Chương 1741
‘Không có khuyết điểm nào ngoại trừ ngoại hình của cậu ta hơi kém hơn so với hồi ta còn sống.’
Chreshler đang đánh giá Grid. Đó là lời khen ngợi cao nhất. Giáo hoàng sinh ra đã là một thiên tài, được Nữ thần phù hộ, và được ngợi ca như là người đàn ông vĩ đại nhất trong suốt cuộc đời mình, nên ông ta có tầm nhìn rất cao. Từ quan điểm của ông ta - người đã thấy cả những điểm yếu của kẻ duy nhất mà ông ta yêu là Marie Rose, Grid là sự sống đầu tiên không có khuyết điểm nào trong các khả năng của mình.
‘Cậu ta sẽ kết giao với Marie Rose với tư cách Vua Máu... Ta không có lựa chọn nào ngoài thừa nhận điều đó...’
Đúng, ông ta không hề bị tước mất Marie Rose. Ông ta chỉ thừa nhận người kia và nhân nhượng theo ý mình. Chreshler tự an ủi bản thân như thể đang cố gắng tẩy não chính mình. Đó là để xoa dịu bộ não đang cháy rực đam mê và để đạt được chiến thắng về mặt tinh thần. Nhờ vậy mà cảm giác miễn cưỡng của ông ta đã dần được cải thiện và tâm trí ông ta trở nên minh mẫn. Ông ta đã có thể nhìn nhận tình hình một cách khách quan.
‘Từ đầu thì, Grid là một vị thần vĩ đại. Ngay cả khi tính đến những sự sống hùng mạnh như tộc rồng, địa vị của cậu ta trên bề mặt cũng có thể so sánh với các vị thần trên trời. Một người đàn ông như thế kết giao với Marie Rose... họ đủ tiêu chuẩn để thành lập một liên hiệp... à không, chỉ Grid mới đủ tiêu chuẩn.’
Nếu biết trước là vậy thì ông ta đã yêu cầu một cỗ quan tài to hơn rồi. Chreshler tin chắc là mình sẽ được dùng làm một ‘căn phòng trăng mật’. Nói cho chính xác, ông ta quyết tâm khiến điều đó xảy ra. Ông ta đang lo âu vô cớ thì tỉnh dậy khỏi dòng suy nghĩ của mình.
-Cậu biết một pháp cốt sợ nhất là thứ gì không?
“Xem nào... không thể nhảy múa hả?”
Đối với Grid, một pháp cốt đồng nghĩa với Cốt binh Vượt hạng vũ trang số Hai. Đó là ảnh hưởng của việc ở cạnh nhau trong nhiều năm. Đấy là lý do câu trả lời mà anh đưa ra trong khi không cần suy nghĩ nhiều lắm lại trái với lẽ thường.
‘Đây là sự hài hước của thế hệ này à?’
Dù có vĩ đại đến đâu, sự khác biệt trong mấy trăm năm cũng là quá sức chịu đựng. Chreshler bỏ qua vụ này và tiếp tục.
-Đó là sự thiếu hiểu biết. Những kẻ chọn cái chết để tích lũy kiến thức mà một đời người ngắn ngủi không thể khám phá được là những kẻ cuồng tín vô cùng. Nếu chúng có thể thu được kiến thức mới, chúng sẽ hy sinh linh hồn hoặc máu thịt của chính mình. Bị tước mất cơ hội nghiên cứu, đó là điều mà chúng sợ nhất.
“Ngài đang nói là chúng sợ chết.”
-Đúng thế. Nó là một trường hợp rất bất thường, ngay cả giữa các xác sống. Chúng sẽ không bao giờ thử chiến đấu trực diện sau khi biết cậu có Quan tài Gỗ Thiêng. Chúng sẽ nín thở trong khi chuẩn bị một cạm bẫy có thể được gọi là thảm họa, nên tốt hơn hết là cậu nên thận trọng. Đừng xông xáo, và hãy di chuyển với tốc độ điều hướng của Chồn hôi đi.
Lời đáp của Chreshler tới từ sự quan ngại. Đó là vì tốc độ di chuyển không chút do dự của Grid là quá nhanh. Anh đã bỏ lại Chồn hôi - đang tìm kiếm xem có cạm bẫy nào không. Đặt vấn đề về Marie Rose qua một bên, đó là một thái độ chọc tức Giáo hoàng Chreshler - người vừa thận trọng vừa khôn ngoan.
