Chương 1705
Trong các ghi chép của địa ngục, chúng nói rằng Beriache - một trong Tam Ác Khởi nguyên - đã đối phó với năng lực của hàng ngàn ác quỷ. Đó là vì bà ấy có quyền năng để mô phỏng đầy đủ những khả năng của mục tiêu bị mình hấp thụ máu.
Marie Rose đã chứng minh rằng lịch sử này là không hề phóng đại. Cô ta ăn máu của Hayate và sử dụng quyền năng của một Người giết Rồng đó thôi? Quyền năng tuyệt đối này đã dẫn tới sự hợp tác giữa Baal với Amoract, và cuối cùng chúng đã trục xuất Beriache ra khỏi địa ngục.
Baal thì nắm trong tay năng lực của tất cả những sinh vật đã chết vào mọi lúc. Đã có những lần mà lão ta - thường chiếm thế thượng phong trước Beriache - dễ dàng bị đánh bại dưới các điều kiện nhất định.
Tiểu Tinh Vương cũng đã nghe nói về danh tiếng của Beriache. Nó không chỉ là những tin đồn lan truyền ra khắp thế giới. Bà ta có cảm giác thân quen, như một bạn hữu mà hắn đã gặp trực tiếp. Đó là ảnh hưởng từ Đại Tinh Vương. Ông ấy đã rơi vào địa ngục một cách vô tội, làm quen với Beriache, và thỉnh thoảng gửi đi những thông tin liên lạc.
‘...Không cần cảnh giác làm gì.’
Tiểu Tinh Vương được gợi lại về Beriache thông qua sự xuất hiện của Braham, nhưng hắn đã sớm cảm thấy thoải mái. Kẻ thứ hai trong bảy sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần—Tiểu Tinh Vương đánh giá cao Braham, nhưng hắn không coi Braham như một mối đe dọa. Braham có một khiếm khuyết rõ ràng so với Marie Rose - kẻ thừa kế hợp pháp của Beriache. Ông ta thiếu năng lực quan trọng nhất của hàng ngàn ác quỷ.
‘Một con quái vật.’
Mặt khác, Braham đang rất lo. Khứu giác của một hậu duệ trực hệ vượt quá cả các giác quan thượng nhân. Đặc biệt, ông ấy nhạy cảm với mùi máu mà mình lần đầu tiên ngửi thấy. Do đó, Braham đã bay tới hiện trường ngay lập tức, nhưng một khi ông ấy thật sự đối mặt với Tiểu Tinh Vương, ông ấy không khỏi ớn lạnh. Đó là bởi Tiểu Tinh Vương có thứ bậc cao nhất trong số nhiều sự sống mà ông ấy đã đối mặt cho tới nay.
Dominion đương nhiên đã hiện lên trong tâm trí. Một con quái vật tưởng tượng ra cái chết về phía Grid lúc lão ta phi một ngọn giáo từ một đám mây trên cao—Braham lúc đó chẳng biết gì, nhưng về sau, Grid đã thú nhận rằng mình bị sát khí của Dominion áp đảo. Ông ấy nghĩ Grid đang bốc phét sau khi gây ra được một đòn không nhỏ cho Dominion, nhưng vào thời điểm này, ông ấy đã đồng cảm và hiểu được lòng Grid.
“Đó là tính xung khắc.”
Braham - đang quan sát Tiểu Tinh Vương trong khi duy trì vẻ mặt kiêu ngạo độc nhất vô nhị của mình—Zik nhận thấy rằng Braham thực chất là đang lo lắng và đã đưa ra lời khuyên. Hình ảnh của Zik được chiếu vào một bên cặp mắt màu đỏ của Braham. Các cổ tự thường tượng trưng cho Zik đã mất đi. Đó là một diện mạo tồi tàn không hợp với ông ấy.
“Một thần tính không màu khó mà xác định được...”
“Hấp thụ, khuếch đại, hoặc là phân kỳ.”
Braham không cần lời giải thích nào cả. Một trong nhiều cái tên tượng trưng cho ông ấy là Công tước Thông thái. Quyền năng của Công tước Thông thái tới từ sự hiểu biết. Dựa trên những tình tiết được tạo ra bởi sự hy sinh của Zik, ông ấy đã nhanh chóng phân tích được năng lực của Tiểu Tinh Vương.
‘Một kẻ toàn diện.’
