Chương 1746
Mái tóc nâu của Muller chạm tới ngay dưới mắt cá chân của ông ấy và lệt xệt như một chiếc áo choàng. Nó là một hạn chế không thể bỏ qua. Việc đó giống như ông ấy tự nhận một hình phạt cho mình. Tuy nhiên, Kraugel chưa hề để ý được bất kỳ sơ hở lớn nào trong 23 ngày vừa qua. Anh tái khẳng định rằng Muller là một người ‘gần đạt’ tới mức độ một Bậc chí tôn.
‘Ông ấy không phải một Bậc chí tôn.’
Con mắt sáng suốt của Kraugel vượt xa so với bình thường. Anh cũng đã tận mắt chứng kiến các Bậc chí tôn như Grid, Hayate, Marie Rose, các cổ long, và Zeratul. Nếu không phải chiến đấu cùng họ thì cũng là chiến đấu chống lại họ với tư cách kẻ thù. Không đời nào anh lại không thể phân biệt giữa các Bậc chí tôn.
‘Thứ duy nhất ông ấy phát triển là tâm của ông ấy.’
‘Địa vị’ của Muller thiếu sót so với một Bậc chí tôn. Ông ấy ở đẳng cấp của một thượng nhân bậc cao hơn và chẳng thể nào thực hiện được khái niệm được gọi là ‘Lãnh địa của Bậc chí tôn’. ‘Năng lượng’ của ông ấy ít nhất là ngang ngửa hoặc vượt trội so với một Bậc chí tôn về khoản ‘kiếm thuật’, nhưng chỉ có thế.
Nó nhìn chung là thấp kém so với Hayate - sử dụng năng lượng của một Người giết Rồng; Marie Rose - sử dụng quyền năng của một ma cà rồng; một con rồng - bắn Khí huyết lẫn sử dụng Long Ngôn; và Zeratul - thông thạo mọi loại võ thuật. Nó thấp hơn vài lần so với sự toàn năng của Grid - có thể dùng vật phẩm để phản ứng với bất cứ tình huống nào trong từng giây. Chỉ là—
‘Tâm’ không có vẻ gì là thiếu hụt so với bất kỳ Bậc chí tôn nào. Điều này có lẽ là do các đặc tính của lớp nghề mang tên Thánh Kiếm. Đó là vì Thánh Kiếm có một kỹ năng tên là Tâm Kiếm. Bằng cách di chuyển thanh kiếm bằng tâm của mình, ông ấy đã tự nhiên mài sắc nó và vươn tới giai đoạn Sát Tâm Ý. Đó chắc phải là một quá trình tăng trưởng ‘tự nhiên’ đối với Muller - người mạnh nhất trong các Thánh Kiếm.
‘Mình tự hỏi là liệu ông ấy đã có thể giữ cho bản thân khỏi bị phát điên nhờ vào tâm can lẫn trí lực cấp tiến của ông ấy.’
Muller đã cô độc hàng trăm năm trong một kẽ hở không gian, nhưng nói gì tới việc phát điên, ông ấy còn chưa thoái hóa chút nào cơ mà. Chuyện đó thật tuyệt dù người ta có nhìn vào nó theo kiểu gì. Hoàn toàn có thể hiểu được nếu anh lý giải điều này như là Muller nhẫn nại nhờ vào tâm và trí phát triển một cách đặc biệt của ông ấy.
‘Đấy cũng là lý do ông ấy bỏ chạy.’
Thế giới quan của Satisfy rất vô vọng.
Bề mặt—một thế giới nơi họ không bao giờ biết khi nào thì quả bom hẹn giờ mang tên tộc rồng sẽ phát nổ. Con người sống tại đó và bị đe dọa bởi đủ loại quái vật. Đã thế, họ còn bị lũ ác quỷ của địa ngục nhắm tới. Do đó, họ dựa dẫm vào các vị thần trên trời, nhưng hầu hết các vị thần lại chả hứng thú với con người.
Ngay từ đầu, trong Satisfy, các vị thần giống ‘con người với cuộc đời vĩnh cửu và quyền năng mạnh mẽ’ hơn. Trạng thái tinh thần của họ không khác biệt đến vậy so với con người, nên họ quá thiếu trọn vẹn để được tuyệt đối tin tưởng và làm theo. Dĩ nhiên, Các vị thần Khởi nguyên có lẽ sẽ khác, nhưng...
