Chương 1764
“Chẳng phải chu kỳ của Các vị thần Khởi nguyên chỉ là một phương kế an toàn thôi à?”
Tại trụ sở của Tập đoàn S.A...
Tổ phát triển đang bị bắn phá bằng hàng loạt câu hỏi.
Chu kỳ của các vị thần—tổ phát triển gọi đơn giản đó là ‘chu kỳ lên cấp’. Chủ tịch Lim Cheolho cũng đã trực tiếp đề cập đến vấn đề này tại một cuộc họp giữa các ban điều hành với nhân viên. Nó chả có gì đặc biệt.
Mỗi năm một lần trong thời gian thực—hệ thống kiểm tra mức độ tăng trưởng của người chơi và phát triển Các vị thần Khởi nguyên sao cho phù hợp. Nó là một phương kế an toàn với cài đặt ‘ngoài tầm với’ để tránh rủi ro về tốc độ tăng trưởng của người chơi bắt kịp họ. Đúng, chu kỳ của Các vị thần Khởi nguyên hoàn toàn liên quan tới tăng trưởng. Ấy vậy mà tại một thời điểm nào đó, một ý nghĩa đặc biệt đã bắt đầu được gán cho nó. Điều này được thực hiện bởi những sinh vật trong Satisfy - những kẻ không phải là người chơi.
“Trí tuệ nhân tạo thay đổi ý nghĩa của một khái niệm vốn đã được thiết lập sao...? Chuyện này là khá nguy hiểm rồi còn gì? Từ đầu thì, cho một trí tuệ nhân tạo trở thành đối tượng của sự thay đổi có ổn không đây?”
Cho đến nay, thế giới quan của Satisfy đã thay đổi theo thời gian thực. Đây là những thay đổi được thực hiện qua sự can thiệp của người chơi.
Nó là một hiện tượng được chấp nhận trong Satisfy dưới khẩu hiệu ‘một thế giới do người chơi tạo ra’. Trái ngược với điều đó, một thế giới được tạo ra bởi trí thông minh nhân tạo - không phải người chơi - không phải là điều mà Tập đoàn S.A có thể chịu đựng. Có nhiều người phản bác lại những quan ngại của các ủy viên.
“Sao lại không ổn? Ngay cả khi là các NPC danh tiếng, họ có thể thay đổi vận mệnh tự nhiên của mình bằng vị trí và phán xét của chính họ.”
“Vấn đề là trí tuệ nhân tạo của một Vị thần Khởi nguyên vượt trội hơn rất nhiều so với trí tuệ nhân tạo của các NPC danh tiếng. Chưa kể, quyền hạn đủ mạnh để đóng một số vai trò mà các GameMaster thường có trong các trò chơi. Ông nghĩ quy mô thay đổi mà họ đang tìm kiếm sẽ ngang với quy mô thay đổi mà các NPC danh tiếng thể hiện à?”
“Phải đấy. Đó là một tình huống mà chúng ta cần đề phòng.”
“Đây chỉ là một phỏng đoán. Rất khó có khả năng Các vị thần Khởi nguyên sẽ tìm kiếm sự thay đổi theo ý định của riêng họ. Họ hẳn đã bị người chơi làm ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp, ngay cả khi chúng ta vẫn chưa tìm hiểu ra. Những ủy viên các ông có biết một thị trấn tên là Landam không?”
“Landam...? Đây là lần đầu tôi nghe về nó.”
“Đó là một thị trấn nhỏ ở phía bắc của Vương quốc Fold. Một thị trấn rất bình thường với dân số dưới 3.000 và không có người nổi tiếng. Không có mỏ quặng hay bãi săn nào gần đó, nên hầu hết người chơi thậm chí còn không biết nó tồn tại. Hoặc họ chỉ đi ngang qua vì nó tầm thường.”
“Tuy nhiên?”
“Từ 5 năm trước, ngôi làng đã bắt đầu tổ chức một lễ hội hàng năm. Nó là lễ hội của thị trấn nhỏ để kỷ niệm sự phát hành của bí ngô thạch, được ra đời nhờ sự trùng hợp ngẫu nhiên của khí hậu thay đổi khi Lauel dùng phép thuật lên một chiến trường gần Landam. Nó đã trở thành niềm tự hào duy nhất của ngôi làng, nơi vốn giản dị và chẳng có gì hết.”
“......”
