Chương 1738
[Cơn giận của tà thần đánh mất cái tên của mình đã đàn áp bạn. Toàn bộ các chỉ số đã giảm mạnh.]
[Nỗi buồn của tà thần đánh mất cái tên của mình đã khiến bạn do dự. Bạn đã rơi vào các trạng thái bất thường ‘rối trí’ và ‘lúng túng’.]
[Sự điên dại của tà thần vứt bỏ cái tên của mình đang tấn công bạn. Toàn bộ tài nguyên, bao gồm cả máu và mana, sẽ không khôi phục.]
[Lời nguyền của tà thần chặn tầm nhìn của bạn và cấm sử dụng các kỹ năng lẫn phép thuật.]
“Có thể anh đã nhận thấy rồi, nhưng chúng ta cần phải phá vỡ những xiềng xích trói buộc anh. Nếu anh phá vỡ chúng và lật thẳng đứng các bức tượng bị ngược, năng lượng của các tà thần sẽ suy yếu.”
Thị giác của anh ta đã bị chặn. Mắc kẹt trong một thế giới không có gì ngoài bóng tối, Chồn hôi không thể nhận thức được tình hình tại hiện trường. Anh ta rơi vào tình thế chỉ có thể chờ đợi cái chết đang cận kề. Chẳng sao hết. Anh ta đã quan sát khu vực xung quanh nhiều nhất có thể khi lần đầu bước vào đây. Anh ta có thể đưa ra lời khuyên cho Grid - người mà, khác với anh ta - hẳn đã kháng cự các trạng thái bất thường.
“Tất nhiên, phá vỡ xiềng xích sẽ không dễ. Nếu anh không nghĩ vậy thì hãy nhớ tới bộ 3. Hình dạng của tượng, hoa văn khắc trên tượng, và đồ trang trí trên tượng... à đâu, tới cả rêu bám trên tường hay đá cuội trên mặt đất nữa. Dứt khoát phải tìm và phá hủy những gì tạo nên bộ 3 này. Nếu anh không tìm thấy 3 thứ này thì anh phải đảo ngược nó. Hãy làm cho nó đối xứng nhất có thể...”
Rồi anh ta nghe thấy một tiếng nổ chói tai và mặt đất bắt đầu lún xuống. Dường như các tà thần - hiển linh qua những bức tượng - và Grid đã bước vào trận chiến.
“Khự...” Nơi để anh ta đặt chân đã biến mất. Chồn hôi loạng choạng và bắt đầu rơi xuống lòng đất vô tận, nhưng anh ta đã vắt ra được những lời nói cuối cùng của mình.
“Đừng có bận tâm đến tôi!!”
Đó là một tiếng kêu gọi cho chiến thắng của Grid. Nó bao hàm mong muốn Grid tập trung vào trận chiến và không lãng phí cơ hội trong khi cứu anh ta. Đó là bởi chiến thắng của Grid có giá trị gấp hàng triệu lần so với mạng sống của anh ta.
‘Anh ta là người phải tới được thiên đường.’
Bây giờ, tất cả mọi người trên thế giới đều đã biết.
Cuộc chinh phạt Asgard—‘dấu chấm hết của các vị thần’ - thứ mà mới vài năm trước người ta còn miễn cưỡng đoán là sự kết thúc của Satisfy - thực chất lại có khả năng là khởi đầu, không phải kết thúc. Thậm chí còn có tới 99,9% cơ hội. Tại sao à? Các vị thần trên trời phải biến mất để người ta sử dụng Satisfy cho mục đích lẫn mong muốn của chính họ.
Đúng, chúng là lũ gây rối vô dụng. Chúng chỉ là một mối nguy hiểm đang rình rập trên trời. Cần phải có Grid để loại bỏ rủi ro đó. Grid phải tiếp tục trở nên ngày càng mạnh hơn. Chồn hôi không thể kìm chân anh lại dưới danh nghĩa một người đồng sự...
“Diễn gì mà bi thảm thế?”
“Ah...”