Bất luận thế nào, thế giới được trải nghiệm dưới góc nhìn của một con người cũng là vô vọng. Tới cả hy vọng còn biến mất sau khi chết đi cơ mà. Nếu một đại anh hùng qua đời, họ sẽ lên thiên đường và trở thành một binh sĩ của các vị thần. Nếu một người thường chết đi, họ sẽ rơi vào một địa ngục méo mó và trở thành con mồi của Baal lẫn các ác quỷ.
Trong một thế giới không có ước mơ và hy vọng—
Muller đã bước một con đường khác hẳn so với Hayate. Ban đầu, họ sống vì người khác theo cùng một cách. Rồi sau khi biết được sự thật vô vọng của thế giới, Hayate đã dựng lên một tòa tháp, trong khi Muller thì chạy trốn. Có phải vì Muller là một kẻ hèn nhát không? Đúng hơn thì, có lẽ ông ấy đã chấp nhận tình hình ‘theo hướng thực tế’ hơn.
Hayate đã sống từng ngày với những cơn ác mộng cho đến khi ông ấy dựa vào Grid. Ông ấy biết rõ tộc rồng hơn bất cứ ai, nên ông ấy sợ chúng nhất trên đời. Ông ấy đã chịu đựng hoàn toàn bằng ý chí của một vị anh hùng. Ông ấy chịu đựng nỗi đau đớn bắt nguồn từ sức nặng của trách nhiệm mà ông ấy mang, che giấu nỗi sợ hãi mà ông ấy chẳng dám kể cho ai, và sống mỗi ngày mà không tìm được hy vọng. Đúng, ông ấy chỉ biết chịu đựng nó. Ông ấy hẳn đã suy sụp nếu không gặp được niềm hy vọng mang tên Grid. Những năm tháng chăm chỉ của ông ấy hẳn đã thành công cốc rồi. Nó cho thấy ông ấy bấp bênh ra sao.
Mặt khác, Muller đã nhanh chóng từ bỏ sạch trơn khi nhận ra là không còn hy vọng trên đời. Ông ấy không cố gắng hết sức mình. Trong bất kỳ trường hợp nào, tâm trí cùng trái tim bình tĩnh của ông ấy hẳn đã ép ông ấy đưa ra ‘phán xét đúng đắn’. Dù là vậy, Muller dường như vẫn có một sự vấn vương dựa trên cái cách ông ấy giám sát Lăng tẩm Không Con.
‘Nếu ông ấy ở lại thế giới cho tới cùng như Hayate...’
Ông ấy hẳn đã tích lũy đủ loại thành tựu lẫn kinh nghiệm và trở thành một Bậc chí tôn.
‘Nhất định là thế.’
Kraugel đang nghĩ vậy lúc nhìn chằm chằm vào lưng Muller, để rồi bỗng tỉnh lại. Đó là vì anh chạm mắt với Muller khi ông ấy ngoái đầu ra sau.
“Ta sẽ không đoán những gì cậu đang nghĩ,” Muller lên tiếng với vẻ mặt nhã nhặn đặc trưng của mình và giả bộ dùng ngón tay để cứa cổ.
Xẹt.
Mái tóc dài của ông ấy đã bị cắt đứt. Đó là sự vận hành của kiếm năng, được sử dụng mà không dùng kiếm. Kiếm năng vừa trong vắt vừa sắc bén đã làm mờ cảnh vật và chỉ cắt mái tóc của ông ấy.
“Đừng nhìn vào ta bằng chút đức tin nào. Ta không phải một kẻ đáng tin tưởng hay một vĩ nhân đâu.”
Thế nên, ông ấy mới muốn chết hơn nữa. Các thành tích trong quá khứ của ông ấy không có tương lai—ông ấy hổ thẹn khi thấy mọi người ngợi ca những thứ vô nghĩa - như các mảnh vải đã qua sử dụng và bị vứt đi.
“Mà tiện thể, cậu thực sự sẽ đi theo ta à?”
Muller chém qua kẽ hở không gian và một cánh cửa tới bề mặt đã xuất hiện. Điểm đến thì không rõ. Nó có thể được mở giữa Biển Đỏ, trong cái tổ tràn ngập dung nham của Trauka, hay trên trời cao. Tuy vậy, ông ấy có rơi xuống đâu cũng chẳng quan trọng.
