Chương 1745
Trong trận đầu tiên, ông ấy đã thắng sau 35 lần trao đổi chiêu thức.
Người kế thừa Vô song Kiếm như ông ấy—ông ấy hiểu sự thật rằng người này là Thánh Kiếm đương thời. Người này là một hậu bối xa xăm. Chẳng có nguồn cảm hứng tuyệt vời nào ngoài việc thanh kiếm chứa đặc tính của một hoàng hôn màu cam.
Trận thứ hai, họ đã giao thủ 48 chiêu trước khi ông ấy thắng. Ông ấy hơi ngạc nhiên bởi đà của thanh kiếm - xuyên qua không gian theo cách tương tự như một cây thương. Ông ấy cũng ngưỡng mộ hoàng hôn màu cam - vốn là thần tính của ai đó đã dung hợp vào với kiếm năng. Ông ấy cân nhắc những nỗ lực từ hậu bối của mình - người hẳn đã thử nhiều cách khác nhau để lấp đầy vào chỗ thiếu sót trong nhiều năm.
Trận thứ ba, ông ấy thắng sau 71 lần trao đổi chiêu. Ông ấy đặt mục tiêu giành chiến thắng trong vòng 20 chiêu, nhưng nó đã kéo dài một cách đáng ngạc nhiên.
‘Ta tưởng là mình đã hiểu mọi thứ.’
Không phải vậy chút nào. Đối với Thánh Kiếm đương thời, Vô song Kiếm chỉ là một nhánh phụ chứ không phải là nền tảng.
Trận thứ tư, ông ấy thắng sau 82 lần trao đổi chiêu. Kể từ đó, kẽ hở không gian không thể chịu đựng nổi những làn sóng từ trận chiến và đã bắt đầu sụp đổ. Những mảnh vỡ của chiều không gian hỗn loạn đã thách thức thiên mệnh của thế giới hiện có và sản sinh ra lũ quái vật.
“Ta có thể thấy ý đồ của cậu rồi.”
Thánh Kiếm Muller—Thánh Kiếm mạnh nhất mọi thời đại. Ông ấy được con người từ thời bấy giờ ngợi ca như là một trong những vị anh hùng vĩ đại nhất của quá khứ. Ấn tượng về ông ấy - sau khi sống đơn độc trong hàng trăm năm - rất khác so với những mong đợi của Kraugel.
Đôi mắt trong veo và thẳng thắn. Một vẻ mặt tự tin. Giọng nói kiên định. Ông ấy được sinh ra để thực thi ‘công lý’, hệt như người anh hùng của một cuốn truyện tranh. Cứ như là đang nhìn thấy hiện thân của lòng tốt sẽ không bao giờ bị phá vỡ vậy. Sự kỳ vọng rằng ông ấy sẽ suy sụp sau khi sống đơn độc trong một thời gian dài là sai bét một cách ngoạn mục.
“Sau cùng, kẽ hở không gian sẽ vỡ và bề mặt sẽ lâm nguy... rồi ta sẽ không còn lựa chọn nào ngoài việc quay trở lại thế giới.”
Tại sao ông ấy lại được sinh ra với tài năng vĩ đại như thế? Muller đã cân nhắc rất lâu trước khi quyết định sống vì người khác. Ông ấy đã cứu vô số mạng sống bằng cách khai thác một tài năng mà một cá nhân không thể xử lý nổi. Ông ấy tin rằng đó là trách nhiệm và nghĩa vụ của kẻ mạnh.
Những thành tích của ông ấy không chỉ là phong ấn các đại quỷ. Các cuộc chiến tranh và cướp bóc bị đàn áp chỉ bởi sự tồn tại của Muller thôi đơn giản đã là không thể đo đếm được rồi. Chỉ có điều, các vương quốc - bị cưỡng ép từ bỏ lòng tham của họ do sợ hãi một con người duy nhất - đã vì lòng kiêu hãnh của mình mà không ghi chép lại chuyện này.
