Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1765: Chương 1759

Chương 1759

Chẳng có gì khó về việc hình dung hình ảnh của một vị thần. Nữ thần Rebecca giống với một con người. Do đó, khi nhân loại lần đầu tiên chứng kiến các vị thần trên trời, họ đã không hoảng sợ và chấp nhận diện mạo của các vị thần.

Ngoại lệ duy nhất là Yatan.

Tà Thần đã tạo ra địa ngục—con người tưởng tượng rằng diện mạo của Yatan sẽ gần giống với một con quái vật. Trên thực tế, hình ảnh của Yatan trong các bức tranh tường - ghi chép lại những thần thoại - đều được mô tả là kỳ dị lẫn đáng ngại, hệt như lũ ác quỷ. Thế nhưng, vẻ ngoài của Yatan mà 2 anh em tận mắt nhìn thấy lại khác xa một con quái vật.

Giống như các vị thần khác, ông ta giống một con người vô cùng. Yatan thậm chí còn là một người đàn ông với vẻ ngoài hào hùng. Ông ta là một người đàn ông đẹp trai với nụ cười lãnh đạm rất hợp với mình.

‘Đây là... Yatan ư?’

Grid - đã rơi vào một thời điểm nhất định trong quá khứ. Thâm tâm anh đang rất ngạc nhiên lúc đứng đối diện Yatan. Anh cũng đã hứng chịu những định kiến. Anh không nghĩ Yatan là một con quái vật, nhưng anh đã tưởng Yatan sẽ trông tương tự các chúa quỷ trong sự kiện Chế ngự Quỷ Vương. Đấy là mặc dù anh biết Yatan có lẽ thực chất lại tốt bụng. Giống như loài người được tạo ra dựa trên Rebecca, anh đã nghĩ các ác quỷ được tạo ra dựa trên Yatan.

‘Vẻ ngoài của ông ta ổn mà, vậy thì tại sao ông ta lại nhào nặn lũ ác quỷ ra như thế?’

Chẳng phải lý do khiến lũ ác quỷ trở nên lươn lẹo là bởi sự tự ti về ngoại hình của chúng ư?

Suy đoán của Grid hết sức nghiêm túc. Đó là vì anh cũng đã trải qua một thời gian mà lòng tự trọng của mình thấp do diện mạo của anh.

“......”

Họ đang ở trên đỉnh một ngọn đồi xanh. Nó nhìn ra một ngôi làng nhỏ được bao quanh bởi những bức tường gỗ thô sơ. Những ngôi nhà chen chúc nhau vừa đơn sơ vừa tồi tàn. Có lẽ đó là những ngôi nhà được làm từ hỗn hợp phân bò với rơm rạ - bốc lên mùi hương thoang thoảng của miền quê.

‘Lúc này là bao xa trong quá khứ đây?’

Grid điềm tĩnh ngay cả trong một tình huống bất ngờ. Anh kiểm tra tỉ mỉ mọi thứ xung quanh trong khi cảnh giác với Yatan. Đó là để chuẩn bị cho những nguy hiểm có thể xảy ra.

Yatan nhìn chằm chằm vào anh bằng đôi mắt đen tối đầy vẻ thích thú. Người đầu tiên lên tiếng là Hồn ma trẻ.

“Các ngươi là ai?”

Đó là một giọng nói trong trẻo. Nó khác với Hồn ma mà 2 anh em biết. Hồn ma trẻ - đang đứng cùng Yatan - không hề ốm yếu chút nào. Thật dễ chịu khi thấy gương mặt nhỏ nhắn không chút bóng mờ trên nó.

‘Nó hiển nhiên là quá khứ trước khi địa ngục bị biến dạng. Từ đầu thì, nơi này... là địa ngục chăng?’

