Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1732: Chương 1726

Chương 1726

“Ta sẽ giết ngươi. Nhất định sẽ giết, bằng mọi giá.”

“......”

Điều đầu tiên Sariel gặp phải sau khi xuống khỏi sân khấu là lời cáo thị lấy mạng từ Mercedes. Mercedes khác hẳn với Irene. Cô không cân nhắc vị trí của Sariel hay tình bạn của mình với Sariel chút nào hết. Cô chỉ ghét thái độ của Sariel đối với Grid.

Là vì Mercedes yêu Grid hơn Irene chăng? Không, tình yêu của họ dành cho Grid là vô hạn. Khác biệt của họ tới từ vị trí của họ. Trách nhiệm mà Nữ hoàng Irene gánh vác lớn hơn rất nhiều so với trách nhiệm mà Mercedes phải gánh. Cô ấy phải cân nhắc nhiều thứ hơn.

“Thật sự... Ta thật sự xin lỗi...” Ánh mắt đầy ghê tởm và thù hận của Mercedes như một con dao găm đâm vào tim Sariel. Gò má bị Irene đánh một lúc trước lại nhói lên và đau lần nữa. Theo lẽ tự nhiên, nó không nên bị đau mới phải.

“Dừng lại nào.” Grid làm dịu bầu không khí. Anh xoa đầu Sariel - đang bị dằn vặt bởi cảm giác tội lỗi và đã cúi đầu xuống. Sau đó, anh vòng tay qua vai Mercedes và hôn lên má cô.

Rồi điều gì đó diệu kỳ đã diễn ra. Vẻ mặt lạnh băng của Mercedes đã tan chảy như chưa từng có. Đôi má cô ửng hồng, bờ môi xinh xắn thì mím lại, và cô chật vật để ghìm nụ cười của mình. Đó là một phản ứng nữ tính thuần khiết không phù hợp với hình ảnh kỵ sĩ mọi khi của cô.

Xung quanh làm ầm lên. Khán giả - những người bị choáng ngợp bởi cuộc đối đầu toàn diện giữa vị thần với Thiên sứ Sa ngã - tỉnh lại và trở nên tức giận. Đó là cơn giận của những người ghét việc Grid dính dáng đến nhiều phụ nữ.

Nỗi ghê tởm của họ thường bắt nguồn từ sự ghen tị chứ không phải ý thức về đạo đức. Nó là một thái độ đại diện cho xu hướng của thời đại. Một người đàn ông hay đàn bà đạt tới danh hiệu quý tộc trong Satisfy thường có nhiều vợ hoặc chồng. Giờ thì đối với mọi người, ‘tình yêu được chia sẻ với nhiều người’ chẳng còn gì lạ nữa. Nó ở trong lĩnh vực của sự hiểu biết. Ngay từ đầu, thậm chí là trong xã hội hiện đại, các quốc gia cho phép chế độ đa thê nhiều đến đáng ngạc nhiên đó thôi.

Bất luận thế nào, lý do người ta tức giận với Grid là vì Mercedes và Sariel quá tốt. Những phụ nữ sở hữu vẻ đẹp tinh tế cùng các khả năng vượt trội. Thậm chí còn có một sự quyến rũ từ những kẻ khác loài. Họ cảm thấy như mình sắp phát điên vì họ quá đố kỵ với Grid do anh đã độc chiếm các mỹ nữ...

“Sariel có phải phụ nữ đâu, nhỉ?” Lúc Grid đang đọc bầu không khí và hoang mang...

“Sariel, ngươi phải thật sự suy ngẫm đi.” Braham - phải gắng sức để sửa chữa các kết giới đang sụp đổ trong thời gian thực - đã tới gần và gầm gừ.

Tội lỗi ư? Tìm được ở đâu một người vô tội trên đời này chứ? Braham thực tình tức giận với Sariel - kẻ đã dám buộc tội Grid dựa theo những tiêu chuẩn của chính cô.

Sariel cũng đang ngẫm nghĩ về điều đó. Nó là một sai lầm cô mắc phải khi bị tà tâm nuốt chửng và đánh mất ý thức, nhưng cô vẫn ăn năn một cách ngoan ngoãn. Dám phê phán vị thần mà cô phục vụ...

Cô nghĩ nó là một tội lỗi mà mình đáng chết cả trăm lần.

“Thôi thôi.” Grid cuối cùng cũng quàng tay qua vai Sariel. “Không phải Sariel cố tình. Nó là sai lầm cô ấy mắc phải sau khi đánh mất lý trí trong lúc là một Thiên sứ Sa ngã. Vậy thì sao ông cứ phải đay nghiến nó nhỉ? Ông biết Sariel chịu đựng đau khổ hơn bất cứ ai mà, đúng không?”

“Meh, nhóc đang dỗ dành ta như một đứa trẻ cơ đấy.”

“Đừng có mỉa mai nào. Ngay cả khi ông cố tình làm gì đó chống lại tôi mà nó không phải là một sai lầm, thì hãy cứ để tôi cam đoan với ông là tôi sẽ không đổ lỗi cho ông.”

