Chương 1744
“Chúc mừng bé út nhé. Đền thờ đã chỉ định bé làm vật hiến tế rồi.”
“Ui choa! Nhà mình lại có một dịp vui sướng đến vậy kìa!”
“Em thành công rồi đó, Iwata!”
Đó là một thời đại khi cái chết nghĩa là cánh cổng dẫn đến miền cực lạc. Cậu bé cười tươi tắn lúc nhìn cha mẹ lẫn anh chị em của mình - những người đang rơi nước mắt trong vui mừng.
“Vâng, Con mừng lắm. Cảm ơn cả nhà ạ.”
***
Kể từ khi được sinh ra, đó là lần đầu tiên cậu bé thấy một bữa tối như thế. Bánh mì với thịt mà cha mẹ cậu bé nhận được từ đền thờ đã chất đống ở trên bàn.
Thế nhưng, cậu bé thậm chí không thể động vào miếng thịt. Đó là vì có khả năng cậu bé sẽ lên thiên đường.
Người cha nói với cậu bé - đang ủ rũ nhìn xuống đống cỏ trong bộ đồ ăn bằng gỗ cũ mèm, “Iwata à, con có thể trẻ, nhưng con đã tích được rất nhiều công đức. Con đã sớm gia nhập Suy ngẫm Đoàn và phục vụ người nghèo còn gì?”
“Iwata con đây cũng đã cứu những chú cáo nhỏ mất mẹ 2 ngày trước đấy nhé.”
“Thế à? Thật tuyệt vời khi con không nhẹ nhàng gạt bỏ nó chỉ vì bên kia là một dã thú. Các vị thần của Asgard chắc chắn sẽ biến con thành một thiên sứ. Con sẽ trở thành một trong các thiên sứ trẻ chơi nhạc cụ và hát cho các vị thần mãi mãi. Đấy là lý do con nên hạn chế ăn thịt. Các vị thần có thể sẽ không thích đâu nếu con có những cục màu vàng trong cơ thể của mình.”
“Uwah, nó làm con nhớ tới Taitta. Con đã mổ cái bụng phình ra và nó toàn cục màu vàng thôi. Lần đầu nhìn thấy con còn tưởng là không có ruột hay sao ấy?”
“Thấy các tư tế tiến hành nghi lễ còn phải nhăn mặt thì ta tự hỏi không biết mùi có tệ không. Sao mà lại có thể hiến tế người bệnh như một vật tế sống chứ... Đền thờ đã phạm phải một sai lầm hiếm gặp rồi.”
“Không phải sai lầm đâu ạ. Họ biết và vẫn tiếp tục mà? Taitta cũng là một tư tế. Có lẽ họ muốn trao cơ hội lên thiên đường cho ai đó đã phục vụ cả đời mình.”
“Dựa trên những gì ta nghe thì chuyện đó là đúng.”
“Cảm ơn vì bữa ăn ạ. Con đi đây!”
Cậu bé thường ghét cha của mình - người luôn rầy la cậu bé, và ghét anh trai của mình - người toàn ủng hộ cha. Tuy nhiên, từ hôm qua thì không thế nữa. Được chọn làm vật tế sống đã khiến cậu bé trở thành một người tích cực hơn.
Cậu bé - đã ăn hết đống rau nhạt nhẽo trước khi kịp nhận ra - bật dậy khỏi chỗ ngồi của mình và lập tức rời khỏi căn nhà.
Vào tầm này của năm ngoái—cậu bé đã được gọi tới Suy ngẫm Đoàn vì vừa nhanh nhẹn vừa khỏe mạnh. Kể từ đó trở đi, hôm nào cậu bé cũng bận rộn.
Đáng buồn thay, trong thành phố này có rất nhiều người già. Cậu bé không biết liệu điều đó khó khăn không, nhưng theo lời giải thích của cấp trên, nó là một căn bệnh do hòa bình tạo ra. Họ là những người đã bỏ lỡ thời điểm để chết do sự biến mất của chiến tranh. Số lượng người nghèo không thể tới miền cực lạc đang tăng lên từng ngày.
“Anh nghe nói là tóc trên đỉnh đầu của thợ đóng giày Domiri đã chuyển sang bạc trắng rồi đấy.”
“Có thật không? Đây là lần đầu em phục vụ một người mà em biết đấy.”
“Thật là đáng thương... bọn mình nên mau chóng tìm bác ấy trước khi bác ấy phát điên và trốn đi đâu đó.”
