Chương 1730
“Nó cực kỳ đồ sộ. Nằm ngoài sức tưởng tượng của ta.”
Quảng trường trung tâm của Reinhardt là một địa điểm nổi tiếng được sử dụng chủ yếu cho các sự kiện quốc gia và cho các bài phát biểu của hoàng đế. Về lý thuyết, nó là một không gian có sức chứa hàng triệu người. Kích thước của ‘sân khấu’ lấp đầy một quảng trường như thế đương nhiên là rất lớn. Đến mức có thể xây dựng cả một thành phố trên sân khấu.
“Ta không thể tin là một sân khấu như thế này lại được xây dựng trong thời gian ngắn như vậy và không có bất kỳ sai sót nào trong quá trình đo đạc. Một huyền thoại quả đúng là một huyền thoại nhỉ...?”
Anh em cự nhân tộc, Radwolf và Fronzaltz—họ là những người còn sống sót của cự nhân tộc khôn ngoan và nổi tiếng là các thành viên của Tòa tháp Thông thái. Lúc này họ không thể giấu nổi sự ngưỡng mộ của mình. Đó là bằng chứng cho thấy giá trị của sân khấu - được làm bằng cách xếp chồng những viên đá trắng tinh khiết - là rất to lớn.
Ke ong cúi đầu. “Điều này khả thi là nhờ nguồn tài nguyên phong phú của đế chế. Trên hết là sự giúp đỡ tuyệt vời của những pháp sư lẫn các nghệ nhân.”
Thông thường, tộc người lùn được gọi là những người lùn kiêu ngạo. Cái mũi của Ke ong đã hếch lên trời cao kể từ khi ông ấy trở thành một huyền thoại. Tuy nhiên, ông ấy tỏ ra khiêm tốn trước anh em cự nhân, Radwolf và Fronzaltz. Người lùn là chủng loài biết rõ hơn ai hết giá trị của công nghệ mà cự nhân tộc cổ đại đã diệt vong để lại. Ông ấy dành sự tôn trọng cho họ.
Cũng đúng là ông ấy đã nhận sự trợ giúp đắc lực từ mọi người. Những thợ xây đá đã tạc đá theo yêu cầu của Ke ong, các pháp sư cường hóa đá, những kiến trúc sư lắp ráp những viên đá thành phẩm theo thiết kế của Ke ong, vân vân—Ke ong sẽ chẳng hoàn thành được sân khấu trong thời gian ngắn đến vậy nếu không có vô số nhân tài của Đế chế Vượt hạng vũ trang giúp đỡ.
“Hờ, thứ này... nó là một phép màu do khát vọng của những nghệ nhân tạo ra sao?”
“Hoặc có lẽ đó là khả năng của Thần Piaro và Garion.”
Những lời nói thán phục của anh em cự nhân - Radwolf và Fronzaltz - cứ lặp đi lặp lại. Đó là vì họ cảm thấy những khoáng mạch nhân tạo xung quanh sân khấu khổng lồ.
“Không sai khi bảo đây là một vùng đất thuần khiết.”
“Cái đấy thì chắc chắn rồi. Anh có thể thấy tại sao Grid lại mê mẩn cái sân khấu này đến vậy.”
Anh em cự nhân tộc - Radwolf và Fronzaltz - đã sử dụng tên thật của Grid. Họ không gọi anh là thần hay hoàng đế. Đó là vì anh là độc nhất. Cái tên Grid có một giá trị vượt qua tất cả các danh hiệu.
“Để xây dựng pháo đài di động thì không có giá đỡ nào tốt hơn thế này.”
Một cơ sở không chỉ là một con tàu chiến—sân khấu này sẽ tái sinh thành một thành lũy do Tham lam điều khiển. Nó có thể chứa hàng trăm ngàn nhân sự, và vận hành hàng vạn cửa súng lẫn vũ khí.
“Câu hỏi duy nhất là liệu Tham lam có thực sự đủ sức di chuyển một khối lượng lớn như vậy không...”
Thiết kế của con tàu bay mà Radwolf liên tục gửi cho Grid có giới hạn về khối lượng. Ông ấy cân nhắc các giới hạn của Tham lam.