“Được thôi. Lúc này ta sẽ làm như cậu muốn. Hãy nhanh chóng quay trở lại bề mặt trước khi lũ quái vật sinh ra từ những mảnh vỡ của kẽ hở không gian làm hại con người.”
“......”
Thánh Kiếm đương thời rất kiệm lời. Điều này thật bất thường.
‘Một Thánh Kiếm thì khó mà kiệm lời mới đúng chứ?’
Một thanh kiếm ẩn chứa nhiều ý định. Các thanh kiếm đôi khi được dùng để lấy đi hàng ngàn sinh mạng và đôi khi là để cứu chỉ một người. Chẳng khó để lang bạt nếu họ không cân nhắc đến điều đó mọi lúc. Một Thánh Kiếm phải thấy, phải nghe, và phải trải nghiệm nhiều kiểu sống khác nhau. Chỉ bằng cách hiểu và đồng cảm với nhiều sinh mạng hơn thì những ý định đặt vào thanh kiếm mới tăng lên và các đường kiếm sẽ tăng thêm.
Biban - người mà ông ấy đã từng tình cờ nhìn thấy từ xa - đã chứng tỏ điều đó. Biban không bao giờ ngừng trò chuyện. Nhờ vậy mà Muller đã phát hiện ra rằng người ấy là Biban. Muller nghĩ là miệng của mình sẽ liến thoắng hết sức tự nhiên nếu ông ấy nghĩ về những người mà mình đã gây dựng các mối quan hệ để lần lượt gia tăng các kỹ năng về kiếm của ông ấy. Ông ấy lo lắng trong lòng là ngày nào đó, mình sẽ trở nên giống Biban.
“...Không sao cả đâu.”
“Hở?”
Vị Thánh Kiếm kín tiếng bất thường kia cuối cùng đã mở miệng. Cậu ta làm tiền bối của mình lúng túng khi nói điều gì đó ngược với mong đợi.
“Ngay cả khi ông không tới, bề mặt vẫn sẽ an toàn thôi. Lũ quái vật ở tầm cỡ đó không thể động vào một sợi tóc của con người.”
“Đây là một thảm họa thật sự đấy. Thời gian làm Thánh Kiếm của cậu ngắn hơn ta tưởng nhiều đúng không? Chưa tới 20 năm hả?”
“Phải.”
“Bằng cách nào đó mà ta cảm thấy là cậu đang cố gắng giữ thể diện qua việc chạy trốn liên tục. Cậu chưa bao giờ rơi vào tình huống ở trên bờ vực sinh tử trước đây.”
Thánh Kiếm đương thời không hề chấp hành và đã bỏ chạy sau mỗi lần thất bại. Chỉ sau khi hồi phục hoàn toàn thì cậu ta mới tái xuất hiện và thách thức lần nữa. Chả có gì phải xấu hổ cả. Đó là bằng chứng cho thấy cậu ta chưa sẵn sàng chấp nhận thất bại và cái chết.
“Ta sẽ làm rõ chuyện này. Niềm tin của cậu chỉ là sự ngụy biện của một thiên tài. Có thể cậu tin rằng những con người khác cũng mạnh như cậu, nhưng thực tế lại khác hẳn. Đại đa số con người không thể dễ dàng đối phó được với những con quái vật như thế.”
“Dường như ông hiểu lầm điều gì đó thì phải... Tôi không hề kiêu ngạo. Tôi đã trải qua những đại khủng hoảng cả ngàn lần rồi.”
“Làm sao mà một người như thế có thể dại dột tuyên bố là bề mặt đang an toàn vậy? Chẳng lẽ... cậu không quan tâm gì tới mạng sống của người khác à?”
Đôi mắt của Muller - to và trong như mắt của một con bê - đã lần đầu tiên trở nên sắc bén. Ông ấy thậm chí còn giải phóng một chút sát khí. Trong giây lát, Kraugel đã cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
[Linh khí của ‘Sát Tâm Ý’ đã cố định máu của bạn ở mức tối thiểu.]
[Bạn không thể kháng cự.]
‘Ông ấy là một con quái vật ngoài sức tưởng tượng rồi còn gì?’