Tàn dư của năng lượng đang tuần hoàn xung quanh Tiểu Tinh Vương—chúng là những tàn dư từ kiếm năng lẫn các cổ tự của Zik - những thứ quen thuộc với Braham. Ông ấy đã gặp nhiều tồn tại có thể hấp thụ hoặc vô hiệu hóa kiếm năng hoặc pháp lực, nhưng thật là sửng sốt khi tới cả các cổ tự cũng đã trở nên vô dụng.
Cổ tự là những chữ cái theo đúng nghĩa. Chúng là một ngôn ngữ cổ đại, kết hợp các từ hoặc câu để biến chúng thành hiện thực. Khi sử dụng phép loại suy, chúng giống với Long Ngôn. Nó không sử dụng ‘năng lượng’ làm trung gian một cách kỳ diệu được, mà là một sản phẩm của sự thông thái lẫn ý chí. Tuy vậy, thần tính của Tiểu Tinh Vương hấp thụ được các cổ tự cùng với kiếm năng. Cứ như là để bác bỏ nó, rằng tất cả đều là cùng một khái niệm.
‘Cùng một khái niệm... là thế hả...”
Braham ngẫm nghĩ về điều đó và nhanh chóng đưa ra một giả thuyết. Rồi ông ấy lập tức giải phóng pháp lực màu tím. Chỉ có một pháp lực như thế này trên đời. Nó là sự tối thượng trong giác ngộ - vận dụng kinh nghiệm lẫn sự trí tuệ của một đại pháp sư và dòng dõi của một hậu duệ trực hệ.
Đạn Phép - vốn chỉ đơn giản là hành động giải phóng phép thuật bay - đã phát huy uy lực có thể tàn phá một khu vườn chỉ bằng một phát bắn. Sau đó, như những hạt mưa rơi trên mặt hồ, nó bị hấp thụ bởi thần tính của Tiểu Tinh Vương. À không, nó giống thuốc nhuộm hơn là hạt mưa.
Đó là vì thần tính không màu của Tiểu Tinh Vương đã hóa tím.
“Chuyện này thật sự... nó thật tuyệt vời đấy.”
Tiểu Tinh Vương vẫn đang im lặng theo dõi tình hình, cứ như thể đang kiểm tra Braham. Giờ thì hắn thấy thán phục. Đó là vì hắn thừa nhận rằng pháp lực màu tím mà mình vừa hấp thụ có tiềm năng vô hạn.
“Nghe nói ngươi đã giành được từ thắng lợi này tới thắng lợi khác bằng huyết thống xuất sắc và những mối quan hệ cá nhân của ngươi. Ngươi thậm chí còn chiếm đoạt thần thoại về đa đầu long. Hóa ra nó là một câu chuyện có thật. Hai kẻ các ngươi đặc biệt một cách độc nhất vô nhị trong số các sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần.”
Braham để lời khen của Tiểu Tinh Vương lọt vào tai này và đi ra tai kia. Hắn sử dụng luận chứng giành được từ thắng lợi này tới thắng lợi khác. Braham sẽ thừa nhận rằng dòng dõi của mẹ mình và những mối quan hệ của Grid là rất tuyệt, nhưng giành được từ thắng lợi này tới thắng lợi khác ư? Đã hàng trăm năm rồi kể từ lúc ông ấy bị Pagma đâm lén. Pagma cũng là đống cứt tới từ Hoàn Quốc mà thôi.
Braham nhớ lại điều này trong khi bắt đầu sử dụng phép thuật. Từ 4 nguyên tố lửa, nước, gió, và đất, cho tới hư vô—đủ loại thuộc tính được đặt vào pháp lực và được thể hiện theo nhiều hình thức khác nhau.
Sau đó, ông ấy xác nhận—cảnh tượng khi chúng bị thần tính không màu của Tiểu Tinh Vương hấp thụ. Hẳn rồi, bất cứ dạng phép thuật nào cũng sẽ bị hấp thụ. Thậm chí là phép thuật bổ trợ thuộc về dạng phước lành.
Zik chìm vào suy nghĩ.
Đó là vì đối với Braham, Tiểu Tinh Vương đóng vai trò là một thiên địch bá đạo hơn kỳ vọng. May mắn thay, phép thuật của Braham thực sự lớn và lộng lẫy. Các binh sĩ đang tuần tra ngoại ô của đảo hẳn đã phát hiện ra sự náo động rồi. Tin tức sẽ được gửi cho các thành viên Vượt hạng vũ trang sớm thôi và quân tiếp viện sẽ tới. Họ chỉ cần cầm cự tới lúc đó.
