Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1725: Chương 1719

Chương 1719

“Ưm...”

3:1—Vượt hạng vũ trang Giới đã dẫn trước Asgard.

Tâm trí Grid đang hướng về Piaro. Đó là vì anh chợt thấy Piaro thở dài giữa những người đang cổ vũ. Grid là người duy nhất nhận ra điều đó. Mọi người đều đang ngợi ca Piaro như một anh hùng. Piaro lại là người duy nhất nghĩ bản thân là một kẻ thua cuộc.

Một người nhận được lời tuyên bố rằng một vị thần sẽ phục vụ (?) anh ta—ai dám coi anh ấy - người có đủ tư cách làm một vị thần hoàn chỉnh và là điểm khởi đầu của cuốn thánh thư này—của trang sử này—là một kẻ thua cuộc chứ? Đây là lý do người khác không biết bóng mờ trên gương mặt của Piaro bắt nguồn từ cảm giác tội lỗi.

‘Là lỗi của mình nên Piaro mới thua.’

Bản chất của cuộc đấu này đã thay đổi ngay từ đầu. Giữa các vật phẩm của Grid và võ thuật truyền lại của Zeratul thì cái nào vượt trội hơn? Hệt như Kraugel sử dụng Chiều tà, các sứ giả khác cũng cần sử dụng quyền năng của vật phẩm. Tất nhiên, Grid đã định kỳ thay thế vật phẩm cho các sứ giả.

Cơ mà, nó không phải ở mức phân phối vũ khí và giáp rồng, vì vậy gọi chúng là các thánh vật thì thật quá mơ hồ. Đặc biệt, các nông cụ của Piaro đã quá lỗi thời rồi.

‘Nói chính xác thì không phải là chúng đã lỗi thời.’

Chúng không phù hợp cho chiến đấu. Về cơ bản, nông cụ mà Piaro muốn là một hình thức phù hợp cho trồng trọt. Theo tiêu chuẩn của Grid, chúng đương nhiên không phù hợp cho chiến đấu. Tuy vậy, nếu các nông cụ của Piaro thực sự không phù hợp cho chiến đấu, thì thành công của anh ấy cho tới giờ là điều bất khả thi. Đúng, đó là một khác biệt rất nhỏ. Điểm khác biệt chỉ được tiết lộ khi chiến đấu với một thực thể đang tiến gần đến Bậc chí tôn.

Grid cảm thấy tiếc. ‘Lẽ ra mình nên phá vỡ sự bướng bỉnh của Piaro và tạo ra những vật phẩm tốt hơn, nhưng mình đã bỏ mặc anh ấy.’

Anh đã học được một sự thật mới. Đó là việc quan tâm lẫn tôn trọng những người quý giá của anh không nên làm hao mòn triết lý của anh.

“......”

Mặc dù những vết thương của anh vẫn chưa hồi phục, Grid vẫn chuẩn bị xuống mặt đất để an ủi Piaro. Rồi anh dừng lại. Anh thấy vợ của Piaro đang đến gần Piaro. Một nụ cười chân thành lan tỏa trên gương mặt của Piaro - người vẫn đang ép bản thân trông thật rạng rỡ. Đó là niềm hạnh phúc của người đã lập gia đình..

Grid nhận ra niềm vui của việc lấy lại những gì đã mất trong một thời gian dài và cười. ‘Mình không phải lo lắng quá nhiều làm gì.’

Cơ sự này sẽ là một bài học lớn cho Piaro. Anh ấy sẽ phá vỡ sự bướng bỉnh của mình và phát triển hơn nữa.

Lúc Grid đang cảm thấy nhẹ nhõm...

“Thật là tầm thường,” vị thần bước lên sân khấu sau Melory đã cất lời. Giọng nói ầm ầm xuyên qua khí quyển đã vang vọng khắp Reinhardt. Nó trầm xuống thấp nên tạo ảo giác hút người nghe xuống một vực sâu. Có một cảm giác rất khác biệt.

“Điều duy nhất các vị thần làm khi tập hợp lại với nhau là cầm kiếm. Thế thì khác gì với con người?”

“......”

Grid giờ mới nhận thấy.

Vị thần trên sân khấu—vị thần gầy gò cao 3 mét này không hề hít thở. Những làn sóng ngôn ngữ kỳ lạ - được nói ra mà không cần thở - mang đến một cảm giác kỳ lạ mà anh chưa bao giờ cảm thấy trong đời. Nó cũng khác với ngôn ngữ của xác sống - bày tỏ sự oán giận sâu thẳm của chúng.

‘Nếu ông ta là một vị thần thực sự... ông ta có thể sống không cần thở.’

