Chương 1708
“Tôi không biết là chúng sẽ thu hút các lực lượng bên ngoài đấy.”
“Lần này thì đúng thật là bất thường. Tổ đội của Catherine đang dẫn đầu lực lượng phòng thủ, nhưng họ đã nhanh chóng bị đánh cho đăng xuất.”
“Dồn ép chúng ta đi xa tới mức này...”
Hiện giờ, chỉ có 3 Bề tôi của Yatan lãnh đạo Giáo hội Yatan. Chưa kể, họ đều là người chơi. Chính vì bối cảnh này mà Giáo hội Yatan mới trở thành một đồng minh của Vượt hạng vũ trang Hội. Người chơi di chuyển dựa trên phán đoán hợp lý, thay vì vị trí của một thành viên Giáo hội Yatan. Họ đi theo xu thế mà không bị ảnh hưởng bởi Amoract - kẻ tự xưng là đặc vụ của Yatan. Họ đã tống cổ đám bề tôi hiện có - những kẻ hợp tác với lũ ác quỷ bằng cách sử dụng sự lý giải về đức tin theo kiểu tùy tiện của chúng - và thay vào đó hợp tác với Grid.
Trên thực tế, chuyện này không nên xảy ra. Tôn giáo đang thờ cúng Thần Yatan lại quay sang theo hầu Vượt hạng vũ trang Thần - kẻ chả liên quan gì tới Thần Yatan hết. Không phải là một trò đùa đâu khi bảo ‘Giáo hội Yatan hiện tại chẳng phải là Giáo hội Yatan, mà là một nhánh của Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần’.
Tuy nhiên, Giáo hội Yatan đã hợp tác với Grid đến cùng và dễ dàng trấn áp sự phản ứng kịch liệt đã nảy sinh trong quá trình này. Đó là vì hầu hết các thành viên Giáo hội Yatan đều đã là người chơi. Các thành viên hiện hành của Giáo hội Yatan khó có thể chống cự họ. Nói cách khác, chiến lược của Morpheus là thu hút mọi người bằng đủ loại phần thưởng để nâng đỡ Giáo hội Yatan - một trong số ít các đối thủ của Vượt hạng vũ trang Hội - thực chất đã hạ gục Giáo hội Yatan.
Ấy thế mà vào lúc này, một sự đảo ngược đã xảy ra. Các thành viên giáo hội - thua trận trong cuộc chiến phe phái và bị tống cổ - đã trở lại thành công một cách rực rỡ. Một đội quân xác sống không xác định đã giúp đỡ chúng. Đó là một đội quân hùng mạnh khi mà có sự xuất hiện phổ biến của một pháp cốt với nhiều tử vong hiệp sĩ.
Cái tên thốt ra từ miệng chúng là ‘Lăng tẩm Không Con’. Nó là một lăng tẩm khổng lồ đến mức khó tìm. Có nhiều lời đồn thổi mơ hồ rằng chẳng có cách nào để biết liệu đó có phải một lăng tẩm hay không vì độ lớn của nó như một rặng núi vậy.
Lớp trần dày làm bằng đá chạm khắc đã sập xuống cùng một tiếng gầm lớn. Các Bề tôi của Yatan đã lập tức đứng dậy và thi triển phép thuật.
Những người chơi là Bề tôi của Yatan, bao gồm cả Yura với Rose—tất cả những người trở thành Bề tôi của Yatan đều xuất chúng. Các Bề tôi của Yatan đương thời cũng vậy. Dựa trên các đặc điểm của những kẻ xâm lược vừa phá trần, họ đã mau chóng tìm ra các thuộc tính và kỹ năng mà những kẻ xâm lược sẽ sử dụng. Họ tránh được cuộc tấn công bất ngờ ở mức độ gần như tiên đoán và phát động một cuộc phản công.
-Ưghhhhh!
Lũ tử vong hiệp sĩ đang tới từ trên trần đã ngã xuống như thể chúng bị điện giật. Linh hồn chúng tách ra khỏi cơ thể sau khi bị trúng hắc thuật và chúng không thể đối phó nổi với cú sốc.
“Đây là lần đầu tôi thấy thứ gì đó như thế này...”
