Chương 1717
Một vị thần có cấp độ cao thấp ra sao thì được phân biệt qua điều gì? Độ sáng của vòng thánh ư? Khác biệt giữa vị thế và quần áo hả? Không, đó là mức độ của ‘phước lành’.
Không như ác quỷ và quái vật gây ra những trạng thái bất thường chỉ bằng cách đối mặt với chúng, các vị thần về cơ bản là luôn ban phước cho con người. Vấn đề là hầu hết các phước lành đã bị chặn lại hoặc do tình hình mà lập tức bị thu hồi. Kiểu gì thì, các vị thần xuống bề mặt sau Zeratul cũng thuộc về vế thứ hai. Ngay cả khi họ thu hồi nó sau đó, điều ấy vẫn có nghĩa họ đã từng ban phước cho con người. Đó là biểu hiện của mong muốn truyền bá thần thoại về họ và được tôn thờ.
Cuộc thánh chiến này là một cơ hội tuyệt vời cho các vị thần dưới quyền đã lâu không tới bề mặt. Với Aldro cũng đúng là thế. Vị thần tóc trắng đã học võ thuật từ Zeratul chỉ vì hứng thú giản dị. Ông ta đã quyết định thực hiện cuộc hành trình tới bề mặt này không phải vì danh dự của Zeratul, mà là vì lợi ích của chính mình.
Đó là để ban một phước lành khổng lồ cho con người và làm cho cái tên của mình được biết đến rộng rãi. Đó là để ngày nào đó ông ta có thể trở thành một thần trưởng của Asgard và được tái sinh thành một sự sống toàn trí lẫn toàn năng.
“Tới đây.”
Đối với Aldro, Braham là một đối thủ rất thích hợp. Bề mặt quả thực đã được tái sinh thành một linh giới mới. Braham là một mặt trời giữa những ánh sáng thấp kém ngay cả tại nơi đầy ắp những nhân vật vĩ đại này. Braham rất đặc biệt, thậm chí là trong mắt các vị thần. Không phải vì ông ấy có pháp lực không thể ngăn cản hay vì ông ấy là máu mủ của Beriache.
Thần thoại về đa đầu long—truyền thuyết về con quái vật to lớn gây ra chết chóc cho đa số các vị thần đã được trộn lẫn vào như thể nó là một phần của Braham, hoặc như thể Braham là một phần trong thần thoại về con quái vật vĩ đại. Bản thân sự tồn tại của ông ấy đã là một mối đe dọa. Nó thậm chí còn hơn thế vì đối với con người, ông ấy là một đối tượng tôn kính.
Nó có một chút đáng sợ, nên nó đáng để thách thức. Khoảnh khắc ông ta chiến đấu với Braham và giành chiến thắng, địa vị của ông ta sẽ tăng lên vài bậc. Các đặc điểm chiều không gian của Vượt hạng vũ trang Giới lẽ ra phải đàn áp những kẻ xâm nhập, nhưng chuyện này đã bị quyền năng ‘Võ Thần’ của Zeratul triệt tiêu.
Một cơ hội có lẽ không bao giờ đến 2 lần đã ở ngay trước mắt ông ta. Ông ta không bao giờ muốn để vuột mất nó.
“Ta không muốn.”
“......?”
Aldro - đã yêu cầu Braham chiến đấu với thái độ phấn khích - lúng túng thấy rõ. Ông ta không bao giờ nghĩ mình sẽ bị từ chối. Chẳng phải đây là một nơi mà tất cả mọi người đang theo dõi ư? Braham đang ở vị trí mà sẽ chẳng có gì tốt đẹp xảy đến nếu thể hiện sự yếu đuối trước mặt mọi người, thế mà ông ấy lại từ chối thi đấu sao? Thậm chí còn với biểu cảm ngạo mạn nữa. Vẻ mặt và lựa chọn của ông ấy không khớp nhau chút nào...
“Ngươi hoảng sợ nên ngươi mới đang hành động khinh suất.”
“Cứ nói bất kỳ cái gì ngươi muốn đi.” Braham cười khẩy và rời mắt khỏi Aldro. Đó là vì ông ấy gợi nhớ lại phước lành đã được ban một cách phung phí khi Aldro mới giáng trần.
Sự dồi dào. Ông ta làm cho sữa và mật ong chảy khắp thế giới. Chắc chắn là nhiều người đang chết đói trên khắp thế giới đã được cứu ngay lập tức. Bất luận thế nào, ông ta cũng không phải đối thủ của Braham.