Một thanh kiếm được rèn bằng sát khí—nó giết chết mục tiêu ngay khi có ý định. Muller thực sự đạt được sự tối thượng trong Tâm Kiếm rồi ư? Đến mức này thì, chẳng phải nó vượt xa cảnh giới của các huyền thoại lẫn thượng nhân rồi à?
Kraugel bị kích động đến mức mặt trắng bệch ra, nhưng anh đã sớm lấy lại bình tĩnh. Anh là một Thánh Kiếm. Không đời nào một cuộc gặp với Muller lại không có lợi. Grid biết vậy nên mới giao Muller cho Kraugel.
Kraugel tin là thế. Đó là các ‘phẩm chất’ của anh, không phải tài năng và kỹ năng. Anh tin vào phán đoán lẫn niềm tin của Grid khi cử anh tới đây.
“...Cậu không hề lay động.” Muller thấy được quyết tâm của Kraugel. Một người đứng xa cách ngay cả khi cái chết tiếp cận mình. Ít nhất thì, cậu ta có vẻ đáng để nói chuyện. “Ta sẽ đổi câu hỏi.”
[Bạn đã thoát khỏi ảnh hưởng của ‘Sát Tâm Ý’. Máu của bạn đã có thể được phục hồi.]
“Bề mặt thực sự an toàn khi những con quái vật này hoành hành à?”
“Đúng vậy, bề mặt bây giờ đã được canh giữ bởi một ‘vị thần’.”
Chưa kể—
“Còn nữa, con người không yếu như ông nghĩ đâu.”
“......”
Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt Muller. Ông ấy nhận ra—mục tiêu của hậu bối xa xôi này của mình - Thánh Kiếm đương thời - không phải là cá nhân Muller.
“Hãy trở lại thế giới và cùng chiến đấu vì con người... ta còn tưởng cậu đến đây để nhờ vả điều đó cơ.”
Muller nhún vai và thu lại kiếm năng có hình dạng một thanh kiếm của mình. Ông ấy rút ra thanh kiếm thật đã bị phong ấn hàng trăm năm và nắm lấy nó. Nó là một thanh bảo kiếm đã tái sinh thành linh kiếm nhờ vào những thành tựu tích lũy được cùng những năm tháng ở bên cạnh Thánh Kiếm mạnh nhất lịch sử.
“Mục tiêu của cậu chỉ đơn giản là ăn tươi nuốt sống ta.”
Thế gian không cần tới ta.
Thái độ của hậu bối dường như đang nói điều này một cách chân thành. Đó là sự may mắn mà Muller đã mong đợi từ lâu. Một thế giới có thể sinh tồn chỉ khi có một vài người mạnh mẽ chống đỡ cho nó—bề mặt là một thế giới bấp bênh. Nó có thể bị đạp đổ bất cứ lúc nào trước ý thích bất chợt của tộc rồng hoặc nhu cầu của các vị thần. Trong một thế giới như thế, Muller chẳng thể làm được gì nhiều. Ông ấy đã phải đơn độc chịu đựng rất nhiều áp lực.
Thế nên, ông ấy bỏ chạy. Sau cùng, ông ấy đã muốn chết. Ông ấy khước từ sự sống vì nó vô nghĩa, không phải vì ông ấy buồn chán. Rồi ông ấy thoáng nhìn thấy sự thật của địa ngục và nhận ra rằng chết không phải là hết. Ông ấy nhận ra là mình thậm chí không thể chết và cảm thấy cực kỳ tuyệt vọng. Ông ấy buông bỏ mọi gánh nặng của mình và đã lủi vào trong kẽ hở không gian.
Ông ấy là một kẻ hèn nhát. Nếu chỉ để giảm bớt tội lỗi của bản thân thì ông ấy muốn giúp đỡ hậu bối của mình.
“Ta sẽ cố hết sức để nuôi nấng cậu. Ta sẽ cho cậu thấy mọi thứ, ngay cả khi điều đó nghĩa là giết chết cậu hàng trăm lần.”