“Hiểu rồi.” Grid chấp nhận lời khuyên mà chẳng do dự. Trái tim thư thái của anh đã mềm dịu hơn nữa sau khi có được Quan tài Gỗ Thiêng.
‘Mình đã quá phấn khích trong giây lát.’
Sao mà anh có thể mời Chồn hôi vào tổ đội rồi sau đó coi nhẹ vai trò của Chồn hôi chứ. Hàng chục cái bóng đang quan sát Grid - đang tự trách bản thân mình.
““Chỉ 3 bước chân nữa thôi... Chreshler, gã đại anh hùng đó đã dừng đà lại.””
““Giáo hoàng vĩ đại nhất mọi thời đại... bỏ qua những lời nói và hành động rẻ tiền của hắn, hắn có tiếng là kẻ khá thận trọng...””
““Mà tiện thể, Trù Tiêm Quyền trượng ngươi hoạt động dưới thời đại của Chreshler đúng không? Điểm yếu của đại anh hùng đó là gì?””
““Hắn rất lười. Đó là thời kỳ mà Giáo hội Yatan đang thịnh vượng. Sở dĩ đệ nhất giáo hoàng chọn Chreshler làm người kế nhiệm cho mình hoàn toàn là bởi ông ta đánh giá cao tài năng của Chreshler. Tuy nhiên, Chreshler không hề mài giũa tài năng của mình và đã lãng phí nó. Hắn học mọi thứ cùng một lúc và sử dụng nó như nó vốn thế mà không nỗ lực chút gì để chắt lọc nó. Ta nghĩ hắn đã sử dụng sự thận trọng như một cái cớ để ghi nhớ.””
““Không có chiều sâu gì à?””
““Đúng. Kiếm thuật lẫn phép thuật của hắn rất bình thường, chả có gì đặc biệt.””
““Làm thế quái nào mà hắn tìm được cách thắng nổi Marie Rose và phong ấn cô ta?””
““Nó là một cách áp dụng tài tình của kiếm thuật lẫn phép thuật bình thường. Tia cảm hứng nhất thời đó tuyệt vời đến mức hắn biến những sơ hở trong các kỹ thuật tầm thường thành vũ khí. Hắn là thượng nhân. Nhiều kẻ phản diện đã chết mà thậm chí không thể đọc ra đường kiếm bình thường của hắn.””
““Điểm yếu đó chắc hẳn đã bị các thượng nhân cùng đẳng cấp nhìn thấu đúng không?””
““Ừ. Tuy vậy, không ai có thể tấn công hắn cả. Vũ khí còn lại mà hắn có là thánh năng, nhận được qua ân huệ của giáo hoàng tiền nhiệm và Nữ thần.””
““Ngay cả khi xoay xở để phá hủy được kiếm thuật với phép thuật, rốt cuộc chúng lại dính phải thánh năng... đúng là hoàn hảo. Nếu hắn có nhiều khuyết điểm thì đã chẳng trở thành anh hùng của một thời đại.””
““Tất nhiên, giờ hắn đã bị hạ bậc xuống thành một cái quan tài, nên hắn chỉ là một cục thánh năng. Dù vậy, hắn vẫn chưa quên ký ức lẫn sự thông thái của mình hồi còn sống. Vấn đề là Grid đang xử lý cái cục thánh năng đó. Dựa trên kiến thức không đáng kể của ta so với chúng, ta không thể nghĩ ra cách nào để tấn công chúng hết.””
Danh tính của những cái bóng là một nhóm các pháp cốt đang ẩn nấp trong bóng tối. Tại đây, chúng được gọi là quyền trượng của Hồn ma, trong Lăng tẩm Không Con này. Chúng sợ chết như Chreshler đã nói. Chúng đã vứt bỏ nhân tính và chọn cuộc sống vĩnh hằng để tìm kiếm kiến thức. Tuy nhiên, lựa chọn của chúng sẽ trở nên vô ích nếu kết quả là cái chết. Điều đó là không bao giờ có thể chấp nhận được.
““Không hổ danh là một vị thần vĩ đại. Ta không thể tin danh tính của một nhóm xuềnh xoàng lại là một nhà thám hiểm huyền thoại và kẻ đã phong ấn Marie Rose...””
Nó hoàn hảo cho một nhóm nhỏ. Nỗi lo của lũ pháp cốt dần sâu sắc hơn lúc chúng nhìn nhóm của Grid vào sâu trong mê cung. Quả cầu pha lê đang truyền vị trí lẫn tình hình của những kẻ xâm nhập trong từng giây, nhưng chúng không có can đảm để nhảy xổ vào hiện trường. Chúng chỉ đơn giản là âm thầm quan sát lúc những cạm bẫy chúng giăng ra chả có tác dụng gì và bị phá hủy. Vào thời điểm này—
“Ta sẽ giúp các ngươi.”