Các Bề tôi của Yatan không cười nổi ngay cả sau khi hạ gục 5 tử vong hiệp sĩ trong nháy mắt. Đó là vì số lượng các tử vong hiệp sĩ bổ sung đang tới từ trên trần đền thờ bị sập lên tới tận 100. Thậm chí còn có một tử vong hiệp sĩ đang khoanh tay đứng một cách kiêu hãnh trên trần. Tên của gã đàn ông đang mặc áo choàng xanh lam này có màu, tức là hắn có danh tiếng. Bổ nghĩa ‘Thanh gươm của Lăng tẩm Không Con’ được gắn phía trước cái tên của hắn rất là khó chịu.
“Cái lũ gác mộ nhà quê này tự dưng bị làm sao vậy? Chúng ra ngoài theo nhóm như thế thì ai bảo vệ mộ được chứ?”
Hầu hết người chơi vẫn không biết về sự kinh hoàng của những kẻ chiếm đoạt thần thoại. Họ không bao giờ mơ rằng những con quái vật của Lăng tẩm Không Con lại thường ra ngoài để săn lùng các vị thần con người. Do đó, các Bề tôi của Yatan càng thêm bối rối và bất bình trước tình huống này. Thanh gươm của Lăng tẩm Không Con mặc kệ tiếng kêu ca của họ và nói.
-Giết chúng, giết tất cả chúng đi. Nơi này sẽ được sử dụng làm một tiền đồn để săn lùng các vị thần con người.
Đó là một năm bội thu. Những thần tính mờ nhạt đang nảy mầm trên khắp lục địa. Các vị thần con người mới ra đời thường chỉ là những con mồi dễ nuốt. Chưa từng có một vị thần con người nào xử lý được thứ quyền năng vừa mới chớm nở đó một cách đúng đắn.
Một vị thần con người mạnh mẽ bất chấp quyền năng ư? Một thứ như vậy khó có thể tồn tại. Thường thì, các vị thần con người không được sinh ra vì họ mạnh. Họ được sinh ra vì họ có những thành tích xuất sắc hoặc được mọi người tôn thờ.
Ta sẽ thu thập địa vị của toàn bộ lũ tân binh và dâng chúng cho hồn ma...
Một nụ cười ranh mãnh nở ra trên mặt của những kẻ đã chết - với một tia sáng màu xanh đang bừng lên trong hốc mắt của chúng.
***
Sariel—nền tảng của cô ấy/anh ấy là ‘công lý’.
Cô đủ ngay thẳng để tiết lộ tội ác nguyên sơ của các vị thần và buộc họ chịu trách nhiệm. Cô bị trục xuất khỏi thiên đường và bị gắn cho vết nhơ thiên sứ sa ngã. Cô đánh mất những ký ức của mình và lang thang khắp địa ngục lẫn Vực thẳm trong nhiều năm... Cô chưa bao giờ hối hận về lựa chọn của mình. Cô có niềm tin rằng công lý mà mình tuân thủ sẽ có ích với một số người tốt.
Niềm tin ấy vẫn còn vững chắc. Khi Sariel cầu nguyện trước bức tượng của Vượt hạng vũ trang Thần, thần tính của cô bao phủ cả Reinhardt và cô có thể cảm nhận được những ý định xấu xa. Một người bình thường không thể đánh lừa các giác quan của cô - thứ đã tiết lộ ngay cả tội ác nguyên sơ của các vị thần. Nhờ vậy mà an ninh của Reinhardt luôn được duy trì ở mức tối đa. Đó là một cảnh tượng hiếm có mà không thể thấy được ở bất kỳ thành phố nào khác trên thế giới, tức là tỉ lệ tội phạm gần như bằng không.
Các thực thể xấu xa xâm nhập Reinhardt mà cô không hề hay biết ư? Chuyện đó là không thể xảy ra.
[Những chiếc lông vũ của Sariel sẽ dẫn đường cho bạn.]
Những người chơi thuộc lực lượng an ninh đang tất bật theo sau Jude. Họ tìm kiếm các địa điểm cụ thể theo ‘những chiếc lông vũ dẫn đường’ mà vài tháng qua họ chẳng được thấy là bao. Cứ lâu lâu một lần, họ lại bắt gặp những kẻ xâm nhập đáng ngờ. Chúng là những thực thể tồn tại và di chuyển một cách rõ ràng, nhưng lại không hít thở.
Xác sống—thanh đại kiếm của Jude xuyên thủng hào quang màu tím tượng trưng cho kiếm năng của người chết. Nhờ thế mà người chơi đã tránh được một đòn phục kích và họ giơ ngón cái lên thán phục.
“Không hổ danh là đội trưởng!”