Zik phán xét và giơ thanh kiếm của mình lên.
“...Thay đổi,” Braham lẩm bẩm. Ông ấy không tỏ ra chút kích động gì khi phép thuật mà ông ấy thi triển như một thí nghiệm đã bị phá hủy. Lần này thì đó không phải là diễn. Thói quen độc đáo của ông ấy - diễn kịch như thể mình đang bình tĩnh - không hề xuất hiện.
“Nó là sự hấp phụ và thay đổi trước khi là sự hấp thụ. Nó là một quá trình cực kỳ nhanh và khó nhận thấy.”
Braham hồi tưởng một trong những năng lực của Grid và đã nhìn thấu cốt lõi của Tiểu Tinh Vương. Đó là đáp án chính xác.
“Ta đố kỵ với Vượt hạng vũ trang Thần rồi đấy.”
Braham đã nhìn thấu nó trong chớp mắt. Tiểu Tinh Vương đang cảm thấy thán phục lần nữa thì Braham đã tạo ra hàng chục tấm gương bằng pháp lực. Hàng trăm tấm gương khổng lồ rộng 2 mét và cao 5 mét đã tạo thành một mái vòm. Nó bắt đầu quay xung quanh với Zik, Tiểu Tinh Vương, và Braham ở trung tâm. Mọi kẽ hở đều bị ngăn cấm.
“Bất kỳ dạng thuộc tính nào cũng bị coi như một khái niệm hợp nhất... nó thực sự là bất khả chiến bại, nhưng... dường như có một giới hạn với sức chứa, đặc biệt là trong điều kiện địa vị thấp như lúc này.”
Hàng trăm vòng phép hiện ra xung quanh Braham. Đó là sự tối thượng trong thi triển bội số bằng cách sử dụng Ghi nhớ và thậm chí là cả các pháp cầu. Hàng trăm vòng phép này nhanh chóng gia tăng thành hàng ngàn và từ đó thành hàng vạn. Đó là kết quả từ một loạt các phép chiếu lên những tấm gương khổng lồ. Braham đặt tên cho kỹ thuật này là ‘Niệm chú Vô hạn’.
“Ngươi có đủ khả năng không?”
Đó là một tình huống khi mà hàng trăm loại phép thuật được nhân lên thành một đại số vô tận. Bờ cát, bầu trời, biển cả, và ánh nắng chói chang đều đang mất màu. Ấy là trong khi bị tước đoạt năng lượng bởi Bòn rút Mana - thứ được bao gồm trong đại số phép thuật vô tận.
Sở dĩ mana của Braham được coi là vô hạn không phải vì nó thật sự vô hạn. Đó là vì mana của ông ấy hồi phục ngay khi nó bị tiêu hao. Một lý do quan trọng đằng sau sự phục hồi là ‘mana tồn tại trong tự nhiên’. Điều này có nghĩa thế giới đã mất đi năng lượng của chính nó và đang chết dần.
Braham cũng phải trả cái giá xứng đáng. Bộ não và quả tim của ông ấy bị thiêu đốt trong quá trình mana bị cạn kiệt, khôi phục, và được làm đầy trở lại. Bộ não là nguồn gốc của thần chú và quả tim là nguồn gốc của mana—chúng không thể đối phó được với sự ra đời của phép thuật và sự cạn kiệt của mana đang liên tục lặp lại hàng ngàn lần chỉ trong vài giây. Nếu ông ấy là một huyền thoại hay thượng nhân bình thường, không phải một trong những máu mủ của Beriache, ông ấy hẳn đã chết mà không thể chịu đựng nổi dù chỉ là 6 giây.
“Ta sẽ ăn máu và thần thoại của ngươi.”
Braham mỉm cười trong khi chảy máu từ mắt, mũi, tai, với miệng mình, và ông ấy chật vật để búng những ngón tay đang run rẩy. Đồng thời...
━━!
Nhiều phần của thế giới đã biến mất một cách lặng lẽ. Chính xác mà nói, phần bị kẹt trong những tấm gương khổng lồ đã bị loại bỏ.
Ragnarok—nó là phép thuật được đặt tên dựa theo Cuộc chiến của Các vị thần đã dẫn tới ngày tận thế. Nó là tuyệt kỹ mới của Braham. Ngay từ đầu, nó đã là phép thuật quy mô lớn nhắm tới một Kẻ giết Thần và Người giết Rồng.
