Chương 1725
Bản chất của thiên sứ là đặc vụ của một vị thần. Đối với con người, họ trông có vẻ cao quý và linh thiêng vô cùng, nhưng địa vị thực chất của họ lại không cao. Với các tổng lãnh thiên sứ cũng đúng như thế. Họ là những kẻ giỏi nhất trong các thiên sứ. Họ có thể có nhiều năng lực và quyền hạn hơn một vị thần thông thường, nhưng địa vị của họ thấp. Nói cách khác, khó mà thu hút sự chú ý của các vị thần chỉ vì một thiên sứ bị trừng phạt.
Thế nhưng, sự cố đày ải của Sariel đã được nhiều vị thần chứng kiến và bàn tán. Zeratul cùng các vị thần đi theo Zeratul đều nhận ra Sariel và nhắc đến cô đó thôi?
‘Mình đáng lẽ phải nhận ra ngay mới phải.’
Sariel đặc biệt giữa các tổng lãnh thiên sứ.
Grid quẹt máu khỏi má mình - bị cắt bởi những chiếc lông vũ - và cảm thấy tin chắc. Khi nhìn lại vào lúc này thì nó có vẻ tự nhiên rồi.
Tổng lãnh thiên sứ của Công lý—Sariel là kẻ bảo vệ luật trời. ‘Ác Nhãn’ của cô theo dõi các thiên sứ lẫn các vị thần và tiết lộ tội lỗi của họ. Biết đâu cô thậm chí còn có quyền năng để trừng phạt họ nữa. Sau cùng, cô hẳn đã bị lưu đày vì là một tồn tại bất tiện đối với các vị thần.
‘Một đao phủ.’
Một tổng lãnh thiên sứ với quyền năng giám sát và trừng trị các vị thần...
Sống lưng Grid ớn lạnh lúc anh định nghĩa Sariel. Anh luận ra bổ ngữ trước cái tên của cô và nhận ra cô bá đạo như thế nào. Đó chẳng phải một điều bất thường. Ngay cả khi nhìn vào địa ngục, vẫn có nhiều gã khổng lồ ẩn tàng bên cạnh Tam Ác Khởi nguyên. Hệt như Hắc Kỵ sĩ hay Asura.
‘Mình phải ngăn chuyện này lại.’
Grid siết chặt bàn tay rồi mở ra. Anh hít hơi và ngửi mùi của gió. Mùi máu xộc vào mũi anh trở nên mờ đi. Hầu hết những vết thương trên mặt cùng cánh tay bị đứt lìa của anh đã được tái tạo. Bất cứ thương tích nghiêm trọng nào cũng sẽ lành lặn theo thời gian thôi.
Đây là đặc quyền của tất cả người chơi. Tất nhiên, họ phải ‘chết’ để hồi phục. Nói chính xác thì, người chơi không thể làm gì trước những vết thương dạng nguyền rủa bắt buộc phải ‘reset’, nhưng các công kích của Zeratul không hề chứa nguyền rủa. Đặt mối hận thù của ông ta với Grid qua một bên, ông ta đã khiến Grid bị thương bằng võ thuật thuần túy như Võ Thần. Vấn đề là nó chết chóc đến mức không dễ dàng hồi phục.
‘Có chút không may, nhưng thế này chắc là đủ rồi.’
Grid kiểm tra tình trạng thể chất của mình và khảo sát tình hình trên mặt đất. Phạm vi trận chiến là quá lớn để ở lại trên mặt đất. Thanh kiếm do chiến binh chòm sao đồ sộ thả xuống đã bao phủ toàn bộ sân khấu, trong khi những chiếc lông vũ của Sariel xuyên qua các kết giới - đang vỡ tan - và làm những người bên ngoài sân khấu khiếp sợ.
Một nơi thật cao trên trời mà kết giới không vươn tới được.
Nói cách khác, hậu quả của trận chiến đã chạm đến chỗ Grid đang ở. Mỗi khi sóng không khí của chiến binh chòm sao va chạm với quỷ năng xanh biếc trên những chiếc lông vũ như lưỡi kiếm, các sóng xung kích lại vươn tới tận chỗ Grid đang lơ lửng. Sát thương khó mà lờ đi được ngay cả với Grid đã dần tích tụ. Nó ám chỉ việc những kết giới bao quanh sân khấu sẽ không trụ được lâu nữa.