Braham đang nhìn vào vị thần cấp thấp thứ 3. Đó là một vị thần nhỏ nhắn như một cậu bé. Hắn đã ban một phước lành giúp khuếch đại sự thông thái và pháp lực của mọi người, nhưng phạm vi thì lại yếu. Tới cả sự nhạt nhòa trong vòng thánh cũng khiến hắn trông như một vị thần có thứ hạng thấp.
Tuy nhiên, Braham đã nhìn thấu chuyện này. Hắn không khoe khoang bản thân như các vị thần khác. Gã này mới là kẻ mạnh nhất.
“Ta sẽ chiến đấu với gã đó trong trận chiến vĩ đại.”
“......”
Những người đang dõi theo tình hình trong sự căng thẳng vô cùng đã lập tức chết lặng. Biểu tượng mạnh nhất của Đế chế Vượt hạng vũ trang cùng với Piaro—họ thất vọng khi Braham - cũng được Grid ngưỡng mộ - đã tuyên bố ông ấy sẽ đánh với một trong các vị thần cấp thấp nhất.
Dựa vào vẻ ngoài thì chẳng phải đối thủ là một đứa nhỏ sao? Cảm giác giống như một ông chú cáu kỉnh đang bắt nạt một đứa nhóc vậy. Ông ấy quá trẻ và đẹp trai để làm một ông chú, nhưng mà...
“Ngươi... tài năng hơn ta mong đợi.” Aldro nhận ra khoảng cách của mình với Braham và ớn lạnh.
“Ông là Thần của sự Dồi dào.” Rồi một người đàn ông bước lên sân khấu. Đó là một người đàn ông đội mũ rơm và mang theo nông cụ.
Aldro lập tức nhận ra anh ta. “Piaro, kẻ yếu nhất trong bảy sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần. Ta nghe nói gần đây ngươi đã chiến thắng trước các tổng lãnh thiên sứ và có được một thần tính yếu ớt, nhưng... ta biết đó là nhờ sự giúp đỡ của một pháp sư. Chống lại ta là một vấn đề lớn đấy,” Aldro đáp lại một cách không vui lòng.
Còn về phía Piaro thì khác. Anh khoái đối thủ của mình đến mức cười ha hả.
“Tôi sẽ không làm ông thất vọng đâu.”
Piaro cảm thấy nhiều ánh mắt đang đổ dồn về mình. Đôi mắt của những người nông dân gửi gắm niềm tin không thể lay chuyển cho anh, đôi mắt của những người ngập tràn khát khao nồng nhiệt, đôi mắt của vợ lẫn cô con gái của anh, đôi mắt của Grid... Đó là đôi mắt của những con người quý giá đối với anh.
Không đáp ứng được những kỳ vọng thiết tha của họ ư? Điều này tức là ngay từ đầu anh đã không xứng đáng làm một vị thần. Piaro cần phải thắng cuộc đối đầu này. Mọi chuyện càng phải như vậy vì đối thủ của anh là Thần của sự Dồi dào. Anh phải thắng để trở thành ‘Thần của Nông dân’.
“Tại sao lại là Thần của Nông dân chứ?” Từ trên trời, Grid than thở khi đọc được ý nguyện của Piaro.
“Hãy trở về đền thờ đã,” Nefelina - không thể cõng anh nữa - thúc giục với giọng nói đầy lo âu. Cô nhóc bồn chồn sau khi thời lượng của Thượng Long kết thúc và trở về hình dạng con người. Đó là vì những vết thương của Grid vẫn chưa lành hẳn. Từ đầu thì, việc sửa chữa các bộ phận cơ thể bị cắt rời đòi hỏi thời gian và chúng là những vết thương do Zeratul gây ra. Sự ám ảnh của Võ Thần đã làm chậm tốc độ hồi phục của các vết thương.
Nhìn lại thì thấy, Võ Thần Zeratul mạnh vô cùng. Có vẻ như ông ta đã bị Grid đánh bại một cách tàn bạo và rút lui trong chưa đầy 1 phút, nhưng Nefelina đã tận mắt chứng kiến nó rõ ràng. Trình độ võ thuật mà Zeratul thể hiện từ lúc này cho tới lúc khác khó nhằn hơn cả Baal - kẻ sử dụng tất cả các kỹ năng của người chết. Đó là một cảnh giới hoàn toàn nằm ngoài tầm với của Nefelina. Ấy vậy mà Grid đã thắng...
Nefelina - vẫn đang quan sát Grid từ giây phút cô nhóc ra đời - cảm thấy rất xúc động. Cô nhóc đã biết anh là một con người vĩ đại khi lần đầu thấy anh, nhưng anh thực chất đã phát triển tới mức có thể tiêu diệt các ác quỷ của địa ngục lẫn các vị thần trên trời, cũng như nhận được sự chấp nhận của cha cô nhóc...