Một cú rơi thẳng đứng với đầu chúc xuống đất—Chồn hôi nghiến răng và thở dài lúc anh ta chuẩn bị cho chấn động sắp xảy đến. Rồi cánh tay rắn chắc của Grid đã đỡ lấy lưng anh ta.
“Tại sao lại lo cho người sẽ hồi sinh ngay cả sau khi chết chứ?” Chồn hôi đã thoát chết và lên tiếng có phần lo lắng. Anh ta không giận Grid. Anh ta giận chính mình vì đã tạo ra một tình huống ép buộc Grid.
“Nếu tôi có thể cứu ai đó thì tôi nên cứu họ. Tại sao tôi phải để ai đó chết trong khi họ không nên chết và khi tôi không phải một kẻ tâm thần nào?” Grid mở to mắt ra và lè lưỡi.
Chồn hôi nhìn thấy được điều đó. Thị lực của anh ta đột nhiên phục hồi.
“Ưh...?” Chồn hôi trông có vẻ khó hiểu lúc anh ta được Grid dẫn đi và đặt chân lên mặt đất. Bằng cách nào đó, các tà thần lẽ ra đang nổi cơn thịnh nộ đã im bặt.
Grid chỉ tay vào trần hang hở. “Xong cả rồi.”
“......!”
Chồn hôi ngẩng đầu lên và há hốc. Anh ta thấy rằng những bức tượng của các vị thần đang dựng thẳng đứng khi cách đó chưa lâu chúng còn lộn ngược. Xiềng xích trói buộc và làm vặn vẹo những bức tượng đã bị phá vỡ. Grid vung thanh Hạ Nguyệt Kiếm trong tay.
“Cắt dây xích cũng giống như nhai kẹo cao su ấy mà.”
Trên thực tế, anh đã do dự trong 0,001 giây. Các tà thần hiện ra từ những bức tượng đều trông mạnh như Fenrir. Tức là họ hoàn hảo để được sử dụng như một bao cát cho Chỉ định Kỹ năng. Tuy nhiên, anh có thể làm gì khi mà dường như đồng sự của anh sẽ chết ngay lập tức? Trò chơi Chỉ định Kỹ năng thì có thể chơi lúc nào cũng được miễn là còn Fenrir ở đó. Thế nên, vụ này có thể hoãn lại cho lần tới. Mạng sống của Chồn hôi là quá quý giá.
Grid muốn bảo vệ điểm kinh nghiệm quý giá của Chồn hôi vì anh ta phải chật vật để tăng trưởng do là một nghề không chuyên chiến đấu. Ngay từ đầu, Chồn hôi đã nên được bảo vệ. Anh cần kiến thức lẫn thông tin của Chồn hôi để vượt qua hiểm nguy một cách dễ dàng như đã làm trước đó. Đó là lý do họ đi cùng nhau.
“Tôi có thể thấy tại sao anh lại nổi tiếng đến vậy.”
“Nhìn cận mặt thì tôi khá đẹp zai, nhể?”
“Không phải thế... À đâu, ý tôi không phải là anh xấu...”
“Tôi ko hiểu lầm anh đâu. Jishuka đã bảo tôi thế này. Cô ấy càng nhìn tôi cặn kẽ thì tôi càng trông đẹp trai. Đấy là lý do cô ấy cứ muốn hôn tôi hay gì đó. Thậm chí còn có tin đồn Hollywood đang tràn ngập những kịch bản được viết với tôi là nhân vật chính, nên những lời đó là đúng.”
“......”
Chồn hôi nhìn Grid từ đằng xa và cười. Kể từ khi trở thành thần, Grid đã luôn thể hiện sự trưởng thành trước mọi người. Anh không để lại dù chỉ một dấu vết nào về tính cách xưa của mình và sống theo những gì mà công chúng mong muốn. Anh ta lại dám nghĩ là Grid thật đáng thương. Anh ta lo lắng rằng Grid sẽ bị đè nén bởi trách nhiệm nặng nề và ngày nào đó sẽ đánh mất bản thân.
