Chương 1727
Tất cả các vị thần hạ phàm cùng với Zeratul đều có chung cảnh ngộ.
Velma - Thần của sự Hối hận - không được nhiều người biết đến. Rất ít người biết về bà ấy và thậm chí họ còn có đánh giá xấu về bà ấy.
Thần của sự Hối hận—cái tên này mang điềm gở đó thôi? Nó là cái tên như thể bà ấy sẽ rầy la họ để họ nhận ra lỗi lầm của mình và ăn năn.
Velma—trên thực tế, vai trò của bà ấy là giúp con người sống một ‘cuộc đời không hối tiếc’. Bà ấy đã nhận một nhiệm vụ gần như là bất khả thi. Bà ấy hứng chịu quá nhiều thất bại và vô cùng đau khổ.
Vai trò của ta liệu có đúng đắn?
Nó không hề đúng.
Khi đã hiểu về con người rồi thì kể từ giờ, loại bỏ hối hận khỏi đời người chỉ là sự kiêu ngạo mà thôi...
Từ khoảnh khắc bà ấy nhận ra điều này, Velma đã thay đổi cách thức của mình. Bà ấy không còn giúp con người ngừng cảm thấy hối hận, mà bà ấy chăm sóc cho những con người đang khổ đau vì hối hận. Để làm vậy, bà ấy phải tập trung vào cuộc sống của từng con người. Các vị thần vĩ đại khác thì phát huy ảnh hưởng của họ đối với nhiều người, trong khi bà ấy giao tiếp với từng người một.
“Zik à… cậu đã có kinh nghiệm với ta rồi, nên cậu biết rõ nhất. Ta là một vị thần rất bất tài. Xin cậu đừng thất vọng quá nhiều.”
Velma học kiếm thuật vì bà ấy muốn truyền ý nguyện được sống cho độc cô kiếm sĩ. Ấy vậy mà điều đó thực sự có thể sao? Kiếm thuật mà bà ấy học được có thể truyền một ý chí mới vào vị kiếm sĩ mạnh nhất chứ? Bà ấy đâu dám nghi ngờ kiếm thuật của Võ Thần Zeratul. Vấn đề nằm ở bà ấy. Velma chưa bao giờ chiến đấu trong đời mình, nên bà ấy tự hỏi liệu mình có thể chiến đấu tốt được hay không...
“Nếu ngài không tin tưởng bản thân thì tại sao không sử dụng năng lực của mình đi?”
Lúc tâm can Velma lay động khi đối mặt với Zik...
Vị thần Phép thuật và Thông thái—vị thần mới vừa ra đời đã khuyên nhủ bà ấy từ bên ngoài sân khấu.
“Bất luận thế nào, cuộc đối đầu này cũng sẽ kết thúc với chiến thắng thuộc về Vượt hạng vũ trang Giới. Điều ngài nên bận tâm là nội dung chứ không phải kết quả của trận đấu.” Braham đang thận trọng. Ông ấy tỏ thái độ lễ phép với Velma khi mà ông ấy coi thường gần như tất cả các đối thủ của mình, ngoại trừ Hayate. Sau đó là vì sự tôn trọng dành cho Velma. Braham tôn trọng bản chất của bà ấy, không phải vẻ ngoài già nua và thấp lùn. “Chắc là ngài không định đấu kiếm thuật thuần túy trước kiếm sĩ mạnh nhất đâu nhỉ?”
“......”
Đúng thế. Thật kiêu ngạo khi đấu kiếm thuật thuần túy chống lại độc cô kiếm sĩ. Sự kiêu ngạo là thứ mà Velma ghét nhất. Lúc Velma gần như bị thuyết phục...
“Ngài không phải nghe lời ông ấy đầu.” Zik đã dội nước lạnh lên bà ấy. Đôi mắt ông ấy sắc bén lạ thường khi liếc nhìn Braham. Ông ấy trông có phần hùng hổ, không như đôi mắt điềm tĩnh thường ngày. Đó là vì ông ấy đọc được những ý đồ của Braham.
Braham cười khẩy. “Ta nghĩ là đã quá muộn rồi.”