Trái tim Nefelina rung động và cô nhóc đỏ mặt lúc gợi lại khoảnh khắc mình được cho phép kết giao với anh. Cô nhóc cảm thấy hứng thú về chính tình huống này.
“Không, ta phải ở lại đây.” Grid lắc đầu. Với chiếc mũ bảo hộ che kín dòng máu vẫn đang chảy ra từ cái mũi bị cắt rời, anh nhìn xuống đất bằng đôi mắt sắc bén của mình. Anh theo dõi Piaro bắt đầu trận chiến.
“Đó là khoảnh khắc mà những người đã ở với ta đang cố gắng trở thành các vị thần.”
Anh mà không xem thì đúng là vô lý.
Đó là ngay trước khi vung cái cày tay. Grid đã gật đầu với Piaro - người đang nhìn theo hướng này - và chứng kiến một phép màu.
Giây phút Piaro gieo hạt, một cái cây đồ sộ đã đứng sừng sững ở giữa sân khấu - nơi đã biến thành một cánh đồng nông nghiệp. Mùi cỏ thấm vào khứu giác vốn đang tràn đầy mùi máu của Grid. Đó là kết quả từ việc bầu trời bị che phủ bởi những chiếc lá từ các cành cây vươn ra một cách dày đặc.
“Một cây thế giới sao...?”
Đừng nói đến một vị thần mạnh đến vậy, liệu Piaro có đối phó nổi trước một vị thần không đây?
Những người đang theo dõi một cách hoài nghi đã bật ra những tiếng thở dài.
Cái cây do Piaro dựng lên đủ lớn và rậm rạp để so sánh với cây thế giới được biết đến là chỗ đỡ cho bầu trời. Tất nhiên, nó nhỏ hơn rất nhiều so với cây thế giới, nhưng sẽ chẳng ai bất đồng ý kiến rằng nó là cái cây lớn thứ nhì trên đời.
Đó là nhờ vào nguyện vọng của mọi người. Niềm khao khát của những người nông dân - đã dành sự tin tưởng vô hạn cho Piaro, và vợ anh - một tiên tộc - đã tạo nên một phép màu mô phỏng lại cây thế giới. Lý do có thể là một vài nông dân tin tưởng anh bao gồm những tên tuổi lớn như Thánh Kiếm, Giáo hoàng của Giáo hội Vượt hạng vũ trang Thần, và Bậc thầy Hào quang.
Cơ mà, Piaro biết rằng ngay cả khi họ không ở đây, một mình Grid thôi cũng sẽ hỗ trợ cho anh rồi. Anh tin chắc rằng mình có thể thực hiện phép màu của khoảnh khắc này miễn là anh còn có Grid.
“Tôi chưa bao giờ ủng hộ việc anh trở thành Thần của Nông dân nhé...”
Một vị thần và sứ giả—lúc sự giao thiệp của họ ngày càng sâu đậm trong từng giây, Grid đã đọc được tâm trí của Piaro và cố gắng bác bỏ nó, nhưng vô ích. Đó là vì Piaro biết thứ mà Grid muốn ở anh là ‘Thần của sự Dồi dào’.
Thần của Nông dân và Thần của sự Dồi dào—cả hai là như nhau còn gì? Điều đó đã được chứng minh qua tuyên bố của Grid rằng Thần Đánh cá - Lars - đôi khi được một số người gọi là Thần của sự Dồi dào. Do đó, điều này ổn mà.
“Ưm...!” Cặp mắt của Aldro trở nên to hơn.
Quyền thuật học được từ Zeratul—nắm đấm được vung lên với ý định phá hủy cái cày tay của Piaro đã bất ngờ bị chặn lại. Khoảnh khắc cái cày tay va chạm với nắm đấm, cái cây đã đung đưa dữ dội.
‘Nó đã hấp thụ chấn động sao?’
Aldro khổ sở về việc sử dụng quyền năng của mình. Quyền năng của ông ta ban sự sống cho các sinh vật. Có thể thúc đẩy sự tăng trưởng và có thể rút ngắn tuổi thọ bằng cách cho ban sự sống vượt quá giới hạn. Tức là ông ta có thể nhanh chóng làm cái cây khổng lồ kia khô héo. Thế nhưng, ông ta không làm vậy. Đó là vì khoảnh khắc ông ta sử dụng quyền năng này trong cuộc thánh chiến, bản chất của cuộc thánh chiến sẽ bị tổn hại. Kể cả nếu ông ta sử dụng quyền năng của mình để giành chiến thắng, ông ta vẫn sẽ bị đánh bại nếu không chứng minh được cho võ thuật của Zeratul.