Radwolf nhớ lại những điểm mạnh của Tham lam. Nó di chuyển theo suy xét của riêng nó hoặc theo lệnh của Grid, và nó có thể nhân lên. Nó cũng có độ bền vô hạn nữa. Có thế thôi. Nó nhất định là tuyệt vời, nhưng ông ấy không nghĩ nó có tiềm năng di chuyển cả một thành phố.
‘Kể cả nếu có thể thì nó chắc chắn sẽ chậm.’
Ông ấy hồi tưởng những trận chiến của Grid trong quá khứ và thấy rằng tốc độ của Tham lam thậm chí còn chưa đạt đến mức của một thượng nhân. Nó chưa bao giờ thể hiện một uy lực bá đạo như là nhấc bổng một ngọn núi.
‘Grid đang nghĩ tới việc dựa vào động cơ mana chăng?’
Nếu là vậy thì đó là một xét đoán sai lầm. Để di chuyển khối lượng này ở tốc độ đáp ứng giá trị tiêu chuẩn, cần phải lắp đặt ít nhất 100.000 động cơ được sử dụng trong các cỗ máy phép thuật. Ngay cả cái đấy cũng là giả định khi nó được Tham lam hỗ trợ cho. Xây dựng 100.000 động cơ chả phải là vấn đề. Chuyện này có thể được giải quyết bằng thời gian và tài nguyên. Câu hỏi là liệu mana có thể cung ứng đều đặn cho các động cơ hay không thôi.
‘Cần ít nhất 50.000 pháp sư làm việc quá sức 24 giờ một ngày để duy trì công suất của các động cơ...’
Tới cả điều đó cũng sẽ khả thi khi xem xét nhân sự của Đế chế Vượt hạng vũ trang, dưới tiền đề là không tôn trọng quyền con người và đối xử với họ như nô lệ.
“Ưm?”
Mặt Radwolf có biểu cảm run run khi đôi mắt ông ấy chợt cố định vào một nơi. Thứ thu hút sự chú ý của ông ấy là một bức tượng của Grid tại lối vào của Đền thờ Vượt hạng vũ trang. Sau bức tượng thần khổng lồ cao 20 mét là một bản mô phỏng của Bàn tay Thần, tượng trưng cho Grid. Nó được làm bằng kim loại màu vàng-đen.
“...Thứ đó thực sự là Tham lam à?”
“Đúng vậy ạ. Tham lam đang được sử dụng để tái tạo 10 Bàn tay Thần cho mỗi bức tượng của Bệ Hạ.”
“Nhất định là có đủ số lượng...”
Chỉ riêng ở Reinhardt là đã có 21 bức tượng của Grid. 8 cổng bên ngoài thì mỗi cổng có 2 bức tượng, 3 Đền thờ Vượt hạng vũ trang mỗi nơi có 1 bức tượng, và lối vào cung điện có 2 bức tượng. Điều này tức là số Bàn tay Thần bị lãng phí làm đồ trang trí đơn giản thôi đã là 210. Đó là một sự xa xỉ nhờ vào năng lực tăng sinh từ Cuồng Long Thiết.
Đúng, một sự xa xỉ—Radwolf coi những Bàn tay Thần đang lơ lửng xung quanh các bức tượng của Grid chỉ như vật trang trí đơn thuần. Bản chất của Tham lam là phán đoán và tự mình di chuyển, nhưng khó mà tưởng tượng là nó có thể hoạt động ngoài tầm mắt của Grid. Tuy nhiên, thực tế lại khác. Các Bàn tay Thần đang lơ lửng xung quanh mỗi bức tượng của Grid đều có đầy đủ chức năng. Chúng theo dõi chặt chẽ các sự kiện đang xảy ra và phản ứng trong thời gian thực.
Nó vừa được chứng minh xong. Khoảnh khắc một cô gái đang chạy với giỏ hoa và sắp ngã, một Bàn tay Thần đã bay tới và đỡ lấy cô ấy.
“...Cái thứ điên rồ này.”
“Đó là tốc độ của một thượng nhân. Nếu sức mạnh được bổ sung vào tốc độ đó, nó sẽ cho thấy năng lực để chống đỡ thế giới.”