Người phụ nữ vẫn đang ngồi im lặng đã đứng dậy khỏi chỗ của mình. Tấm đạo bào dài màu vàng óng của cô ta kéo lê trên mặt đất trong khi bàn chân thì lơ lửng trong không trung. Cô ta là sinh vật sống và có thể hít thở duy nhất ở đây, nhưng cũng là kẻ bí ẩn nhất. Vốn là một thành viên của Đào Hoa Nguyên, song vì lý do nào đó, cô ta đã nổi dậy chống lại các bất tử đạo sĩ và giao phó thân mình cho Lăng tẩm Không Con.
Các pháp cốt bị kích động.
““Ngươi có những tiêu chuẩn của một Kẻ giết Thần còn gì? Nếu ngươi tiêu diệt Grid...””
“Tiêu chuẩn của ta chỉ là một mảnh vỡ. Các kỹ năng của ta còn lâu mới làm hại được Đơn Nhất chi Thần, và Đơn Nhất chi Thần không phải là kẻ thù của ta.”
Bất tử đạo sĩ Dương Ngọc Lan—cô ta tới từ Lục địa phía Đông và đã từng lên thiên đường với tư cách một bất tử đạo sĩ. Nói chính xác, cô ta đã được gọi đi lính. Đó là khi Thất Ác Thánh nổi dậy chống lại các vị thần trên trời, tức là trước khi thế giới bị hủy diệt một lần. Nói cách khác, Dương Ngọc Lan đã là một bất tử đạo sĩ trước cả khi Chreshler và Grid sinh ra. Cô ta là một trường hợp bán thần cực kỳ hiếm hoi đã mài giũa kiếm thuật của mình và gây dựng thần tính.
Cô ta không thể tin tưởng các vị thần. Đó là bởi cô ta đã thấy những cách thức đê hèn của các vị thần khi vu khống thất thiện nhân và biến họ thành những kẻ phản bội. Cô ta đã trải qua sự giày vò từ các vị thần - những kẻ mù mắt vì lòng tham, khơi mào chiến tranh, và bị trục xuất.
Trong mắt của Dương Ngọc Lan - đã từng là con người nhưng được ‘đạo’ giải thoát, các vị thần thật ngu ngốc và đáng khinh. Những sinh vật ra đời với thượng tính không khác nhiều so với con người sống cuộc đời ngắn ngủi. Chúng là một lũ rác rưởi không đáng để biện hộ và không nên tồn tại trên đời. Đây là lý do Dương Ngọc Lan vẫn đang mài giũa tiêu chuẩn của mình như một Kẻ giết Thần.
““Nếu ngươi không thể làm gì được Grid, tại sao ngươi còn sẵn lòng bước lên?””
“Có lẽ ta chả thể làm bất cứ điều gì với Đơn Nhất chi Thần, nhưng ta vẫn có thể gửi những kẻ khác quay trở về.”
Chắc chắn là...
Lo liệu một trong hai kẻ còn lại sẽ giúp ích rất nhiều cho các pháp cốt. Đối phó với Quan tài Gỗ Thiêng sẽ loại bỏ nỗi lo của các pháp cốt về việc bị hủy diệt, trong khi đối phó với gã nhà thám hiểm thì sẽ cho phép chúng lùa Grid vào bẫy. Cơ mà, các pháp cốt cho thấy phản ứng không bằng lòng.
Dương Ngọc Lan là một vị khách danh dự. Hồn ma chăm sóc đặc biệt cho cô ta. Hồn ma sẽ tức giận nếu cô ta gặp nguy hiểm.
“Đừng lo, ta sẽ không làm quá đâu. Ta sẽ ghi nhớ rằng Hồn ma đang làm việc để phục sinh chủ nhân của lăng tẩm. Hệt như ta đã thề trong quá khứ, ta có ý định hợp tác triệt để.”
Có tiếng đạo bào sột soạt và cơ thể Dương Ngọc Lan trở nên mờ ảo. Rồi thì, nó trở nên trong suốt và dường như hòa vào cảnh vật trước khi biến mất. Nó được thực hiện trong tích tắc. Không hề có dấu vết của pháp lực. Nó là một ‘đạo pháp’ mà ngay cả những pháp cốt đã tích lũy kiến thức trong hàng trăm năm cũng không biết tới.
