Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1766: Chương 1760

Chương 1760

“......”

Thánh Kiếm Muller đang chìm trong suy nghĩ. Ông ấy xem lại trận chiến giữa Grid với Hồn ma và cố gắng hiểu những ý định của Grid.

‘Tại sao cậu ta lại bận tâm tha mạng cho Hồn ma?’

Hồn ma đã mất hết cảm xúc của mình. Cô ta đã sống quá nhiều năm với tư cách sứ giả của một Vị thần Khởi nguyên. Việc cô ta có quan điểm khác với con người là điều tự nhiên, và có khả năng cô ta sẽ lại vô tình đe dọa nhân loại lần nữa.

‘Ngay từ đầu, Hồn ma không yếu lắm so với Grid.’

Thật lòng mà nói...

Hồn ma mạnh hơn Grid. Ngay cả khi cân nhắc Lăng tẩm Không Con là lãnh địa của Hồn ma, Grid vẫn nhận được sự giúp đỡ từ nhiều người - bao gồm cả ông ấy - đó thôi? Khó mà đảm bảo Grid có thể nhất định kiểm soát được cô ta nếu Hồn ma bắt đầu phát rồ.

‘Đúng là Hồn ma đáng thương, nhưng... mọi chuyện hẳn đã tốt hơn nếu loại bỏ cô ta một cách gọn gàng.’

Thánh Kiếm mạnh nhất lịch sử đang đứng đó, nhắm cả hai mắt. Các thành viên Vượt hạng vũ trang thì đang lượn lờ quanh ông ấy với những biểu cảm nghiêm túc. Họ bít tiếng thở lẫn tiếng bước chân của mình và làm đủ kiểu tư thế.

Đó là để chụp ảnh tự sướng với Muller. Ông ấy được đối xử cứ như một nam siêu sao vậy.

“......”

Cặp lông mày rậm của Muller giật giật. Trong trạng thái ‘nguyên chất’ của mình, ông ấy không phải một Bậc chí tôn, nhưng ông ấy sở hữu năng lực tự túc tuyệt đối dựa trên những giác quan đã đạt tới đỉnh cao của mình. Ông ấy đương nhiên đọc được dấu hiệu của những người đang tất bật di chuyển bên cạnh mình mà không gây ra một tiếng động.

‘Mỗi người trong số họ phải là một anh hùng nổi tiếng...’

Muller không thấy đó là nực cười. Ngoài Grid ra, toàn bộ các thành viên Vượt hạng vũ trang đều đáng kinh ngạc. Không chỉ có các huyền thoại lẫn thượng nhân, mà còn cả những bậc thầy trong lĩnh vực của họ. Họ đương nhiên là những người coi trọng danh tiếng của mình. Tuy nhiên, những gì mà họ làm cùng nhau không khác mấy so với các thanh niên hồn nhiên vùng thôn dã.

‘Làm thế nào mà những người đang chiến đấu chống lại vận mệnh của thế giới với tư cách phụ tá thân cận của Grid lại có thể rực rỡ như vậy?’

Muller đang thắc mắc chuyện này thì ông ấy chợt nhận ra.

‘Đây mới là khả năng thực sự của Grid sao?’

Đó là năng lực để trấn an những người xung quanh mình và mang lại một cuộc sống ‘thường nhật’ bình yên bất chấp thực tế phũ phàng. Có lẽ Grid tin rằng cậu ta có thể khiến Hồn ma trở nên giống họ chăng? Đây có thể là lý do cậu ta cất đi thanh kiếm nhanh như chớp kia - thứ đáng ra phải cắt cổ Hồn ma.

‘Cậu ta thực sự là một đại anh hùng...’

Muller là một anh hùng của những anh hùng. Ông ấy là thanh bảo kiếm đã bảo vệ mọi người và là một trong số ít người được mệnh danh là ‘Vua Anh hùng’ qua các thời đại. Nó là một danh hiệu đáng xấu hổ đối với Muller. Ông ấy đơn giản chỉ là một kiếm sĩ và không thể trở thành tâm điểm để dẫn dắt mọi người.

Nó là một vũ lực không thể cưỡng lại.

Một số người với địa vị cao quý thường có xu hướng tránh xa Muller miễn là ý chí của ông ấy là quan tâm đến nhân loại. Ngay từ đầu, đã có hàng chục vương quốc cùng vô số lực lượng trên bề mặt. Nguồn gốc, địa vị, mối liên kết, hệ tư tưởng, chính trị, vân vân—có nhiều người lánh xa Muller vì đủ loại lý do lẫn cái cớ. Một số thậm chí còn gây trở ngại cho ông ấy. Việc đạt được ‘đại đoàn kết’ - lẽ ra phải là tiền đề cơ bản để cứu lấy bề mặt - đơn giản là chuyện bất khả thi với khả năng chém gục kẻ thù của một kiếm sĩ.

