Chương 1709
Vị kiếm sĩ mù - Cabelon—ông ta đôi khi quên mất là mình thiếu thị giác. Đó là vì những giác quan vượt trội đến nực cười của ông ta đã thay thế cho thị giác. Thực tế thì, ông ta đã gây dựng một thượng tính cấp độ cao và là một người có tay nghề, xứng đáng là đệ tử tự xưng của Muller.
‘Ta đã bị sỉ nhục ra trò.’
Lưỡi kiếm bị hư hại ngay khi ông ta đánh vào thanh kiếm của Kraugel. Một vết xước khoảng 6mm đã được tạo ra cách chuôi kiếm 5cm. Tính cân bằng bị phá vỡ một cách tinh vi này đã được thu lại bởi những giác quan của Cabelon. Nó lên tới mức khó chịu.
Cabelon tặc lưỡi và thay đổi cách cầm kiếm. Ông ta hơi đưa ngón trỏ lên để khôi phục tính cân bằng của thanh kiếm đã bị hư hại. Đồng thời, ông ta gia tốc sự lưu thông của kiếm năng, giúp tăng cường hơn nữa cho lưỡi kiếm.
“Ông thể hiện ra sự xấu xí rồi đấy. Ông vẫn đang dùng kiếm năng của mình mọi lúc, nên ông đã để lộ ra một sơ hở.”
Ông ta không ngờ là thanh kiếm sẽ bị tổn hại. Đó là lẽ tự nhiên. Nó là một thanh kiếm được làm từ huyền thiết mà một nghệ nhân của quá khứ xa xôi đã rèn trong 100 ngày, và được bọc trong kiếm năng mà. Ông ta còn tin rằng nó sẽ chẳng bị tổn hại ngay cả khi bị tôi dưới dung nham sục sôi trong tổ của Trauka.
“Thế gian đúng là rộng lớn. Sư phụ luôn nói rằng ta nên sống bằng cảm giác ở trong một cái giếng. Đáng lẽ ta nên khắc ghi những lời nói của ông ấy vào tâm trí chứ không phải vào tai.”
“...Ông thực sự là đệ tử của Muller à?”
Vào lần gặp mặt hôm nọ, Kraugel đã không giao tiếp được với Cabelon sao cho phải. Anh đang trong quá trình thực hiện một nhiệm vụ tính giờ khi thời gian đang cạn dần và anh không thể giao tiếp cho chính đáng với đối thủ đột nhiên tấn công mình. Chưa kể, các kỹ năng của ông ta còn mạnh nữa. Vào lúc ấy, Kraugel chả có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu với Cabelon bằng cảm giác né tránh đống phân bẩn thỉu.
Cơ mà, mọi chuyện giờ khác rồi. Kraugel đã tăng trưởng và có nhiều đồng minh xung quanh anh. Garion - thần đất; các cựu Xích sắc Kỵ sĩ; và những hiệp sĩ cùng binh sĩ trẻ của đế chế...
Khác với trước kia, anh không đơn độc. Đó không còn là một điều lạ lùng đối với Kraugel. Có cảm giác rằng những chỗ thiếu hụt của anh đã được lấp đầy một cách tự nhiên. Anh cảm thấy hết sức yên tâm.
Cabelon cũng đã tích cực trò chuyện, không như hồi trước. Ông ta dường như đánh giá rằng cấp độ của kẻ thù là quá cao để giữ lại thái độ im lặng của mình.
“Đó là một câu hỏi ngớ ngẩn. Nếu cậu đã có được bí kỹ của Sư phụ, cậu hẳn sẽ thấy rằng kiếm thuật của ta rất giống với của sư phụ ta.”
Kraugel biết là Cabelon hẳn đã học Kiếm thuật Vô song. Thế nhưng, có quá nhiều khía cạnh không rõ ràng để chắc chắn ông ta là đệ tử của Muller. Đó là vì hầu hết Kiếm thuật Vô song mà Cabelon sử dụng đều đã bị biến dạng. Nó là một hình thức không tiến triển theo hướng tốt hơn, mà ngược lại đã đi giật lùi. Anh tự hỏi liệu nó có như thế này hay không nếu một đại thiên tài ngó qua vai anh để học Kiếm thuật Vô song.
“Nếu ông thật sự là đệ tử của Muller thì tại sao ông lại bị ám ảnh với bí kỹ của ông ấy? Kiếm thuật mà ông vốn đã trực tiếp học được sẽ tốt hơn thứ được ghi lại trong một cuốn sách.”
“Đấy lại là một câu hỏi nực cười nữa. Bổn phận của một đệ tử là lấy lại những di vật của sư phụ.”