Vấn đề ở chỗ, Tiểu Tinh Vương là một Bậc chí tôn. Các chuyển động của hắn dễ dàng vượt qua nhận thức của Braham. Hắn hoàn toàn có thể thoát khỏi địa phận của những tấm gương trong một kẽ hở mà Braham không hề hay biết và điều này quả thực đúng là như vậy.
Vị trí của hắn là ở bên ngoài tấm gương. Nó nằm ngoài phạm vi ảnh hưởng của phép thuật, hệt như Braham và Zik - với vị trí của họ được dịch chuyển ngay khi Ragnarok khởi động.
Braham, sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần.
Những suy nghĩ của Tiểu Tinh Vương trực tiếp thẩm thấu vào tâm trí của Braham và Zik.
Thật là khiếm nhã khi định nghĩa ngươi chỉ đơn giản là tới từ dòng dõi của Beriache.
Lãnh địa của Bậc chí tôn—ý chí của Tiểu Tinh Vương bắt nguồn từ một kẽ hở trong thời gian - mà tới cả những thượng nhân cũng không thể nhận ra chứ nói gì người thường - và nó được truyền tải tới Braham tuy rất nhanh nhưng lại hết sức rõ ràng.
Ngươi thực sự là một đại pháp sư. Tới mức độ mà nó nguy hiểm.
Không có sự tự tin để kiểm soát được ngươi. Ta rất tiếc, nhưng ta không nghĩ bọn ta có thể để ngươi sống sót.
Khoảnh khắc hắn đi đến kết luận này, Tiểu Tinh Vương đã xuất hiện đằng sau Braham và bàn tay hắn ngắm vào phía sau gáy của Braham. Âm thanh khủng khiếp của da thịt bị xé rách và xương bị nghiền nát vang vọng bên cạnh cái thế giới đã đi tới một hồi kết im lặng.
Một giọng nói tiếp tục cất lên “Ta đã được bảo là... ta là một con troll.”
Đấy là giọng của Braham. Ông ấy đã dùng các cơ quan được tạo ra bằng pháp lực để thay thế tủy sống cùng dây thanh quản bị nghiền nát của mình, nhưng ông ấy đang run rẩy vì không thể lập tức thích nghi. Tiếng động của không khí đang mất đi đã lần lượt đến.
“Grid... tên nhóc ấy thường ví ta với một sinh vật bất tài như vậy... Ta không thể phủ nhận điều đó.”
Trong những năm gần đây, Braham đã bị đè nặng bởi cảm giác bất lực khủng khiếp. Thậm chí là sau khi lập được vô số thành tích và lấy lại quyền năng của một hậu duệ trực hệ. Vài năm qua của ông ấy đã được đánh dấu bằng sự tiếc nuối. Ông ấy không thể quên những cảnh tượng khi mình mắc lỗi vào thời khắc nguy cấp, nên ông ấy đã làm vỡ quan tài của mình mấy lần trong khi đang ngủ. Ông ấy luôn thề rằng sẽ không lặp lại những sai lầm tương tự trong tương lai. Ông ấy theo đuổi sự hoàn mỹ trong mọi thứ mà mình làm.
Ý muốn này đã được ghi lại trong Ragnarok.
Con trai của Vị thần Khởi nguyên - Thần Trời, và là thần trưởng của Hoàn Quốc—Tiểu Tinh Vương là một vị thần với thứ bậc cao nhất và ở trong cảnh giới của Bậc chí tôn, nhưng Ragnarok không hề bỏ lỡ các chuyển động của hắn, ngay cả khi Braham có thể đã bỏ lỡ nó.
Khung cảnh sự trốn thoát, lộ trình, và điểm đến của hắn đã được thu lại trong vô vàn tấm gương và bị ràng buộc trong vĩnh hằng.
“Cái gì...?”
Cặp mắt của Tiểu Tinh Vương mở to ra khi hắn nhận thấy tình hình.
━━!
Theo sau đó là một chuỗi kết thúc im lặng. Đó là về chỗ mà Braham với Tiểu Tinh Vương đang đứng cạnh nhau. Thứ phép thuật bám theo sau Tiểu Tinh Vương - dọc theo con đường được phản chiếu bởi những tấm gương - đã nuốt chửng họ mà không để lại dấu vết.