”
“Ôhhhhh!”
“Chúa công Kyle?”
“Ôhhhhh!”
“......”
Sở dĩ Kyle bị đồn là khiêm tốn hoàn toàn là bởi anh ta ít nói. Hầu hết những người biết lối nói chuyện kiêu ngạo và dữ tợn của anh ta đều đã chết. Đấy là từ những ngày mà Vượt hạng vũ trang Thần vẫn còn là một vương thất. Họ là những kẻ đã cố gắng cản trở nỗ lực sáp nhập với hoàng thất Saharan. Bất luận thế nào, Euphemina vẫn nghĩ Kyle rất kín tiếng, nhưng trên chiến trường thì có vẻ là không phải vậy
‘Anh ta phấn khích khi nhìn thấy máu...’
Euphemina đang lúng túng về việc không thể giao tiếp thì đôi mắt cô chợt mở to ra.
“Nếu cô cho phép, ta muốn góp dù chỉ là chút sức lực yếu ớt của mình.”
Thương sĩ giỏi nhất lục địa, Kirinus—một cao thủ - còn được biết đến là thầy của Kraugel - đã tới hiện trường chậm mất một bước. Đó là sau Đại Chiến Nhân Quỷ. Ông ấy đã bước ra thế giới để giúp đỡ loài người bị tàn phá và có những tin đồn rằng Basara đã đích thân mời ông ấy. Dường như Basara đã chiêu mộ ông ấy thành công
“Tôi sẽ vui mừng chấp nhận điều đó.”
Ngoài người chơi ra thì ai có thể gây dựng thượng tính? Một trong những nhân vật thường được các thành viên Vượt hạng vũ trang đề cập nhiều nhất khi thảo luận chuyện này cho vui là Kirinus. Rất có khả năng là thành tích dạy dỗ Kraugel - một Thánh Kiếm đang gây dựng những thành tích rực rỡ - đã nâng cao địa vị của Kirinus lên rất nhiều. Thực tế thì, ông ấy mạnh hơn rất nhiều so với mấy năm trước. Ông ấy đương nhiên thua kém so với Piaro, Euphemina, và Kyle, song cứ được một lúc là ông ấy lại đóng vai trò ngăn cản các công kích của tổng lãnh thiên sứ.
Nhờ vậy mà cảm giác khủng hoảng của lũ thiên sứ ngày càng lớn hơn. Chúng bộc lộ sự không bằng lòng ra mặt. Thế nhưng, cơn bực bội của Kyle còn lớn hơn của chúng hàng ngàn lần. Các tổng lãnh thiên sứ ngượng ngùng đến mức không thể bày tỏ sự tức giận của chúng.
Rồi mọi chuyện kết thúc.
“Lũ thần thánh chạy trốn đã làm hỏng mọi thứ rồi. Rút lui thôi.”
Các tổng lãnh thiên sứ đã ra lệnh rút lui. Chúng hứng chịu một thất bại do sự bất tài của các vị thần trên Lục địa phía Đông - những kẻ đã bỏ trốn và nuôi dưỡng Vượt hạng vũ trang Thần trong thời gian thực. Các tổng lãnh thiên sứ đã đổ lỗi cho thất bại của chiến dịch hoàn toàn là do những vị thần của Hoàn Quốc.
Chúng khá là kiêu ngạo. Có lẽ đó là lý do chúng ra lệnh rút lui rất muộn. Chúng chỉ ra lệnh sau khi đã mất gần hết quân số, nên cuộc đào tẩu của chúng về thiên đường thật là hèn hạ. Vẻ trang nghiêm của chúng khi xuất hiện đã biến mất không một dấu vết và chúng là những kẻ bại trận theo đúng nghĩa đen.
“Uwahhhh!”
Đội quân thiên sứ đã bị đánh bại. Đó hoàn toàn là bằng sức lực của riêng họ. Không có sự trợ giúp của Vượt hạng vũ trang Thần. Trải nghiệm mới này đã khiến các binh sĩ và pháp sư hò reo.
Basara, các công tước, Piaro, Laella, và Euphemina mỉm cười rạng rỡ. Giờ đây, họ cảm thấy vô cùng hài lòng vì đã bắt đầu giúp đỡ được cho Grid, từng chút một. Chỉ mỗi Kyle là có biểu cảm như đang nhai cứt và Piaro không thể không cười ha hả. “Cậu không thỏa mãn với màn trình diễn của mình à? Đó là một tinh thần cầu tiến rất đáng thấy đấy. Bệ Hạ sẽ rất vui khi nghe tin về cậu.”
“...Xin hãy giết ta một cách tử tế.”
Mình còn định chơi đùa với nỗi sợ hãi trong bao lâu nữa đây...?
Lời lẩm bẩm rụt rè của Kyle bị vùi lấp dưới tiếng hò reo của mọi người.