Chương 1720
Trong lúc diễn ra Đại Chiến Nhân Quỷ.
Braham đã lấy lại năng lực bị mất của mình và nhận ra một sự thật không thay đổi. Đó là cơ thể của một hậu duệ trực hệ mạnh mẽ hơn tưởng tượng. Ông ấy còn có thể cảm thấy được điều đó hơn nữa vì đã trải qua kiếp người trong hàng trăm năm. Nó như một vị thần thực sự từ các khái niệm, chứ không phải một sinh vật. Ông ấy tự hỏi liệu cơ thể mình có phải là thứ tốt thứ nhì sau Baal - kẻ có cuộc sống vô hạn miễn là ‘sự sợ hãi’ không biến mất khỏi trái tim của con người.
Braham tự tin rằng ông ấy có thể hồi phục ngay cả khi cơ thể bị phân hủy thành các hạt vượt quá mức vỡ vụn. Tất nhiên, điều này là dựa trên tiền đề rằng ông ấy có sức mạnh tinh thần đủ mạnh để duy trì ‘ý chí’ phải sống của mình ngay cả khi đối mặt với khổ đau vô cùng. Những hậu duệ trực hệ từng bị Grid săn không có kiểu tinh thần đó.
Ấy vậy mà với Braham, kiên nhẫn chẳng phải một tác vụ đặc biệt khó khăn. Ông ấy đã bị bỏ rơi bởi mẹ của mình - đối tượng mà ông ấy ngưỡng mộ và yêu thương nhất, và ông ấy đã mất tất cả. Ông ấy rơi vào vực thẳm trước khi leo lên đỉnh cao hơn trước. Đấy chỉ là vấn đề chịu đựng nỗi đau... tuy chả nhẹ nhàng gì, nhưng vẫn chịu đựng được. Đây là cách ông ấy bắt đầu làm những điều điên rồ như là tạo ra một hố đen qua cơ thể mình.
“Kuuaaa... Kuaaaaa...”
Kadlow đã hoàn toàn mất trí. Ông ta trợn mắt và chảy cả nước dãi ra. Không còn dấu vết nào về vẻ đường hoàng của một vị thần - kẻ tồn tại mà chẳng cần hít thở. Đó là cú sốc khi bị tước mất thần tính ư? Không. Đó mới chỉ là khởi đầu. Một lúc trước, thời gian của Kadlow đã tăng tới vô tận. Thần tính của ông ta càng bị hút vào trong hố đen nhỏ, thời gian của ông ta dường như càng bị kéo dài ra như một sợi mì. Rồi đột nhiên, nó bị hút vào rất nhanh.
Sinh mệnh của ông ta - vẫn còn lại như một dấu vết của thần tính - đã lấy đi khoảnh khắc hiện tại của ông ta lúc những ký ức của ông ta trôi nhanh về cõi vĩnh hằng. Nó là một cơn đau vĩnh cửu. Nó sẽ biến bất kỳ vị thần nào thành một kẻ ngốc. Cũng may, Kadlow có lịch sử làm một thần trưởng, nên ông ta chịu đựng được sự vĩnh hằng, nhưng hậu quả thì vẫn nặng nề.
‘Cơn đau mà ta không muốn trải qua lần nữa’ đã khắc sâu vào tâm trí ông ta.
Tức là ông ta đã học được sự sợ hãi. Một vị thần đã trở nên sợ hãi Braham - sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần.
“Hồn ma của Lăng tẩm Không Con... nó chắc cũng hung ác như ngươi...”
Kadlow nhớ lại sự thật rằng một vài vị thần sợ hãi Hồn ma của Lăng tẩm Không Con. Giây phút này, ông ta đồng cảm với họ và lẩm bẩm bằng một giọng run rẩy, không dám nhìn vào mắt Braham. Ông ta giữ cho cặp mắt của mình hạ thấp xuống.
“Một cột trụ.” Braham chả quan tâm đến Kadlow. Ông ấy nhận ra rằng không dễ gì trộn lẫn pháp lực với thần tính mà mình vừa lấy từ Kadlow và đã phát minh ra những cách khác để dùng nó.
Khoảnh khắc ông ấy nhắc tới cột trụ, Kadlow đã bị sốc trước khi sớm bình tĩnh lại.
Cột trụ Sản xuất—nó là quyền năng của chính ông ta. Nó vận hành trên cơ sở của thần tính, nhưng nó là một quyền năng bẩm sinh từ thời điểm ông ta ra đời. Tới cả Kadlow cũng không biết những nguyên lý đằng sau việc tạo ra cột trụ và ông ta coi đó là điều hiển nhiên khi sử dụng nó. Cũng giống như con người tự nhiên học được cách thở vậy. Chỉ vì Braham lấy đi thần tính của Kadlow không có nghĩa ông ấy có thể xử lý được cột trụ sản xuất.