Mọi người đang gặp nguy hiểm như thế này.
“......!”
Grid đang cố gắng rút ngắn khoảng cách với Sariel bằng Thuấn bộ, chỉ để dừng lại vì ngạc nhiên. Đó là vì trên sân khấu, ánh mắt của Sariel chợt hướng về phía anh lúc cô ấy dùng 6 cặp cánh để chặn kiếm của chiến binh chòm sao. Đôi mắt xám xịt u ám chiếu ra bộ dạng mờ ảo của Grid như một tấm gương đồng.
[Tham lam, bạo lực, giết người, và phản bội... ngài cũng đã phạm nhiều tội lỗi.]
Suy nghĩ của Sariel thâm nhập vào tâm trí Grid. Có thể cảm thấy một nỗi buồn nhẹ cùng một sự tức giận không hề nhỏ.
Grid ngẫm lại quá khứ của mình.
Tham lam—anh tham lam quá nhiều. Vật chất, con người, và tình yêu.
Bạo lực—anh thường dùng đến bạo lực phi lý nhân danh trả thù.
Giết người—vì tiền, vì quyền lực, vì sự tăng trưởng, vì người dân, vì quốc gia... anh đã giết quá nhiều người vì đủ loại lý do.
Phản bội—anh đã lật đổ Vương quốc Bất diệt.
“...Đúng vậy.”
Được biết rằng 7 vị thần thì mỗi vị chỉ phạm một loại tội. So sánh với họ, anh sẽ là một tội đồ lớn hơn. Trên thực tế, anh đã biết điều ấy ngay từ đầu. Sở dĩ anh dễ dàng trở nên thân thiện với Hexetia là nhận ra rằng anh không có quyền chỉ trích Hexetia.
“Nhưng.”
Grid nhìn xuống người dân. Mọi người từ đủ các tầng lớp xã hội đã tạo nên đám đông khổng lồ. Nhiều người trong số họ phụ thuộc vào anh.
“Cô không thể trừng phạt ta.”
Anh biết điều đó thật ích kỷ. Anh cũng biết rằng bất cứ điều gì anh nói cũng chỉ là ngụy biện. Nhưng mà, Grid không ở vị trí mà anh có thể bị quá khứ của mình chôn vùi. Tương lai mà anh phải gánh trách nhiệm là quá lớn để từ bỏ chỉ vì những tội lỗi mà anh đã gây ra trong quá khứ.
[Tội lỗi của ta đặc biệt. Có một câu chuyện và nguyên nhân chứ gì?]
Những giọt lệ máu của Sariel ngày càng đặc hơn.
[Ngài cũng giống như các vị thần của thiên đường thôi.]
Trừng phạt kẻ khác—cô không làm vậy vì cô thích. Đó là nghĩa vụ cô phải gánh lấy từ khi sinh ra, nên cô hoàn thành nó ngay cả khi có những lúc nó buồn bã. Thậm chí còn hơn thế nếu đối tượng mà cô trừng phạt là vị thần mà cô phục vụ.
Sariel mở rộng các cặp cánh đã gập của mình và những chiếc lông vũ như lưỡi dao hình thành một cơn bão. Nó khiến Grid không thể xác định hình bóng của cô một cách chính xác. Tức là khó mà dùng Thuấn bộ để lọt vào cơn bão. Đây chả phải là vấn đề.
“Di chuyển Tự do.”
Anh chỉ việc né tránh và lọt vào thôi. Vô số tia lửa bay xung quanh cơ thể Grid lúc anh tiến vào cơn bão. Chúng là tia lửa được sản sinh khi những chiếc lông vũ như lưỡi dao va chạm với Sức mạnh của Berith.
Biến đổi Tự động—nó là một kỹ năng nội tại chặn toàn bộ các đầu đạn đang bay vào anh trong 1 phút, bảo vệ cho Grid. Tuy nhiên, có những hạn chế với Di chuyển Tự do và Biến đổi Tự động. Một đòn tấn công tầm xa bao phủ tất cả các khu vực. Nó chặn đường lui của Di chuyển Tự do và vẫn giữ một năng lực quá mạnh để Biến đổi Tự động xử lý nổi.
