Chương 1742
Phải sau giây lát thì dấu vết từ nhát kiếm của Grid - còn sót lại trong không trung - mới phát ra một tiếng động ầm ĩ. Nó là một vụ nổ lớn đến mức giống như hàng chục quả đạn pháo được bắn ra cùng lúc. Đó không hề là một lời bốc phét. Nó thực sự gây ra một hậu quả tàn khốc.
Bức tường mà Dương Ngọc Lan quay lưng vào đã sụp đổ. Mê cung lộ ra phía sau vai cô ta đã mất đi cấu trúc phức tạp của nó và biến thành một đường thẳng tắp.
‘Cũng lâu phết rồi đấy nhờ?’
Một trải nghiệm khi đòn tấn công của anh bị trượt—Grid đang tò mò nhìn vào chỉ báo TRƯỢT đã xuất hiện vài lần thì giọng nói trong trẻo của một người phụ nữ lọt vào tai anh, “Uy lực của thanh kiếm giống như một thảm họa. Ta đã từng tưởng tượng một ngọn núi lớn sẽ sập xuống nếu Xi Vưu rút kiếm, nhưng khi thấy chuyện này, điều đó dường như không còn là một tưởng tượng viển vông nữa.”
Dương Ngọc Lan—cô ta dường như không có ý định che dấu sự thật rằng danh tính của mình là một bất tử đạo sĩ.
Trước hết, cô ta mặc quần áo giống với Bentao. Chúng là bộ quần áo bằng lụa với phần váy và tay áo xòe rộng, nhưng eo thì khít. Chưa kể, đòn tấn công của Grid bị trượt còn có nguyên nhân khác. Các đạo pháp với những cái tên chỉ xuất hiện trong võ thuật đều là các biểu tượng của những bất tử đạo sĩ tới từ Đào Hoa Nguyên.
‘Khoai đấy. Đặc biệt là đống bùa kia.’
Chúng ở một cấp độ khác với bất kỳ lá bùa nào mà anh từng thấy trước đó. Những lá bùa của Dương Ngọc Lan hoạt động tương tự như các giác quan nhân tạo mà Grid dựa vào trong một thời gian. Chúng lượn lờ xung quanh chủ nhân, giúp cô ta đọc được quỹ đạo của đòn tấn công và tạo ra kết quả tốt hơn. Chúng đồng dạng với các cổ tự của Zik ở chỗ chúng phát huy các hiệu năng khác nhau tùy thuộc vào những ký tự được viết trên bùa. Đôi bông tai làm bằng ngọc bích dường như được phân loại là một ‘pháp khí đạo sĩ’ - một tạo tác của các bất tử đạo sĩ. Tuy nhiên, vẫn chưa có dấu hiệu nào cho thấy chúng được sử dụng.
Cô ta chắc chắn không phải là một đối thủ dễ dàng.
‘Mình không thể mất cảnh giác dù chỉ một chút.’
Đó là hồi Grid chưa phải một Bậc chí tôn. Anh đã chống lại Võ Thần Zeratul và giành chiến thắng. Trước khi Braham trở thành thần, ông ấy đã hợp lực với Zik và đánh bại Tiểu Tinh Vương. Tức là không có gì đảm bảo một Bậc chí tôn có thể chiến thắng trước một thượng nhân. Hơn nữa, khó mà đoán được tuổi của một bất tử đạo sĩ.
Bentao - đang cố gắng cho mọi người biết rằng Thất Ác Thánh thực ra là những người tốt - là người đã sống cùng thời với Thất Ác Thánh. Chả có quy tắc nào nói rằng chuyện đó là không thể chỉ vì Dương Ngọc Lan đang ở trước mặt anh. Không tin vào sự vượt trội trong chiến lực của anh và đề phòng một thế lực ẩn thì mới là điều đúng đắn.
Grid sau cùng cũng kích hoạt Thánh địa Kim loại và cảnh báo trước cho Dương Ngọc Lan, “Làm rõ thái độ của ngươi đi.”
Anh đối xử với cô ta một cách bất kính mặc dù đoán rằng cô ta có thể già hơn vẻ ngoài. Đó là vì cô ta trông trạc tuổi anh và đã tấn công trước. Đúng, cô ta là kẻ thù. Cô ta tự dưng ở đâu hiện ra và đã cố gắng dán một lá bùa vào Chồn hôi với Chreshler. Anh không thể lý giải hành động này như một ân huệ được.