‘Ngươi có thể cố gắng trong hàng trăm hay hàng ngàn năm.’
Ngươi sẽ không bao giờ có được một cột trụ đâu...
Kadlow - bị đè bẹp bởi nỗi nhục nhã thua cuộc - khẽ mỉm cười. Ông ta tin chắc rằng Cột trụ Sản xuất khiến Braham bị mê hoặc sẽ là lời nguyền giam cầm ông ấy mãi mãi.
Vào giây phút này...
“Đại khái là nó như thế này.”
Phía bên kia của những đám mây đằng xa, một cây cột - dù còn nhỏ bé và yếu ớt - đã mọc lên. Nó là một cây cột có rất ít tác dụng. Nó chẳng khác gì một ngọn núi đá nhọn hoắt. Vấn đề là nó đã được tạo ra.
[Sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần, ‘Braham’, đã xâm phạm các quyền của một vị thần.]
[Có khả năng ra đời một địa vị trên cả ‘Kẻ chiếm đoạt Thần thoại’.]
[Tên của ‘Braham’ đã được ghi lại trong toàn bộ các thần thoại về ‘Kadlow’ - một thần trưởng của Asgard, và một số thần thoại quy mô lớn của Asgard.]
[Sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần, ‘Braham’, đã viết nên một thần thoại mới.]
[Ông ấy sử dụng phép thuật hùng mạnh để chơi đùa với các vị thần và xâm phạm quyền của các vị thần bằng sự thông thái vĩ đại của mình.]
[Cái tên của vị thần mới...]
“Vượt hạng vũ trang Ma pháp Thần,” Grid lẩm bẩm trong khi cảm thấy hồi hộp trước những thông điệp thế giới liên tiếp.
[Braham, Vị thần Phép thuật và Thông thái.]
May mắn thay, thông điệp thế giới đã bỏ qua bình luận của Grid. Đây là sự khai sinh của một vị thần mới. Đó thậm chí còn là một vị thần với 2 biệt danh. ‘Thông thái’ là biệt danh của Judar. Vị thần mới đã ra đời từ việc xâm phạm các quyền của Kadlow - cựu thần trưởng của Asgard. Ông ấy đang đe dọa thần trưởng hiện tại của Asgard chỉ bằng sự tồn tại của mình vào lúc ra đời.
“Cái... gì...” Kadlow - đang phải chật vật mới kiểm soát được tâm trí mình - lại bị sốc. Ông ta đánh mất phẩm giá của một vị thần là chưa đủ. Mồm ông ta đang há hốc ra như một con cá diếc mắc cạn.
Trên mặt Braham là biểu cảm kiêu ngạo độc nhất vô nhị lúc khóe miệng ông ấy nhếch lên hết cỡ.
“Braham, sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần, đã thắng.”
Braham vẫn không thay đổi. Ngay cả sau khi đã đạt được thứ bậc của một vị thần, ông ấy vẫn gọi bản thân là sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần. Điều đó cũng đã được ghi lại trong trang sử của Grid.
“Waaahhhhhhhh!”
Ông ấy tự kết thúc tình hình bằng cách tuyên bố chiến thắng của mình. Lúc mọi người đang nhiệt tình với kết thúc trận đấu đúng kiểu Braham - phù hợp với lời diễn đạt ‘Chỉ mình ta là giỏi nhất’ hơn bất kỳ ai...
“Trận này không tính.” Ai đó đã hành động mặc dù rất khó khăn. Chẳng phải người nào khác ngoài Lauel.
“......?”
Braham không tin vào tai mình, trong khi mọi người thì làm ầm lên. Braham đứng lặng một lúc và nhìn chằm chằm vào Lauel - người đang đứng dưới sân khấu. Rồi ông ấy hít một hơi thở sâu và hỏi, “Không tính hả? Cái kiểu tranh cãi viển vông gì đây?”
“Bản chất của cuộc thánh chiến này từ lâu đã thay đổi thành một cuộc cạnh tranh giữa các vật phẩm của Bệ Hạ và võ thuật của Zeratul. Từ khoảnh khắc Kadlow sử dụng quyền năng của ông ta, chính xác là, từ thời điểm Công tước Braham trao quyền sử dụng quyền năng cho Thần Kadlow, trận chiến này đã lạc đề rồi.”
“......”
Braham là Công tước Thông thái... không, ông ấy là Vị thần Thông thái. Ông ấy đã hiểu ngay quan điểm của Lauel.
