Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1745: Chương 1739

Chương 1739

Ngoe nguẩy!

Cái xác dưới quan tài co quắp lại. Tay chân thì uốn cong ở một góc độ kỳ lạ và dường như nó đang nhảy múa trên vũng máu. Nó thậm chí còn kỳ lạ hơn khi tiếng cười nham hiểm của chủ nhân cái xác cất lên như âm thanh nền.

“Ưgh...” Chồn hôi xanh cả mặt, nuốt xuống cơn buồn nôn của mình. Đó là vì anh ta biết danh tính của cỗ quan tài đã nghiền nát cái xác. Nó là Quan tài Gỗ Thiêng nơi linh hồn Chreshler được phong ấn. Chồn hôi không thể hiểu nổi thái độ cười cợt của Chreshler sau khi phá hủy cái xác vốn là cơ thể của chính ông ta (?). Nếu anh ta không biết Chreshler là một cựu Giáo hoàng kiêm vị anh hùng với những thành tích vĩ đại, anh ta hẳn đã coi Chreshler như một kẻ mất trí thuần túy.

Mặt khác, Marie Rose tỏa ra áp lực khủng khiếp chỉ bằng việc tồn tại. Một phụ nữ xinh đẹp ngồi trên một cỗ quan tài đang nghiền nát một cái xác—các trạng thái bất thường mà cô ta gây ra vượt xa các trạng thái bất thường mà những tà thần đã gây ra trước đó.

Anh ta có thể kháng cự những trạng thái này bằng quyền năng của một huyền thoại, song không phải là do địa vị của Marie Rose thấp. Chồn hôi có thể đoán rằng cô ta đang kìm nén sức mạnh của mình.

‘Marie Rose... đỉnh cao của các hậu duệ trực hệ vượt trên Beriache.’

Là do Lời nguyền Lười biếng chăng? Marie Rose chưa từng có tiền lệ thể hiện chút đam mê nào khi cô ta xuất hiện trực tiếp hoặc gián tiếp trong nhiều ghi chép khác nhau. Bây giờ cũng vậy. Đôi mắt tuyệt đẹp của cô ta chỉ toàn là Grid. Không như đôi mắt đang cười rạng rỡ của cô ta, đôi mắt to màu đỏ ấy lại cứng rắn như băng đá. Ẩn sâu trong chúng là sự chán nản cùng tâm trạng vỡ mộng thậm tệ.

“Đ-Đừng có cười. Cô không nên cười như thế đâu.”

...Mặc dù Grid có vẻ không chú ý. Grid đã đỏ mặt như thể anh bị mắt cười của Marie Rose cuốn hút. Một kẻ phóng đãng hiếm thấy có nhiều cô vợ lẫn người tình... không, nó là một phản ứng rất thuần tuý đối với một người đàn ông có năng lực.

Điều này cho thấy Marie Rose xinh đẹp và quyến rũ tới chừng nào. Bất cứ người đàn ông nào trên đời cũng sẽ thanh khiết trước mặt cô ta. Khoảnh khắc họ nhìn thấy mỹ nữ độc đáo nhất trên thế giới, họ sẽ quên đi cuộc sống trần tục và chỉ khát khao cô ta.

‘Ah.’ Chồn hôi thán phục. Đó là vì đôi mắt của Marie Rose đã dần trở nên sống động lúc cô ta nhìn chằm chằm vào Grid. Sự chân thành đã được in đè lên nụ cười giả tạo - thứ được dùng như một chiếc mặt nạ. Rồi nó đã trông đẹp đẽ hơn vài lần.

‘Kháng cự trạng thái bất thường như thế này không có ý nghĩa gì cả.’

Anh ta hiển nhiên đã kháng cự sự mê hoặc, nhưng vẫn bị nó tóm lấy. Chồn hôi say sưa trước vẻ đẹp của Marie Rose để rồi chợt tỉnh lại. Đó là nhờ giọng nói của Chreshler. Thần tính của Giáo hoàng vĩ đại đã làm sáng tỏ tâm trí của anh ta.