Muller sẽ hướng về Lăng tẩm Không Con. Ông ấy đã chuẩn bị để chết, cho dù ông ấy từng né tránh nó vì sợ hãi. Đó là bởi ông ấy biết thứ gì đang ngủ trong Lăng tẩm Không Con. Tuy không biết Hồn ma đang cố bảo vệ cái gì, nhưng ông ấy biết chắc một thứ khác. Trong quá khứ, ông ấy đã từng nhìn thấy nó. Đấy là lý do ông ấy quyết định rời khỏi thế gian.
‘Cái xác của Beriache.’
Mẹ của các ma cà rồng hậu duệ trực hệ—canh bạc cuối cùng mà bà ta thực hiện là sinh ra Marie Rose. Bà ta đã sinh ra Marie Rose mặc dù biết mình sẽ chết. Trên thực tế, bà ta đã chết không lâu sau khi sinh ra Marie Rose.
Trong từng phút giây, các giác quan của Muller đã đọc được quá trình một linh hồn hùng mạnh đến mức chưa từng thấy trước đây rơi vào địa ngục. Muller là người bảo vệ bề mặt tại thời điểm ấy. Chẳng quá lời khi bảo rằng tai và mắt của ông ấy bao trùm toàn bộ lục địa. Siêu Nhạy của Thánh Kiếm kết hợp với vai trò của ông ấy đã cho phép Muller cảm nhận được rất nhiều.
Ông ấy thậm chí còn biết thực thể siêu việt nào đó đã có trong tay cái xác của Beriache. Muller cảm nhận được điềm gở và tức tốc truy đuổi nó tới Lăng tẩm Không Con. Rồi ông ấy nhìn thấy nó.
Hồn ma—nó canh giữ ‘lãnh thổ’ của mình khỏi những kẻ xâm nhập - hệt như Sơn Vương vùng Grenier, và ông ấy dự đoán rằng nó sẽ đột biến một cách tự nhiên để trở thành một kẻ săn thần thoại trong tiến trình đó. Thực tế thì, Hồn ma mà Muller nhìn thấy nằm ngoài sức tưởng tượng của ông ấy. Nó nổi bật cả về vũ lực lẫn lai lịch.
“Ngươi định làm gì với nó?”
Quá khứ của Muller mở ra trước mắt Kraugel.
[Một điều đặc biệt đã xảy ra nhờ hiệu ứng lớp nghề ‘Thánh Kiếm’.]
[Kiếm năng của bạn đang giao tiếp với kiếm năng của Muller.]
[Bạn sẽ trải nghiệm một khoảnh khắc trong quá khứ mà Muller đang nhớ lại.]
Đó là một quá khứ ngắn ngủi. Trong khu vực tối đen dưới đất của Lăng tẩm Không Con...
Muller thiết đặt một kết giới kiếm để tránh sự truy đuổi dai dẳng của lũ xác sống và đứng đối mặt một tồn tại khổng lồ. À đâu, nó chẳng hề lớn. Nó có cảm giác to hơn hàng chục lần so với thực tế là do áp lực vô đối mà nó tỏa ra và một cái bóng rất đáng ngại trên cơ thể nó, song kích thước của nó không khác Muller là bao. Nó có chiều cao trung bình của con người và hình dạng cũng là con người. Đúng, đó rõ ràng là hình dạng một con người. Tuy nhiên, bóng tối trong cặp mắt rỗng không của nó đang nói với Muller rằng nó là thứ gì đó khác với con người.
“Thánh Kiếm Muller. Ngươi đủ tư cách để đưa ra các câu hỏi,” thực thể đó - Hồn ma của Lăng tẩm Không Con - mở miệng. Bàn tay nó đang giữ quả tim mục rữa của ai đó. Quả tim của Beriache.
“Ta sẽ tạo ra một tấm gương.”
“Gương...?”
“Nó là một tấm gương đối xứng với cái xác của Đại Tinh Vương - kẻ thèm muốn linh hồn của người chết và làm biến dạng mặt trăng của địa ngục.”
“......??” Muller không thể hiểu nổi những lời nói của Hồn ma chút nào.
Hồn ma nói tiếp, “Không khó khi hiểu nó như một công cụ để phá hỏng kế hoạch của lũ ác quỷ đã phản bội vị thần của ta. Ta sẽ tái tạo và bù đắp quang cảnh của địa ngục mà ngài ấy mơ ước tại đây.”
Đầu ngón tay của Hồn ma chạm vào trán Muller.
Lãnh địa của Bậc chí tôn—đó là một cách tiếp cận tốc độ cao mà thậm chí cả Siêu Nhạy của Muller cũng phản ứng chậm mất một bước.
Thịch!