Hiệp sĩ đầu tiên của Grid—tiếng tăm của anh đã giảm đi rất nhiều so với 7 sứ giả và 10 khai quốc công thần, nhưng Jude vẫn là một trong những biểu tượng của Đế chế Vượt hạng vũ trang. Anh đã ở trình độ đơn độc tiêu diệt một trùm dã quái, và thanh đại kiếm hình cá mập mà anh dùng nức danh là một tác phẩm do đích thân Grid tạo ra.
“Jude. Cơ thể nhẹ hều.”
Jude đương nhiên đã trở thành NPC danh tiếng.
Sau khi vượt qua những giới hạn của mình vài lần, các chỉ số bị chặn bởi một lớp trần kính của anh đã tăng vọt lên không có điểm kết. Không biết mệt mỏi... à đâu, nói cho chính xác thì, tính cách không ngừng rèn luyện mà không mệt mỏi của Jude kết hợp rất tốt với địa vị danh tiếng của anh, cho thấy một tính hiệp lực khủng khiếp.
Tuy nhiên, sự tăng trưởng của anh mới chỉ bắt đầu. Nó vẫn chưa đủ. Hơn nữa, lũ xâm lược là các thợ săn hoạt động hết sức lấn át đằng sau hậu cảnh của thế giới. Chúng là những kẻ săn lùng các vị thần.
“J-Jude!”
Người chơi bàng hoàng hét lớn khi Jude bị một tia sét đánh trúng. Tay chân dày cộp của Jude run run lúc chúng bị cháy đen. Do chỉ số trí tuệ thấp, khả năng kháng phép của anh thấp đến mức khó có thể bù đắp bằng các vật phẩm. Anh có thể mạnh mẽ một cách kỳ lạ khi đối đầu với phép thuật tấn công vào tinh thần, nhưng nói chung thì các pháp sư là những đối thủ tồi tệ đối với Jude. Ngoài ra, danh tính của tên pháp sư này là một pháp cốt đẳng cấp có danh tiếng, vì vậy bản thân trận chiến không thể nào được thiết lập.
-Quả nhiên là một quốc gia được thành lập bởi một vị thần, quân đội thật là ưu tú đấy. Ta không ngờ là một người cấp tướng lại ngay lập tức được điều động đâu.
Tên pháp cốt chứng kiến Jude sống sót ngay cả sau khi trúng đại phép thuật và đáp lại bằng một chút ngạc nhiên. Cái tên của kẻ với ánh sáng đỏ thay cho cặp mắt là Lopero. Hắn có bổ nghĩa ‘Tiểu Quyền trượng của Lăng tẩm Không Con’. Cùng thời điểm với sự xuất hiện của mình, hắn đã tung ra một đợt phép suy yếu diện rộng khiến những người chơi rơi vào các trạng thái bất thường như sợ hãi, vô dụng, và không kiểm soát được pháp lực.
“Kuaaaa...”
Jude không gục ngã cho đến cùng. Anh cầm cự mặc dù đôi mắt mình trắng dã và miệng thì sùi bọt mép.
-Ngươi mạnh đến mức dường như không phải là con người.
Cặp mắt đỏ của Lopero trở nên sắc bén. Có vẻ là hắn đang cau mày.
-Chà, cũng được thôi. Nếu là một kẻ như ngươi thì chúng ta có thể ngồi ngay vào bàn đàm phán. Thứ bọn ta muốn đơn giản thôi. Đó là các vị thần con người đang ở đây. Nếu ngươi giao chúng ra, bọn ta sẽ lùi bước.
Những kẻ chiếm đoạt thần thoại là các thực thể săn lùng thần tính. Chúng đương nhiên là phủ nhận hầu hết thần tính. Điều này cũng đúng với Lopero - kẻ phục vụ Hồn ma của Lăng tẩm Không Con như chủ nhân của mình. Thế nhưng, hắn không hoàn toàn tự do trước thần tính của Vượt hạng vũ trang Giới. Thần tính trải ra khắp lục địa xung quanh Reinhardt có cảm giác thật bẩn thỉu và làm hắn đau đớn như thuốc độc.
May mắn thay, gần đây hắn đã có được chút kháng cự bằng cách làm tổn hại một vài bức tượng của Vượt hạng vũ trang Thần, cho dù đó chỉ là một biện pháp tạm thời. Hắn muốn nhanh chân nhanh tay hoàn thành nhiệm vụ của mình để trở về Lăng tẩm Không Con và được thoải mái.
“Jude... không biết... các vị thần con người... không biết...”
-Não ngươi hỏng rồi hả?