-Hahaha! Ngay cả khi ngươi là Grid, ngươi vẫn trở thành một đứa trẻ ngây thơ trước mặt Marie Rose của ta mà thôi. Ngươi phải tỉnh táo nếu không muốn bị ăn thịt. Marie Rose không biết thương xót nên cô ta sẽ cắn vào cổ một gã đàn ông nhẹ dạ trong tích tắc.

Đó là âm điệu phù phiếm không hợp với giọng nói trang trọng và thiêng liêng của ông ấy. Diện mạo của Chreshler chỉ là một cỗ quan tài lúc ông ấy hành động như thể đang khoe khoang tiếng cười của mình, nhưng vì lý do nào đấy, biểu cảm của ông ấy dường như hiện ra trước mắt họ. Mũi ông ấy có vẻ chĩa lên không trung rất cao. Đó là một cái mũi nhanh chóng bị đè bẹp.

“Anh dễ thương lắm. Anh đã trở nên dễ thương hơn nữa kể từ lần cuối em gặp anh.”

-...?

Tiếng cười của Chreshler ngừng lại. Ông ấy vừa nghe lầm cái gì à? Cái cách ông ấy tự lẩm bẩm dường như là đang cố phủ nhận thực tại.

Grid vẫn đang lùi lại. Anh dùng 2 bàn tay to để che đi đôi môi của mình. Đó là một hành động bản năng. Anh không muốn cái trải nghiệm lập tức bị tấn công và bị cắn vào môi xảy ra lần nữa. Cái đấy... nó có cảm giác như thứ gì đó thuộc về phẩm giá đang bị chà đạp lên vậy. Vấn đề là ở chỗ anh thấy mê ly ngay cả khi bị cưỡng ép.

Grid chỉ mấp mé phủ nhận rằng mình có cái sở thích đó và muốn tránh trải nghiệm tương tự. Nếu anh trải qua điều tương tự và lại cảm thấy phê... có vẻ như chuyện đó sẽ thực sự không thể đảo ngược.

“Mỗi lần nhìn thấy chồng yêu của em là em càng trở nên si mê hơn. Em muốn nhiều hơn thế nữa.”

-Hả... si mê gì? Ớ? Chồng yêu á?

Quan tài Gỗ Thiêng - vẫn đang phản ứng với từng lời từ Marie Rose - cuối cùng cũng co giật. Quan tài Gỗ Thiêng - ngày xưa đã gây một đòn chí mạng cho Grid chỉ trong một chiêu và đè nát cái xác của Chreshler bằng đúng một nhát - đang có sát khí cực kỳ dày đặc và đáng sợ.

Nó mạnh mẽ đến mức dễ dàng vượt qua sự oán giận và căm ghét của các tà thần đã chạm trán trước đó. Nó nhiều đến nỗi thu hút sự chú ý của Grid - đang bị Marie Rose làm cho phân tâm. Ngay sau đó—

Trước khi anh kịp nhận ra, Marie Rose đã xuống khỏi cỗ quan tài, đứng trước mặt Grid, và vuốt ve gò má anh.

“Đã lâu lắm rồi chúng mình không gặp nhau. Đừng chú ý tới tiểu tiết và chỉ tập trung vào em thôi.”

Có lẽ là do cô ta đang đeo găng tay làm bằng lụa. Cái chạm nhẹ nhàng đã khiến cho tâm trí của Grid quay cuồng. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào sự đụng chạm của Marie Rose.

“Thật tốt khi ngẩng lên nhìn anh từ đây.”

Marie Rose đứng trong vòng tay Grid như thể cô ta đang được anh ôm lấy và cười thật tươi. Lần trước anh đã cảm thấy điều đó rồi, nhưng đáng ngạc nhiên là cô ta không cao lắm. Nhìn từ xa, cô ta đương nhiên trông cao ráo do dáng vóc và hiện diện lấn át của mình, nhưng khi họ đứng cạnh nhau như thế này, cô ta thấp hơn một cái đầu so với Grid.

“Em thích mùi cơ thể của anh.”

Marie Rose ngẩng đầu lên và trông ngây thơ lẫn đáng thương như một cô gái dưới mưa. Chỉ là trong chốc lát. Trước khi anh nhận ra, cô ta đã lại trở nên mê hoặc rồi.

“Nó ngon lắm.”