Cậu bé lẫn vào giữa những thanh niên trẻ tay cầm dùi cui nhuốm máu đỏ và ra ngoài để phục vụ nhân dân. Điểm đến là hiệu giày. Các thanh niên kéo Bác gái Domiri ra và dùng hết sức để đánh bác ấy. Người chồng trẻ cùng những đứa con gái của bác thì hò reo chúc mừng trong khi bác gái lại gào thét. Bác ấy cầu cứu.
Lần nào cậu bé cũng cảm thấy điều đó, những người già thật sự kỳ lạ.
‘Tại sao họ lại sợ chết nhỉ?’
Cánh cổng về miền cực lạc sẽ chỉ mở ra khi họ chết. Theo các tư tế đã nhận được lời sấm truyền : Hầu hết mọi người sẽ tới miền cực lạc mà Yatan tạo ra dưới lòng đất và sẽ được giải thoát khỏi mọi khổ đau mà họ đã trải qua khi còn là con người. Chưa kể, một số người được chọn sẽ tới miền cực lạc mà Rebecca tạo ra trên thiên đường để thờ phụng các vị thần.
Họ có thể tận hưởng đủ loại hạnh phúc vô tư, không như cuộc sống trên bề mặt, nơi mà họ phải chịu khổ từ đủ kiểu đau đớn.
Tất nhiên, họ biết rằng mình sẽ phải chịu đựng khổ đau để đạt được cái chết. Nhưng mà, đau đớn chỉ là phù du. Nếu họ chịu đựng được trong chốc lát thì họ sẽ tận hưởng hạnh phúc vĩnh hằng. Vậy thì tại sao lại kháng cự?
‘Đúng như các tiền bối đã nói. Chắc hẳn họ đang phải chịu đựng sự điên loạn.’
Cậu bé cảm thấy thương xót Bác gái Domiri - người đang khua chân múa tay để ngăn những chiếc dùi cui. Thay vì than khóc to hơn lúc các ngón tay của bác ấy bị trật khớp và gãy xương ống chân, thà ngoan ngoãn để lộ bụng và đầu của mình ra thì có phải tốt hơn không.
“Đúng là cố chấp, cố chấp quá mà. Những lúc thế này, anh chỉ muốn đâm bằng một con dao thôi.”
“Anh bị khùng à? Thế có phải phục vụ đâu.”
Trừ khi là một vật tế, bằng không bác ấy phải bị đánh đến chết để gột rửa tội lỗi trong đời. Chỉ sau khi bị đánh vào bụng cho đến khi ruột nát bét ra thì mới có khả năng cho sự suy ngẫm và được lên thiên đường. Ngay cả khi miền cực lạc dưới lòng đất tốt đẹp hơn bề mặt, nó vẫn sẽ tệ hơn thiên đường. Đấy là lý do chuyện này phải được thực hiện bằng những cây dùi cui.
“Bác Domiri à, bác đã ngẫm nghĩ đủ rồi. Không cần phải chịu đựng thêm nữa đâu, nên là hãy bỏ cánh tay lạch cạch đó ra và để lộ cái đầu của bác.”
“Tha cho bác... tha cho bác đi mà...”
“Hở? Chuyện vô lý gì đây? Bác phát điên luôn ngay khi tóc trên đỉnh đầu của bác bắt đầu chuyển sang màu bạc à?”
“Bác... nếu bác chết rồi thì còn ai lo cho các con của bác nữa...? Với người cha còn non nớt đã đánh bạc bằng tiền mua bánh mì thì chúng sẽ chết đói mất...”
“Cô đang nói gì thế? Tôi chẳng biết cô đang lo lắng cái gì cả.”
“Domiri bị quỷ ám rồi!”
“Mau giết bà ấy đi trước khi chúng ta bị các vị thần ghét bỏ!”
Những người đang thích thú theo dõi buổi phục vụ của Suy ngẫm Đoàn bắt đầu la hét. Người chồng trẻ của bác gái đang dẫn đầu. Những cô con gái của Domiri - vẫn đang cười đùa và vỗ tay - bắt đầu đỏ mặt lo lắng khi thấy bầu không khí trở nên gay gắt.
Cuối cùng, cậu bé đã bước lên. Cậu bé dùng một lực mạnh hơn những tiền bối của mình để ấn vào gáy của Domiri, áp chế bác ấy. Domiri cầu xin cậu bé, “Làm ơn mà, Iwata... bác xin cháu...”
Bam!
Máu đỏ lấp đầy tầm nhìn của cậu bé. Cậu bé - người dính đầy máu từ cái đầu bị đập vỡ của Domiri - sau cùng cũng thả lỏng gương mặt cứng đờ của mình. Cậu bé tới gần những cô con gái nhỏ của Domiri - chỉ đang chờ chực khóc - và vỗ lên vai chúng.