Radwolf ngạc nhiên đến mức thốt ra những tiếng chửi bới, trong khi Fronzaltz đánh giá nó với một nụ cười nhạt. Không như em trai mình - chỉ tập trung vào nghiên cứu và gần như là một học giả, Ghế số 2 - Fronzaltz - đóng vai trò thư ký của Hayate và chịu trách nhiệm vận hành tòa tháp. Với mọi thứ, phản ứng của ông ấy đều là thận trọng.
“Nếu hàng vạn thứ này tập hợp lại, nó sẽ đủ để cung cấp năng lượng cho một thành phố. Nhỉ?”
“Theo lý thuyết thì đúng ạ. Đấy là chỉ khi nó nhận được sự trợ giúp về cấu trúc, nhưng...” Ke trả lời trong khi nhìn Radwolf.
Cấu trúc—ông ấy dám gợi ý rằng tàu bay nên được thiết kế để uy lực của Tham lam có thể được tối đa hóa và sử dụng hiệu quả. Phải khôn khéo là lẽ đương nhiên rồi.
“Hmm...” Radwolf không bực mình bởi những lời nói đó. Ấy là vì ý kiến của một huyền thoại xứng đáng được tôn trọng. Ông ấy suy nghĩ một lúc trước khi mở miệng, “Ke này, kể từ hôm nay đừng có nghĩ tới việc ngủ ngon.”
“...Rõ!” Ke ong đáp lại hùng hồn. Ông ấy hét lên với cảm xúc của tuổi trẻ, khi mà những ký ức đó giờ đã mờ phai. Tinh thần của Ke mạnh mẽ đến mức nó làm lu mờ tuổi tác - thứ khiến mọi người gọi ông ấy là ‘ong'.
Rồi ông ấy hối hận trong muộn màng. Ông ấy nhớ ra là mình vẫn đang làm việc không ngủ trong 4 ngày qua. Nếu ông ấy không thể ngủ kể từ bây giờ... điều đó có thể nguy hiểm với độ tuổi của ông ấy. Tất nhiên, đây chỉ là một lo lắng thoảng qua.
‘...Mình có gục xuống thì cũng không sao.’
Cộng tác với các cự nhân khôn ngoan—nó sẽ là một cơ hội học tập rất lớn. Làm sao mà ông ấy bỏ lỡ nó được?
***
“Nó là một kẽ hở không gian. Ngoài Vực thẳm ra thì vẫn còn nhiều nơi như thế.”
“Có vô số luôn cơ đấy.”
Braham đã xác định thành công vị trí của Muller dựa trên phân tích của Chồn hôi và lời khai từ Thần của sự Hối hận. Quyền năng của Vị thần Phép thuật và Thông thái dường như đã được thể hiện.
“Nhóc đã từng tới một nơi trong số đó trước đây rồi.”
“Ah...” Anh đã từng có trải nghiệm rơi vào một không gian tăm tối chưa ai biết đến. Grid nhíu mày lúc nhớ lại cảm giác cực kỳ khó chịu mà anh cảm thấy lúc đó.
Braham hỏi, “Nhóc sẽ tự mình đi chứ?”
Muller—Ông ấy là Thánh Kiếm mạnh nhất mọi thời đại và đã đạt được cảnh giới thượng tính hàng trăm năm trước. Ông ấy cũng là nhân vật thu hút sự chú ý của Võ Thần Xi Vưu. Sơn Vương vùng Grenier, Giáo hoàng Chreshler, và Đại Pháp sư Braham đã nhiều lần làm chứng cho sự vĩ đại của ông ấy. Grid đương nhiên cũng có hứng thú với Muller. Anh thật sự muốn đi gặp Muller.
“Không.” Tuy vậy, hỏi rằng liệu anh có tự mình đi làm cái việc khó khăn đó hay không thì lại chẳng đúng lắm.
“Ta hiểu rồi.”
Từ chối không chút do dự—Braham có vẻ như đã đoán trước điều đó. Dù có vĩ đại đến mức nào thì Muller đương nhiên vẫn xếp dưới Grid hiện tại. Thứ bậc là không phù hợp để Grid đích thân tới thăm ông ấy, Chưa kể, tại Reinhardt có một người riêng biệt phù hợp để gặp Muller.
“Vậy thì để bạn của nhóc đi đi.”
