Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1764: Chương 1758

Chương 1758

‘Ahh, cuối cùng lại thành ra thế này...’

‘...hở? Đừng bảo là?’

‘Không... đúng như dự đoán, cách này cũng không có tác dụng.’

‘Chuyện này có khó tin không cơ chứ?’

Trong quãng thời gian ngắn bị biệt giam, Dương Ngọc Lan đã già đi rất nhanh. Mặc dù cô ta vốn đã đắc đạo và trở thành một bất tử đạo sĩ, những nếp nhăn nhẹ vẫn xuất hiện trên mặt cô ta.

Đó là từ lúc cô ta phát hiện ra rằng Grid đã bước sâu vào lòng đất.

Cô ta lo âu khi một ác quỷ cực mạnh đột ngột xuất hiện và tấn công Grid. Cô ta đọc được những dấu hiệu cho thấy Grid đang dần giành chiến thắng và có cảm giác như cuộc đời mình bị rút ngắn đi 10 năm. Rồi cô ta nhận thấy sự xuất hiện của Hồn ma và sắp ngất đi.

Hậu quả từ việc trải qua những thăng trầm của cảm xúc là rất lớn.

“......”

Dương Ngọc Lan lấy lại nhịp thở và tâm trí cô ta dần ổn định. Khả năng cảm nhận năng lượng của cô ta thuộc hàng cao nhất trong số các thượng nhân. Không thể nào có chuyện cô ta không đọc được tinh thần của các Bậc chí tôn đang chiến đấu mà không che giấu hiện diện của họ. Cô ta cảm nhận được những lời nói của Bậc chí tôn và thậm chí là những ý đồ trong thanh kiếm của ngài ấy.

“Grid đã hạ gục Hồn ma.”

Dương Ngọc Lan kiệt sức, chẳng nói nên lời sau khi bị choáng ngợp bởi sự thất vọng, niềm vui và tuyệt vọng lặp đi lặp lại. Mái tóc bồng bềnh của cô ta - được chải kỹ càng và gài bằng một chiếc kẹp tóc - sắp sửa xõa tung lên rồi. Đạo bào không một nếp nhăn của cô ta thì đã ướt đẫm mồ hôi và xộc xệch, chả còn chỗ nào để nhìn vào cô ta một cách dễ chịu nữa. Nó không phù hợp với vẻ ngoài của một bất tử đạo sĩ - đáng lẽ phải có sự chải chuốt và thái độ mẫu mực.

Tuy nhiên, Dương Ngọc Lan không quan tâm. Cô ta chỉ hạnh phúc.

Cuối cùng, cô ta cười rạng rỡ như một con người và nhắm mắt lại. Cô ta lắng nghe những lời mà Grid nói - đang được viết vào thánh thư sẽ được lưu truyền mãi mãi, như thể đang thưởng thức ý nghĩa của chúng.

[Ta biết trọng lượng của trách nhiệm do một mình ngươi gánh vác là rất lớn.]

[Ta cảm thấy tiếc cho ngươi - kẻ đã đi chệch khỏi chuẩn mực mà không có ác ý sau nhiều lần đau khổ.]

Ta hiểu ngươi. Ta mong ngươi là người chính trực. Do đó, ta tha thứ cho những tội lỗi của ngươi.

Ý chí của Đơn Nhất chi Thần—nó ngấm vào cả thế giới như nước mưa và bao bọc Hồn ma với một ý nghĩa như thế. Có một sự ấm áp thậm chí còn chạm tới trái tim của Dương Ngọc Lan.

Hồn ma sẽ cảm thấy thế nào? Chắc chắn rồi, Hồn ma sẽ cúi đầu.

Đó là kết quả tốt nhất cho Dương Ngọc Lan. Cô ta là người định nghĩa các vị thần trên trời như là kẻ thù lớn nhất của mình, nên từ góc nhìn của cô ta, Grid với Hồn ma là những sinh vật không thể thiếu đối với thế giới. Cô ta thấy vui vì họ đã hợp lực mà không làm tổn thương lẫn nhau.

‘Ta phải đi gặp hai kẻ bọn họ ngay.’

Dương Ngọc Lan đã quen với sự cai trị của các vị thần. Đào Hoa Nguyên - mái nhà của các bất tử đạo sĩ - đã bị thiên đường cai trị từ lâu. Các vị thần của Asgard và các vị thần của Hoàn Quốc sử dụng bất tử đạo sĩ theo sở thích của họ cũng là điều phổ biến.