“Hả...? Cái chuyện nhảm nhí điên khùng gì đây?”

“Việc ông phản bội tôi nghĩa là tôi có vấn đề. Điều đó cũng có nghĩa là tôi tin tưởng ông nhiều đến vậy.”

“......”

Tôi thà nghi hoặc bản thân mình còn hơn là nghi ngờ ông.

Tuyên bố của Grid khiến các sứ giả suy nghĩ rất nhiều. Zik với Piaro lặng lẽ mỉm cười, Mercedes thì phải lấy tay che miệng đang há hốc vì xúc động, còn Sariel thì càng cảm thấy có tội và trung thành hơn.

Lòng trung thành—đó là một cảm giác xa lạ đối với Thiên sứ Công lý - kẻ đảm nhận tác vụ giám sát ngay cả các vị thần tạo ra mình.

“......”

Mir run rẩy. Anh ngẫm nghĩ về mối quan hệ giữa các vị thần với sứ giả mà mình đã chứng kiến tại Hoàn Quốc và nhận ra Grid khác thường như thế nào. Anh tin rằng việc trở thành sứ giả của Grid vừa là vận may vừa như thành tích vĩ đại nhất của anh kể từ khi ra đời.

“...Thứ chó đẻ này,” Braham chửi rủa với vẻ mặt bất mãn. Ông ấy không ưa cái tiền đề mà Grid đưa ra.

Phản ứng của Nefelina cũng tương tự. “B-Bọn ta! Không đời nào ta lại phản bội ngươi!”

“Đó chỉ là một giả định thôi. Việc gì phải lên giọng thế?”

“M-Mercedes! Ngươi... ngươi! Ngươi đã trở nên xấc xược hơn kể từ khi giao phối với Grid...!”

“Ặc!” Grid giật mình nghẹn thở và âm thanh phì nước vang lên khắp thành phố.

Huroi dù vội vã nhưng vẫn bình tĩnh giải quyết chuyện này. “Nefelina đang nói về hôn nhân của ngài thôi.”

“Ah... Vì cô nhóc là một con rồng, nên chuyện đó được thể hiện vậy...”

“Không phải thế! Giao phối l...! Ứm! Ứm!” Nefelina bị đẩy đi nơi khác. Faker và Kasim đã kéo cô nhóc vào những cái bóng.

Bầu không khí trở nên khó xử trong chốc lát, nhưng nó đã sớm khôi phục. Đấy là nhờ Vantner với Pon đánh lạc hướng mọi người bằng những trò nhảm nhí đặc trưng của họ.

Thần của các Chòm sao - bị bỏ lại trên sân khấu - cũng mở miệng, “Sariel... Ta không chỉ bỏ mặc ngài trong quá khứ, mà ta còn cố gắng chém và làm hại ngài của bây giờ. Ta xin lỗi từ tận đáy lòng mình.”

Dara tin rằng Sariel đã hoàn toàn biến chất và cố gắng giết cô. Đó là với một cái cớ vô lý là bảo vệ danh dự của cô. Trên thực tế, đó là để bảo vệ bản thân anh ta mà thôi.

“...Ta sẽ không nói là điều nó ổn. Tuy nhiên, ta không nghĩ mình sẽ trách ngài hay các vị thần trên trời lâu hơn nữa,” Sariel hướng ánh mắt về phía sân khấu và đáp lại.

Dara nghe có vẻ không hiểu. “Tại sao ngài lại không trách bọn ta?”

Đó là một câu hỏi thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Grid, các sứ giả, các thành viên Vượt hạng vũ trang, khán giả, và người xem đều lắng nghe Sariel.

“Ngài đang nói là muốn tha thứ cho bọn ta sao?”

“Không hề. Chỉ là niềm hạnh phúc hiện tại của ta quá quý giá để bám víu vào những ác cảm và hận thù nhỏ nhặt.”

“......”

Giây phút này, nỗi cay đắng sâu thẳm trong lòng Sariel đã được giải phóng. Nó được giải phóng bằng niềm hạnh phúc quý giá chứ không phải sự trả thù. ‘Tà tâm’ phát triển qua quá trình ám ảnh với sự trả thù và khiến cô phát cuồng đã bắt đầu tan đi không một dấu vết.

[Sứ giả ‘Sariel’ của bạn đã khắc phục lời nguyền Thiên sứ Sa ngã.]

[Sứ giả ‘Sariel’ của bạn sẽ không còn đối mặt với nguy cơ biến đổi thành một ác quỷ.]

“Cô tốt đẹp hơn tôi cả trăm lần.”

Lời khen ngợi của Grid khiến thần tính của Sariel trở nên rực rỡ hơn. Trong nụ cười bẽn lẽn của cô không có lấy một chút tối tăm nào, nên cô xinh đẹp và rạng ngời hơn bao giờ hết. Cảm giác như cô đã tái sinh thành một thiên sứ thực sự vậy. Những người cảm thấy sự thay đổi hoặc tăng trưởng của cô đã hò reo. Rồi bầu không khí dịu xuống—

“Ta xin lỗi vì bước ra mà không báo trước, nhưng... chúng ta nên kết thúc chuyện này đi chứ?”