Một ngón tay dài và mảnh mai quét qua má với đôi môi của Grid. Chỉ tới lúc đó thì Grid mới tỉnh lại và không ưa chuyện này, hất cô ta ra.

“Cô không tới đây để đối xử với ta như một bịch máu, đúng không?” Grid đối xử với Marie Rose bằng sự tôn trọng toàn vẹn. Ban đầu thì chỉ đơn giản là vì sợ hãi, nhưng giờ thì là vì anh biết ơn.

Cô ta đã hành động vì con người. Chính xác mà nói, cô ta đã đánh với một con rồng vì anh. Nếu không nhờ sự giúp sức của cô ta, Hayate hẳn đã không thể sống sót và Đế chế Vượt hạng vũ trang sẽ bị hủy hoại. Anh coi cô ta như một ân nhân cho đến cùng. Cho dù cô ta có dụ dỗ anh bao nhiêu lần, anh vẫn không coi cô ta là một đối tượng khác giới.

[Một trong những vị anh hùng vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại, ‘Chreshler’, ghét bạn.]

‘Diễn ra tại đây á?’

Trên thực tế, khi Marie Rose bám lấy anh, Chreshler chỉ run rẩy mà không tỏ ra thù địch. Ấy vậy mà giây phút Grid đối xử tệ với Marie Rose, ông ta đã ấp ủ sự thù địch và sát khí của ông ta dâng lên. Đó là một phản ứng đáng ngờ. Grid đương nhiên không hiểu lầm.

‘...Ông ta chắc hẳn đã nhìn thấu việc Marie Rose đối xử với mình chẳng là gì ngoài đồ ăn ngon. Đấy là lý do ông ta tức giận khi Marie Rose bám lấy mình.’

Đó là lý do ông ta chỉ tức giận khi Grid đối xử lạnh lùng với Marie Rose. Nó là tình yêu thuần khiết. Grid cảm thấy hết sức khó chịu với Chreshler, nhưng lại ngưỡng mộ ông ta với tư cách một người đàn ông. Chreshler - đã vứt bỏ nhân tính và trở thành một cỗ quan tài - vẫn ở lại bên cạnh cô gái mình yêu và nghĩ về cô ấy. Ông ta nhất định là giống một vị hoàng tử trong chuyện cổ tích. Anh đánh giá rằng sẽ không có gì sai khi quan sát và học hỏi.

‘Anh ta có vẻ đang hiểu lầm cái gì đó.’

Chồn hôi là người duy nhất theo dõi tình hình một cách khách quan và lòng anh ta nặng trĩu. Anh ta lo cho Grid - bằng cách nào đó đang trông có vẻ quyết tâm khi thấy Giáo hoàng biến thái phấn khích lúc nhìn cô gái mình yêu trong vòng tay một người đàn ông khác. Đỏ là một tình huống khó hiểu theo nhiều cách...

“Hưhưt.”

Marie Rose vui vẻ nhìn Grid - chỉ lịch sự với cô ta và thúc giục cô ta làm rõ công chuyện của mình.

Một người đàn ông điềm tĩnh và táo bạo ngay cả trước mặt cô ta—Grid là độc nhất trên đời. Chỉ khi ở trước mặt Grid, Marie Rose mới cảm thấy là ‘ta’ chứ không phải con gái của Beriache. Marie Rose lùi lại vài bước và nhìn Grid trong khi đứng cạnh Quan tài Gỗ Thiêng.

-Gã đó đối với Marie Rose... thay vì vẫy đuôi trước Marie Rose xinh đẹp, cái thái độ lạnh lùng đó... gì thế này... chà, có giỏi cỡ nào cũng không quan trọng... thứ đồi bại...! Tên xấu xa...!!

Lẩm bà lẩm bẩm.

Chreshler đang nói điều gì đấy. Nhìn chung là chỉ trích Grid, nhưng ông ta đã duy trì lằn ranh trong gang tấc.

-...Có thể nào hắn là một tên thái giám không?

Khoảnh khắc Chreshler sắp vượt qua ranh giới...

Marie Rose bất ngờ vươn tay ra, chộp lấy cỗ quan tài, và nhấc bổng nó lên. Rồi vũng máu dưới quan tài đã bị hút vào cái xác của Chreshler. Đó là giây phút khi cái xác - bị cỗ quan tài nghiền nát và gần như đã vỡ vụn - phục hồi lại trong tích tắc.