Vậy nên, Dương Ngọc Lan mới biết bản chất của các vị thần. Các vị thần chẳng khác lắm so với con người. Tính cách lẫn thái độ của họ thay đổi tùy theo tình huống hoặc nhu cầu, hơn là luôn giữ nguyên.

Grid cũng không phải ngoại lệ. Grid đúng là tốt, nhưng Dương Ngọc Lan hiểu rằng ngài ấy không thể thoát khỏi mọi ham muốn. Bởi thế, cô ta đang gấp rút.

Thứ được chôn vùi dưới lòng đất—phụ thuộc vào giá trị của nó, Grid chắc chắn sẽ chịu khổ vì lòng tham. Dương Ngọc Lan lên kế hoạch đến bên cạnh anh trước để đưa ra lời khuyên và đặt anh vào trung tâm.

‘Ta biết điều ấy là tự phụ, nhưng ai đó phải làm chuyện này thôi.’

Dương Ngọc Lan đã thấy quá nhiều vị thần. Cô ta đã chứng kiến trong từng giây một số vị thần xuống cấp thành con người vì đủ loại lý do. Một trong số họ là Đơn Nhất chi Thần Xi Vưu. Đấy là một cảnh tượng cô ta không bao giờ muốn nhìn thấy lần nữa.

Cót két.

Một khi cô ta mở cửa và bước ra, cô ta thấy 2 pháp cốt đang đợi mình. Những kẻ còn lại hẳn đã rời đi để giúp đỡ Hồn ma.

“Ngoan ngoãn mở đường mau. Ta có thể xử lý 2 kẻ các ngươi, ngay cả khi là bằng tay không.”

Mọi thanh kiếm, pháp bảo, và bùa hộ mệnh của Dương Ngọc Lan đã bị tịch thu khi cô ta bị biệt giam theo ý muốn của Hồn ma. Thế nhưng, cô ta không mất đi tinh thần của mình và đã trực tiếp đối mặt với những thượng nhân của thời đại xa xưa.

““Đợi một chút.””

Grrrrrung.

Lời nói của pháp cốt - nghe như hơi thở của một con thú hoang - đã khiến Dương Ngọc Lan dừng lại.

‘Nó đang cố câu giờ cho tới khi quân tiếp viện đến à?’

Không có lựa chọn nào ngoài chiến đấu.

Dương Ngọc Lan đưa ra nhận định này và niệm điều gì đó. Cô ta dùng ảnh trí của mình như tờ giấy và khắc chữ với ý định làm một lá bùa vô hình. Những ngón tay của Dương Ngọc Lan duỗi vào không trung và một làn sóng trong suốt sinh ra từ đó. Lá bùa phi vật thể đã được hoàn thành như là Vô dạng Kiếm.

“Ta đang vội nên sẽ không thương xót đâu,” Dương Ngọc Lan tuyên bố và nhanh giống đào xới vào khoảng trống giữa các pháp cốt.

Đó là một đòn tấn công bất ngờ đối với các pháp cốt - đang liên lạc với ai đó qua quả cầu pha lê. Chúng giật mình và những tấm khiên mana mà chúng muộn màng dựng lên không thể chặn được thanh kiếm của Dương Ngọc Lan.

““Grưưư... Gì đây hả? Ta đang hỏi Grid là liệu ta có thể thả ngươi không, nhưng ngươi lại tấn công ta...? Ta nghe nói điều kiện tối thiểu để đắc đạo là niết bàn, nhưng có vẻ đó là một điều hoang đường khi xem xét cái thái độ hung hăng của ngươi nhỉ?””

“...Ngươi đang xin phép Grid chứ không phải Hồn ma sao?”

““Phục vụ Grid kể từ bây giờ trở đi là mệnh lệnh cuối cùng mà Hồn ma để lại. Tổ sư nhà nó, 6 cái xương sườn vừa bị chặt không dính vào nhau nữa rồi. Ngươi đặt một công pháp phi-phục hồi lên Vô dạng Kiếm à? Sự độc ác trong hành động của ngươi giống một kẻ vô lại hơn là một bất tử đạo sĩ.””

“......”

Là vì chủ nhân mà chúng phục vụ đã thay đổi chăng? Một chút cá tính đã bắt đầu xuất hiện trong giọng điệu của các pháp cốt.

Dương Ngọc Lan - đang càng ngượng ngùng hơn - cất Vô dạng Kiếm đi và hỏi, “Ta xin lỗi. Hơn thế thì, Grid nói sao? Tất nhiên ngài ấy sẽ thả ta ra đúng không?”

““Ngài ấy nói là giam ngươi vào.””