Một lượng thông tin khổng lồ tràn vào tâm trí Muller.
Cục thịt màu đỏ khổng lồ đang đập như một quả tim—phần thịt của ‘cái xác’ đang cắn xé linh hồn của người chết và làm biến dạng mặt trăng địa ngục đã được khắc sâu vào tâm trí ông ấy.
“Đây là một phán quyết có tính đến mối quan hệ giữa Đại Tinh Vương với Beriache. Khoảnh khắc họ rơi vào cùng một số phận và hình thành cấu trúc đối xứng, họ sẽ bị số phận dẫn lối.”
“Khoan đã... đây là một thế giới của con người. Nó không phù hợp làm một không gian để thực hiện những ước muốn cá nhân của ngươi.”
“Ước muốn cá nhân sao? Ngươi thực sự không hiểu tình hình rồi. À không... ngươi đang phủ nhận nó. Đây không phải ước muốn của ta. Nó là cách duy nhất để cứu nhân loại. Ngay cả khi thế giới này chấm dứt, nhân loại ở thế giới kế tiếp vẫn sẽ được cứu.”
“Đừng chọc cười ta!” Muller rút kiếm.
Kraugel trải nghiệm chuyện này từ góc nhìn của Muller. Kiếm thuật của ông ấy, ý chí của ông ấy, phong cách chiến đấu của ông ấy—Thánh Kiếm - người được gọi là mạnh nhất mọi thời đại - quả thật là đáng kinh ngạc. Ông ấy có những phẩm chất siêu việt. Ông ấy đã đánh với Hồn ma và trở nên mạnh hơn trong thời gian thực.
Kraugel trải nghiệm tận mắt toàn bộ quá trình và tiếp thu được một lượng lớn kinh nghiệm. Nhiệm vụ nghề của Thánh Kiếm - thứ vẫn chưa được hoàn thành trong hơn 15 năm theo thời gian của Satisfy - đã bước vào giai đoạn cuối cùng. Đó là một thời cơ để được thừa nhận sau hàng chục ngày ganh đua với Muller. Nó là điềm báo cho một sự thay đổi nghề hoàn chỉnh.
“Ngươi không phải cảm thấy căm ghét nhiều đến thế. Ta đã chuẩn bị biện pháp bảo vệ tối thiểu rồi. Lăng tẩm Không Con sẽ sớm được tái sinh như một thế giới tách biệt khỏi bề mặt. Nếu ngươi không muốn có ngày tận thế thì hãy cầu khấn Yatan rằng quy mô của địa ngục có thể được xử lý chỉ bằng mỗi Lăng tẩm Không Con.”
“Đúng thật là một ‘biện pháp bảo vệ tối thiểu’, thứ ác quỷ khốn nạn nhà ngươi.”
Lời nói của Muller trở nên gay gắt một cách không thích hợp. Nó cho thấy ông ấy đã bị đẩy tới giới hạn nhiều đến mức nào. Những kỹ năng của ông ấy - đã phát triển trong từng giây - bị lu mờ và hàng chục ngọn giáo đã được cắm vào thân thể ông ấy. Dù chặn được các thanh kiếm bằng năng lực của một Thánh Kiếm, nhưng đó vẫn là giới hạn của ông ấy. Tuy nhiên, ánh sáng trong đôi mắt ông ấy không hề tắt đi. Hệt như nhân vật chính của một cuốn truyện tranh cho nam giới, đôi mắt to và minh mẫn của ông ấy đang bùng cháy nhiệt huyết.
“Với quy mô của địa ngục do một Vị thần Khởi nguyên tạo ra thì cái thế giới nhỏ bé do một sứ giả đơn thuần như ngươi tạo thành có bao nhiêu cơ hội xử lý nổi hả? Nó thậm chí không tới 1%.”
“Lưu tâm đến việc thậm chí có một xác suất nhỏ đi. Thánh Kiếm Muller, vị anh hùng chống đỡ thế giới. Sự tôn trọng của ta dành cho ngươi kết thúc ở đây.”
Quỷ năng tăm tối hiện ra trên cả hai bàn tay của Hồn ma. Nói chính xác thì nó là thần tính. Một thần tính Chí tôn được thừa hưởng từ Vị thần Khởi nguyên, Yatan. Giây phút nó chạm vào Muller, nó thực thi quyền năng để xua đuổi ông ấy ra ngoài Lăng tẩm Không Con.