Các khu vực trung lập của địa ngục—những nơi sinh sống của quỷ tộc - không phải ác quỷ - có một cảnh quan chẳng khác bề mặt là bao. Một số lượng đáng kể các bộ lạc quỷ tộc đã xây dựng các thị trấn giữa bầu trời quang đãng cùng đồng cỏ xanh tươi, sống theo luật lệ và đạo đức của riêng họ. Có lẽ địa ngục của quá khứ giống hệt với bề mặt.

“2 kẻ các ngươi không bình thường... các ngươi là rồng sử dụng Dị dung thuật đúng không?”

Hồn ma trẻ bắt đầu từ từ trở nên thận trọng trước Grid với Ruby. Đó là vì giáp của Grid và quần áo của Ruby không thể nào được tạo ra bằng công nghệ của thời đại này.

Giáp của Grid được làm từ vảy rồng. Anh trông không giống đàn ông con người.

“Không cần phải cảnh giác đâu. Một kẻ giống như ta,” Yatan trấn an Hồn ma - người đang dần hoảng sợ.

“Dạ?”

“Một vị thần.”

Yatan mỉm cười lúc ông ta nhìn giữa Hồn ma với Grid.

“Một mối liên hệ với tương lai đã dẫn các ngươi tới đây sao...? Chắc là Eve phải quý mến các ngươi lắm.”

“Con ấy ạ?”

Hồn ma trẻ - Eve - mở to mắt ra. Cô nhìn Grid với vẻ hoang mang.

Mình có thiện cảm với anh ta trong tương lai và đã dẫn anh ta tới đây á?

Bầu không khí tổng thể khá tốt đẹp, nhưng có hơi xa với thị hiếu của mình...

Cuối cùng, hai má Eve phồng lên. Nếu không phải vì lời nói của vị thần mà cô phục vụ, cô hẳn đã hét lên, “Đừng có nói nhảm!”

Grid cảm thấy đắng cay. Sau khi gặp Hồn ma của quá khứ, Hồn ma của hiện tại thậm chí còn đáng thương hơn. Một cô gái bình thường như thế đã dành hàng ngàn năm cô độc và đánh mất những cảm xúc của mình, biến thành một con quái vật chỉ muốn báo thù...

Thật sự rất đáng thương.

“Phải rồi, tại sao Eve lại gửi các ngươi tới đây? Cho dù các ngươi có kể câu chuyện gì cho ta trong quá khứ, tương lai vẫn sẽ không thay đổi... Ta nghĩ nó muốn ta giao thứ gì đó cho các ngươi, hơn là các ngươi giao cho ta.”

“Cô ấy chỉ đang cố truyền đạt cho tôi biết ông là ai. Tôi nghĩ nhờ tấm lòng tha thiết của cô ấy mà cô ấy đã đạt được kiểu phép màu nào đó...”

Anh không thể thay đổi tương lai qua việc thay đổi quá khứ. Đó là một tuyên bố cướp đi niềm hy vọng vừa mới đâm chồi, nhưng Grid không lay chuyển. Đó là vì anh nghĩ đấy là lẽ tự nhiên.

“Là vậy sao...? Đó là một thế giới cần một ‘lời giải thích’ về ta...” Yatan nghiêng đầu và ngẫm nghĩ về điều đó.

Grid nhìn Yatan và lên tiếng với cảm giác nắm lấy sợi dây cứu sinh, “Trong tương lai, địa ngục sẽ bị biến dạng.”

“Hmm?”

“Baal... Con trai ông đã phản bội ông bằng cách lợi dụng một sơ hở trong chu kỳ của ông.”

“Ừ... như dự đoán, đúng là thế rồi.”

“Ông đã dự đoán điều này rồi sao?”

“Đứa trẻ đó... nó không muốn nhà của mình trở thành miền cực lạc cho người chết. Chuyện đó là không thể tránh khỏi.”

“Biết điều này rồi mà ông vẫn bỏ bê nó à?”

“Đó không phải là bỏ bê. Đó là sự tin tưởng.”