“Chúc mừng nhé.”
“Cảm ơn anh ạ!”
Những cô gái cũng mỉm cười thật tươi.
Tối hôm đó, cậu bé đã tới đền thờ. Trong 2 tháng tiếp theo trước buổi lễ, những vị tư tế đã tới thăm đền thờ mỗi đêm và nói với cậu bé.
“Uống đi.”
Đó là một chất lỏng màu trắng. Các tư tế giải thích cho cậu bé - đang tò mò nhìn vào chất lỏng trong cái lọ thủy tinh trong suốt, “Nó là một loại thuốc thanh tẩy linh hồn. Nếu cậu uống thuốc mỗi đêm kể từ hôm nay trở đi, cậu sẽ dần dần được các vị thần yêu mến.”
“Cơ hội lên thiên đường của cậu sẽ tăng lên!”
“Ưm, đúng vậy.”
Cậu bé vui vẻ uống thuốc và cảm thấy ý thức của mình trở nên lờ mờ. Trái tim cậu bé rung rinh và cậu bé phá lên cười chẳng vì lý do gì hết. Lúc linh hồn của cậu bé trở nên trong sạch, dường như niềm hạnh phúc cũng đã đến cùng với nó.
Cậu bé chợt thấy hoài nghi. Đó là vì lớp da của các tư tế - đã tới gần mình sau khi cởi bỏ mặt nạ với quần áo của họ - thật nhăn nheo. Làm sao cơ thể của một người lại như vậy được? Đấy là lần đầu tiên cậu bé nhìn thấy điều đó trong đời. Nó trông hơi giống với cẳng tay của Chú Domotan - đã bị bỏng hồi còn nhỏ, nhưng nó quá tự nhiên để có thể là một vết thương.
‘Những người được các vị thần lựa chọn khác với những người bình thường.’
Bất luận thế nào, cảm giác này cũng phê quá. Cậu bé say thuốc mỉm cười và ngã vào vòng tay của các tư tế. Cứ như vậy, các tư tế đã đến đền thờ hàng đêm.
Rồi vào khoảng 2 tuần sau...
Vẻ mặt của cậu bé đã nhăn nhúm lại giữa cơn hạnh phúc phê thuốc của mình. Cậu bé đang vuốt cái đầu hói của tư tế Gurada thì cảm thấy sự thô ráp giống như râu ở những đầu ngón tay của mình. Sau đó, cậu bé nhìn kỹ và thấy rằng đó là một mái tóc bạc. Nó tuy dày nhưng lại ngắn, như thể vừa mới mọc ra vậy, song nó rõ ràng là tóc rồi.
Tóc bạc—đó là biểu tượng của một người già đã bỏ lỡ thời điểm để chết.
“Ái! Iwata! Cậu tự dưng làm chuyện gì vậy?”
“Tất nhiên là cháu đang phục vụ ngài rồi.”
Cậu bé bị đánh thuốc đã mất trí. Cậu bé không rõ lúc này mình đang ở đâu và đang làm gì. Cậu bé chỉ dựa vào bản năng mà mình đã học được. Cậu bé nhặt một chiếc chân đèn làm bằng bạc và đã đánh đập không thương tiếc vào cơ thể nhăn nheo của vị tư tế.
“Tên điên này...! Áááá!”
Vị tư tế, Gurada, cũng đã phát điên vì tuổi già.
Cậu bé cảm thấy tiếc cho tư tế - người đang phản kháng bằng cách vung một cái chai. Ngay cả khi ý thức còn mơ hồ, cậu bé vẫn quyết định là mình cần phục vụ người khác càng sớm càng tốt. Điều đó chẳng có gì khó vì cậu bé rất nhanh và mạnh mẽ. Cậu bé đã kề cà khi phục vụ Bác gái Domiri vì giao hầu hết mọi việc cho các tiền bối, nhưng thực ra, tự làm vừa dễ lại vừa nhanh. Cậu bé mau chóng biến Tư tế Gurada thành một đống bầy nhầy và giết ông ta.
“Hiik...”
Các tư tế khác run rẩy. Sau khi nghe thấy tiếng ồn ào, chả có binh sĩ nào chạy đến cả. Đền thờ khổng lồ về đêm thật tĩnh mịch. Là vì mỗi lần cậu bé tới thăm, các tư tế đã cử đám binh sĩ đi nơi khác.
“Những con người tội nghiệp...”