Thế mà Grid đã đạt được nó. Những bức tượng của cậu ta - sừng sững khắp lục địa trên đường tới Lăng tẩm Không Con - đã chứng tỏ điều đó.

‘Chuyện này là không thể chỉ vì cậu ta là một vị thần.’

Muller biết Grid ban đầu là một con người. Đó là một sự thật được tiết lộ hết sức tự nhiên thông qua lời nói và ý định của Grid. Sự đại đoàn kết mà Grid đạt được không phải là vì cậu ta là một vị thần. Có lẽ điều này khả thi vì đó là ‘Grid.’

‘Một vĩ nhân để... tôn trọng...’

Gương mặt của vô số người lướt qua tâm trí Muller. Ông ấy không bao giờ quên gương mặt của những người tôn thờ mình như một vĩ nhân, tin tưởng ông ấy, và cổ vũ cho ông ấy. Trong suốt những năm ẩn mình trong kẽ hở không gian, ông ấy nghĩ về gương mặt của họ mỗi ngày và cảm thấy có lỗi.

Ông ấy không dám oán hận họ. Ông ấy chỉ lấy làm tiếc.

‘Sẽ tuyệt vời biết bao nếu vị anh hùng phụ trách thời đại của ta là Grid thay vì một người bình thường...’

Gương mặt của Muller - vẫn đang cứng đờ vì hành vi của các thành viên Vượt hạng vũ trang - đã run lên. Ma tâm mà ông ấy phải chịu đựng kể từ lúc gặp Kraugel lại đang hành hạ ông ấy lần nữa. Đó là hậu quả từ việc ngưỡng mộ Grid - một người tuyệt vời thật sự, không như ông ấy. Ông ấy dính tâm bệnh nặng hơn lúc hình ảnh của những người sùng bái mình trong quá khứ trùng lặp với những người sùng bái Grid. Sự kích động của ông ấy đang trên bờ vực bùng phát.

“Tại ông hết đấy, tên khốn mất trí.”

“Ông cũng chụp cả đống ảnh còn gì?”

Các thành viên Vượt hạng vũ trang thì thầm khi họ thấy nước da của Muller xấu đi nhanh chóng. Đặc biệt, Pon chỉ thẳng mặt Vantner. Bí mật chụp ảnh bên cạnh Muller - người đang chìm sâu trong ngẫm nghĩ—Vantner là người đầu tiên bắt đầu chuyện này. Giữa lúc hỗn loạn.

“Ngài Muller,” Zibal lên tiếng với Muller.

Anh đã có kinh nghiệm phục vụ một hoàng tử mơ ước nổi dậy, và hiểu được khái niệm rối loạn tâm thần từ một ma tâm. Anh đã từng thấy các NPC thứ hạng cao - chịu khổ đau từ những lần ám sát của hoàng tộc - bị giết hoặc nôn ra máu trước khi chết.

“Tôi không biết ngài cảm thấy ra sao, nhưng xin hãy kiểm soát tâm trí mình.”

Zibal cũng là anh hùng của ai đó. Thanh niên Hoa Kỳ đã từng cổ vũ nhiệt tình cho anh. Đây là lý do anh có một tấm lòng đặc biệt dành cho Muller - người giống như biểu tượng của các anh hùng.

Các thành viên khác của Vượt hạng vũ trang Hội cũng chẳng khác mấy. Họ nhận ra tình hình bất thường và đã bận rộn di chuyển. Họ cố hết sức để giúp đỡ Muller bằng cách nào đó, như là lấy ra các tiên dược hiếm.

Lúc cơn náo động đang gia tăng...

Thịch!

Cục thịt đỏ—thứ đã ngừng đập kể từ khi Grid đánh bại Hồn ma đột ngột đập mạnh trở lại.

“......!”

“......?”

Mắt của xác sống, cũng như của các thành viên Vượt hạng vũ trang, đều dán chặt vào cục thịt. Jishuka - đang khảo sát chi tiết thông tin của Lăng tẩm Không Con - hỏi Cực đại Quyền trượng, “Chuyện gì đây? Thứ đó ngừng hoạt động rồi cơ mà?”

““Đúng vậy. Nó đã ngừng hoạt động ngay khi Hồn ma thề với đấng tối cao là sẽ phá hủy nó...”” Cực đại Quyền trượng bối rối đáp lại như thể ông ta cũng thấy tò mò và đứng trước mặt Jishuka.

Cứ như là đang bảo vệ cô vậy. Ông ta đang cố ghi thật nhiều điểm với cô dâu tương lai của đấng tối cao. Tình hình thật bất thường.

““Thứ gì đó... đang tới.””