“Tuy nhiên, tôi là chủ sở hữu của bí kỹ.”
“Gì chứ hả...? Cái thể loại ngụy biện gì thế?”
“Tôi đã tìm thấy được một thứ bị chôn vùi trong hàng trăm năm, nên nó đương nhiên là của tôi.”
“Cậu đúng là một kẻ tuyệt vời khi không định trả lại túi tiền mà mình nhặt được trên phố cho chủ nhân của nó, mà lại đi giữ nó luôn. Thật đáng trách khi Thánh Kiếm đương thời lại ngang bằng với một tên ăn mày. Nó là một lỗi lầm sẽ đánh mất uy tín của toàn bộ các kiếm sĩ, bao gồm cả Sư phụ và ta.”
“Lưỡi của tên trộm này quá dài rồi thì phải?”
Một cái bóng phủ lên mặt đất và một cơn gió mạnh thổi qua. Đó là sự xuất hiện của Huroi, một thành viên của 10 khai quốc công thần kiêm một sĩ quan tuyên truyền. Anh đã trở về sau một nhiệm vụ đến lãnh thổ của các quý tộc địa phương - những kẻ đã bị các thanh tra hành quyết để thông báo cho mọi người về tội ác của chúng và lên án chúng. Ánh mắt sắc bén của anh tra xét Cabelon từ trên xuống dưới lúc anh kéo dây cương của con phi long và đáp xuống.
“Sư phụ của ngươi ở địa ngục sẽ khá đau lòng khi thấy thanh kiếm của ngươi nhảy múa để lấy đi những thứ của người khác. Ông ta sẽ nói là mình đã nuôi dạy một tên cướp tàn nhẫn chứ không phải một kiếm sĩ.”
“Sư phụ của ta đang ở địa ngục á?”
“Thế ông ta ở thiên đường chắc? Hoặc là địa ngục hoặc là thiên đường thôi.”
“Những nhận xét thiếu tư duy liên tục của ngươi...”
“Nhận xét thiếu tư duy ở chỗ nào nào? Người chết phải tới địa ngục hoặc thiên đường còn gì?”
“Tại sao ngươi lại đối xử với người sống như kẻ đã chết vậy? Ngay cả khi ngươi đi quá giới hạn thì thế này cũng là quá đáng rồi!”
Mặt Cabelon đã đỏ bừng. Chả mấy ai chịu nổi sự khiêu khích của Huroi - thứ đã gần đến mức độ của những lời nói lăng mạ. Đó là vì một người càng siêu việt, họ càng kém kháng cự trước những lời chửi rủa. Không sai khi bảo rằng nó là một mức độ tấn công khác với các đòn tấn công tinh thần thông thường.
“Ngươi đang hành động như một kẻ mất trí nên ngươi đương nhiên sẽ làm nhục mặt vị sư phụ đã chết của ngươ... Hở?”
Huroi - vẫn đang nói luôn mồm - đã ngậm cái mỏ lại. Anh nghiêng đầu và mắt thì mở to ra như thể đang ngẫm lại những gì mình vừa nghe. Ngay sau đó, Kraugel thay mặt anh bước tới vì Huroi quá sửng sốt và không thể mở mồm một cách khinh suất được.
“Muller vẫn còn sống sao?”
Có rất nhiều nghi vấn về điều này. Đã nhiều lần anh nghi ngờ về cái chết của Muller lúc anh bước đi trên con đường của một Thánh Kiếm. Ít phút trước, pháp cốt Lopero cũng đã nói những lời là ‘Muller, gã nhàm chán đó vẫn còn ở đây...’ như thể ông ấy vẫn sống và khỏe mạnh. Cơ mà, anh chẳng thể tìm được bất cứ cơ sở nào cho sự sống sót, nên anh không thể giả sử là Muller còn sống được. Không có bằng chứng nào về cái chết, nhưng cũng chả có bằng chứng gì nói ông ấy còn sống. Khi nhìn lại, cái bọn tới từ Lăng tẩm Không Con cũng có vẻ bối rối đó thôi.
Lopero tin Muller còn sống, nhưng chính nhóm Lăng tẩm Không Con lại đi tìm kiếm ngôi mộ của Muller, như thể chúng đang tìm xác Muller vậy.
“Tất nhiên là ông ấy còn sống.” Câu trả lời của Cabelon rất thẳng thắn. Ông ta không đưa ra những tin đồn về sự sống sót Muller để tạo nên những nhầm lẫn không cần thiết. Thay vào đó, ông ta la lên như là Muller thật sự còn sống. “Ông ấy không thể nào chết được.”