‘Ta không muốn bị cưỡng ép phải trông xấu xí.’
Ông ta biết tội ác nguyên sơ của các vị thần thứ bậc cao. Đó là sự thật mà Zik với Sariel bên dưới sân khấu đã chứng tỏ. Aldro không thể gánh vác được nó nếu ông ta thể hiện sự xấu xí của mình trước mặt họ và hạ thấp thanh thế của các vị thần...
“Ta sẽ thừa nhận rằng ngươi là một đối thủ xứng đáng.”
Aldro hít thở sâu và tập trung. Ông ta siết nhẹ hai nắm tay của mình, sải rộng hai chân, và hạ một bên vai xuống một góc. Ông ta đã thực hiện đầy đủ lời dạy của Zeratul. Ngay sau đó, vòng thánh trên đầu Aldro trở nên sáng hơn trước.
Đó là một quầng sáng ấm áp. Nó không chói mắt kể cả khi ở ngay trước mặt Piaro. Nó mơ hồ giống với thần tính của Grid và Piaro đã có thể nhận ra rằng anh đang đối mặt một vị thần thực sự.
“Ta sẽ coi đó là một vinh dự.”
Cái cây khổng lồ sơn màu xanh lá lên bầu trời của Reinhardt đã đung đưa theo chuyển động của Piaro. Aldro đã phải cảm thấy sức nặng của cái cây mỗi lần ông ta trao đổi các đòn tấn công với nông cụ của Piaro. Nói chính xác thì, đó là ước muốn và niềm tin của mọi người chứa đựng trong cái cây. Nó hết sức nặng nề.
Aldro phải nuốt một tiếng rên rỉ với từng sức nặng mà ông ta chịu đựng. Ông ta chợt cảm thấy chua xót. Đó là vì con người trước mặt ông ta trông giống một vị thần hơn là bản thân ông ta.
“...Ta đã sai ngay từ đầu rồi.” Ông ta - kẻ không hiểu con người - đã tự nhận là một vị thần cần con người tôn thờ. Aldro mỉm cười cay đắng trước suy nghĩ đột ngột và nắm đấm của ông ta đập vào mặt Piaro.
Cái cày tay của Piaro đã sắp đục một lỗ trên trán Aldro. Cái cây khổng lồ phát nổ. Nó đã hy sinh bản thân thay cho gương mặt của Piaro - thứ đáng lẽ phải vỡ tan ra vì cú đấm. Cánh đồng nông nghiệp nhanh chóng khô héo sau khi hàng trăm đòn đánh giao nhau.
“Ta muốn học làm nông từ cậu vào một ngày nào đấy.” Aldro chìa bàn tay mình - không phải nắm đấm - về phía Piaro. “Đó là để học cách lấy được lòng người.”
Vốn dĩ, Aldro là kẻ không ngại học hỏi. Thế nên, ông ta đã học võ thuật mặc dù không tôn trọng Zeratul. Tức là chả có gì lạ khi ông ta tìm kiếm sự hướng dẫn từ một kẻ bậc thấp hơn mình. Chưa kể, ông ta cũng đã thừa nhận Piaro. Không như Zeratul - được tôn thờ một cách tự nhiên, Piaro có nhiều thứ để thán phục.
“......”
Trước sự chứng kiến của những người đang im lặng, giọng nói của Grid đã truyền vào tai Piaro - đang ngập ngừng vì anh không thể dễ dàng nắm lấy bàn tay của Aldro. Grid đang bảo anh đừng do dự khi kết bạn. Grid nói chính mình đã kết bạn ở địa ngục cũng như ở Asgard rồi mà.
-...Nếu anh bằng lòng.
Piaro mỉm cười và nắm lấy bàn tay của Aldro.
Theo sau đó là tiếng hoan hô của mọi người. Những tiếng hò hét ầm ĩ như khi Grid với Kraugel chiến thắng vậy.
Piaro có lẽ đã thua trận chiến, nhưng anh đã trở thành một người được một vị thần thừa nhận và dạy dỗ cho vị thần ấy trước mặt mọi người. Không có gì lạ khi anh được hưởng sự vẻ vang hơn cả bên chiến thắng. Đương nhiên, điều này cũng có tác dụng với Aldro. Aldro cảm thấy thần tính của mình đang trở nên mạnh mẽ hơn trong thời gian thực.
“Bị lừa dối dễ dàng thế...” Aldro nhìn những con người đang cổ vũ lẫn vẫy tay ngay cả với ông ta và mắng mỏ như thể điều đó thật đáng thương hại trước khi bắt đầu mỉm cười. Cảm xúc mà ông ta đang có lần đầu tiên kể từ khi ra đời đã khiến cho ông ta hạnh phúc.