“Hả?”

Dương Ngọc Lan trông như mình không thể hiểu gì cả. Vì quá phấn khích sau khi chứng kiến sự biến động trong thế giới của Lăng tẩm Không Con, cô ta đã quên mất. Đó là việc cô ta cản đường Grid và đã vung thanh kiếm của mình. Từ quan điểm của Grid, chưa có lý do gì để thể hiện sự ưu ái đối với Dương Ngọc Lan. Dương Ngọc Lan là người duy nhất cảm thấy không khách khí với Grid.

“Không thể nào! Có cái gì đấy sai sai!”

““Ngươi đang khinh thường ý muốn của đấng tối cao hả?””

“Không, làm gì phải. Ta chỉ muốn ngươi kiểm tra lại thôi.”

““Ngươi muốn ta làm phiền Grid...?””

“Đâu có, ta muốn gặp ngài ấy.”

Dương Ngọc Lan cố gắng thuyết phục, chỉ để ngậm miệng lại. Cô ta đã nhận ra. Có nói gì trong tình hình này cũng là một mất mát thôi. Cô ta đã bị vùi dập và kiệt sức rồi.

‘Đó là một vấn đề lớn.’

Ta phải ở cạnh ngài ấy để khiến ngài ấy tập trung...

Nỗi lo của Dương Ngọc Lan lớn dần. Cô ta không khỏi cảm thấy lo lắng hơn nữa khi nghĩ về tình trạng của cỗ quan tài điên rồ đi cùng Grid.

Tuy nhiên, cô ta không thể phản kháng. Nếu cô ta bất chấp ý muốn của Grid ngay từ đầu, cô ta có thể sẽ không bao giờ lọt vào tầm mắt của anh nữa. Cô ta trở về phòng với vẻ mặt u ám trong khi không biết gì về Grid. Ví dụ như, việc Grid sẽ không bao giờ lung lay và vốn đã có nhiều người có thể giúp anh tập trung.

***

Lòng đất của Lăng tẩm Không Con sâu hơn anh tưởng. Từ vị trí của cục thịt đỏ, hoàn toàn có thể xuống thêm 10 tầng nữa. Quy mô rất lớn là điều không cần phải nói.

‘Mỗi tầng có kích thước bằng một thành phố.’

Đó là một cảnh tượng thể hiện sự chân thành đằng sau kế hoạch của Hồn ma là biến nơi này thành địa ngục.

‘Nó là một kế hoạch vô ích.’

Chả cần biết Lăng tẩm Không Con lớn đến đâu, nó chỉ là một phần nhỏ của bề mặt. Với mỗi quy mô này thôi là không thể chứa đầy đủ địa ngục lớn như bề mặt được. Nếu Hồn ma tái tạo địa ngục ở đây, địa ngục mà cô ta tạo ra hẳn sẽ trải dài ra ngoài Lăng tẩm Không Con và ngang qua bề mặt.

‘Nổi cả da gà.’

Cách đó không lâu, Grid chưa bao giờ nghĩ rằng Lăng tẩm Không Con sẽ là một nơi quan trọng như thế. Anh thậm chí không thể đoán thứ gì được chôn ở đây. Việc thiếu thông tin là điều hiển nhiên.

‘Nếu mình không nghĩ tới chuyện mau chóng nâng địa vị của Tàu chiến Vượt hạng vũ trang và trì hoãn việc tới đây... mọi chuyện hẳn đã thật sự mất kiểm soát.

Chỉ sau khi điều gì đó xảy ra với bề mặt thì anh mới hối hận việc mình không tấn công nó từ sớm. Thật khủng khiếp khi nghĩ rằng anh có thể sẽ cần phải chiến đấu chống lại 2 địa ngục. Nếu 2 Baal bắt tay với nhau để thực hiện điều gì đó điên rồ, có khả năng toàn bộ bề mặt - ngoại trừ Vượt hạng vũ trang Giới - sẽ bị phá hủy. Tất nhiên, có thể sẽ có một nhiệm vụ hợp tác với Hồn ma, nhưng...

‘Lúc đấy chắc mình sẽ không tin tưởng Hồn ma...’

-Sao vậy ạ?

-Hử? Gì cơ?

Grid vẫn đang vừa đi vừa nhìn chằm chằm vào phần gáy của cái đầu tròn nhỏ của Hồn ma. Rồi anh sực tỉnh khi nhận được thì thầm từ Ruby. Ruby nói với gương mặt có phần hơi nhợt nhạt...

-Trông như anh sẽ giết Hồn ma ấy...