Cơ mà, có một phần lại đôi chút mơ hồ. Cô ta chỉ né tránh đòn tấn công của Grid và không đánh trả gì cả. Cô ta không hề tỏ thái độ thù địch để bị gọi là có tính hăm dọa. Đúng hơn thì, cô ta bày tỏ lòng kính trọng của mình bằng sự ngưỡng mộ thẳng thắn.
Grid vẫn có một ấn tượng tốt về các bất tử đạo sĩ, nên anh thấy khó mà tung ra kiếm vũ dung hợp chập 6 - thứ được xếp vào hàng ‘sát chiêu’.
“Thái độ của ta không có gì sai cả. Ta không hề cố gắng chống lại ngài. Ta đang cố đẩy ngài quay lại thôi. Ta xin lỗi vì đã làm phiền ngài - người đã trở thành một Đơn Nhất chi Thần vì con người.”
“......”
Dương Ngọc Lan là một bất tử đạo sĩ. Cô ta tu thành chính quả về mặt lý trí lẫn nguyên tắc và đã vượt trên con người, gây dựng nên thần tính. Cô ta khác với các vị thần trên trời - những kẻ sinh ra đã là thần, khác với các lưỡng ban - sinh ra từ những vị thần, hay khác với các vị thần con người - đã lập các thành tích vĩ đại hoặc trở thành thần vì họ được tôn thờ do chiến lực của mình. Cô ta là một tồn tại khó mà đánh giá được thông qua lập luận trắng đen rạch ròi.
Grid quyết định tốt hơn hết là nên trò chuyện và đã cất kiếm đi một lát.
“Thứ được chôn ở đây là cái gì?”
Đó là một câu hỏi xuyên vào cốt lõi. Danh tính thực của Hồn ma là gì? Tại sao một bất tử đạo sĩ lại có mặt trong Lăng tẩm Không Con? Tại sao một bất tử đạo sĩ lại đứng về phe Lăng tẩm Không Con?
Grid đi sâu vào bản chất - thứ sẽ giải quyết mọi loại câu hỏi linh tinh cùng một lúc.
Dương Ngọc Lan ngoan ngoãn trả lời, “Ta cũng không biết.”
“......?”
Đó là một câu trả lời ngớ ngẩn được nói ra với vẻ tự tin.
Grid nhíu mày, trong khi Dương Ngọc Lan tiếp tục lời giải thích, “Ta chỉ suy đoán rằng ‘thực thể sẽ sửa lại trật tự’ hoặc ‘mặt kia của sự thật’ được chôn vùi ở đây.”
“Ngươi nói thì nhiều mà không trả lời được mấy.”
Vài cái vảy trên Cánh tay của Hỏa Long Ifrit co rút lại. Grid dồn sức lên bàn tay đang cầm Chiều tà và nó phản ứng với các cơ bắp cẳng tay đã co rút. Nó siết căng từ đầu ngón tay anh cho tới dưới khuỷu tay. Đó cũng là một cảnh tượng xa lạ và gây sốc đối với Dương Ngọc Lan. Cô ta đã sống rất lâu rồi, nhưng đây là lần đầu tiên cô ta thực sự nhìn thấy bộ giáp tái tạo cơ thể của một con rồng.
‘Cảm giác như các kỹ thuật tự vệ mạnh mẽ chồng chất lên nhau vậy.’
Thần tính, một trí giới, và giáp rồng—các lực tự vệ xung quanh Grid phần lớn được chia thành 3 lớp và mỗi lớp đều mạnh như nhau. Ngoài sức lực cùng những cái vảy ra, nó vô cùng gần với việc được vây quanh bởi một con rồng.
-Nó tuyệt vời hơn ta tưởng tượng...
Bên trong Thánh địa Kim loại, Chreshler cuối cùng cũng thấy giá trị thực của Grid. Tới mức này thì đúng là đáng kinh ngạc khi nhìn Dương Ngọc Lan đối đầu trực diện với Grid mà không run rẩy.