Ngay sau đó, thanh kiếm mà chiến binh chòm sao cầm đã bổ vào Sariel với Grid cùng một lúc. Những dấu hiệu của kết giới bị phá vỡ trong từng giây đã được giác quan của Grid thu lại. May mắn thay, nó đang được khôi phục ngay lập tức. Đó là nhờ sự hợp lực của những sứ giả cùng các thành viên Vượt hạng vũ trang.
“Sariel!”
Các sứ giả cùng thành viên Vượt hạng vũ trang hô to tên của Sariel.
Xin hãy tỉnh lại đi. Đừng tạo thêm tiếc nuối nữa.
Chỉ là dường như nó không chạm tới được. Sariel chỉ tập trung vào Grid với Dara.
[Đau đớn là thứ mà những kẻ phạm tội phải gánh chịu. Không phải ta.]
Buồn bã trở thành phẫn uất.
[Ta sẽ giết các ngài, lấy năng lực đó, và lên thiên đường. Ta sẽ mang tới công lý mà ở đó chưa đạt được và sửa chữa trật tự vô tổ chức, chỉnh đốn nó.]
Sự tức giận đó chuyển thành khoái cảm.
Một Thiên sứ Sa ngã—sau khi bị các vị thần đầy ải và cưỡng chế ban cho một tính khí ‘tà ác’, cô ấy đã hoàn toàn mất đi tính cách ban đầu của mình. Vòng thánh tối màu thay đổi quỹ đạo của nó để nhắm về hướng của Dara và bắn đi một chùm tia xanh biếc.
Dara giơ lên một tấm khiên để ngăn chặn điều này và chiến binh chòm sao cũng giơ lên một tấm khiên, giải phóng Grid khỏi áp lực.
“Sariel! Bình tĩnh và tỉnh táo lại đi!” Grid hét lên lúc anh dùng Lật ngược Thế gian và ghim Sariel xuống đất.
Đương nhiên là anh không dùng Chiều tà. Đó là vì mục đích của anh không phải làm hại Sariel, mà là ngăn cản cô ấy. Xui thay, lý trí của Sariel không trở lại. Thứ năng lượng xung quanh cô vẫn là quỷ năng xanh biếc.
“Tổ sư! Bình tĩnh đi nào!” Grid sử dụng Phi Quyền Hỗn hợp và bắt đầu vả vào mặt Sariel.
“Ah...” Tiếng thở dài vang lên khắp nơi.
Sariel có lẽ đã mất lý trí trong một thời gian, nhưng cô vẫn là một sứ giả. Đánh cô như một con chó thì có hơi... thuyết phục bằng lời trước thì mới đúng chứ nhỉ...? Người ta thấy tiếc, nhưng Grid chả có thời gian đâu cho cái cảm nghĩ này.
‘Cô ấy đang trở nên nhanh hơn.’
Sariel đã thoát khỏi sự níu giữ của Grid và đang gia tốc. Điều quan trọng là cô ấy càng nhanh thì dòng chảy của thế giới càng chậm hơn. Cảnh giới của Bậc chí tôn sắp hình thành rồi. Một Thiên sứ của Công lý - vốn đã hùng mạnh - bị trục xuất, và cô đã hoàn toàn tiêu hóa năng lực mà mình gây dựng trong trạng thái sa ngã. Giờ cô bắt đầu xuyên vào cảnh giới của một Bậc chí tôn.
“Sariel! Ngài thực sự đã biến chất hoàn toàn rồi sao?” Dara than thở. Thanh kiếm anh ta dùng đã được chiến binh chòm sao bắt chước. Anh ta là một đối thủ rất khôn lanh. Không chỉ bản thân Dara mạnh mẽ, mà quyền năng của các chòm sao cũng quá áp đảo nữa. Cần phải ý thức về đòn tấn công được Dara sử dụng trong tầm nhìn đầy đủ trong khi lo ngại về mối liên kết với các chòm sao từ không gian.
“Thiên sứ Sa ngã... không, Tổng lãnh thiên sứ của Công lý, Sariel. Vì danh dự của ngài, ta thà giết ngài còn hơn.”
Dara vứt kiếm và khiên của mình đi. Anh ta lôi ra một cây cung và kéo nó. Hình dạng của các chòm sao trên bầu trời phản ứng lại với thay đổi của Dara. Nó đổi thành bóng dáng một nữ thợ săn bóng bẩy đang kéo cung. Có cảm giác như một quả bom hạt nhân đang rơi xuống vậy. Mũi tên mà Dara trưng ra trước mặt mình không đe dọa lắm, nhưng mũi tên tạo thành từ những ngôi sao thì lại rơi xuống với động lực xuyên qua hành tinh.