“......”

Anh hẳn đã nhìn chằm chằm như thể mình sẽ tóm lấy và ăn thịt cô ta mà không nhận ra. Lúc Grid đang cảm thấy cần phải thận trọng và sắp kiểm soát nét mặt của mình...

“Thần Yatan. Ngài ấy tốt bụng... giống như ngươi.”

Một đoạn phim mở ra trước mắt Grid và Ruby. Đó là vào một thời điểm nào đấy trong quá khứ. Hồn ma có một biểu hiện tươi sáng, không như bây giờ, và cô ta đang nhìn vào tấm lưng to lớn của ai đó.

Kẻ đó là một người đàn ông với mái tóc dài xuống tận lưng. Không, đó không phải tóc. Thần tính màu đen gối lên nhau và khiến ông ta trông như mình có mái tóc dài. Nó giống như Grid vậy. Ông ta thậm chí còn có một hiện diện ghê gớm.

“Ngài ấy đã luôn... than thở về... thế giới này. Nó sai trái.”

Giọng nói của Hồn ma - như tiếng sắt cào xước - đang bị ngắt quãng thường xuyên hơn. Đó là cái giá phải trả khi sử dụng quá mức thần tính của Yatan - thứ mà cô ta không xử lý hết được - trong khi chiến đấu với Grid. Ruby đã đề nghị chữa trị cho Hồn ma, nhưng cô ta khước từ. Nó là cái giá mà cô ta phải trả.

‘Nếu Mercedes thường xuyên sử dụng Giáng Lâm, có khi nào cơ thể của cô ấy cũng sẽ bị đặt một sự căng thẳng như vậy không? Nghĩ về Mercedes làm mình nhớ tới Irene và Yura. Mình lo là Basara sẽ lại làm việc quá sức trong khi chăm sóc các vấn đề quốc gia.’

Grid luôn nhớ những người quý giá của anh. Điều may mắn là Jishuka có tham dự cuộc thám hiểm này. Jishuka là người duy nhất trong số những người tình của Grid có khía cạnh nhu mì, nên anh lo lắng nhất cho Jishuka khi anh không thể gặp cô ấy.

‘Nhìn bề ngoài, cô ấy có vẻ là một người ít thiếu thứ gì nhất.’

Nhìn lại thì, có nhiều phần thiếu sót đấy chứ.

Hồi Jishuka đến Hàn Quốc và gặp Grid lần đầu tiên. Chẳng phải cô ấy đã say bò ra và ngủ quên ngoài đường mà không biết thế giới đáng sợ như thế nào đó thôi? Yura cũng thế, nhưng...

‘Có lẽ nào từ lúc đấy họ đã thích mình rồi không? Họ thực sự nốc quá tửu lượng trong khi cạnh tranh với mình à?’

Anh cảm thấy điều đó là có thể đối với Jishuka. Thế nhưng mà Yura... có khả năng cao là cô ấy cố tình giả vờ say và bị lôi đi cùng Jishuka.

‘Cả 2 người bọn họ đều đã dễ thương kể từ hồi đó.’

Grid hạnh phúc sau khi nhận ra sự thật quá muộn. Đối với Ruby, anh trai cô nhìn như một thằng hâm vậy. Trông chả có vẻ gì là bình thường khi cười một mình trong lúc Hồn ma đang cho họ thấy một cảnh tượng từ quá khứ. Tuy nhiên, Hồn ma không thực sự quan tâm. Những cảm xúc cằn cỗi của cô ta tuy đã phần nào hồi phục nhờ vào Grid, nhưng cô ta vẫn còn lâu mới chạm đến mức bình thường. Cô ta không cảm thấy điều đó là kỳ lạ ngay cả khi Grid thể hiện những xúc cảm thăng trầm không phù hợp với tình hình.

Từ đầu thì, cô ta đã biết Grid đang chú ý đến mình. Sự tập trung của Grid vượt quá phạm trù bình thường. Anh có thể nghĩ về thứ gì đó khác trong khi tập trung vào tình huống.

“Có những mối đe dọa đối với con người trên thế giới này... ngài ấy đã chỉ ra là có quá nhiều.”

Rồi ý thức của Grid và Ruby bị hút vào trong khoảnh khắc của quá khứ đang được trình chiếu trước mặt họ.

Đó chắc phải là trong quá khứ.

“Hmm?”

Thế thì tại sao—

“Các ngươi là những sinh vật thú vị.” Tà Thần Yatan nhìn họ và cười.

Gương mặt của Grid với em gái mình đanh lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!