Tuy nhiên, lúc này thì anh ta không thấy vậy. Grid vẫn là Grid. Anh chỉ trở thành một người biết lựa chọn thời gian và địa điểm thôi.
“Giờ anh bớt lo hơn chưa?”
“Rồi.”
“Thế thì quay trở lại thôi.”
Grid bay lên cùng Chồn hôi và mau chóng đứng trên vách đá lần nữa. Những bức tượng của các vị thần - đang ngủ yên bình trong không gian giữa những vách đá - dường như đang cảm ơn anh. Họ bỏ lại không gian phía sau lưng và di chuyển tới một mê cung mới.
“Biết đâu có những không gian khác như thế này trong mê cung mà các đội khác đang đối mặt. Xui xẻo thật, sẽ có nhiều người rơi rớt,” Chồn hôi nói với vẻ mặt u ám.
Trong khi đó, Grid lại hờ hững. Không như Chồn hôi - người gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội muộn màng, anh đã ở cùng các đồng sự của mình trong hơn 10 năm. Tất cả họ đều là đồng sự của anh, ngoại trừ Yura với Kraugel không tham dự vào chuyến thám hiểm này.
Jishuka, Faker, Regas, Tuyệt đỉnh Kiếm, Pon, Vantner, Toban, Laella, Zednos, Euphemina, Côcacôla, Ibellin, Chris, Zibal, vân vân—Grid mỉm cười lúc anh nhớ lại gương mặt của các đồng sự và nghĩ tới cái đầu hói đặc biệt sáng bóng của Vantner. Rồi anh tuyên bố, “Có thể sẽ có thương vong, nhưng sẽ không có ai bị rơi rớt đâu.”
Các tà thần—họ chỉ là tàn dư của những vị thần con người bị Hồn ma của Lăng tẩm Không Con cướp đoạt thần thoại về họ và đánh mất cái tên của mình. Nhưng dù thế nào, một vị thần vẫn là một vị thần.
“Tất cả mọi người chắc hẳn là rất mừng vì đây là cơ hội để có được thần tính. Họ sẽ chiến đấu với các đối thủ ngoan cường tới mức sợ hãi. Kể cả nếu họ chết, họ sẽ thử lại hết lần này tới lần khác cho mà xem.”
Đó là một niềm tin tuyệt đối. Grid không nghi ngờ các thành viên Vượt hạng vũ trang. Anh biết có những người nói là họ không giỏi khi so với anh, nhưng đấy chỉ là đánh giá khi so với anh thôi. Một người mạnh hơn anh cũng khó mà tồn tại được. Ngay cả những Bậc chí tôn cách biệt cùng tộc rồng cũng phải ngạc nhiên trước tốc độ tăng trưởng của anh. Làm sao mà các đồng sự của anh có thể đối phó được chứ?
Trong mắt Grid, tốc độ tăng trưởng của các đồng sự đã đủ nhanh rồi. Những năm tháng nỗ lực không mệt mỏi của họ để sánh bước cùng anh không hề bị coi nhẹ.
“Bất luận thế nào, đây là những gì tôi muốn nói.”
Grid tạm dừng một lát và nhìn thẳng vào mắt Chồn hôi.
“Đừng lo về bất kỳ ai khác và chỉ quan tâm đến bản thân anh thôi. Tôi sẽ lo liệu chuyện đó.”
“......”
Đó là một khí sắc như thể anh muốn một mình gánh vác mọi lo lắng của thế gian. Sau khi thấy Grid thản nhiên nói nhảm, Chồn hôi đã thề là sẽ có ích cho Grid hơn dù chỉ là một chút. Anh ta đang đi theo những dấu chân tương tự như các thành viên khác của Vượt hạng vũ trang. Grid càng đảm nhận nhiều trách nhiệm, càng có nhiều người cố gắng chia sẻ những trách nhiệm của anh.
Lòng tự trọng của công chúng—đây là sức mạnh lớn nhất của Grid và sánh ngang với quyền năng từ các vật phẩm của anh.