Đó là một trận thua tan nát. Nỗi lo về ngày tận thế sắp xảy ra cùng sự nản lòng khi không thể ngăn chặn nó đã khiến vị anh hùng - không biết cách bỏ cuộc - phải cảm thấy tuyệt vọng.
“...Thế là hết rồi.”
Thông tin được Hồn ma truyền vào ông ấy đã tiết lộ quá nhiều sự thật cho Muller.
Sự biến mất của Yatan.
Địa ngục bị biến dạng.
Thiên đường đứng bên lề.
Sứ giả điên rồ của Yatan.
Muller thà chết còn hơn.
Ông ấy muốn nhắm mắt làm ngơ trước những sóng gió không thể ngăn lại bằng khả năng của chính mình. Thế nhưng, ông ấy cũng biết được rằng cái chết không phải là yên nghỉ.
“......”
Đôi mắt của vị anh hùng - từng tỏa sáng như những ngôi sao - đã tắt ngấm. Ông ấy đứng dậy trong bàng hoàng và lảo đảo bước đi. Ông ấy lang bạt khắp lục địa một cách vu vơ. Ông ấy thấy nhiều quái vật và việc xấu quấy phá con người. Lúc ông ấy giúp đỡ họ, một ánh sáng nhất thời đã hiện ra trong đôi mắt chẳng còn sức sống của vị anh hùng.
Gương mặt âm u từ từ thư giãn. Ông ấy trấn an mọi người bằng một biểu cảm tốt bụng và nhân từ. Đó là một gương mặt hòa nhã che giấu đi trái tim mục ruỗng của ông ấy. Nó là cùng một vẻ mặt ông ấy trưng ra trước Kraugel.
[Sự giao thiệp của kiếm năng đã kết thúc.]
[Bạn đã trải nghiệm quá khứ của Thánh Kiếm Muller.]
[Nhiệm vụ nghề Thánh Kiếm đã hoàn thành.]
[Các chỉ số sức mạnh, nhanh nhẹn, và ý chí của bạn đã tăng mạnh và uy lực của các kỹ năng dành riêng cho lớp nghề đã được tăng cường. Số lượng kiếm thuật bạn có thể tạo ra đã tăng lên.]
[Sức mạnh càng lớn thì trách nhiệm càng cao.]
[Bạn sẽ phải gánh vác trách nhiệm của người đi trước.]
[Đang phân tích tình hình của thế giới.]
......
...
[Hãy giúp đỡ Đơn Nhất chi Thần ‘Grid’ bảo vệ bề mặt.]
[Nếu bạn thất bại, thế giới bạn từng biết sẽ đi tới hồi kết.]
“Ta phạm phải sai lầm mất rồi. Sự thấu cảm giữa các kiếm năng... Ta đã vô tình kể cho cậu quá nhiều.”
2 Thánh Kiếm hiện ra từ kẽ hở không gian và hạ xuống bề mặt trước khi họ nhận ra. Họ chạy không ngừng nghỉ và tới gần hơn đến Lăng tẩm Không Con.
Nét mặt Muller tăm tối. Biểu cảm hòa nhã mà ông ấy đang cố gắng tạo ra đã biến mất và sự u ám bao trùm lấy nó.
“Cứ kệ nó đi. Cậu không cần phải gánh vác trách nhiệm chỉ vì cậu biết sự thật đâu.”
Đó là lời khuyên của một kẻ thua cuộc đã bỏ chạy. Nó là lời khuyên được gửi gắm với tư cách một con người, không phải một Thánh Kiếm.
Kraugel lắc đầu. “Tôi sẽ ôm lấy nó.”
“Cậu á?”
“Tôi chỉ đang chia sẻ gánh nặng mà ai đó vẫn đang mang mà thôi.”
“Ai đó...?”
“Tôi đã nói với ông là có một ‘vị thần’ đang bảo vệ bề mặt rồi còn gì?”
Đôi mắt đen láy của Kraugel thu lại hình ảnh của vị anh hùng già. Anh nghĩ nó có phần lùn đi so với những anh hùng của thời đại hiện tại.
“Grid—cậu ấy là niềm hy vọng đã nở rộ mà ông không hề hay biết.”
Anh định thêm vào cụm từ ‘bạn của tôi’, nhưng đã kìm lại.
T/N : Thử tưởng tượng bạn trở nên bá đạo đến mức nhiệm vụ nghề của một trong các lớp nghề huyền thoại mạnh nhất (nếu không muốn nói là mạnh nhất) như Thánh Kiếm có nội dung là giúp đỡ bạn bảo vệ thế giới.