Muller vào một tư thế hẳn hoi. Nó diễn ra rất chậm, như thể đang bảo Kraugel hãy quan sát và học hỏi. “Tới đây nào.”
Một vị thần đang bảo vệ bề mặt ư? Một điều như thế là bất khả thi. Có lẽ hậu bối của ông ấy đã hiểu lầm một vị thần con người đơn thuần rồi. Cậu ta có thể đã hiểu nhầm Garion - Thần Đất luôn phản ứng mỗi lần cậu ta xẻ đôi đất đai với núi đồi - tương đương với các vị thần trên trời.
Tuy nhiên, Muller không phủ nhận lời nói của Kraugel. Đó là bởi ông ấy đồng tình với lập luận rằng ‘con người không yếu ớt’. Nếu có nhiều huyền thoại lẫn thượng nhân được sinh ra trong thời đại này, bề mặt nhất định sẽ an toàn hơn so với thời của Muller.
Sau hàng trăm năm, ông ấy đã cảm thấy nhẹ nhõm.
Một kiếm lực - tạo ra âm thanh rạn nứt như một tiếng sét - đã đánh về phía Kraugel. Nó xé toạc cả kẽ hở không gian.
Mọi thứ đều là nguồn cảm hứng cho Kraugel. Nó không chỉ ở mức độ cải thiện tâm trạng hay các giác quan của anh. Anh đã nhận được sự trợ giúp của hệ thống. Mỗi lần anh trao đổi kiếm chiêu với Muller, cấp độ của các kỹ năng liên quan đến kiếm thuật của anh đã bắt đầu đâm chồi với tốc độ khó mà tin nổi. Đặc biệt, các kỹ năng liên quan tới Kiếm thuật Vô song đã vượt quá mức tinh thông. Đó là một hiệu ứng lớp nghề được gây nên bởi cuộc gặp gỡ của anh với Thánh Kiếm tiền nhiệm.
Kraugel - người chọn một chặng đường khó khăn cho tới nay - đã lần đầu tiên phát triển một cách bình thường. Đó là nhờ sự ưu ái của Grid. Nó là một món nợ nhất định phải trả vào một ngày nào đó.
[Kỹ năng ‘Kiếm thuật Vô song’ đã vượt mức để đạt tới cấp độ 11. Một tính năng đặc biệt đã được tạo ra.]
[Kỹ năng ‘Tâm Pháp Vô song’ đã vượt mức để đạt tới cấp độ 11. Một tính năng đặc biệt đã được tạo ra.]
Đó là khoảng 20 ngày sau khi Kraugel gặp Muller. Trên bề mặt, cuộc thám hiểm Lăng tẩm Không Con của Grid đang diễn ra sôi nổi.
“...Kẻ nào lại dám? Đây là tác phẩm của ‘vị thần’ mà cậu nói đến à?”
Mặt Muller đanh lại giữa lúc dạy bảo Kraugel.
Nỗi lo cuối cùng còn sót lại trên bề mặt—ông ấy nhận ra là có một điều dị thường trong Lăng tẩm Không Con. Chuyện đó khả thi là vì ông ấy đã kết nối các sợi kiếm năng tới Lăng tẩm Không Con và những giác quan của mình.
Muller tuy tự trách mình hèn nhát, nhưng thực tế thì, ông ấy vẫn là một anh hùng quan tâm tới thế giới. Ông ấy không thể làm ngơ với thời khắc mình phải bước lên. Ông ấy đã giám sát Lăng tẩm Không Con ngay từ đầu vì ông ấy không sẵn sàng nhắm mắt làm ngơ.
“Giờ không phải lúc để làm chuyện này. Chúng ta phải quay lại thật nhanh. Với tốc độ này thì ranh giới của toàn bộ các chiều không gian sẽ vỡ vụn xung quanh Lăng tẩm Không Con mất.”
“......”