Trước khi Cực đại Quyền trượng nói xong thì đã có chuyện xảy ra. Có tiếng da nứt và tiếng xương kêu răng rắc. Đồng thời, quả cầu thịt đỏ khổng lồ bị tách ra làm đôi và thứ gì đấy bật ra từ nó. Thứ đó như một con dã thú đang xé toạc bụng mẹ của nó.

[Đại Quỷ thứ Nhất, ‘Baal’, đã xuất hiện.]

Đó là khoảnh khắc kẻ địch thực sự của nhân loại xuất hiện. Một con quái vật kỳ cục đối với vài người, một quý ông đẹp trai với vài người khác, hoặc một dã thú khổng lồ với ai đó—lão ta nhìn từng người bọn họ và rồi cặp mắt lão sáng lên khi chúng hướng vào Muller giữa các thành viên Vượt hạng vũ trang.

“Là thật à? Nó được nêu ra trong trang sử của Grid. Vừa là vũ khí vĩ đại vừa là một điểm yếu nhỉ? Chúng cung cấp quá nhiều thông tin.”

“Baal...!”

Ngay tức khắc, các thành viên Vượt hạng vũ trang đã giơ vũ khí lên và xếp hàng như để bảo vệ Muller. Tại trung tâm của họ là Jishuka. Cô nạp Phá Tà Tiễn và mỉm cười, nhắm vào trán Baal.

“Gì hả, là ngươi sao? Ngươi chưa gì đã biết về ‘thứ đó’ rồi à??”

“Thánh Cung Jishuka. Ngươi đang hỏi một câu hiển nhiên đấy.”

Cục thịt đỏ do Hồn ma tạo ra là một bản sao của cục thịt đỏ tại địa ngục. Hồn ma nhấn mạnh rằng nó sẽ trở thành vật liệu cho một địa ngục khác. Do đó, các giác quan của Baal đương nhiên được kết nối với cục thịt đỏ mà Hồn ma tạo ra. Đấy là một sự thật Hồn ma đã coi nhẹ. Ngay từ đầu, cô đã vô thức nhảy múa trong lòng bàn tay của Baal.

“Ta sẽ trở thành 2 sao? Ta tung hô cho sự kiên cường của Eve trong khi mong đợi sự hỗn loạn không thể tưởng tượng nổi sẽ phát sinh. Nói thật, ta đã đứng ngoài cuộc vì cô ta là một đối thủ khó nhằn đấy.”

““Sao ngươi dám nói tên của Hồn ma?””

Cực đại Quyền trượng tức điên. Xác sống của Lăng tẩm Không Con đã được Hồn ma huấn luyện trong thời gian dài, nên họ đương nhiên ghét Baal. Họ coi lão là kẻ thù cuối cùng phải bị tiêu diệt vào ngày nào đó.

Baal cười khúc khích.

“Ta đang hết sức xúc động đây. Món đồ chơi ta vứt đi cách đây rất lâu đang nhe răng ra trước ta với mãnh lực để cắn ta này.”

““Ngươi đang nói thứ vô nghĩa gì vậy hả?””

“Ngươi đang hỏi vì ngươi không biết à? Mọi sự đau đớn lẫn nỗi buồn mà ngươi trải qua trong đời là do ta tặng cho ngươi đấy, Albern.”

Xác sống của Lăng tẩm Không Con được Hồn ma thu thập, biến thành các thân thể bất tử, và được huấn luyện. Họ vừa là những anh hùng vừa là tội đồ trong quá khứ. Họ có một sự nghiệp khó tin là cứu sống và hủy diệt thế giới.

Đứng đằng sau chuyện đó là Baal. Một trong những thú vui lâu đời của Baal là ngược đãi những con người tài năng.

“Hãy biết rằng hoàn toàn nhờ những ý đồ của ta mà ngươi cuối cùng mới có thể cứu vớt và hủy diệt thế giới.”

““...Ngươi!””

Cực đại Quyền trượng - Albern - không thể chỉ lắng nghe điều này và đã thi triển phép thuật. Thay vì cảm thấy lo lắng khi nhìn thấy Đại Quỷ thứ Nhất, ông ta đã sẵn sàng đánh chết Baal ngay và luôn.

Đó là sau cuộc thám hiểm Lăng tẩm Không Con. Đó là một cảnh tượng chứng tỏ sức mạnh của Vượt hạng vũ trang Hội - đã tăng trưởng theo cấp số nhân.

Baal cũng thừa nhận. “Thánh Kiếm đương thời đã chém một vị thần, Thánh Cung, và Kỵ sĩ của Beriache...”