Đúng là vậy. Velma chưa gì đã lấy ra năng lực của mình. Bà ấy tạo ra hàng chục bản sao. Vẻ mặt của mỗi bản sao đều khác nhau. Đó là bởi chúng là những bản sao nhục hóa sự hối hận của con người mà Velma vẫn đang gánh vác. Nó chẳng hào nhoáng như năng lực của các vị thần khác, mà lại mang một vẻ u ám hơn.
“Cảm ơn ông, Braham. Nhờ ông mà ta đã nhận ra rất nhiều điều.”
Độc cô kiếm sĩ và Zik trước mặt bà ấy—họ đã mài giũa thanh kiếm của mình cả đời. Yêu cầu họ đấu kiếm thuật thuần túy thì chỉ mang đến sự hổ thẹn mà thôi.
Velma từ bỏ sự do dự của mình sau khi suy nghĩ về điều đó và tiến lên một bước. Rồi hàng chục bản sao đã làm theo chuyển động của bà ấy.
Thịch.
Hàng chục bước chân được đặt xuống cùng một lúc và sân khấu đã rung động nhẹ. Các bản sao của Velma tăng từ hàng chục tới hàng trăm. Hàng trăm bước chân lại được thực hiện đồng thời và lần này thì có một tiếng động. Sau đó, các bản sao của Velma tăng từ hàng trăm lên tới hàng ngàn. Tức là có quá nhiều hối hận từ loài người mà bà ấy đã chứng kiến.
“...Braham.” Zik khẽ thở dài. Người ta tưởng Zik đã nản lòng.
Zik đang lâm nguy vì Braham đã khiêu khích Velma. Đúng, đó là một cơn khủng hoảng. Từng cái trong số hàng ngàn bản sao của Velma đều có những hối hận khác nhau.
Một cái là sự hối hận của một đại pháp sư.
Hồi ông ta còn trẻ. Những sai lầm ông ta mắc phải để học phép thuật dễ dàng hơn đã nhuộm màu những năm tháng cuối đời của ông ta bằng nỗi đau. Bản sao của Velma đã tái tạo phép thuật của ông ta lúc ông ta hối hận và than thở về những lựa chọn khi xưa của mình lúc cuối đời.
Một cái là sự hối hận của một nhà soạn nhạc trung niên.
Ông ta bị lòng tham làm cho mù quáng và đạo tác phẩm từ người bạn quý giá của mình. Điều này khiến ông ta phải chịu đựng những cơn ác mộng khủng khiếp hàng đêm. Bạn của ông ta đã tự tử vì không thể chịu được cảnh ca khúc mà mình đã hát cho một người bạn thơ ấu lại trở thành tác phẩm của bạn mình và lan rộng ra khắp thế giới.
Ahhhhhh!
Bản sao của Velma tái tạo lại những tiếng gào thét của nhà soạn nhạc trung niên - người đã viết ra giai điệu đánh cắp từ bạn mình - bằng một tiếng thét. Có sự hối hận của một chủ hộ gia đình bình thường, sự hối hận của một cô gái trẻ, và sự hối hận của một chiến binh quả cảm.
Vô vàn sự hối hận đã được các bản sao của Velma tái tạo và gây nên những làn sóng mạnh mẽ. Chúng là những bước sóng khiến Zik vừa nhức đầu vừa đau đớn về thể xác. Nó là một mức độ đau đớn mà Zik từ một quãng thời gian ngắn trước sẽ chẳng bao giờ có thể đối phó được.
Trên thực tế, tất cả mọi người ở ngoài sân khấu đều đang đau đớn. Nhiều người đã rên rỉ lúc tâm trí họ bị tàn phá chỉ bởi những trải nghiệm gián tiếp. Tới cả Grid cũng nhíu mày. Nó là đòn tấn công tinh thần tối thượng đi kèm với các đòn tấn công vật lý. Anh nghĩ rằng ngay cả mình cũng sẽ không được an toàn nếu trúng đòn này thẳng mặt.