***
“Từ đâu nhảy ra cái thứ này vậy?”
“Cái này... trước hết, chúng ta cần tìm bức hình một loại quả bị sâu ăn. Nhét chìa khóa mà chúng ta vừa có được vào mắt trái của một con chim đậu trên cành cây có cái quả đó mọc ra...”
Một bức tranh khảm khổng lồ—một tác phẩm nghệ thuật khổng lồ lấp đầy bức tường - bao gồm những mảnh đá đa sắc, thủy tinh màu, gạch lát, và vỏ sò. Nó là một rào cản chặn đường phía trước. Nó hiện ra từ hư vô giữa mê cung và khiến mọi người lóa mắt với vẻ đẹp lộng lẫy của nó. Cũng không thể phá hủy nó bằng lực vật lý hay phép thuật được. Nó là một ‘thiết bị nhiệm vụ’ ngay cả Hạ Nguyệt Kiếm cũng không chém nổi.
‘Nếu đến đây một mình thì bị chặn ở chỗ này là cái chắc rồi.’
Bức tranh khảm quá lớn. Việc tìm kiếm bức hình sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu anh có thể thấy hết bằng một cái liếc mắt, nhưng mê cung quá hẹp và quanh co, khiến anh không thể có được một góc nhìn thích hợp. Chồn hôi lên tiếng lúc Grid duy trì trạng thái bay của mình và xem xét bức tranh, “Tôi chắc là các đội khác sẽ đối mặt với điều gì đó tương tự. Cơ mà khỏi lo. Các đồng sự của tôi sẽ có thể tháo gỡ vấn đề như này.”
Vài năm trước, toàn bộ đoàn thám hiểm của Chồn hôi đã gia nhập Vượt hạng vũ trang Hội. Các nhà thám hiểm vẫn đang làm việc với Chồn hôi trong một thời gian dài giờ đã được dàn quân theo từng đội.
“Đúng là đáng tin cậy.”
Họ càng làm việc cùng nhau thì càng tích lũy được nhiều sự tin tưởng. 2 người gạt bỏ nỗi lo sang một bên và tập trung quan sát bức tranh khảm. Chồn hôi tận dụng tối đa Con mắt của Nhà thám hiểm, trong khi Grid dựa vào chỉ số thấu hiểu cao. Họ đã tìm thấy bức hình cùng lúc.
Trên một cành cây với quả bị sâu ăn, 4 con chim với màu sắc khác biệt đang ngồi cạnh nhau. 2 con nhìn thẳng về phía trước và 2 con nghiêng đầu sang phải. Cả 4 con đều lộ mắt trái, nên chuyện này rất đáng lo.
“Tôi nên nhét chìa khóa vào mắt của con nào đây?”
“Ưm...” Chồn hôi xem xét cặn kẽ 4 con chim. Cả 4 con đều có rãnh trong mắt trái. Cứ như thể muốn dụ họ đút cái chìa khóa mà họ vừa có được.
‘Đỏ, xanh lá, xanh lam, vàng, đỏ tươi... 3 màu cơ bản... Mình không nghĩ đây là kết thúc đâu?’
Chồn hôi lục lọi kiến thức và thông tin của mình trong một lúc lâu trước khi sớm đưa ra kết luận. Anh ta hếch cằm lên hết cỡ và nhìn vào đỉnh của bức tranh khảm. Một bầu trời trải dài hàng chục mét trên đầu 4 con chim lọt vào trong tầm nhìn của anh ta. Một con chim màu trắng đang dang rộng cánh. Nó trùng với bầu trời trong xanh và mờ ảo đến mức khó tìm thấy được trừ khi nhìn kỹ.
“Là con chim kia. Mắt trái của con chim đó đó. Tuy nhiên, nó không phải một con chim đang đậu trên cành, mà là một con chim đang lơ lửng trên trời. Hình thức của rào cản này được cấu tạo để triệu hồi thứ gì đó từ một nơi khác.”
“Anh đang bảo nó là bẫy à?”