Cậu bé cuối cùng đã nhận ra. Đôi mắt của các tư tế - thường được giấu dưới những chiếc mặt nạ—lông mi của họ trắng toát khi cậu bé nhìn kỹ dưới ánh nến. Lông mày cùng mái tóc bị cạo đi của họ có lẽ cũng mang màu trắng.
“C-Cậu định làm gì...?!” Các tư tế hét lên, nhưng đã quá muộn. Cậu bé chặn cửa và bắt đầu sự phục vụ của mình. Toàn bộ các tư tế đã bị đánh đến chết.
Ngày hôm sau, thế giới chìm trong hỗn loạn. Đó là bởi những người hiểu biết - sau khi khám nghiệm xác chết của các tư tế - đã gọi các tư tế là ‘những người rất già’. Các nếp gấp trên da của họ giống như vòng tính tuổi trên thân cây vậy.
Nhiều thứ bắt đầu thay đổi. Người ta biết được sự thật rằng các tư tế cai trị thành phố đều lớn tuổi hơn những người già và họ đặt câu hỏi về cái chết. Có nhiều tiếng nói dấy lên nghi ngờ về miền cực lạc và các vị thần.
Cậu bé chẳng sao hết. Cậu bé chỉ cần thuốc thôi.
Nhà tù nơi cậu bé bị nhốt vào thật vô nghĩa. Những song sắt thô sơ không thể chịu nổi lực siết của cậu bé - còn mạnh mẽ hơn ngày hôm qua - và đã lập tức gãy vụn. Cậu bé cười khúc khích sau khi giết các tiền bối từ Suy ngẫm Đoàn - những người chạy đến sau khi la hét điều gì đó.
‘Tất cả các tiền bối sẽ lên thiên đường đúng không?’
Cậu bé tiến thẳng tới đền thờ. Cậu bé giết hết những binh sĩ đang bảo vệ lối vào và cũng giết luôn cả những người đang điều tra bên trong. Cậu bé vui mừng vì cha mình cũng ở đó. Cậu bé cảm thấy mình thật là hiếu thảo.
Sau chuyện ấy, cậu bé tìm thuốc. Trên đường đi tìm, mọi người cứ liên tục đến cản trở vì lý do nào đó, nhưng chỉ việc giết họ là đủ rồi. Khi tìm được thuốc, cậu bé đủ hạnh phúc để bay đi. Đền thờ này lớn hơn cậu bé tưởng. Lịch sử về sự hủy diệt của ‘vương quốc’ tuy được ghi chép dưới lòng đất, nhưng nó chả phải việc của cậu bé. Tìm được thuốc mới là điều quan trọng.
Thế nhưng, việc tìm được thuốc ngày càng trở nên khó khăn. Chuyến thăm của những người can thiệp cũng trở nên bớt thường xuyên hơn. Giờ đây, đền thờ nơi cậu bé ở lại một mình tĩnh lặng như bất kỳ đêm nào vậy. Trước khi kịp nhận ra, cậu bé đã trở thành một thanh niên.
“Ta chưa từng thấy một vị anh hùng cứu thế giới lại trở nên băng hoại như vậy.”
Đó là khi cậu ta gần như quên mất cách nói chuyện. Người thanh niên gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương, và cậu ta chỉ có một cơn khát thuốc nhạt nhòa. Tất cả mọi thứ hồi còn là con người đã quá hao mòn để cảm thấy được chút hứng khởi nào về vị khách bỗng dưng xuất hiện.
“Nếu ngươi chết như thế này, ngươi chắc chắn sẽ rơi vào địa ngục. Ngươi sẽ bị định sẵn là trở thành đồ chơi của Baal và bị lợi dụng một cách cay nghiệt.”
“Ng...ươi...?”
“Vị anh hùng đã cứu thế giới khỏi sự lừa dối của các ác quỷ địa ngục và đánh lừa con mắt của các vị thần. Tên tội đồ dốt nát đã phá hủy thế giới mình từng cứu. Thần Yatan mà ta biết chắc chắn sẽ thương hại ngươi. Ta - sứ giả của ngài ấy - sẽ chăm sóc cho ngươi.”
Đền thờ cũ kỹ đã sụp đổ. Đống xương trắng của những người bị chàng trai trẻ giết hại trong quá khứ xa xôi đã bị phong hóa và bị gió thổi bay. Thành phố - từ lâu chỉ còn là một đống đổ nát khổng lồ - bắt đầu bị bao phủ dưới lớp bụi xương như tuyết.