“Baal không hề đền đáp niềm tin của ông. Nên ngay bây giờ, với Baal...”

“Bọn ta đã tạo ra thế giới.”

Hãy giết Baal ngay đi.

Yatan ngắt lời mà Grid sắp nói. “Làm vậy không phải là để đàn áp bất cứ ai. Bọn ta để thế giới tiếp diễn, như nước chảy tự nhiên vậy.”

“Không phải thế là quá vô trách nhiệm sao ạ? Vì địa ngục bị biến dạng mà người chết đang phải chịu đựng khổ cực đến muôn đời mà không được luân hồi. Họ phạm tội gì chứ?” Ruby không thể chỉ lắng nghe và đã chen vào.

“Các ngươi nghĩ khái niệm luân hồi là chính xác sao?” Yatan bình tĩnh hỏi cô - người đang có phần kích động.

“Hơ...?”

“Các ngươi nghĩ rằng một sinh vật vốn đã trải qua một kiếp sống được tái sinh và trải qua một cuộc đời đau khổ khác là đúng đắn à?”

“Có luật nào nói họ sẽ chỉ trải qua một cuộc đời đau khổ đâu? Khái niệm luân hồi từ đầu là do Những vị thần Khởi nguyên các ông tạo ra còn gì?”

“Nó không phải một khái niệm bọn ta tạo ra. Bọn ta chỉ chấp nhận nó thôi. Hầu hết các linh hồn trong thế giới này đã được luân hồi ngay từ đầu rồi. Chà... tất nhiên, ta đồng ý với tuyên bố của ngươi rằng không có luật nào nói họ sẽ phải trải qua một cuộc đời đau khổ.”

“......??”

“Ta thấy vòng luân hồi sinh tử là điều cần thiết. Thế nhưng, ta thường tự hỏi là mình có sai không. Ta thật sự đau lòng khi thấy con người luôn khổ cực qua hàng chục, hàng trăm, hay hàng ngàn lần luân hồi của họ...”

“......”

“Ta hiểu một chút cảm giác của Baal về việc giam cầm linh hồn của người chết trong địa ngục.”

“Tôi nghĩ ông đang hiểu lầm điều gì đó,” Grid xen ngang, “Baal chiếm lấy dòng sông luân hồi chỉ để chơi đùa với các linh hồn thôi.”

“Hử, nó sẽ bị trừng phạt.”

“Ông nên giết hắn đi.”

Biểu cảm của Grid rất lạnh lùng. Chẳng quan trọng liệu quá khứ này có kết nối với hiện tại hay không. Anh chỉ muốn thấy tên khốn Baal đó chết.

“Không hiệu quả đâu.”

Yatan lắc đầu. Thần tính đen tối tuôn chảy như mái tóc dài đã tung bay và để lại dư ảnh.

“Như ta đã nói trước đó. Ta không có ý định đàn áp thế giới. Ta không tự ý giết chết ai cả.”

“Kẻ nhiều lần hủy diệt thế giới lại có thể nói năng hay ho thế cơ đấy.”

Grid nhíu mày và tặc lưỡi.

“Tôi không định nhàn nhã nói chuyện đâu. Chu kỳ của Các vị thần Khởi nguyên là cái gì? Tại sao các ông cứ tạo ra và phá hủy thế giới vậy?”

“Ngươi...!”

Hồn ma trẻ tỏ ra thù địch. Cô tiến gần thêm một bước đến Grid và cầm một cây dùi cui làm từ ‘năng lượng’, không phải thần tính của Yatan. Grid lạnh lùng liếc nhìn cô. “Đây không phải nơi cho cô xen vào.”

“.......!!”

Đôi chân Eve yếu đi và cô ngã xuống đất. Phẩm giá cao cùng thần tính của Grid đã đè bẹp cô. Cô có thể là sứ giả của một Vị thần Khởi nguyên, nhưng cô không có nhiều kinh nghiệm và không phải đối thủ của Grid.