“Ngài đã sửa lại trật tự trên bề mặt, bao gồm cả Lục địa phía Đông,” Dương Ngọc Lan nói tiếp, “Không may là, thiên đường chưa bao giờ mất đi trật tự của nó. Bất chấp sự vắng mặt liên miên của Nữ thần Rebecca; những tội lỗi mà 7 vị thần phạm phải lẫn cuộc nổi loạn của Thất Thiện Nhân; cuộc nội chiến do Thần Trời gây ra; và sai lầm của Zeratul kiêu ngạo và ngang ngược, thiên đường vẫn như cũ giống như ban đầu.”
Nói cách khác—
“Tồn tại được chôn vùi ở đây đương nhiên là thực thể sẽ sửa lại trật tự của địa ngục.”
“......!”
Mắt Chồn hôi căng cả ra. Grid cũng rất ngạc nhiên. Tuy vậy, anh không thể hiện điều đó và phủ nhận trong lòng. Nó khó mà hiểu được.
-Ngươi đang nói về Yatan à? Cái thể loại nhảm nhí kỳ quái gì thế này? Ngươi nghĩ một Vị thần Khởi nguyên có thể chết hả?
Chreshler phản đối mà không cần Grid lên tiếng.
-Ta đã đọc những ghi chép nói rằng Yatan bị Baal lừa dối và bị trục xuất khỏi địa ngục, nhưng chưa từng thấy bất kỳ ghi chép nào về việc ông ta chết cả. Đó là các ghi chép từ giáo hoàng đệ nhất khi lắng nghe lời nói của Nữ thần, nên rất ít khả năng nó là sai. Ta không nói là ta tin tưởng Nữ thần, nhưng nó là chính sử. Ngay từ đầu thì trên đời này có kẻ đủ sức để giết một Vị thần Khởi nguyên sao?
“Ta chưa bao giờ nói là ông ta đã chết.”
-Đấy chỉ là chơi chữ thôi. Từ lúc ngươi cho là ông ta bị chôn trong lăng tẩm thì đã có tiền đề cho cái chết rồi còn gì?
“Nó là Lăng tẩm Không Con với chủ nhân còn là ẩn số. Bọn ta thậm chí còn không biết ban đầu nó là lăng tẩm của ai. Chúng ta có cơ sở nào để chắc chắn nó là một lăng tẩm chứ? Nếu nó thực chất là một phong ấn hơn là một lăng tẩm thì sao?”
-Ngươi đang che mờ bản chất rồi đấy. Cùng chung thủ đoạn tương tự như một kẻ lừa đảo. Không cần phải nghe nữa.
“Ngay từ đầu, Yatan có còn sống hay không cũng chả quan trọng. Ông phải nhớ rằng dù là thiên đường hay địa ngục, Yatan cũng không có chỗ nào để ở lại hết.”
-......
Chreshler tắt tiếng. Thật không may, ông ta đã bị thuyết phục. Không quan trọng là liệu Yatan đã chết, chỉ đơn giản là bị phong ấn, hay bị ép phải rời đi theo ý muốn của mình. Nơi duy nhất ông ta có thể nghỉ ngơi thoải mái là bề mặt. Cả Tinh linh Giới lẫn Đào Hoa Nguyên đều quá nhỏ để chứa đựng địa vị của một vị thần tối cao, và Asgard với Hoàn Quốc chả có nghĩa vụ phải đón nhận Yatan. Ông ta đã bị sút ra khỏi địa ngục.
Điều này nghĩa là nơi duy nhất để Yatan ở lại là trên bề mặt. Ngoài ra, nơi bí mật nhất trên bề mặt là ngay tại đây, Lăng tẩm Không Con. Đó là một nơi với kẻ gác cổng vĩ đại nhất. Nơi này đã được tái sinh thành một chiều không gian tách biệt sau khi ngấu nghiến đủ loại thần thoại và không dễ gì vào được. Tới cả các vị thần trên trời cũng đã nhắm mắt làm ngơ. Mãi tới hàng trăm năm sau, nó mới phải đối mặt với thách thức của Grid.
-...Tiện đây thì, sao cậu lại dám thách thức nơi này thế?
“...Tôi muốn lên cấp...”
‘Nghiêm túc đó hả?’
Lên cấp—đối với các NPC, nó đương nhiên mang nghĩa tăng trưởng.