“Em biết là chồng yêu của mình đã trở thành một Bậc chí tôn. Zeratul là nguồn dinh dưỡng ngon lành.”

““Những kẻ xâm nhập. Thần thoại vĩ đại về các ngươi sẽ bị chôn vùi trong mảnh đất này.””

-Cái xác nói được hả? Đó là xác của ta cơ mà? Hờ, chuyện này thú vị đấy. ‘Tâm tính’ trong não đang giả vờ là ta sao?

Đó là một vở kịch thú vị ngay cả đối với ông ta - người tự hào vì đã xem khá nhiều vở kịch trong nhiệm kỳ làm một Giáo hoàng của mình. Họ có nên hợp tác và đóng một vở kịch trước mặt Marie Rose không nhỉ?

“Tuy nhiên, Hồn ma của Lăng tẩm Không Con cũng là một Bậc chí tôn. Hùng mạnh nhất trong những kẻ săn thần thoại. Tai tiếng của nó đã chạm tới cả thiên đường và giống như chồng yêu của em, nó đã khơi dậy sự cảnh giác của các vị thần. Bên cạnh đó, đây còn là lãnh địa của Hồn ma.”

“......”

Lãnh địa của Hồn ma...

Grid cũng nhận ra—cái xác của Chreshler - vừa mới bị phá hủy - đã được phục sinh ở dạng nguyên vẹn. Một cỗ quan tài làm từ gỗ thiêng—khoảnh khắc cái xác không còn chịu ảnh hưởng của Quan tài Gỗ Thiêng - thứ đã từng phong ấn Marie Rose, ông ta đã ngay lập tức phục hồi như không bị gì cả.

‘Xác sống có thể phục sinh vô hạn bên trong Lăng tẩm Không Con sao?’

Grid trước đó đã giết một trong những kẻ hành pháp của Lăng tẩm Không Con, nhưng đấy là trước khi anh vào Lăng tẩm Không Con. Kể từ lúc vào trong Lăng tẩm Không Con, anh chỉ chạm trán quân đội cục bộ và các tà thần. Anh vẫn chưa đụng độ với xác sống.

-Giáo hoàng Chreshler, kẻ đã rơi vào tay một tập hợp ác quỷ. Ta, Chreshler, sẽ giết ngươi vì danh dự của mình. Hãy tới đây và nằm xuống. Quan tài là nơi ta nên nằm xuống. Cả hai đều là ta, nhưng...

““Quan tài om sòm... cút đi. Ta không quan tâm.””

-Ngươi? Ah, thật là đau đớn. Ngươi đã trở nên mục nát đến nỗi thậm chí không thể nhận ra chính mình nữa sao? Ôii, Marie Rose. Thế nào? Cô thấy vui chứ?

Chreshler đang biểu diễn một vở kịch với cái xác của mình thì ông ta chợt trở nên phấn khích. Ông ta cảm thấy sự đụng chạm của Marie Rose. Bàn tay mảnh khảnh của cô ta ấn kiên quyết vào nắp quan tài đang mở rộng.

-Không. Đừng đóng ta lại. Ta phải đặt xác mình trong đây để hoàn tất câu chuyện.

“Anh có cảm thấy không chồng yêu? Ngay cả em cũng không hoàn toàn thoát khỏi tầm ảnh hưởng của gỗ thiêng. Nó là một vấn đề cố hữu và là một bản chất không thay đổi.”

-Cô không định nói cho ta biết suy nghĩ của mình sao, Marie Rose? Cô đã luôn tinh nghịch đối với ta. Thế này cũng tốt.

Chắc chắn là...

Marie Rose đã yếu đi mỗi lần cơ thể cô ta chạm vào quan tài. Grid có thể cảm nhận điều đó bằng những giác quan của một Bậc chí tôn.

“Nếu anh thực sự phải thách thức Hồn ma thì hãy lấy cỗ quan tài này. Sau đó, anh sẽ có một cơ hội khá tốt.”

Anh không hề nghe nhầm.