“Đó là ảnh hưởng và thay đổi do Lauel gây nên, mặc dù Lauel không biết về nó. Đằng sau việc chu kỳ của Các vị thần Khởi nguyên thay đổi thành một thứ khác, chắc chắn phải có sự can thiệp của người chơi.”
“...Hmm, nhưng thứ bậc của Các vị thần Khởi nguyên lại là điều mà người chơi có thể gây ảnh hưởng lên sao?”
Các ủy viên - những người không dễ dàng bị thuyết phục - đã sớm thở dài. Đó là trong khi họ đang nhìn Grid trên màn hình.
***
“Chu kỳ vốn dĩ... chẳng phải bất cứ thứ gì đặc biệt. Nó giống một lịch trình tự lặp lại sau mỗi 3 năm hơn... nhưng ngày hôm đó. Mọi thứ đã thay đổi...”
Những nếp nhăn hằn sâu hiện ra dưới đôi mắt của Hồn ma - có thể thấy qua chiếc mặt nạ. Mặt cô nhăn lại như tờ giấy khi nhớ lại ngày hôm đó.
“Không... ngay từ đầu. Nó không hề khác. Lúc đầu... Nó vẫn như thường lệ. Vị thần của ta đi khắp nơi, động viên người chết vừa mới vào địa ngục... và một số người chết đã thích nghi với cuộc sống tại địa ngục, cúng tế cho các vị thần, không bao giờ băng qua dòng sông luân hồi, và dành phần đời còn lại của họ tại địa ngục... họ nói họ muốn sống. Họ đã cầu nguyện...”
Đó là những ký ức từ quá lâu rồi. Đấy là trước khi địa ngục bị biến dạng. Chúng là những ký ức từ khi Hồn ma còn trẻ và ngây thơ. Thế nên, có nhiều phần mù mờ. Cô có nhiều ký ức đã bị lãng quên. Giây phút này, chúng bắt đầu dâng lên như kính vạn hoa.
“Mọi thứ đều giống như thường lệ... rồi nó đột ngột thay đổi. Những vị khách không mời đã đến.”
“Những vị khách không mời á?”
“...Một vị thần.”
Hơi thở của Hồn ma dần gấp gáp lúc cô ôm đầu trong đau đớn. Cái lưng cong oằn của cô co giật liên tục.
“Kẻ đó... vị thần của ta nói kẻ đó giống ngài ấy...”
“Giống ông ta sao...? Nếu đó là một vị thần có cùng thứ bậc như Yatan, chẳng phải chỉ có mỗi Thần Trời hay Rebecca thôi à?”
“Nhưng... anh ta không phải một Vị thần Khởi nguyên... vị thần của ta đã nói vậy. Một mối liên hệ kết nối với tương lai... kẻ đã dẫn lối cho nó...”
“...Hư?”
“Ớ?”
Đôi mắt của 2 anh em căng cả ra. Rồi Ruby nghĩ rằng mình đã bật ra một âm thanh ngớ ngẩn và tai cô đỏ ửng lên. Cô cảm thấy một cảm giác deja vu dữ dội.
Hồn ma cũng đã muộn màng nhận ra. “Eve... đã dẫn lối... cho họ ư...?”
Cô gọi tên mình như thể nó thuộc về người khác, để rồi miệng cô ngậm lại. Vị thần của cô vào lúc đó...
Ngài ấy thực sự đã nói thế sao?
Eve. Đó nhất định là tên của cô. Cái tên mà cô đã từ bỏ hàng ngàn năm trước...
“...Ahh.”
“K-Kìa!”
“Ahhhhhh!”
Grid cố gắng trấn an cô nhưng không được. Cuối cùng, Hồn ma đã bịt cả 2 tai và gào lên không ngừng. Một vị thần cùng một cô gái bí ẩn đã xuất hiện trong quá khứ cách đây rất lâu. Ngay sau sự xuất hiện của những sự sống mang điềm gở này, ánh sáng đã rọi xuống từ trên trời và vị thần của cô biến thành máu.
Đó không phải sự tuyệt diệt. Đó là một hình thức chưa từng được thấy trước đây. Ngài ấy đã bước vào chu kỳ trong hình thức trừng phạt này.
“T... Ta đã dẫn lối... cho ngài đến với vị thần của ta... Ta. Bằng đôi bàn tay của chính mình, vị thần của ta...?”