***
Khi nghĩ tới Kraugel, nhiều người liên tưởng đến cây thông hoặc cây tre. Dù trải qua bao nhiêu giông bão, anh vẫn luôn tươi xanh và thẳng thớm. Anh là một người có xu hướng khác hẳn với Grid - người cứ liên tục thay đổi mọi lúc như một cơn bão. Biết đâu đấy là lý do tại sao anh càng hợp cạ với Grid hơn.
Braham cũng quý Kraugel. Trên hết, Kraugel là bạn của Grid. Braham từ lâu đã biết rằng Kraugel là một trong số ít người mà Grid dựa vào.
“Tìm thấy tung tích của Muller rồi.”
Thời gian của Kraugel không bao giờ bị lãng phí. Anh rèn luyện bản thân không ngừng bằng cách vung kiếm hoặc kiểm soát hơi thở của mình. Giây phút này cũng vậy. Lúc những con người đã lấy lại sức sống mới đang di chuyển nhộn nhịp quanh thành phố, anh định cư ở một nơi yên tĩnh và rèn luyện bản thân bằng đủ mọi cách. Những động tác của Kraugel thật điệu nghệ lúc anh né tránh những làn sóng được tạo ra từ sự va đụng của việc cùng lúc vận hành Ý chí Vô dạng và kiếm năng.
“Hàng trăm năm không hoạt động cũng là vô nghĩa trước mặt ông.”
“Gợi ý từ Thần của sự Hối hận là quá tuyệt vời. Nếu chỉ có một mình thì ta hẳn đã mất rất nhiều thời gian để tìm thấy ông ta.”
Làm sao mà ông ấy có thể tìm được một người mắc kẹt trong kẽ hở không gian...
Lời thú nhận thẳng thắn của Braham có hơi xa lạ đối với Kraugel.
“Grid muốn nhóc đi gặp Muller.”
“Ý ông là tôi...?”
Điều cần thiết lúc này là động viên Muller. Tự cho mình là kẻ mạnh nhất đúng là kiêu ngạo.
Tôi mạnh hơn ông và tôi tồn tại như thế này này...
Để khiến Muller lấy lại động lực sống, cần phải dùng vũ lực để trấn áp Muller. Kraugel biết vậy, nên anh bối rối.
“Nhóc đã hạ gục một vị thần. Thế mà vẫn nghĩ mình kém hơn Muller à?”
“Tôi có thể hạ một vị thần là nhờ Chiều tà của Grid thôi.”
“...Meh, cứ bỏ cuộc nếu nhóc không tự tin.” Braham không thuyết phục người này. Nếu sau những lời ấy mà Kraugel còn không thích điều đó thì tốt hơn hết là không gửi cậu ta đi.
Kraugel lập tức trả lời, “Tôi có bảo là mình không tự tin đâu.”
Kraugel đã chọn một con đường khó khăn. Anh không hề dựa dẫm vào lớp nghề Thánh Kiếm, và học các kỹ thuật đa dạng hơn, xây dựng kiếm thuật của riêng mình dựa trên chúng. Trong số những kiếm thuật này, chỉ vài cái được phân loại là một ‘kỹ năng’ do Kraugel tiêu thụ ‘Sáng tạo Kiếm thuật’, nhưng phần còn lại của những gì anh học được không phải là vô ích. Tất cả các kỹ thuật không được phân loại là kỹ năng đều là những nền tảng vững chắc hỗ trợ cho Kraugel. Đó là cơ sở để Kraugel kiểm soát đủ các loại rủi ro.
Ngoài ra, Kraugel đã kiếm được các bí kỹ của Muller. Anh không nghĩ là mình dở ẹc so với Muller - người đã mất đi động lực và hẳn đã ngừng tiến bộ so với quá khứ.
“Không có gì đảm bảo tôi sẽ giành chiến thắng áp đảo, nhưng tôi tự tin là ít nhất mình cũng có thể kích thích ông ấy.”
Grid đã vượt xa Pagma từ lâu. Yura cũng bắt đầu nghe thấy những sự ước lượng rằng cô đã vượt qua Alex.
“Để tôi đi đi.”
Vượt mặt thế hệ trước là một bổn phận tự nhiên đối với con người đương thời, và đối với Kraugel, bây giờ chính là lúc thích hợp.