Baal chỉ ra từng người một. Lần lượt là Kraugel, Jishuka, Katz, Zibal, Chris, Faker, Vantner, Hurent, Haster, v.v. Lão ta đang xác định từng nhân tài mạnh nhất và cảnh giác với họ. Đây là một thái độ hoàn toàn khác so với trước kia, hồi mà lão ta chỉ cảnh giác với Grid.

Cuối cùng, Baal chỉ vào Huroi đang run như cầy sấy và nói thật lòng, “Ta sẽ là kẻ duy nhất thua cuộc nếu đối phó với từng kẻ các ngươi tại đây.”

Có giới hạn về thời gian lão ta có thể hành động trước khi bị Grid tóm...

“Tránh ra. Ta sẽ chỉ lấy Muller đi thôi,” Baal lẩm bẩm những lời như thế và luồn lách qua các vết nứt trong cục thịt để lộ diện hoàn toàn.

Thánh Kiếm Muller là khát vọng của nhân loại. Nói cách khác, ông ấy là Grid của một thời đại đã qua. Lũ ác quỷ sợ ông ấy, vậy mà ông ấy lại được Baal đánh giá cao về nhiều mặt. Baal từ lâu đã háo hức được đặt tay mình lên Muller.

Baal giải phóng năng lực của lão ta ngay từ đầu. Lăng tẩm Không Con - nơi có môi trường sống của địa ngục nhờ vào cục thịt đỏ - đã cho phép lão ta thể hiện sự uy nghiêm của Đại Quỷ thứ Nhất trong chốc lát. Chỉ nháy mắt cái thôi là lão ta đã vượt qua Vượt hạng vũ trang Hội lẫn các xác sống để đến chỗ Muller. Lão ta chả quan tâm tới vô số vết thương mà mình phải chịu trong quá trình này.

Các vết thương không phải là vấn đề lớn đối với Baal - kẻ phục sinh ngay cả khi đã chết.

“Muller, cuối cùng thì ta cũng sắp tóm được ngươi.”

Giọng Baal thì thầm một cách đáng ngại và gọi dậy ý thức của Muller.

Hụa.

Ông ấy nôn ra máu đỏ sẫm do những nội thương nhận về từ ma tâm của mình và đã vung kiếm vào đại ác ma đang đứng trước mặt. Đó là một nhát chém chứa đầy uy lực đáng kinh ngạc và khó tin là ông ấy đã vung nó trong trạng thái không khỏe mạnh của mình. Một nhát chém từ vai tới thắt lưng.

Thân trên của Baal bị cắt chéo, nhưng lão ta chỉ cười ha hả. “Phải rồi, thế này mới đúng chứ. Đây là lý do ta muốn ngươi.”

“......”

Đôi tay Muller rũ xuống. Kiếm Không gian - thứ ông ấy sử dụng trong một trạng thái khi mà chẳng có gì lạ nếu ông ấy chết ngay tức khắc - là sức mạnh cuối cùng của ông ấy.

Baal né được Phá Tà Tiễn, chặn thanh kiếm của Kraugel bằng kiếm quỷ của mình, và nắm lấy cổ Muller. Mê cung do Ăn Chân giò Cay ứng biến tuy cố gắng cám dỗ lão ta, nhưng Baal đã phá hủy nó bằng vũ lực.

Muller nghĩ về điều đó.

Quả nhiên, chuyện này rất nguy hiểm. Vượt hạng vũ trang Hội xuất sắc, nhưng nó hơi thiếu sót so với Hồn ma. Grid sẽ gặp khó khăn trong việc xử lý cô ta nếu Hồn ma phải bội cậu ta.

‘Ta sẽ không thể ở lại với cậu... như dự đoán... cô ta lẽ ra phải bị giết...’

Lúc ấy là giây phút Muller cảm thấy hối hận...

Trần lăng sụp đổ và một hiện diện với linh khí rất mạnh đã rơi xuống sau lưng Muller. Không chỉ 1, mà có tận 7. Muller nhận thấy một vài trong số họ đủ mạnh để cạnh tranh với mình và ngạc nhiên đến mức lấy lại được ý thức đang dần mờ phai của bản thân.

“Tại thời điểm này mà bọn ta còn không thể bước lên sao?” Vị thần Phép thuật và Thông thái nói với chất giọng bất bình.

“Thần sẽ ca ngợi chúng ta,” người mạnh nhất ở thế giới trước đồng ý.

“Baal, sao ngươi dám xuất hiện ở đây...” con khỉ đột xinh đẹp một cách sửng sốt lại cất tiếng của loài người.

Với sự giúp đỡ của Faker, Kraugel đã giải cứu Muller giữa lúc Baal đang hoảng loạn và thì thầm một lời giải thích cho ông ấy, “Họ là các sứ giả của Grid.”

“...Hah.”

Những lo âu của Muller đã tan ra như tuyết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!