“Nó là một cái bẫy không thể tránh khỏi. Chúng ta phải kích hoạt cái bẫy để mở cửa và tiến về phía trước.”
Đây là lý do tại sao các cuộc thám hiểm cũng cần đến chiến lực. Trên đời có quá nhiều kiểu phiêu lưu và rất nhiều trong số chúng dính líu đến rủi ro như vừa rồi. Grid gật đầu và bay lên. Anh dễ dàng nhét chìa khóa vào mắt trái của con chim màu trắng mà nếu là Chồn hôi thì hẳn sẽ khó mà với tới bằng cách trèo lên.
Đồng thời, hình vẽ của bức tranh khảm bắt đầu thay đổi. Các viên gạch khảm tách ra, xếp chồng lên nhau, và kết nối nhiều lần. Nó biến cây cối thành mặt đất, mặt đất thành các tòa nhà, và bầu trời thì dời đi, biến thành một tác phẩm hoàn toàn mới.
“...Tòa Thánh ư?”
Hình vẽ trên bức tranh khảm ban đầu là một khu rừng, nhưng giờ nó chứa đựng một phong cảnh thân quen. Đó là một tòa nhà màu trắng cao chót vót ở phía cuối đường rừng. Một tòa nhà được trang trí bằng những biểu tượng của ánh sáng. Nó trông khá khác so với Tòa Thánh hiện đại, nhưng chỉ bằng một cái liếc nhìn, anh có thể nhìn ra rằng nó là Tòa Thánh của Giáo hội Rebecca.
“Có vẻ nó là Tòa Thánh của quá khứ...”
Cạch cạch, xing!
Lúc Grid và Chồn hôi quan sát, một số miếng gạch lát vẫn đang di chuyển. Nó liên tục tách ra và kết nối lại. Kết quả là, cổng chính của Tòa Thánh - vươn cao như lối vào cung điện - đã từ từ mở ra. Nó giống như đang xem một bộ phim hoạt hình vậy.
“Ưh...?” Đôi mắt của Grid với Chồn hôi mở to. Đó là bởi họ thấy một nhóm người bước ra khỏi cánh cổng rộng mở của Tòa Thánh. Có một người đàn ông và ba người phụ nữ. Người đàn ông trang bị Hộ giáp Thánh Quang còn ba người phụ nữ thì trang bị 3 tạo tác thần thánh của Giáo hội Rebecca. Nó là một bức tranh mô tả Giáo hoàng cùng các Ngọc nữ của Rebecca từ quá khứ.
Mỗi lần những lát gạch di chuyển, họ càng tới gần hơn và mau chóng tiến sát đến chỗ của Grid. Grid đã nhận thấy danh tính của họ.
“Chreshler...!”
Đó là một gương mặt anh chưa từng thấy, nhưng rất dễ suy ra. Đó là vì Sơn Vương đã thông báo cho anh rằng xác của Chreshler được chôn cất trong Lăng tẩm Không Con. Lúc bức hình về Chreshler cuối cùng cũng được phóng to bằng kích thước của một người...
Bức tranh khảm đã sập xuống.
Thượng nhân đã phong ấn Marie Rose—Giáo hoàng mạnh nhất lịch sử đã sải bước ra khỏi bức tranh. Kiếm thánh ánh sáng trong bàn tay ông ta đã bổ vào Grid. Tuy nhiên, có một thứ gì đấy bay tới còn nhanh hơn kiếm thánh.
Đó là một cỗ quan tài trắng tinh. Ngồi trên chóp của cỗ quan tài vừa bay tới và đè bẹp Chreshler là một phụ nữ quyến rũ đang bắt chân chữ ngũ.
“Marie Rose...?”
Tại sao cô ta lại ra mặt ở đây?
Grid đang cảm thấy bối rối thì tiếng hét của ai đó xuyên qua tai anh.
-Chuyện này thật điên rồ! Đây là cái xác của ta... Ahh! Phê quá!! Tất cả những gì ta cần là bờ mông của Marie Rose!!
“......”