Mặt Sariel đanh lại lúc cô bị Grid ghim xuống lần nữa và bị tát bằng Phi Quyền Hỗn hợp. Cô ý thức được một cơn khủng hoảng. Sariel đứng quay lưng về phía mũi tên - thứ đang tới gần trong chớp mắt.
Đột nhiên, Grid kéo cô vào vòng tay mình. Anh trừng mắt nhìn Dara như thể sắp giết Dara. “Ngươi là ai mà đòi bảo vệ cho danh dự của Sariel?”
“......!”
Mặt Dara trắng bệch ra. Sát khí của Grid mạnh đến mức anh ta cùng lúc cảm thấy choáng ngợp và bối rối. Thật phi lý khi gã đàn ông vẫn đang đánh Sariel đến chết bây giờ lại đang ôm Sariel trong vòng tay và nói những điều như thế. Khung cảnh sân khấu biến mất và Hẻm núi Thép mở ra.
Hàng chục bộ Valhallas bao bọc quanh cơ thể Sariel và chặn mũi tên làm từ những ngôi sao. Ý chí của Grid đang bảo vệ cô ấy.
Đây là lý do ư? Grid không hề được bảo vệ. Có lẽ trí giới của Grid coi Sariel là một đồng minh, nên nó không nhận ra rằng cô ‘đang tấn công’ Grid. Bàn tay của Sariel len lỏi qua đường may giữa áo giáp với xương bả vai và xuyên qua nách Grid.
[Ah... Ahhh... Không...]
Tiếng rên rỉ phát ra từ Sariel chứ không phải Grid. Những giọt lệ máu chảy dài xuống gương mặt cô và cô đã trên bờ vực khóc nức nở. Ngay cả khi cô đã hoàn toàn mất đi giác quan, cô vẫn hối hận vì làm hại Grid. Cô trông rất lúng túng và đau khổ.
“Bình... tĩnh... hụa...”
Grid ho ra máu đỏ sẫm trong khi dùng đôi bàn tay run rẩy ôm lấy má của Sariel. Bàn tay Grid thì lớn còn gương mặt Sariel thì nhỏ đến mức nó bị bao phủ hoàn toàn. Hoàn cảnh và phong thái gợi nhớ đến khung hình từ một bộ truyện tranh lãng mạn bi ai, khiến khán giả nữ phải khóc lóc.
Click, click, click...
Rồi có âm thanh của ai đó đang lên sân khấu. Trận đấu này đã trở nên vô nghĩa từ lúc Sariel với Dara dùng năng lực của họ. Nói cách khác, nó chả phải vấn đề gì lớn nếu ai đó ngoài Grid xen vào.
Tuy nhiên, nó lại là một câu chuyện khác nếu người đó là Irene.
Hoàng hậu của Đế chế Vượt hạng vũ trang—cô là vợ của Vượt hạng vũ trang Thần Grid và cô đặc biệt. Không có cách nào để cô được an toàn nếu xen vào cuộc chiến giữa các vị thần.
“Xuống đi mà!”
“Nguy hiểm lắm!”
Những lời kêu khẩn thiết của mọi người càng làm lộ rõ sự nổi tiếng của Irene. Những người đang la lên vì sự an toàn của cô trông gần như gào thét. Dường như nhiều người sẽ nhảy lên sân khấu ngay lập tức. Giữa bối cảnh hỗn loạn—
“Sariel.”
Irene tới gần bên Grid và Sariel một cách kiên định. Mọi người khiếp sợ. Họ đương nhiên tưởng tượng ra cảnh Sariel - đã mất đi lý trí - làm hại Irene. Ấy vậy mà bất ngờ thay—
[Irene...]
Sariel nhận ra Irene và không tỏ ra thù địch. Thay vào đó, cô lễ phép như mọi khi. Cô cũng cố gắng mỉm cười.
[Ngài... không có tội...]