***
“Lần này bọn mình thật sự kết liễu nó rồi à?”
“...Kìa Pon, ông cố tình làm vậy đúng không?”
Đó là sau khi bước vào Lăng tẩm Không Con. Ngoại trừ Grid với Chồn hôi, các thành viên Vượt hạng vũ trang đã chia thành tổng cộng 10 đội. Số người trung bình của mỗi đội là 400. Đó là một quy mô khiến người ta nhận ra sức mạnh khổng lồ của các thành viên Vượt hạng vũ trang.
Tuy nhiên, họ đã phải đối mặt với khủng hoảng ngay từ đầu.
Các tà thần—họ đã đối mặt với các vị thần như một kẻ thù. Chúng chỉ là lũ giả mạo ‘được miêu tả bằng địa vị thần thánh’, nhưng rõ ràng là chúng đã dùng thần tính làm vũ khí. Chúng hùng mạnh hơn bất kỳ trùm quái vật nào mà các thành viên Vượt hạng vũ trang đã từng tập kích trước đây. Thành thực mà nói, khá nhiều người đã nản lòng.
Bất ngờ thay, cả 10 đội đều đã phá cổng an toàn. Giải đấu Quốc gia Năm thứ tám đã bị sự tuyên truyền công khai của Lauel quy về một ‘buổi thử vai mở rộng cho Vượt hạng vũ trang Hội’, và dạo này, nó đang gây xôn xao trên khắp thế giới. Nói cách khác, một khoảng thời gian đáng kể đã trôi qua kể từ Đại Chiến Nhân Quỷ.
Những gương mặt đại diện cho Vượt hạng vũ trang Hội đã trở nên mạnh mẽ hơn những gì mà các thành viên dự đoán. Tuy vậy, vẫn không có chỗ để vui vẻ. Mỗi đội đã lập tức đối mặt với một gian nan mới.
“Nhìn kìa, chúng lại phục sinh nữa rồi.”
“Đây là lỗi của tôi à?”
Những xác sống được phục sinh ngay cả khi bị giết—không như những tử vong hiệp sĩ và pháp cốt, chúng mang hình dạng của một ‘con người’ và mạnh đến khó tin. Ngoài những cái tên xa lạ của chúng ra, chúng chắc hẳn là các thượng nhân khi còn sống.
“Đấy đã là lần phục sinh thứ 3 rồi và không có dấu hiệu suy yếu.”
“28 người đã mất mạng trong trận đánh vừa xong. Hãy xây dựng hàng phòng thủ và câu giờ để phân tích các hình mẫu.”
Bất chấp số lượng thương vong lớn, vẫn không có ý kiến rút lui hay tái tổ chức. Đó là nhờ vào Nấm mồ của Các vị thần. Là bởi nó được coi là ‘mảnh đất’ chăng? Ngạc nhiên thay, có một điểm hồi sinh trên Nấm mồ của Các vị thần. Các thành viên Vượt hạng vũ trang đã chết đều được hồi sinh tại Nấm mồ của Các vị thần.
Điều này tức là họ có thể gia nhập lại hiện trường chậm nhất là trong vòng 15 phút. Xác sống phục sinh ngay cả sau khi đã chết ư? Nếu nói đến sức chịu đựng thì phe họ cũng không bị dồn ép đâu. Đội do Jishuka và Ruby dẫn đầu có được ưu thế khi nói tới tính bền vững.
“Khoan đã! Tôi hết máu rồi!”
Chỉ có đội do Vantner dẫn đầu là đang trải qua nguy kịch. Vantner đóng vai trò người chịu đòn, nên anh kéo hận thù rất xuất sắc. Cái đầu sáng chói của anh đã làm lóa mắt kẻ thù hết lần này tới lần khác. Vantner đối đầu với hỏa lực của kẻ thù gần như là một mình và đã nhanh chóng cạn máu ngay cả khi có sự hỗ trợ từ các đồng sự. Trong trận đánh đầu tiên, họ đã giết kẻ thù dễ dàng hơn bất kỳ đội nào khác. Rồi khi thời gian trôi qua, tình hình đã trở nên tồi tệ hơn.
“Đấy là lý do tôi bảo anh mang theo Ruby đấy! Anh nghĩ là niềm kiêu hãnh của mình sẽ có một vấn đề à?”
“Không phải thế. Nhường Thánh nữ cho Regas là đúng rồi vì cậu ấy chỉ có lớp nghề thúc đẩy lần 3... Hộc! Tôi sắp chết rồi!”