“......”
Tại sao chuyện này bỗng trở nên mơ hồ thế?
‘Người này chỉ muốn tin rằng ông ấy còn sống ư?’
Lúc Kraugel và Huroi đang nghĩ vậy...
“Sự thật chấn động đến nỗi cậu có lẽ không tin, nhưng... kỳ thực, Võ Thần trên trời là hàng giả. Võ thần thực sự được gọi là ‘Xi Vưu’... Ta đã chứng kiến rõ mồn một khoảnh khắc anh ta đến bề mặt để gặp Sư phụ. Sư phụ vĩ đại đến nỗi Võ Thần chân chính đã giáng trần để gặp ông ấy. Làm gì có chuyện ông ấy chết được... So với ông ấy, ta chẳng khác gì một mớ rác và thậm chí ta cũng đã sống hàng trăm năm rồi...”
“......”
Grid cũng đã nói điều đó—Muller muốn tự mình chết đi, nhưng sau cùng thì lại không thể chết được. Chắc hẳn trong quá trình ấy, ông ấy đã biết được sự thật rằng chết không phải là hết. Liệu ông ấy lại chết một cách êm ái khi biết rằng mình sẽ biến thành món đồ chơi của Baal hay một binh sĩ của các vị thần sao?
Điều ấy là không thể. Lời lý giải gần đây của Grid là ông ấy phải còn sống ở đâu đó.
“Nhìn vẻ mặt đơ ra của cậu thì có vẻ cậu khá bất ngờ trước thông tin tuyệt hảo của ta. Chắc phải bất ngờ rồi khi trên đời chưa có tới 10 kẻ biết tên của Xi Vưu. Ngoài ta ra còn ai biết tên của Xi Vưu nữa... Ta chỉ có thể nghĩ tới một con quái vật tại vùng biển phương bắc luôn đội những chiếc mũ tuyết như thể chúng là quần áo.”
“Tôi không bất ngờ khi nghe thấy tên của Xi Vưu. Thế giới ngày nay không còn ai là không biết đến nó.”
“Hahaha! Toàn là lời nói ngu xuẩn. Chà, cũng chả sao. Ta phải lấy bí kỹ và rời đi trước khi lũ xương xẩu của Lăng tẩm Không Con không thể chịu đựng được nữa và gục xuống.”
“Hay nói về Muller nào.”
“Ta không có nhiều điều để nói. Ta cũng đang trong tình thế tìm kiếm ông ấy nên không thể cung cấp cho cậu bất kỳ manh mối nào giúp cậu được. Ngay cả khi có manh mối thì ta cũng sẽ không đưa đâu.”
“Có vẻ trung thực một cách tinh tế thì phải?” Huroi thì thầm vào tai Kraugel. Đó là một phản ứng cho thấy khó mà nắm bắt được tính cách của Cabelon.
Kraugel lôi ra một sợi dây buộc tóc và buộc mái tóc dài của mình.
“Ông ta không phải một người có bản tính tốt đâu.”
Ông ta có cặp mắt cùng cách nói chuyện lạnh lùng. Có sự tự nguyện tiếp tục nói chuyện bằng bất cứ giá nào, kể cả là qua bạo lực.
Huroi cười ha hả và lui lại. “Vậy thì tôi sẽ hỗ trợ cho anh.”
“Cảm ơn nhé.”
“Ngay cả khi số lượng tân binh tăng lên từ một thành hai...?” Vẻ mặt Cabelon đanh lại lúc ông ta nhún vai và siết chặt thanh kiếm của mình. Đó là vì năng lượng của người chết - thứ vẫn đang tràn ngập xung quanh ông ta - đã biến mất không dấu vết rất không đúng lúc. Lopero đã rút lui.
“...Ta có rất nhiều điều để nói về Sư phụ.”
Cabelon lập tức hạ kiếm xuống và giơ 2 bàn tay lên, cho thấy ông ta không có ý định phản kháng. Không hổ là một người có các giác quan mạnh mẽ. Khả năng đọc tình hình chiến trận của ông ta thật xuất sắc.
***
-Thần tính tương tự với pháp lực. Giống như pháp lực không trở thành phép thuật do thể thức phép thuật chẳng là gì ngoài một năng lượng không hiệu quả, thần tính cũng chẳng có gì đặc biệt nếu nó không được vận dụng đúng cách. Nó chỉ được sử dụng để mang lại cảm giác hoặc bầu không khí thôi. Tạo hình thần tính thành thánh năng là một cảnh giới khác hẳn.