Tuy nhiên, Zik thản nhiên chịu đựng nó. Một thần tính không màu đang bao bọc ông ấy. Nó là một thần tính hấp thụ mọi sự hối hận mà Velma đã mô phỏng trước khi chúng chạm vào Zik, tích hợp và biến đổi chúng thành một khái niệm duy nhất. Mọi đòn tấn công vật lý do những hối hận của các chiến binh gây ra, phép thuật điên cuồng mà những hối hận của các pháp sư tạo thành, và sự u sầu cùng những trạng thái bất thường phát sinh từ nỗi hối hận của các thường dân đã biến thành kiếm năng của Zik.
“Đây là...?” Đôi mắt Velma run rẩy lúc chứng kiến cảnh tượng khó tin trong từng giây và bà ấy đảo ánh mắt sang Braham. Bà ấy nhận ra rằng nó là một cái bẫy.
Braham chỉ nhún vai.
“Thật là đáng tiếc.”
Thần tính vô sắc mà Zik mô phỏng bằng các cổ tự là một sự bắt chước vụng về thần tính của Tiểu Tinh Vương. Mà nó hấp thụ bất kỳ khái niệm nào và biến đổi nó thành một khái niệm duy nhất. Sau đó nó hấp thụ, khuếch đại, và giải phóng. Vũ lực của mục tiêu càng lớn thì nó càng phát ra nhiều ánh sáng. Như phương pháp hủy diệt của Braham đã chứng minh, đây thực chất là một chất độc khi quyền năng của mục tiêu là vô hạn. Thế nhưng, Braham có thể chắc chắn rằng rất ít sinh vật trên đời có thể sử dụng một phương pháp hủy diệt vô học như thế.
Kyaaaak!
Các bản sao của Velma đã bị phá hủy. Tất cả hối hận đã bị biến thành kiếm năng và chúng không thể đương đầu với sức tấn công của Zik. Thân thể chính của Velma đánh trúng vào kiếm năng của Zik vài lần. Kiếm thuật của bà ấy đã được mài giũa cho độc cô kiếm sĩ, nên nó cũng điệu nghệ như tư duy của bà ấy vậy.
“Zik à... Ta nghĩ là cậu đã trở nên khôn ngoan hơn rồi.”
“......”
Giọng nói của Velma bình tĩnh trở lại lúc bà ấy giơ thanh kiếm của mình với cái lưng còng và chặn công kích của Zik. Chẳng có chút dấu hiệu oán giận nào đối với Zik - người đã cùng Braham lôi kéo (?) bà ấy và khiến bà ấy rơi vào một cái bẫy.
“Vậy thì tốt. Cậu đã trải qua cái kết của một cuộc đời ngay thẳng trong thế giới trước. Ta hy vọng cậu không có hối hận trong cuộc đời này.”
“......”
Zik đã mấy lần cố gắng mở miệng. Ông ấy muốn phản đối rằng do Braham mà có một số phần bất công, nhưng Velma không cho ông ấy cơ hội. Bên bị hại - Velma - có quyền khiếu nại, song thái độ của Velma thì lại thiện chí từ đầu đến cuối.
“Heh.”
Có gì hay lắm sao? Braham đang cười ngạo nghễ...
Cái miệng nhăn nheo của Velma từ từ cong lên thành hình nụ cười lúc bà ấy thấy Zik hơi cau mày. “Cậu đã có được những người bạn tốt trong thế giới này rồi đấy.”
“...Hở?” Trên mặt Zik lộ vẻ sửng sốt hiếm thấy. Ông ấy thực tình không thể tin vào tai mình.
Velma cười khúc khích. “Gương mặt cậu cho thấy cảm xúc của cậu. Cũng hệt như cái hồi cậu còn ở bên những người tốt khác.”
“Đây l... Ta chỉ tức giận th...” Zik cuối cùng đã có cơ hội phản đối, nhưng ông ấy đã ngậm miệng giữa chừng. Chính cái việc ông ấy tức giận với ai đó đã ập tới như một cú sốc.
Một bán thần—Zik khác với người thường. Ông ấy không thể dễ dàng giao tiếp với người khác, nên ông ấy luôn giữ khoảng cách. Tuy nhiên, không có khoảng cách như vậy với Braham. Nó diễn ra một cách tự nhiên mà ông ấy thậm chí không nhận ra. Đấy là vì vị trí của Braham cũng đặc biệt như của chính ông ấy. Grid và các sứ giả khác cũng vậy.