Các vị thần mà Grid đã gặp cho đến nay vẫn hít thở bình thường. Nhìn lại thì, đến cả ác quỷ cũng hít thở. Vậy thì tại sao vị thần này lại kìm nén hơi thở của ông ta? Phải có ý định nào đó đằng sau nó.

Grid biết tầm quan trọng của việc thở, nên anh cảnh giác.

“Các ngươi cũng tung nắm đấm như chiến đấu bằng kiếm còn gì?”

Lúc Huroi đang bắt bẻ những lời nói ấy...

“Đây là một nơi để chứng minh võ thuật của Zeratul.” Một vị thần khác đã bước tới và gạt bỏ nó. Ông ta là Aldro, đệ tử (?) của Piaro, và là Thần của sự Dồi dào.

Vị thần cao kều dường như không bị thuyết phục.

“Những kẻ chưa bao giờ thăng hạng lên một vị trí cao như các ngươi sẽ không biết điều này, nhưng... ta đã góp phần tạo ra thiên địa. Trước cả khi con người được sinh ra trên mảnh đất này, ta đã tạo nên những ngọn núi và những dòng sông chảy dài để hình thành đại dương. Vì điều này, ta... ta mà lại phải cạnh tranh với một con người trước mặt loài người sao? Nó đúng là vô nghĩa. Không thuyết phục chút nào.”

“Thế thì ngươi sẽ ổn nếu đối thủ của ngươi không phải con người hả?” Zik lên sân khấu. Ông ấy dường như quen mặt vị thần cao kều kia. “Kadlow. Ngươi đã bị dục vọng làm cho mù quáng và vương vãi những bán thần khắp nơi một cách hỗn loạn.”

“...Zik... Đúng vậy. Nếu phải nói ra thì, ta là cha mẹ của Thất Ác Thánh các ngươi.”

Vào thời cổ đại xa xưa. Nó thậm chí không phải thế giới này, mà là thời cổ đại của một thế giới khác. Đã có lúc cái ý tưởng ban thần tính cho con người không tồn tại. Đấy là cho đến khi Kadlow thèm muốn cơ thể con người và khiến một đứa con của thần được thụ thai. Cho tới lúc ấy, không hề có khái niệm bán thần và khái niệm một vị thần con người là rất mờ nhạt. Thần và con người là những thực thể hoàn toàn khác nhau.

“Do đó, ta là ân nhân của loài người các ngươi. Ta đang ở vị trí bảo vệ thanh thế của mình.”

“Thật là nực cười lúc ngươi nói về thanh thế khi mà ngươi bị truất quyền thần trưởng vì đã hạ thấp thanh thế của các vị thần.”

Kadlow có một ham muốn dục vọng vô tận. Ông ta bị ham muốn tình dục làm cho mù quáng và đã phá hoại trật tự của loài người. Trong thời kỳ ông ta còn đang tung hoành hết mình, mọi người đã coi Asgard như một mục tiêu của oán giận. Đây là lý do ông ta là một vị thần phải nhận một hình phạt hiếm có.

“Sớm muộn gì tư cách của một thần trưởng cũng sẽ được lấy lại thôi. Bằng vũ lực...”

Lý do Kadlow học võ thuật từ Zeratul đơn giản lắm. Đó là để vun đắp sức lực. Tại sao ông ta là vị thần duy nhất bị trừng phạt nghiêm khắc trong số các vị thần đã phạm thất đại tội chứ?

Ông ta suy ngẫm về nó và nhận ra điều gì đó. Đó là vì ông ta không có những kỹ năng vượt trội như Hexetia, tài xoay xở như Venice, hay sức mạnh hoặc sự thông thái của Dominion với Judar. Ông ta bị đối xử như một sự sống tương đối vô dụng và là kẻ duy nhất phải hứng chịu hình phạt bất công...

Kadlow muốn trở thành một thần trưởng vào ngày hôm nay nên ông ta cảm thấy cần phải biến đổi. Trong số chúng, ông ta có hứng thú với sức mạnh võ thuật.

Zeratul đã trở thành một ví dụ. Một sự sống tuy vừa mới ra đời, nhưng lại thống trị và hành động ngang ngạnh vì ông ta mạnh mẽ. Chẳng ai quở trách Zeratul khi ông ta khoe khoang mà không thừa nhận rằng mình là một kẻ thay thế cho Xi Vưu. Đó là vì ông ta mạnh. Ông ta có năng lực nên các vị thần khác tránh mặt ông hơn là xung đột với ông ta.

Đây là những gì mà Kadlow phải vươn tới.

“Zik, ngươi phải nhớ. ‘Cột trụ Sản xuất’ của ta có thể không đáng kể khi so với ‘Cột trụ Sáng tạo’ của nữ thần, nhưng nó đóng một vai trò khá lớn đấy. À đâu... ‘lúc đó’ ngươi đang ngủ và ngươi đã chẳng chứng kiến được điều đó...”