Tuy nhiên, cứ thế bỏ qua những quy tắc mà Zeratul đặt ra ngay từ đầu lại là điều không nên ư? Tại sao họ phải tuân thủ các quy tắc và hủy bỏ chiến thắng quý giá của ông ấy chứ?
Những câu hỏi như vậy thậm chí không đáng để hỏi.
Lauel muốn Grid hấp thụ hoàn toàn địa vị của Zeratul. Nếu họ chiến đấu và chiến thắng theo các quy tắc do Zeratul đặt ra, Zeratul sẽ bị đánh bại mà không có bất kỳ cái cớ nào. Cân nhắc hình phạt mà lão ta sẽ phải hứng chịu và lợi thế mà Grid sẽ thu được vào lúc ấy, hủy bỏ trận chiến giữa Braham với Kadlow cũng là đúng thôi.
“Booo! Booooo!”
Bản thân Braham đã bị thuyết phục, nhưng những tiếng la ó thì lại đổ dồn về từ mọi phía. Cũng có nhiều người đưa ra lời buộc tội.
Lauel không lay động chút nào. Anh đã quen với việc bị chửi vào mặt. Trong quá trình nâng đỡ Vượt hạng vũ trang Hội thành một đế chế, anh đã thanh trừng hàng vạn người. Lauel tàn nhẫn đến mức anh có lịch sử chôn sống các binh sĩ của những quốc gia thù địch đã đầu hàng.
Bác bỏ những lời buộc tội nhắm vào anh vì một điều như vậy sao? Lauel đâu phải một kẻ trơ trẽn như thế. Anh khiêm tốn chấp nhận bất cứ lời buộc tội nào. Bây giờ cũng vẫn vậy thôi.
“...Ta hiểu rồi.” Braham gạt bỏ những lời chỉ trích của mọi người và gật đầu. Ông ấy - bên liên quan - tôn trọng ý nguyện của Lauel, nên mọi người không còn có thể buộc tội được nữa.
Tất nhiên, vẫn còn rất nhiều tiếc nuối đối với những người đang cổ vũ cho Vượt hạng vũ trang Giới. Họ đã bỏ lỡ cơ hội giành chiến thắng 4:1. Tình huống 3:1 đã trở lại rồi. Vẫn còn chỗ để lật ngược thế cờ. Chẳng có luật nào nói rằng Vượt hạng vũ trang Giới sẽ không thua 4 trận đấu còn lại.
Các vị thần của Asgard rất mạnh mẽ. Điều đó đã được chứng kiến bởi vô số người xem. Hầu hết khán giả đều đương nhiên tin tưởng vào các sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần và hy vọng chiến thắng, nhưng họ nhận ra là chuyện ấy chẳng dễ dàng. Là bài mạnh nhất mang tên Braham đã bị tiêu hao một cách vô ích, trong khi vị thần con nít mà Braham chỉ ra thì vẫn còn nguyên vẹn bên phe Asgard.
Các vị thần đứng 2 bên trái phải của cậu bé cũng kiệm lời, và hiện diện của họ hết sức to lớn.
“Nhìn vào các bộ truyện tranh thì bây giờ đến lượt đội của nhân vật chính thua đúng không? Vậy thì tôi sẽ ra mặt.”
Euphemina lên sân khấu. Hai lọn tóc đuôi ngựa vàng hoe càng làm nổi bật vẻ ngoài trẻ trung, nữ tính của cô. Đó là một diện mạo không phù hợp với chiến trường chút nào. Tuy nhiên, cô là vũ khí bí mật của Vượt hạng vũ trang Hội. Mọi người biết nó là một bí mật, nhưng việc Grid sợ hãi cô ấy trong quá khứ là một bí mật lộ thiên.
“Eupheminaaaa!”
“Nhìn anh bằng ánh mắt khinh bỉ đi!”
“Mỉm cười và bảo anh trông thật kém sắc đi!”
Hồi còn là Sao chép thuật sư, cô dễ dàng lừa đảo người ta bằng vẻ đẹp (?) của mình và có nhiều người hâm mộ. Những tiếng hét với cái tên của Euphemina lan truyền ra không ngừng. Các từ bổ sung ‘xin hãy giành chiến thắng’ là thứ cơ bản.
Euphemina lè lưỡi.
‘Tôi phải chiến đấu ở đây thế nào được chứ?’
Người kế vị Mumud là một lớp nghề vốn dĩ mở ra khả năng trở thành một thần thoại. Các kỹ năng của cô sau khi ăn Trái Thiện Ác và được khai sáng rất nhiều tiềm năng của mình rõ ràng là đã vượt qua những hạng mục bình thường. Ấy vậy mà cô vẫn thua kém so với các vị thần.
Những trận chiến trước...