Grid đã lại để mọi thứ liên quan tới Muller cho Kraugel và Kraugel không có ý định đưa Muller tới bề mặt. Đó là bởi anh nghĩ mình sẽ không thể thuyết phục được Muller. Bất kể lý do là gì, đây là một người đã cô đơn hàng trăm năm. Sẽ không dễ để mang ông ấy trở lại thế giới. Anh nghĩ là sẽ thật lãng phí tấm lòng lẫn thời gian của anh để thuyết phục họ.
Đây là lý do anh âm thầm chiến đấu với hy vọng đạt được sự chỉ dẫn dù là nhỏ nhất. Anh hy vọng có thể xoa dịu Muller - người đang buồn chán vì không thể gặp được ai đó mạnh mẽ ngoài bản thân.
Rồi kết quả là? Khác xa với một bài học nhỏ, anh đã thu được những khoản lợi khổng lồ. Ngoài ra, Muller đã tự mình đề nghị tới bề mặt.
Đó là giây phút lời khuyên của Grid về việc đôi khi tốt nhất là chiến đấu mà không nói gì phù hợp với tình hình.
***
“Có rất nhiều thứ trên thế giới này.”
“Cho dù nó là một tiểu thuyết thì cũng không phải vô cớ mà người ta bảo họ không tin.”
Họ chỉ cần xem tin tức trong một giờ để biết thôi. Có một sự thật là trên đời này có nhiều thứ giống phim hơn cả trong phim. Trong xã hội hiện đại, luật pháp và luân lý được ưu tiên. Trong khi đó, con người cổ đại thậm chí còn không biết gì về đạo đức cơ bản và thản nhiên làm những điều khủng khiếp. Trường hợp của Iwata là như thế này.
“Tôi nghĩ mình biết tại sao Hồn ma lại đặt cho các cư dân của nơi này một cái tên mới như Quyền trượng hoặc Kiếm rồi. Đó hẳn là với hy vọng xóa sạch đi quá khứ khủng khiếp.”
Chồn hôi đã dùng cụm từ ‘cư dân’. Các tử vong hiệp sĩ lẫn các pháp cốt cư trú tại Lăng tẩm Không Con không thể được coi là những xác sống đơn thuần. Từ Iwata cho tới Gajanara. Đó là kết quả của việc nhìn vào quá khứ của tổng cộng 8 kẻ hành pháp. Những người hẳn đã có thể bình thường nếu họ được ra đời trong một thế giới đúng đắn—Chồn hôi đồng cảm với những nạn nhân thiếu hiểu biết - đã vô tình trở thành các anh hùng và bị buộc phải suy đồi thành những kẻ hung ác.
Với Grid cũng vậy. Anh không cảm thấy thoải mái cho lắm.
Suy nghĩ của Chreshler thì khác.
-Coi Lăng tẩm Không Con như nhà tù khổng lồ thì mới đúng. Nó là một bộ sưu tập những thứ rác rưởi không thể cải tạo.
Chreshler không đồng cảm với những kẻ cư trú của Lăng tẩm Không Con. Bất chấp lý do là gì, ông ta cũng lý giải nó như là một hình phạt thích đáng vì họ đã tích lũy tội lỗi. Đó là từ quan điểm của một người sùng đạo tận tụy như một kẻ cuồng tín.
Grid với Chồn hôi tặc lưỡi.
‘Ông ta quên cái xác của mình được chôn ở đây rồi à?’
‘Ông ta có lẽ đang cố gắng phớt lờ chuyện đó...’
Grid dừng bước.
Một căn phòng nhỏ được 3 kẻ hành pháp canh gác—cuộc tấn công gọng kìm hoàn hảo giữa các thượng nhân trong một không gian hẹp như thế có phần khó khăn ngay cả với Grid. Sau một cuộc chiến khá cam go, anh đã vượt qua được và di chuyển dọc theo lối đi. Thế nhưng, một vật thể không ngờ đã chặn đường.
Thịch! Thịch!
Một cục thịt khổng lồ màu đỏ đang đập như một quả tim. Thứ tương tự mà anh đã thấy tại địa ngục đang nằm sâu dưới lòng đất trong Lăng tẩm Không Con.