Đó là ngày Thất Ác Thánh xâm lược Asgard, ngoại trừ Zik bị ảnh hưởng bởi Lời nguyền Lười biếng. Đội quân của Dominion đã khoanh tay đứng nhìn tình hình trong khi đội quân thiên sứ tàn sát Thất Ác Thánh. Kết quả là quá rõ ràng đối với bất cứ ai.

Thất Ác Thánh - những người dám hỏi tội các vị thần - thật tầm thường. Ấy là cho tới khi ‘Thiên mệnh’ của Cái ác thứ Nhất - Jake - gây ra một tình huống không ngờ. Cả các vị thần lẫn thiên sứ đều không cảm thấy khủng hoảng. Lúc đó, chính Kadlow đã chặn biến số của Thiên mệnh. Ông ta tạo ra vận rủi bằng Cột trụ Sản xuất, trấn áp toàn bộ vận may đang cố gắng làm việc để mang lại lợi ích cho Thất Ác Thánh.

“Quyền năng của một vị thần là nguồn gốc cho sự sáng tạo của vũ trụ và là một điều huyền bí con người không thể hiểu nổi. Chỉ khi sử dụng quyền năng thì con người mới noi gương các vị thần... phong ấn quyền năng này chỉ kéo bọn ta xuống ngang tầm mắt con người mà thôi.”

“Vào ý chính đi.”

Trước khi Huroi có thể can thiệp.

Zik đã thúc giục Kadlow đi vào vấn đề và Kadlow trả lời, “Trận chiến này được thiết kế một cách đơn phương để có lợi cho các ngươi và nó không hợp lý. Kể cả nếu các ngươi thắng, nó vẫn chỉ là kết quả tự nhiên và không vẻ vang. Các ngươi chắc cũng không hoan nghênh điều đó.”

“Đây là phương pháp mà Zeratul đã chọn.”

“Đấy là cách hắn chọn cho cuộc đời mình. Ta không phải tôn trọng nó.”

“......”

Cứ mặc kệ ý của Kadlow là đủ rồi. Ông ta sẽ phớt lờ những quy tắc đã được thiết lập và dùng quyền năng của mình sao? Không có lý do gì để lắng nghe điều đó cả.

Vào khoảnh khắc Zik sắp từ chối...

“Dùng nó đi.” Một giọng nói cất lên từ trên cao. Nó có phần thấp hơn bầu trời cao nơi Grid đang lơ lửng. Braham đang trôi nổi tại đây với Grid đằng sau mình như mặt trời. “Cứ dùng cái quyền năng hay bất cứ thứ gì ngươi muốn bao nhiêu tùy thích.”

Gương mặt ngạo mạn của Braham có một nụ cười nhẹ, như thể đang cười nhạo Kadlow.

“Ngươi có làm gì cũng chả quan trọng đâu.”

“Nhìn đi, Zik. Đây là cách đối xử đối với một vị thần đã mất thanh thế của ông ta đấy. Đó là lý do cấm sử dụng quyền năng là điều bất hợp lý.”

Kadlow nhíu mày và nâng cao quyền năng của mình. Thần tính màu xanh dương lan tỏa xung quanh ông ta đã trải ra một cách rộng lớn đến mức che phủ bầu trời. Một cây cột khổng lồ đã vươn lên về phía những đám mây màu trắng ở phía xa. Nó là Cột trụ Sản xuất. Trong thế giới này, thế giới trước, và những thế giới trước đó, nó là một cột trụ đã chống đỡ cho Cột trụ Sáng tạo của Rebecca.

“Ta sẽ đảm nhận gã này.” Ban đầu, Braham chỉ để ý tới vị thần trông như một cậu bé, nhưng ông ấy đã đổi ý vào lúc này. Ông ấy đã bị ham muốn giết chết vị thần trước mặt mình lấn lướt.

Zik tôn trọng điều này. Zik bước xuống sân khấu và Braham đã lấp vào chỗ trống của ông ấy.

“Hãy để ta lo liệu cho một chút danh dự của Zeratul.”

Giọng nói của Kadlow thay đổi. Đó là kết quả từ việc tiếp tục nhịp thở đã dừng lại của ông ta. Nó gây nên một bước sóng khủng khiếp. Hơi thở bị kìm hãm đã được khuếch đại qua Cột trụ Sản xuất và một sóng xung kích đa hướng đã sản sinh. Reinhardt - đặc biệt là sân khấu - bắt đầu rung chuyển như thể mọi kết giới chồng chất quanh nó sẽ bị phá vỡ.

“Đây là kiếm thuật mà ta đã diễn giải.”