Chàng trai cứu thế giới tuy là một anh hùng, nhưng cậu ta cũng là một tội đồ đã vô tình phá hủy thế giới. Theo nhiều cách, cậu ta đã vượt trên con người và sinh tồn qua hàng trăm năm mà không cần ăn. Cậu ta dựa vào cơn thèm thuốc không có nghĩa lý gì hết.
“Ngươi giống ta. Ngươi là tàn dư của một quá khứ ghê tởm và không có nơi nào để thuộc về.”
Hồn ma - kẻ tự nhận là một sứ giả của Yatan - đã nhấn mạnh. Nếu cậu ta chết và rơi vào địa ngục, cậu ta sẽ lại phạm tội mà thôi. Lũ ác quỷ lợi dụng chu kỳ của Yatan và bắt đầu chiếm giữ địa ngục đều rất hung ác. Do đó, họ phải cảnh giác và họ không thể chết.
“Ta sẽ xây dựng một thế giới mới và ngươi sẽ sống ở đó.”
“Thuốc...”
Chàng trai trẻ bị ám ảnh với thứ đã từng duy trì mình. Cậu ta vươn tay về phía vị khách đang nói chuyện một cách kỳ lạ, nhưng lại chẳng thể với tới. Hồn ma vốn đã lấy đi quả tim của chàng trai trẻ rồi. Nó dùng quyền năng của một sứ giả để khiến chàng trai trẻ trở nên bất tử. Rồi đột nhiên—
“Các ngươi là 3 kẻ ta sẽ gặp trong tương lai à?” Hồn ma nhìn vào ‘thị giác’ của nhóm Grid và hỏi một câu. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng nhóm của Grid lúc ý thức của họ quay trở về hiện tại.
***
[Bạn đã biết được câu chuyện của Iwata - Trù Loan Hung Kiếm.]
[Linh hồn của Iwata đã được thanh tẩy nhờ thánh năng của Quan tài Gỗ Thiêng và đã từ chối rơi vào địa ngục.]
[Quan tài Gỗ Thiêng đã chấp nhận linh hồn của Iwata.]
[Một phần ký ức lẫn khả năng của Iwata đã được hấp thụ vào Quan tài Gỗ Thiêng.]
“Hộc... Hộc...”
Iwata - Trù Loan Hung Kiếm—hơi thở của Chồn hôi dồn dập hơn sau khi trải qua những ký ức về cuộc đời hắn. Đặc biệt, cú sốc mà anh cảm thấy vào phút chót lớn đến nỗi mặt anh tái xanh và anh bắt đầu toát mồ hôi.
‘Nó không bị thu hình trong phần xem lại đó chứ?’
Grid có một nỗi lo vô ích. Anh nghĩ rằng những cảm tính lẫn phong tục cổ đại vào thời mà Iwata sống là hết sức tàn nhẫn.
‘Chà, mình không nghĩ là trẻ vị thành niên sẽ xem được tình tiết này.’
Grid đã tăng trưởng nhanh hơn người khác hàng chục hoặc hàng trăm lần. Dù là vậy, cũng phải tới 9 năm sau khi bắt đầu Satisfy thì anh mới bước vào Lăng tẩm Không Con. Một người chơi chưa đủ tuổi hầu như là không thể có cùng một trải nghiệm như anh đã có ở đây.
“Đó là một câu chuyện từ thời Baal có dấu hiệu làm biến dạng địa ngục. Sứ giả của Yatan... nói cách khác, chúng ta có nên coi việc Hồn ma nhảy ra và thoát khỏi địa ngục là một điều tốt không...?”
-Từ góc độ nhân sinh, không sai khi bảo đó là sự may mắn vô điều kiện. Nếu Hồn ma bỏ mặc các tội đồ lạc lối này đến chết thay vì mang họ về Lăng tẩm Không Con, thế lực của địa ngục hẳn đã mạnh hơn rất nhiều so với bây giờ. Kiểu gì thì kiểu, nó nhất định là rất cần cù. Nó từng tự đi lang thang khắp thế giới, thu gom rác và đưa chúng vào khuôn phép đó thôi?
Một mái nhà cho những kẻ tội đồ không còn nơi nào để đi—danh tính của Lăng tẩm Không Con đã được hé lộ. Tuy nhiên, không có cơ sở nào để tin tưởng Hồn ma cả.
Mục đích cuối cùng của Hồn ma là gì? Có thực sự là Yatan được chôn trong Lăng tẩm Không Con?
Vẫn còn có những bí ẩn cần được tiết lộ, nên tổ đội Grid đã bước tiếp.