“Cái đấy thì đúng, nhưng... tôi thực sự phát điên lên mất.”
Khoảnh khắc những người chịu đòn thất bại trong việc bảo vệ tiền tuyến và bắt đầu lùi lại, thế cân bằng tổng thể đã bị phá hủy. Các đòn tấn công diện rộng của xác sống đã lọt vào đội hình sụp đổ, quét qua các thành viên, và cố gắng lật ngược tình thế. Nó là một cơn khủng hoảng lớn đến nỗi họ quyết định là cần phải rút lui trong một thời gian.
Ngay sau đó, một thực thể không xác định đã hiện ra từ hư vô. Đó là một người phụ nữ trẻ xinh đẹp trong một tấm đạo bào vàng kim phấp phới. Cô ta cầm một thanh trường kiếm mỏng trong một tay và vài lá bùa hộ mệnh trong tay còn lại.
‘...Ta lại đi nhầm đường rồi.’
Bất tử đạo sĩ Dương Ngọc Lan đã ở trong Lăng tẩm Không Con gần 200 năm, nhưng cô ta vẫn không thể nắm được cấu trúc của Lăng tẩm Không Con. Mê cung quá lớn và nguy hiểm để đi lang thang một mình. Ngay cả vậy, cô ta vẫn không thể nhờ đám xương xẩu kia hướng dẫn.
Thật là trùng hợp, các pháp cốt có những ảo vọng tuyệt vời về bất tử đạo sĩ. Chúng bí mật tôn thờ người đã xuyên qua mọi tạo vật và lên thiên đường. Nhờ chỉ đường ư? Đó là một tác vụ rất khó khăn do tính cách của bất tử đạo sĩ.
“Ai vậy...?”
Cô ta nói với các thành viên Vượt hạng vũ trang đang băn khoăn, “Ta thán phục các ngươi, những kẻ luôn phấn đấu vì nhân loại.”
Dương Ngọc Lan tung những lá bùa hộ mệnh ra. Bùa hộ mệnh chứa năng lực của cô ta đã khôi phục máu và chữa lành những vết thương cho các thành viên Vượt hạng vũ trang đang mệt mỏi, đồng thời phát huy hiệu ứng ghê gớm là nâng cấp độ của ‘toàn bộ các kỹ năng’ đã học được lên 1 bậc.
“Ưh...?”
Các thành viên Vượt hạng vũ trang ngạc nhiên khi những từ như ‘bất tử đạo sĩ’ và ‘đạo thuật’ lần đầu tiên hiện ra trong phần mô tả bổ trợ và họ nhận thấy danh tính của Dương Ngọc Lan. Tuy nhiên, cô ta chưa gì đã biến mất. Chẳng mấy chốc, cô ta đã xuất hiện trong một mê cung khác và tầm nhìn lại chật kín các thành viên khác của Vượt hạng vũ trang.
‘...Nó là định mệnh sao?’
Dương Ngọc Lan không nhận ra rằng mình là người rất kém trong khoản định hướng.
Một bất tử đạo sĩ—cô ta quá vĩ đại để thừa nhận là mình kém trong việc dò đường. Thế nên, mỗi lần cô ta chạm trán các thành viên Vượt hạng vũ trang, cô ta lại nói về định mệnh cùng những mối liên hệ và rải bùa hộ mệnh lên họ. Nhờ vậy mà mỗi đội Vượt hạng vũ trang đều đã có được sức mạnh to lớn mà không hiểu lý do.
Một thời gian dài trôi qua.
-Người phụ nữ đó cũng giống như ta.
Dương Ngọc Lan khó khăn lắm mới xuất hiện được trước mặt nhóm của Grid và Chreshler say mê đánh giá cô ta. Đó là vì cô ta đã vài lần tránh được các đòn tấn công của Grid bằng những chuyển động khó mà tưởng tượng nổi.
Chreshler lập tức thấy rằng Dương Ngọc Lan là một kẻ có cùng mức độ tài năng với mình.
“Ngài lỗ mãng từ đầu rồi đó chứ.”
Vì lý do nào đấy, Dương Ngọc Lan đã bày tỏ sự phật lòng của mình. Thái độ của cô ta khi liếc nhìn vào mắt Grid và nói chuyện lễ phép trong lúc ấy đúng là có một không hai.
‘Cô ta giống Chreshler á?’
Có phải là đang nói rằng cô ta thật thực sự điên rồ không? Gương mặt Grid trở nên u ám.