Ông ta sẽ lo cho một chút danh dự của Zeratul. Như để thực hiện lời tuyên bố này, Kadlow rút một thanh kiếm từ thắt lưng ra và vung nhẹ. Tiếng không khí bị cắt đứt đã vang lên từ đằng xa. Nó theo hướng mà cây cột đang vươn cao. Từ cây cột, kiếm quang màu bạc được tạo ra với số lượng lớn. Chúng lăn tăn ngang qua bầu trời trong khi được bao phủ bởi thần tính xanh dương. Cảm giác như chính không gian đã bị xuống cấp.

Nó đã đến chỗ Braham trong chớp mắt.

“......”

“......”

Mọi người không thốt nên lời từ khoảnh khắc cây cột bật lên.

Sự uy nghiêm của một vị thần đã bị lãng quên trong một thời gian—họ một lần nữa nhận ra rằng các vị thần có một quyền năng phổ quát và đã vô cùng khiếp sợ. Họ quả quyết là Braham đã đụng nhầm vào một quả bom. Họ nghĩ là đến cả Braham cũng không thể đối phó với một vị thần.

Trận chiến giữa Grid với Zeratul vĩ đại tới mức nó là một mối quan ngại thật sự. Trên thực tế, Braham đã bị xé vụn. Trong chớp mắt, những làn sóng kiếm quang quét qua sân khấu đã xé nát cơ thể Braham thành hàng trăm hay hàng ngàn mảnh.

“Ưh...?”

“......??”

Braham đã thực sự trúng đòn sao? Những người vẫn đang lo lắng nhưng không mong đợi kết cục vô ích này đã hồn phi phách lạc. Họ quá bối rối để chấp nhận tình hình.

Rồi những mảnh vụn rách nát của cơ thể Braham bắt đầu phát ra một ánh sáng màu tím nhạt. Khoảnh khắc những người gần đạt tới mức độ một thượng nhân nhận thấy sự thật này, cơ thể rách nát của Braham đã bắt đầu lấy lại hình dạng gốc. Đó là cùng với một màu tím trong suốt. Nó là cách sử dụng của Lôi Thần mà ông ấy học được từ Thanh Long. Lực vật lý của các kiếm quang đã xuyên qua mà không làm hại ông ấy.

“Thật là tầm thường.” Kadlow thậm chí không khịt mũi cười khẩy. Ông ta lập tức hiểu những nguyên lý của Lôi Thần và thay thế thần tính - đã được giải phóng khắp thế giới - bằng pháp lực. Ông ta định nghiền nát và giết chết Braham khi ông ấy trở nên cực kỳ yếu ớt trước phép thuật.

Tuy nhiên, phép thuật của Braham đã hoạt động nhanh hơn.

Trọng lực—phép thuật lực hấp dẫn do Braham khởi động đã nén cơ thể Lôi Thần của ông ấy lại và xóa sạch nó một cách gấp rút. Ông ấy đã tự kết liễu cuộc đời mình.

“Đúng là tầm thường cho đến cùng.”

Chọn cái chết ngay khi ngươi nhận ra ngươi không đủ sức chống lại ta.

Ngươi tin rằng niềm kiêu hãnh của ngươi sẽ được thứ này bảo vệ sao?

Quả thực là một kết cục xấu xí.

“......?”

Kadlow - đang giễu cợt - trở nên sửng sốt. Là vì ông ta thấy trọng lực vừa nhấn chìm Braham đã trộn lẫn với sét và làm biến dạng không gian.

“Ngươi...!”

Đó là một hố đen ma thuật được tạo ra bằng cách sử dụng năng lượng bùng nổ của pháp lực. Sau khi nắm được danh tính của nó và nhận thấy những ý đồ của Braham, Kadlow đã vội vã điều khiển thần tính của mình. Ông ta định khôi phục thần tính - đã được thay thế bởi pháp lực - về hình thái ban đầu. Thế nhưng, đã quá muộn. Tốc độ pháp lực bị hút vào hố đen là quá nhanh.

“Không...! Chuyện này không thể nào...!!”

Đó cảm cảm giác toàn bộ thần tính của ông ta đang bị hút vào. Kadlow kinh hoàng trước cảm giác đáng ngại rằng sự tồn tại của ông ta mờ dần và gào lên. Những tiếng hét của ông ta vang vọng một cách trống rỗng.

“Mùi vị không tệ đâu.” Giọng nói thỏa mãn của Braham ngập tràn sân khấu một khi những tiếng hét tắt ngấm. Thần tính thuộc về Kadlow đã hòa lẫn với pháp lực màu tím của ông ấy.

“......”

Reinhardt trở nên câm nín. Tới cả mồm của Grid cũng bịt kín lúc anh trông như mình đang nhìn thấy một con quái vật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!