“Thay vào đó, ta sẽ hỏi ngươi,” Yatan - vẫn đang thích thú quan sát từng hành động của Grid - hỏi bằng giọng nặng nề, “Các ngươi tới từ đâu?”

“Ông lại nói mấy thứ vô nghĩa rồi... ông nhận thấy là tôi tới từ tương lai rồi đó thôi?”

“Ta đang nói về thế giới.”

“Đó là bề mặt.”

“Không đúng.”

“......?”

“Ta cảm thấy nguồn gốc của các ngươi hoàn toàn khác xa với những thế giới mà ta biết.”

“......!”

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Grid với Ruby. Họ cảm nhận được ý nghĩa đằng sau những lời của Yatan.

“Có nhiều kẻ giống như ngươi không? Rebecca nhận ra ngươi chứ?”

“......”

“Nếu là vậy thì chu kỳ đơn giản là một lối thoát.”

“...Khoan đã, lúc này có gì đó hơi... cú sốc lớn tới mức tôi cảm thấy tâm trí mình có chút trống rỗng. Ông có thể giải thích một cách chậm rãi và chi tiết không?”

“Rebecca đã ■■ ■■ ngay từ đầu... Hử?” Yatan - vẫn đang nói điều gì đó không nghe được với một vẻ mặt cay đắng - đã than thở, “■■ này nhanh thật đấy...”

Đây là lúc kết thúc.

Một ánh sáng rực rỡ bao trùm toàn bộ thế giới và tâm trí của 2 anh em đã nảy trở lại hiện tại.

***

“......”

Sắc mặt của 2 anh em sau khi họ tỉnh lại vẫn ổn, như thể mọi thứ chỉ là một lời nói dối. Tác phẩm cuối cùng của Khan đã loại bỏ những giọt mồ hôi vừa mới nhỏ xuống, và Sehee thì làm nó bốc hơi chẳng chút dấu vết bằng kỹ năng nội tại thanh tẩy của mình. Họ thậm chí còn không nhận ra vì họ thực hiện điều đó tự nhiên như việc hít thở.

“Thần Yatan. Để loại trừ... những yếu tố... gây ra hiểm họa cho con người ngay từ đầu...”

“Thôi.”

Cô ấy thậm chí còn không nhận ra 2 anh em đã đến quá khứ. Hồn ma ngậm miệng lại lúc đang nói về Yatan.

Grid hỏi cô ấy, “Rebecca xếp cao hơn Yatan à?”

“Điều đó... thế là rất bất kính đấy. Câu hỏi ấy... 2 vị thần bọn họ. Đương nhiên họ ngang nhau.”

“Câu hỏi tiếp theo. Tôi có nghe nói thế giới đã nhiều lần bị phá hủy và tạo ra. Cô cũng đã chứng kiến sự kết thúc rồi đúng không?”

“...Đúng.”

“Yatan thật sự đã hủy diệt thế giới à?”

“Ta không rõ,” Hồn ma lập tức trả lời, “Ta chưa từng tận mắt thấy...”

Cứ như cô ấy đang phủ nhận điều đó vậy.

“Oppa à...” Ruby nắm lấy bàn tay Grid. Cô biết việc tìm hiểu sâu về Các vị thần Khởi nguyên không phải chuyện gì tốt đẹp cho những cư dân của thế giới này.

Grid cũng biết thế.

“Ừ... Tôi rất nóng lòng được tận mắt thấy Yatan được chôn vùi dưới lòng đất.”

“......”

Grid lấy lại bình tĩnh và nhẹ nhàng nói.

Từ thái độ của anh, Hồn ma đoán rằng anh đã trải qua điều gì đó mà cô không biết. Cô tăng tốc bước chân của mình mà không nói thêm gì nữa.

Tại phần sâu nhất của Lăng tẩm Không Con...