Chreshler phát khiếp trước Grid - đã đến một không gian huyền bí mà chưa ai có thể chạm vào trong suốt những năm qua như thể cậu ta chỉ đơn giản là đang đi săn trên một ngọn núi sau nhà. Ông ta xem Grid như một sinh vật kỳ lạ không thể hiểu nổi chút nào theo quan điểm thông thường.
‘...Ngay cả ta cũng chỉ là một nhân tài phổ thông trước Grid.’
Hầu hết những điều chưa rõ đều đến từ sự thiếu hiểu biết. Ông ta chỉ không thể dò được ý nghĩa sâu xa của Grid...
Chreshler sớm đi tới kết luận một cách tích cực và lấy lại bình tĩnh. Rồi ông ta hỏi Dương Ngọc Lan một câu khác.
-Ngươi nói là mình chỉ đoán thôi đúng không?
“Phải.”
-Phán đoán còn lại... thế thì, ‘mặt kia của sự thật’ là gì?
Dương Ngọc Lan suy đoán rằng một ‘thực thể sẽ sửa lại trật tự’ hoặc ‘mặt kia của sự thật’ được chôn vùi ở đây. Nếu danh tính của thực thể sẽ sửa lại trật tự là Yatan, thì mặt kia của sự thật là thứ gì? Grid cũng thấy tò mò, nên anh lắng nghe rất kỹ.
Dương Ngọc Lan lắc đầu. “Ta không thể nói về điều đó cho ông được. Ngay khi ta đề cập đến nó, ông sẽ bị nguyền rủa và tất cả những ai trong căn phòng này cũng sẽ khó mà tránh khỏi sự tức giận.”
-Làm thế là báng bổ hả?
“Ngừng lại đi.”
-Cứ cho ta một đầu mối thôi. Ta có thể trông như thế này, nhưng ta được các vị thần yêu mến đấy.
“Không thể tin tưởng ông được.”
-Không thể tin tưởng á? T-Ta là giáo hoàng còn gì?
“Ông là giáo hoàng thật, nhưng từ đầu ta đâu có tin tưởng Rebecca.”
-Hờ... Đúng. Ta không ưa thái độ của ngươi từ đầu rồi. Grid, ta nghĩ câu chuyện sẽ chỉ tiếp diễn nếu cậu dùng vũ lực đe dọa kẻ đó.
Chreshler rất gai góc. Ngay cả sau khi trở thành Quan tài Gỗ Thiêng, ông ta vẫn giỏi hơn các thượng nhân xuất sắc trong thời đại của mình và cũng trở nên mạnh hơn trong Lăng tẩm Không Con. Tuy nhiên, ông ta không thể tiến lên một bước trước Dương Ngọc Lan và đã hối thúc Grid chiến đấu...
Grid kệ ông ta và chất vấn Dương Ngọc Lan, “Ngươi tin rằng sự biến dạng của địa ngục sẽ được giải quyết khi Yatan được phục sinh sao?”
“Đúng thế. Điều đó tốt cho mọi người.”
“Nếu kẻ bị chôn ở đây không phải Yatan thì sao? Ngươi có thể tin tưởng Hồn ma à? Ngươi có thể dự đoán nó sẽ làm gì sau khi nó trở nên mạnh hơn vô cùng không?”
“...Ta không biết về điều đó.”
“Thế thì tránh đường ra.”
“Grid...!”
“Nếu muốn làm người ta tin thì ngươi phải chuẩn bị những cơ sở có sức thuyết phục. Nếu thực sự muốn cản ta thì ngươi cứ đánh và thắng đi.”
“......”
Đường viền xương hàm của Dương Ngọc Lan trở nên rõ rệt. Cô ta giữ cho miệng mình đóng chặt. Không còn cuộc trò chuyện nào nữa. Dương Ngọc Lan kiên trì nhắm vào Chồn hôi với Quan tài Gỗ Thiêng, trong khi Grid thì chặn cô ta lại.
Cách chiến đấu của Dương Ngọc Lan dùng đủ loại đạo pháp và nó vừa xa lạ vừa đe dọa đối với Grid. Thế nhưng, cuộc chiến này từ đầu đã hết sức có lợi cho Grid. Một mình Grid thôi là mạnh hơn Dương Ngọc Lan rồi và anh có lợi thế về số lượng. Bên cạnh đó, Chồn hôi còn là một huyền thoại. Tuy là nghề không thuần chiến đấu, nhưng anh ta là một người mạnh mẽ vượt mức trung bình. Anh ta hợp tác với Chreshler, và dưới sự bảo vệ của Grid, Dương Ngọc Lan không thể làm anh ta bị thương.