Cô đã tiết lộ ngay cả tội lỗi của các vị thần một cách chi tiết, nhưng giờ cô lại không tiết lộ những tội lỗi của Irene. Đó là lần đầu Sariel thấy một sự sống trong sạch đến vậy và cô ngưỡng mộ điều ấy. Nó là một cú sốc đến nỗi lý trí của cô quay trở về ngay tức khắc.
Irene tiến một bước gần hơn với Sariel - đang cười yếu ớt như thể nhẹ nhõm và vui mừng. Mọi người tưởng tượng cảnh Irene ôm lấy Sariel. Đó thường là thời điểm thích hợp để một cảnh như vậy xuất hiện. Nhưng...
Irene bất thình lình vả vào mặt Sariel. Cú tát mạnh đến nỗi đầu Sariel hơi quay sang một bên. Âm thanh thì đủ lớn để người ta sững sờ. Giọng nói trong trẻo của Irene cất lên. “Nếu mọi tội lỗi đều cần phải đền đáp bằng cái chết, thì trên thế giới này còn bao nhiêu người sống sót đây?”
[......]
“Những tội lỗi mà Bệ Hạ phạm phải đã trở thành bàn đạp cho sự ra đời của đế chế và bề mặt hiện tại. Những tội lỗi không phải là bàn đạp thì đã được tha thứ sau khi suy ngẫm và phục vụ đầy đủ. Cô có thể lên án Bệ Hạ, nhưng cô không thể trừng phạt ngài ấy.”
[Ah... Ahhhh...]
Sariel cũng biết điều đó mà.
Grid giống với các vị thần trên trời ư? Ngài ấy khác hẳn. Tội lỗi mà các vị thần trên trời phạm phải hoàn toàn là để thỏa mãn ham muốn của riêng họ, trong khi tội lỗi của Grid hầu hết là vì lợi ích của người khác.
Về mặt đạo đức, nó không bao giờ là đúng cả, nhưng tùy thuộc vào quan điểm mà nó có thể hiểu được. Đây là lý do Grid có vô số người ‘quý mến’ hoặc ‘ghét’ anh và họ đã cùng tồn tại trong một thời gian dài. Bất luận thế nào, thảo luận chi tiết về điều này không có nghĩa lý gì cả. Tính cách của Grid đã thay đổi đều đặn trong những năm qua. Việc định mức Grid của hiện tại thông qua lịch sử quá khứ của anh thì có phần nào hơi khắc nghiệt. Điều mà Irene muốn ngay bây giờ là—
“Tỉnh lại đi, Sariel.”
Đó là để Sariel lấy lại lý trí.
“Ta không cần Thiên sứ Công lý Sariel, hay là Thiên sứ Sa ngã Sariel. Ta muốn cô bạn Sariel của ta, thưởng thức buổi trà với ta mỗi ngày.”
[...Irene...]
Các vết thương lòng của cô không dễ gì giải quyết được. Có lẽ chúng sẽ tồn tại những cục u mãi mãi. Irene không dám nghĩ rằng mình sẽ giải tỏa được mối hận thù của Sariel. Cô chỉ muốn họ cùng nhau tiến tới tương lai.
“Thay vì suy ngẫm về những vết thương của ngày hôm qua, hãy nghĩ về tách trà mà cô sẽ uống vào ngày mai nhé?”
Khoảnh khắc này, quỷ năng xanh biếc đang bao trùm cơ thể Sariel đã phân tán như sương mù. Thần tính rực rỡ cùng mái tóc vàng óng tuyệt đẹp của cô đã trở lại và nước mắt cô rơi ra đã trở nên trong suốt.
“Ta xin lỗi... Ta xin lỗi... Ta đã dám phạm phải một trọng tội...” Sariel lấy lại lý trí và lập tức quỳ xuống trước Grid. Cô ấy dám chĩa những tiêu chuẩn của mình vào vị thần mà cô phục vụ. Cô ấy dám làm tổn thương vị thần mà mình phục vụ...
Một cảm giác tội lỗi đè nặng lên cô. Một vết thương mới đã khắc sâu vào tâm can Sariel - thứ đã trở nên tả tơi. Vết thương này—
“Các thiên sứ có thể mắc sai lầm trong cuộc đời của họ mà. Sao mà nó là một tội lỗi được?”
Grid an ủi.
“Ta mừng là cô đã trở lại, Sariel.”
“......”
Nụ cười của Grid tươi sáng như mặt trời và khiến Sariel định thần lại.