Thách thức—Marie Rose nhất định đã nói rằng đó là một thách thức. Đấy là mặc dù cô ta biết rõ rằng anh đã trở thành một Đơn Nhất chi Thần lẫn một Bậc chí tôn. Cô ta định mức Hồn ma cao hơn Grid. Đây là một giá đúng về mặt khách quan. Có một khác biệt rất lớn về thời gian họ hoạt động. Thực tế là, bất kể đang chiến đấu với ai, Grid vẫn hầu như ở vị trí của một kẻ thách thức.

‘Bên cạnh đó, nếu mình không có sự giúp đỡ của Quan tài Gỗ Thiêng, mình dường như không có cơ hội chiến thắng...’

Grid vốn đã cho rằng Hồn ma của Lăng tẩm Không Con không tầm thường. Anh chỉ không ngờ là Hồn ma lại được Marie Rose đánh giá cao như vậy. Khóe miệng Grid từ từ nhếch lên. Chuyện này thú vị thật. Sau hàng năm trời, sự căng thẳng mà anh lần đầu cảm thấy lại đã làm tăng thêm sự chờ đợi của anh.

“Được thôi. Tôi sẽ chấp nhận thiện ý của cô.”

-Còn ta thì không.

“Ừm, đề cảnh báo anh thêm một lời nữa thì, anh không nên dựa dẫm vào gia tộc em.”

Marie Rose đã chạy tới tận đây vì cô ta lo lắng cho Grid. Sở dĩ cô ta không đề nghị chiến đấu cùng anh là vì cô ta không thể giúp được.

Giết Đại Lâm chi Phong và khiến Sơn Vương vùng Grenier phải bỏ núi chạy trốn, vân vân—cô ta không ngừng đi săn những kẻ săn thần thoại khác, nhưng vẫn không thể thách thức Hồn ma của Lăng tẩm Không Con. Danh tính chính xác thì chưa rõ, nhưng có thứ gì đấy đang ẩn nấp trong Lăng tẩm Không Con khiến máu cô ta sôi lên. Có một nỗi sợ hãi ghê gớm sẽ phát rồ phát dại. Điều tương tự cũng sẽ đúng với những hậu duệ trực hệ khác.

‘Nó có liên quan gì tới thực thể được chôn trong Lăng tẩm Không Con?’

Grid gật đầu và liếc nhìn cái xác của Chreshler.

Cái thứ đó - đang vội vã vì cỗ quan tài cản đường mình - đã lập tức bước ra khi ông ta cảm thấy ánh mắt của Grid. Do những hạn chế về thể chất (?) của mình, ông ta đã né được cỗ quan tài kém nhanh nhẹn hơn trong đường tơ kẽ tóc và nhắm một thanh kiếm thánh vào Grid. Nó là đòn mà Marie Rose trước đó đã chặn lại bằng cách quăng quan tài. Đấy là mặc dù nó không cần phải được dừng lại.

“......”

Đôi mắt Marie Rose mở to ra hơn một chút.

Cái đầu của một vị anh hùng từng thống trị một thời đã rơi xuống chỉ bằng một đòn duy nhất.

Tất nhiên, hầu hết các kỹ năng trong đời của Chreshler đều đến từ thánh năng. Cái xác chỉ sử dụng một thanh kiếm thánh giả và hoàn toàn không thể xử lý được thánh năng, nhưng... ngay cả khi tính tới điều đó, phong thái áp đảo một thượng nhân của Grid vẫn đủ để gây ấn tượng.

Marie Rose ném cỗ quan tài lên cái xác của Chreshler - đang cố gắng hồi phục, và nói với nét mặt đầy ẩn ý, “Khó có thể đảm bảo chiến thắng trừ khi em hoàn thiện. Sẽ hay biết bao nếu em nằm dưới chồng yêu.”

“Hử?”

“Không phải là em đã từng cưỡi lên một kẻ khác. Lần đầu của em sẽ là với chồng yêu của em, nên anh không phải lo về điều đó.”

“...Hở??”

-Ahh, Marie Rose. Lòng ta đau đớn quá, nhưng ta hạnh phúc vì trí tưởng tượng của mình đã được kích thích... hức hức...

“......”

Đôi mắt của Chồn hôi chưa gì đã tối sầm lại trước sự thật rằng anh ta phải làm việc với Chreshler.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!