“Những người tốt kia chắc chắn sẽ rất vui khi thấy cậu bây giờ.”
Ngay sau đó—
“Các bạn đồng hành của ta nhất định là còn sống.”
Zik chắc chắn là thế.
Velma không hấp tấp trả lời.
Zik biết lý do tại sao.
“Họ đã trở thành những ác quỷ.”
“...Cậu phát hiện ra điều đó rồi sao?” Velma không thể im lặng lâu hơn được nữa. Bà ấy hỏi với vẻ mặt ngạc nhiên và Zik yêu cầu câu trả lời.
“Chẳng phải các bạn đồng hành của ta là những đại quỷ đã bị độc cô kiếm sĩ phong ấn sao?”
Muller—Zik không còn vờ như mình không biết danh tính của độc cô kiếm sĩ. Ngay từ đầu, Velma cũng không định che giấu điều đó.
“Ông ấ... ông ấy tin rằng sức mạnh càng lớn thì trách nhiệm càng cao.”
Cũng như hầu hết các huyền thoại, Thánh Kiếm Muller là một vĩ nhân.
“Ông ấy đã luôn hy sinh bản thân mình vì người khác. Ông ấy là người mạnh nhất, nhưng có những lúc ông ấy mềm yếu.”
Như đã được làm chứng bởi câu chuyện về Muller giúp đỡ Sơn Vương vùng Grenier, truyền thuyết không ghi lại tất cả các thành tích của Muller. Từ đầu thì, chỉ một phần của Muller là trở thành huyền thoại thôi.
“Ấy vậy mà sau chót, ông ấy lại không thể chết... Ta tự hỏi rằng liệu cậu có thể giúp ông ấy được không.”
Trước khi họ kịp nhận ra thì trận chiến đã sắp kết thúc. Sau khi tạm thời hấp thụ những hối hận của con người, kiếm năng của Zik đã được cường hóa và Velma chẳng thể đối phó với nó được nữa. Giây phút này, Velma nhận ra. Bà ấy không có khả năng để giúp đỡ Muller.
Trong khi đó, bà ấy hy vọng Zik và Braham có thể sẽ khác. Tất nhiên, không cần phải đề cập tới Vượt hạng vũ trang Thần. Dù thế nào thì bà ấy cũng không thản nhiên nhắc tới Vượt hạng vũ trang Thần. Đó là bởi thứ bậc khác biệt. Cậu ta là vị thần đã đánh bại Zeratul đó thôi? Cậu ta không phải kẻ mà Velma dám đề cập đến.
“Nếu ngày nào đó cậu có một cơ hội, xin hãy tới gặp độc cô kiếm sĩ. Ông ấy là một vị anh hùng xứng đáng được cứu rỗi, nhưng ông ấy cũng là một người có thể giải quyết những câu hỏi mà có lẽ cậu có.”
“Ta nhất định sẽ tìm được ông ấy.” Đáp lại yêu cầu của Velma không phải là Zik, mà là Grid.
Velma - vị thần với đôi mắt bị che nửa bởi mi mắt dày - đã cúi đầu. “Ta thấy thật nhẹ nhõm khi một vị thần vĩ đại đã lập một lời hứa với ta.”
Vị thần khiến các vị thần khác phải cúi đầu thật sâu—trang sử thứ 23 đã kết thúc bằng cách nhắc lại sự vĩ đại của Grid.
Thông điệp thế giới hiện ra sau đó đã thông báo sự chấm dứt của cuộc thánh chiến.
[Cuộc thánh chiến đầu tiên giữa Vượt hạng vũ trang Giới và Asgard đã kết thúc.]
[Võ Thần ‘Zeratul’ đã không thể cạnh tranh với Vượt hạng vũ trang Thần ‘Grid’.]
[Các sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần đã cắt đứt những võ thuật truyền lại của Zeratul.]
[Điều này đã được chứng nhận bởi nhân loại.]