‘Có lẽ cô ta không có ý định làm hại anh ta từ đầu rồi.’
Grid tặc lưỡi. Đó là vì anh không đành lòng áp chế người từ đầu tới cuối không sử dụng các kỹ thuật giết người. Tất nhiên, anh phải thành thật thú nhận là chuyện này có hơi vui vui. Có thứ kiếm thuật huyền bí dường như di chuyển trên những đám mây và công pháp làm cơ thể cô ta trong suốt rồi vô hiệu hóa đòn tấn công. Những kỹ năng do Dương Ngọc Lan sử dụng đều đầy tính mới lạ. Càng đánh, anh càng cảm thấy xứng đáng khi có được những trải nghiệm mới. Anh đã có thể ấn định nhiều kiểu chuyển động làm các kỹ năng.
Còn về phía Dương Ngọc Lan, cô ta thấy như mình sắp chết đến nơi.
“Hộc... Hộc...”
Hơi thở của cô ta nhọc nhằn thấy rõ. Đó là bởi mỗi đòn tấn công của Grid đều rất chết chóc đối với cô ta. Dương Ngọc Lan đã phát huy hết sức mạnh của mình trong suốt trận chiến. Cuối cùng, cô ta phải dồn hết năng lượng của mình, bao gồm cả trí lực, vào từng khoảnh khắc. Cô ta cố gắng tìm ra những sơ hở trong các động tác tầm thường của Grid và liều mạng để ứng phó với thanh kiếm mà Grid đang nhẹ nhàng sử dụng.
Cô ta gần như ngất xỉu khi thanh kiếm của Grid sượt qua vai của mình và cô ta thấy ‘ngọn giáo ánh sáng’ được triệu hồi đã thiêu cháy hàng chục lá bùa. Mặc dù vậy, cô ta vẫn không lùi bước và đã giữ được một vẻ ngoài mạnh mẽ.
Grid khoái chuyện đó. “Ta không muốn làm ngươi bị thương. Chỉ khi ta giết ngươi thì ngươi mới thực sự rút lui hả?”
“...Ta sẽ dừng tay.” Dương Ngọc Lan đã chuẩn bị một đường lui ngay từ đầu. Giây phút cô ta lôi ra một lá bùa mới, một lá bùa dán ở đâu đó sâu trong mê cung đã phản ứng lại và dịch chuyển cơ thể cô ta.
“Ta không chỉ lo lắng về ‘thứ gì đó’ được chôn vùi ở đây, mà còn cả về ngài nữa đấy, Grid. Hồn ma là một Bậc chí tôn rất mạnh... chuyện này...”
Cô ta dùng các công pháp để nói nhanh nhất có thể, nhưng lại không thể nói hết. Dương Ngọc Lan lo âu đã rời đi. Cô ta sẽ tới gặp Hồn ma và đưa ra một thỉnh cầu.
Đừng trực tiếp gặp Grid, mà hãy để ngài ấy đi lang thang và rời đi.
Tuy nhiên, cô ta chẳng thể yết kiến Hồn ma. Các pháp cốt đã thủ sẵn bên ngoài phòng của Dương Ngọc Lan.
““Ta đang theo dõi tình hình qua quả cầu pha lê, nhưng đó chỉ là một màn kịch.””
““Ngươi không hề nghĩ tới việc làm hại Chreshler lẫn các nhà thám hiểm. Ngươi chỉ có đầy suy nghĩ giúp đỡ chúng trốn thoát. Bọn ta sao có thể tin tưởng ngươi sau khi thấy thái độ đó của ngươi?””
““Ngươi sẽ bị giam cầm. Đó là ý nguyện của Hồn ma.””
“Đây thực sự là ý nguyện của Hồn ma sao?”
““Đúng thế.””
Cánh cửa gần như đóng kín đã mang tới một bóng tối dày đặc. Nó dường như ám chỉ về tương lai sắp xảy đến của cô ta và nỗi lo của Dương Ngọc Lan càng thêm sâu thẳm.
T/N : trời đất ơi cái chương này nhiều cụm “từ đầu” lắm luôn 😩