Có thể thấy một đền thờ cao chót vót nằm giữa bóng tối.

***

“83 pháp cốt, 161 tử vong hiệp sĩ... ngoài chỗ đó ra, có 13.000 xác sống với 8.000 binh lính cục bộ...”

Phụ tá thân cận nhất của Hồn ma—Jishuka sửng sốt sau khi đọc những nội dung của bản báo cáo được công bố bởi ‘Cực đại Quyền trượng’. Đó là vì lực lượng xác sống đã gia nhập Đế chế Vượt hạng vũ trang mạnh hơn dự kiến.

Cực đại Quyền trượng ưỡn ngực và tự hào tuyên bố, ““Cô không phải đếm số lượng xác sống làm gì đâu. Chúng là các binh sĩ linh tinh như thế đấy. Bọn ta có thể tạo ra thêm miễn là có xác chết. Cứ tính như là thu được hàng ngàn quân đi.””

“Haha...” Jishuka cười ngượng nghịu.

Các pháp cốt lẫn tử vong hiệp sĩ có được từ Lăng tẩm Không Con đều khác với xác sống thông thường. Hầu hết họ đều là những thượng nhân trong cuộc đời của mình. Nói cách khác, nó giống như là có hàng chục cá thể mạnh mẽ với xác của các thượng nhân đột ngột bật ra từ trong sương mù vậy.

Họ đã thu được thế lực lớn đến vậy chỉ sau một đêm, nên Jishuka thật sự không thể cảm nhận nổi. Cô lo là liệu có thể kiểm soát họ cho đích đáng hay không.

““Cô không phải lo. Không cần làm hại người vô tội để lấy xác đâu. Toàn bộ Lăng tẩm Không Con, bao gồm cả Hồn ma... từ giờ trở đi, bọn ta sẽ xê dịch theo ý muốn của đấng tối cao.””

Các xác sống của Lăng tẩm Không Con là những thực thể đã tích lũy nghiệp chướng lẫn tội lỗi lớn trong đời họ. Họ vốn đã nguy hiểm rồi, nên Hồn ma đã rèn họ vào quy củ một cách triệt để. Nhờ vậy mà họ mới có thói quen trung thành với chủ nhân của mình, gần giống các Cốt binh Vượt hạng vũ trang.

Jishuka gật đầu. “Miễn là Grid chọn tin tưởng các ông, bọn tôi cũng sẽ tin tưởng các ông. Tôi hy vọng các ông sẽ đền đáp niềm tin của bọn tôi.”

““Ồồồồ...!””

“S-Sao? Chuyện gì thế?”

Jishuka không thể hiểu được thái độ của Cực đại Quyền trượng - kẻ bỗng dưng vui mừng. Tia sáng đỏ trong cặp mắt của Quyền trượng đã ánh lên lúc ông ta nhìn cô.

““Ta nhớ lại rằng cô tuyệt vời ra sao sau khi nghe cô gọi đấng tối cao một cách thân mật như thế nào. Kể từ giờ, ta sẽ luôn đi theo cô với một thái độ nhún nhường...””

“Là vì Grid với tôi đã hứa sẽ kết hôn ấy mà. Được rồi, tôi mong đợi được làm việc với ông trong tương lai.”

““Ồồồ... Ta nghĩ cô xinh đẹp và trang nghiêm hơn bất kỳ con người nào mà ta từng chứng kiến trong hàng trăm năm. Hóa ra cô lại là cô dâu của đấng tối cao.””

“Nè~ Tôi là cô dâu tương lai đó. Cô dâu gì được nhỉ~~”

“......”

Jishuka - người vừa mới cảnh giác và lo lắng về các xác sống cách đó chưa lâu—đột nhiên, cô lại đang cười và tán gẫu...

Các thành viên Vượt hạng vũ trang nhận ra.

Các xác sống gia nhập với tư cách đồng sự lần này—theo nhiều cách, họ không hề bình thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!