Lopero cảm thấy bị cự tuyệt bởi giọng điệu vừa chậm vừa vụng về của Jude, và đã vẽ ra hàng chục vòng phép xung quanh hắn. Hắn được cử đi khi cân nhắc tới việc 7 sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần là kẻ thù của hắn. Hắn sở hữu trình độ có thể nhẹ nhàng áp đảo bất cứ ai chứ nói gì một con người duy nhất. Gã đứng đầu Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần có lẽ phiền phức thật đấy, nhưng tên đó đã bị lùa tới một nơi khác.
-Ta sẽ phải ghé tới cung điện. Ta đi chệch hướng rồi.
Lúc phép thuật của Lopero được khởi động...
Một ngọn gió ấm áp dường như thổi đến và những viên gạch lát của con phố chính rung động. Rồi thì, một lượng lớn lúa mì vàng mọc lên giữa những vết nứt. Đó là Asmophel. Anh là người về nhì mạnh nhất, và anh đương nhiên đã trở nên mạnh hơn khi người về nhất trở nên mạnh hơn. Bây giờ, anh đã tới hiện trường.
Ngày nay, Asmophel đã dùng các kỹ thuật của Piaro hết sức tự nhiên. Nó tới mức anh có thể mô phỏng phần nào thần tính mờ nhạt mà Piaro gần đây đã gây dựng.
Cặp mắt của Lopero lóe sáng.
-Sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần. Giữa các sứ giả, ngươi phải là Piaro. Ngươi chắc hẳn là một trong những kẻ mà gần đây đã bắt đầu đâm chồi như một vị thần con người.
Mọi thứ đang diễn ra rất vừa ý.
-Ta cần chiếm được ngươi trước.
Lopero cười toe toét và triệu hồi một đội quân lớn. Hàng trăm xác sống cao cấp đã trồi lên từ mặt đất và phá hủy cánh đồng lúa mì vàng óng. Lũ thương sĩ cưỡi trên các cốt thú to hơn cả voi trông đặc biệt hăm dọa. Tuy vậy, điều đó thật vô nghĩa. Ấy là vì chúng đã bị tiêu diệt cùng lúc chúng xuất hiện.
“Kiếm Không gian.”
-Thánh Kiếm à...?
Tại tâm điểm của mặt đất đã bị xẻ ra làm hai, Lopero gần như lên cơn động kinh lúc hắn nhìn tất cả quân đội do hắn triệu hồi bị chém đến chết.
-Tại sao ngươi lại ở đây...? Muller, gã nhàm chán đó vẫn còn ở đây...!
“Nhẹ tay với mặt đất thôi!”
“Tôi xin lỗi...”
Tiếng la hét của Lopero đã bị vùi lấp. Thánh Kiếm đương thời đang bận xin lỗi thần đất và thậm chí không thèm nhìn hắn.
-Ngay cả Garion... chuyện này tốt đấy...
Lúc Lopero - đang bối rối - kích hoạt phép thuật lần nữa như thể hắn đang cố gắng khoe mẽ sự hiện diện của mình...
“Tên này là của ta.”
Một kiếm sĩ đã xông vào. Ông ta là một kiếm sĩ mù với những vết sẹo dài che kín mắt. Người đó được gọi là đệ tử của Muller. Ông ta là một thượng nhân đang kiên trì truy đuổi Kraugel - người đã trở về sau khi thanh tẩy Tinh linh Giới.
Chỉ một lúc sau khi ông ta rút kiếm, một tiếng gầm sấm rền đã truyền ra. Khu vực xung quanh chưa gì đã bị tàn phá.
Kiếm sĩ đương đầu với thanh kiếm của Kraugel và mỉm cười chua chát. “Rất vui khi được gặp lại cậu. Lần này, ta phải học bí kỹ của Sư phụ.”
“Ông không thể thấy được thanh kiếm này đâu.”
“......?”
Những lời của Kraugel chẳng khớp với ngữ cảnh gì cả.
Cuộc trò chuyện đã lệch khỏi vấn đề một cách tinh vi. Vị kiếm sĩ mù cảm thấy khả nghi và đã lùi lại trong hoảng sợ. Đó là sau khi thanh kiếm của ông ta bị tổn hại do gài vào với Chiều tà của Kraugel.
“Ý cậu là sao khi nói về kiếm? Cậu đã dùng kiếm thuật gì vậy?”
“...Vượt hạng vũ trang là thế này đấy.”
Đó là lần đầu tiên trong lịch sử—một kiếm sĩ đang luận vật phẩm chứ không phải luận kiếm thuật.