Kadlow đổ lỗi cho cách thức buồn cười là các vị thần lại đi dùng kiếm, nhưng từ góc nhìn của bên thứ ba thì không có gì để chê trách cả. Đó là vì một vị thần chỉ vận kiếm một lần thôi là đã gây ra thảm họa rồi. Nó sẽ đúng là như thế nếu không nhờ những kết giới được đặt ra bởi đủ các nhóm người trong đế chế.
Reinhardt hẳn sẽ biến mất từng phần như là bị trúng bom mỗi lần một vị thần vận kiếm. Chiến đấu và chiến thắng trước những sinh vật tàn nhẫn như vậy ư? Euphemina không tự tin.
‘Mình có phải Kraugel đâu.’
Những người đôi khi đánh giá thấp Kraugel đều có một điểm chung—họ so sánh Kraugel với Grid.
Đúng, sự so sánh đó là sai. Ngoài Grid ra, Kraugel là người chơi mạnh nhất. Thậm chí Kraugel còn xoay xở dùng được thanh kiếm của Grid một cách nguyên vẹn nhờ vào đặc tính lớp nghề Thánh Kiếm của mình. Euphemina tự đánh giá mình thấp hơn Kraugel một bậc. Những người coi bản thân họ ở cùng đẳng cấp với Kraugel không biết giá trị thực sự của Kraugel. Hoặc có khi họ đã dính phải sự dẻo mỏ của Grid.
‘Grid oppa luôn đánh giá cao về mình.’
Cô thường đi chơi với Sehee, nên cô đã quen gọi anh ấy là ‘oppa’. Cô bắt đầu mỉm cười. Cô chợt có một suy nghĩ. Cô muốn báo đáp Grid - người đã luôn tin tưởng cô từ hồi họ mới gặp nhau cho tới giờ.
‘...Mình không nghĩ là cần phải cảm thấy mình sẽ thua vô điều kiện.’
Giờ đây, không chỉ riêng Grid, đã có quá nhiều người tin tưởng vào cô. Các pháp sư của Tòa tháp Vĩnh hằng đã tới để cổ vũ cho cô theo nhóm.
“Bị thương cũng không sao đâu, cứ chiến đấu tùy thích đi.”
Sehee—tới cả Thánh nữ Ruby cũng cho cô một lời cổ vũ chiến đấu không phù hợp với mình. Sehee từng mắng cô là đừng để bị thương.
‘...Phải rồi, đây là một điểm quan trọng.’
Khuôn sáo tồn tại là để bị phá vỡ mà.
“Tôi sẽ sửa điều này.”
Euphemina nhìn lại Zik, Mir, và Sariel - đang đứng cạnh nhau - và cười. Đó là một nụ cười với sự tự tin và vui tươi có một không hai của cô. Đó là nụ cười của một tiểu quỷ.
“Tôi không nghĩ là đã đến lượt chúng ta thua đâu.”
Quyết tâm của Euphemina phần lớn là được quy kết cho Piaro và Braham. Piaro đã tặng cô món quà tuyệt vời là Trái Thiện Ác. Euphemina muốn giành chiến thắng cho anh ấy - người đã hứng chịu một thất bại trước đó và chán nản. Cô muốn bảo anh là, ‘Ngài đã tạo nên chiến thắng của tôi’.
Chưa kể, còn có Braham. Ông ấy coi trọng Mumud hơn bất kỳ ai khác. Do đó, ông ấy luôn cẩn thận quan sát Euphemina. Rồi lần nào ông ấy cũng thất vọng. Có một khoảng cách rất lớn giữa Euphemina với Mumud mà Braham nhớ.
Tất nhiên, Braham chưa bao giờ công khai bày tỏ sự thất vọng của mình. Tuy vậy, Euphemina đã luôn cảm thấy nó. Lần này, cô muốn đáp ứng những kỳ vọng của Braham. Việc nhìn thấy sự thán phục của ông ấy dường như sẽ cởi bỏ khối u trong ngực cô. Hơn hết—
“Em nhất định sẽ thắng.”
Cây trượng mà Grid vừa ném cho cô chính là nguồn gốc của sự tự tin. Chẳng phải nó là một cây trượng anh thiết kế và làm ra ngay khi nghe nói cô có thể dùng một lượng lớn tài nguyên mà không bị hạn chế sau khi ăn Trái Thiện Ác sao? Nó là một cây trượng mới với các hiệu ứng phù hợp với con người hiện tại của cô.
“Em có thể làm được,” Grid đang thì thầm từ bầu trời xanh. Anh so sánh bản thân mình từ trước khi trở thành thần với Euphemina hiện tại. Không như thường lệ, kỳ vọng của anh dành cho Euphemina là từ một góc nhìn khách quan.
Sân khấu đã bị nhấn chìm trong vũ trụ.