Hãy quay ngược thời gian về cách đây ít lâu. Đó là khi Kraugel và Huroi đang đối phó với Cabelon.
Pháp cốt Lopero đang lảm nhảm với Asmophel. Hắn vẫn đang nhầm Asmophel là Piaro. Asmophel đang mơ hồ tái tạo lại thần tính của Piaro và Lopero cho rằng anh là thứ tầm thường. Đó là dựa trên Dante - người đã chạy qua cùng với Asmophel.
-Nhìn hắn ta ngay bây giờ đi. Căng nhất thì ngươi chỉ là một con người vô giá trị mang một chút thần tính. Piaro, sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần. Ngươi chả khác nhiều so với gã đó. Khưkhưkhưk...
“......”
Nhóm của Asmophel không biết phải bắt đầu giải quyết phần nào. Sau cùng, họ mặc kệ Lopero và bắt đầu nói chuyện với nhau.
“Tại sao hắn lại gọi Asmophel là Piaro nhỉ?”
“Thật là quá đáng khi gạt bỏ pháp lực không trở thành phép thuật như một thứ năng lượng tầm thường... Đạn Phép của Chúa công Braham đã đập tan một ngọn núi nhỏ mà...”
“Xin hãy biện luận điều gì đó đi, Chúa công Dante! Thần tính mà Bệ Hạ truyền vào đã khôi phục tuổi xuân của ngài! Hoàng hậu có thần tính tương tự như vậy! Ngài định im lặng khi hắn đang hạ thấp thần tính quý giá như vậy như thể nó chẳng phải thứ gì to tát sao?”
Irene và Dante đã lấy lại thanh xuân của họ nhờ vào Grid - người đã hoạt động với chiếc mặt nạ da. Họ bây giờ đã biết đằng sau nó là khái niệm về thần tính. Đối với họ, thần tính là một phước lành rất quý giá và thiêng liêng mà chính Grid đã ban tặng.
“Ta không thể im lặng. Ta có thể bước lên được chứ, Chúa công Asmophel?”
Dante đã trút bỏ diện mạo già nua của mình và trở thành một người đàn ông trung niên, nhưng kinh nghiệm của ông ấy thì không biến mất. Chất giọng êm ả cùng thái độ bình tĩnh có cảm giác còn nặng nề hơn so với hồi ông ấy là một người chỉ dẫn kiếm thuật của Xích sắc Kỵ sĩ đoàn.
Asmophel suy nghĩ một lát và gật đầu. “Ta sẽ học được rất nhiều điều.”
“Hưhư, từ hồi nào mà ngài lại nói điều ấy chứ?”
-Đừng có bảo là ngay bây giờ... ngươi sẽ một mình đối phó với ta hả?
Lopero lặng đi. Hắn có một hệ thống thứ bậc - nơi hắn dò tìm và săn lùng các vị thần con người. Ngay cả khi con người tấn công theo nhóm thì đó cũng chả phải là một mối đe dọa chút nào. Giờ thì một kiếm sĩ con người - đã gây dựng thần tính nhưng lại không phải một sứ giả hay có tiếng tăm - đang tiến lên trước để đối phó với hắn cơ đấy. Chuyện này tầm thường đến mức hắn thậm chí không thể khịt mũi cười khẩy.
Asmophel lẩm bẩm, “Thủ tướng nói rằng cuộc xâm lược của Lăng tẩm Không Con vào lúc này nên được coi như một trò chơi có thưởng...”
Một vài phút trước. ‘Những chiếc lông vũ dẫn đường’ - được khởi động sau một thời gian dài - đã khiến Asmophel rất lo. Đó là một cuộc tấn công khi Bệ Hạ với các sứ giả đang vắng mặt. Cảm giác như họ đã bị nhắm đến một cách triệt để vậy. Anh nhận định rằng những gã đáng sợ đã xâm lược với sự chuẩn bị rõ ràng.
Đây là khi Lauel nói bóng gió điều gì đó.
Đừng lo lắng và cứ vui vẻ đi.
Lúc ấy, anh đã tự hỏi Lauel đang nói về điều gì...
-Kuaaa! Ngươi cũng là một trong bảy sứ giả...! Đáng ngạc nhiên thật, ngươi khá là mạnh đấy!!
“......”
Những kẻ xâm lược đang ở trong một tình trạng rất tệ. Bất chấp khả năng săn hạ ‘các vị thần con người yếu đuối’ mà chúng tự nhận, chúng lại không thể cân được những tinh anh của Đế chế Vượt hạng vũ trang. Nhờ vậy mà Reinhardt đã thu giữ được một lượng lớn chiến lợi phẩm.