Vị thần cuối cùng xuất hiện trên sân khấu sau khi Dara rời đi—đó là một vị thần dưới hình dạng một bà già có mái tóc bạc trắng. Eo của bà ấy cong hơn 90º và thăng bằng của cơ thể phải dựa vào một cây ba toong. Nó có cảm giác như một thói xấu. Một vị thần có thể duy trì tuổi xuân và sức khỏe thì không cần phải lấy hình dạng của một người già bệnh tật.

“Đừng hiểu lầm ta. Ngoại hình của ta không phải là lời chế nhạo về sự hữu hạn của nhân loại đâu.” Vị thần nghe thấy những lời thì thầm của con người và giải thích. Tên bà ấy là Velma.

“Ta là Thần của sự Hối hận... Ta đảm nhận vai trò bao bọc những gì mà con người quay lưng đi khỏi. Vẻ ngoài già nua này là một trong số đó.”

“Ngươi đang nói là mình già đi thay cho những con người không muốn già đi à? Cho dù là thế, phần đa con người cũng chẳng thể tránh khỏi lão hóa.” Braham phỉ báng. Sự hy sinh này là vô nghĩa. Tuy không nói thẳng ra, nhưng ông ấy coi Velma như một vị thần hoàn toàn vô dụng.

“Không phải là về việc già đi. Đó là về việc già đi cùng nhau.”

“......”

Braham ngậm miệng. Ông ấy nghe lời giải thích của Velma và lập tức nhận ra bà ấy là một vị thần tốt. Những người khác cũng cảm thấy vậy.

Vị thần gánh chịu và chia sẻ cùng nỗi đau giống như con người—Velma - Thần của sự Hối hận - về mặt cấu trúc là một vị thần tồn tại vì con người. Bà ấy không phải kẻ để người ta thù địch.

Zik dường như có biết bà ấy từ rất sớm.

“Ngài vẫn khỏe chứ ạ?” Zik lên sân khấu và lễ phép chào hỏi Velma. Cảm giác khá là khác so với khi ông ấy đối phó với Thần Trời hay Tiểu Tinh Vương. Nó giống cách ông ấy đối xử với Xi Vưu hơn. Có một thái độ tôn trọng vượt ra ngoài sự tôn trọng đơn thuần.

“Dựa trên việc ngài học võ thuật, có vẻ như lần này một loại võ thuật gia nào đó đã làm ngài động lòng.”

“Nó khiến ta đau lòng khi nhìn một kiếm sĩ độc cô cầu bại phải sống mà không thể chết.”

“Ngài muốn là đối thủ của ông ta sao? Cũng như khi ngài giúp ta học tập rất lâu về trước.”

“Ta... Ta không hề giúp cậu.”

Velma nhớ lại những ký ức của mình về ‘thế giới trước đó’. Bà ấy từng gặp một cậu bé con người đã học hết mọi kiến thức có thể dành cho mình và hối hận vì trở nên buồn chán. Bà ấy cho cậu bé biết rằng trên đời này vẫn còn những kiến thức mà cậu bé không biết. Bà ấy hy vọng rằng cậu bé sẽ có hy vọng chứ không phải hối hận.

Nó đã trở thành một lời nguyền lên cậu bé. Sau khi tìm kiếm kiến thức mới, cậu bé trở thành một chàng trai trẻ và cuối cùng đã học được các cổ tự từ Nữ thần Rebecca. Kết quả là, cậu bé trở thành một bán thần và sau cùng đã bị vu khống là một trong thất ác. Cuộc đời cậu bé tràn ngập khổ đau.

Khuôn mặt nhăn nheo của Velma dần tối sầm đi lúc bà ấy hồi tưởng.

Rồi Zik bảo bà ấy, “Cậu bé từng gặp ngài đã có thể chào hỏi ngài vào ngày hôm nay vì cậu bé ấy đã trải qua những ngày đó.”

“......”

“Dạo này tình trạng của ta rất tốt đấy, Velma.”

Ông ấy không nói rằng mình hạnh phúc. Đó là bởi ông ấy vẫn chưa cứu được những đồng sự của mình. Tuy vậy, rõ ràng là ông ấy đã gần đạt được hạnh phúc. Đây là lý do Zik không hối hận về những lựa chọn trong quá khứ của mình. Zik đề xuất, “Chúng ta sẽ thi đấu để lòng tốt của ngài có thể vươn tới người kiếm sĩ cô đơn ấy đi nhỉ?”

“...Cảm ơn cậu, Zik.”

Có một kiếm sĩ đã hối hận vì trở thành người mạnh nhất. Ông ấy là người đã không thể chết mà còn phải sống. Velma muốn để ông ấy biết rằng vẫn còn một chỗ đứng cho mình.

‘Muller.’

Grid và Zik đương nhiên nhận thấy danh tính của vị kiếm sĩ mà Velma nói tới. Họ cảm thấy rằng một cuộc gặp gỡ lớn đang đến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!