Hồn ma nhận ra bản thân là thủ phạm đã gửi Grid cùng em gái anh tới chỗ Yatan và cô rơi vào cơn rối trí cực độ. Tại sao Yatan lại phải chịu sự sỉ nhục như vậy vào hôm đó? Những câu hỏi vẫn chưa có đáp án trong hàng ngàn năm cuối cùng đã có câu trả lời.
Đó là vì cô. Có khả năng cao đó là bản thân cô trong tương lai. Nói cách khác, có lẽ cô của hiện tại đã mắc phải một sai lầm.
“...Ngài đã hỏi ta là liệu thứ bậc của tất cả Các vị thần Khởi nguyên đều bằng nhau, đúng chứ?”
“Ừ...”
“Ngài hẳn đã chứng kiến rồi. Thứ ánh sáng đã nghiền nát vị thần của ta.”
“Nói rằng ta đã nhìn thấy thứ ánh sáng nghiền nát Yatan thì là hơi quá. Ý thức của ta đã trở về hiện tại ngay khi ánh sáng rực rỡ kia bao trùm Yatan.”
Nói cách khác, Grid đã không chứng kiến cảnh Yatan trở thành một mớ bấy nhầy. Anh chỉ lờ mờ suy đoán...
Bằng cách tóm tắt cuộc trò chuyện giữa anh với Yatan, anh đoán là Rebecca xếp trên Yatan.
“Ngài đã quay về quá khứ. Việc ngài gặp mặt Thần Yatan là lỗi của ta ư?”
“Đó không phải lỗi của cô. Khoảnh khắc cô miêu tả Yatan, ý thức của bọn ta đã tự động vượt qua thời không và đứng trước mặt Yatan rồi. Nó giống như định mệnh hoặc không thể tránh khỏi hơn. Coi nó là ảnh hưởng cá nhân của cô thì có phải là quá đáng không?”
“...Cũng đúng.”
Đến đó là hết. Cô xứng đáng là một sinh vật đã cam chịu những tháng năm không đếm xuể. Tâm lý của Hồn ma rất xuất sắc. Trước khi nhận ra, cô đã hoàn toàn hồi phục tâm trí và nắm rõ được tình hình.
Yatan phải chịu đựng một điều như vậy không phải là lỗi của cô. Đó là ý muốn của thế giới, không phải bản thân cô -người đã dẫn 2 anh em về quá khứ. Có lẽ thế giới này muốn cho Grid và Ruby thấy cách mà Rebecca đã hãm hại Thần Yatan.
“Chỉ có một kết luận,” Hồn ma Hít một hơi thật sâu và tuyên bố, “Thần Yatan đang trải qua một chu kỳ dài chưa từng có và đó là ý muốn của Rebecca, không phải của Yatan.”
Đó vốn không phải là những gì đã xảy ra. Việc Grid gặp Yatan đã dẫn tới thay đổi này sao? Không có cách nào để Hồn ma biết được hết.
Tuy nhiên, thực tế mà cô phải đối mặt đã quá rõ. Cô sẽ phải đối mặt với Rebecca vào ngày nào đó.
“Ngày nào đó, ta sẽ khôi phục địa ngục. Sau khi trừng trị Baal.”
“......”
“Rồi ta sẽ lên thiên đường. Rebecca sẽ phải chịu trách nhiệm. Tại sao bà ta lại đứng sau sự biến dạng của địa ngục? Ta cần phải biết, ngay cả khi ta tiêu vong.”
“Vừa hay.” Một cười rạng rỡ hiện lên trên gương mặt Grid. “Đích đến cuối cùng của ta cũng là thiên đường. Chúng ta có thể cùng đi. Nhỉ?”
“...Ngài định thách thức thiên đường sao?”
“Vậy ta nên làm gì khác đây?”
“Cái đó... vì nhân loại... trừng phạt Baal tại địa ngục. Giúp bề mặt bình yên...”
Hồn ma từ từ ngậm miệng giữa chừng câu trả lời của mình. Cô nhận ra. Thế lực của bề mặt là quá lớn để chỉ nhắm vào Baal. Vừa mới đây, các sứ giả của Grid đã giết Baal mà không cần Grid. Nếu cô cộng thêm sức mạnh của mình vào đó thì sao?
‘Có lẽ ngài ấy có thể thực sự... đánh bại thiên đường liệu có khả thi...?’
Chuyện này tuyệt vời như thế nào được chứ?
Đó là giây phút ánh mắt của Hồn ma đang run rẩy và ánh mắt của Grid nhẹ nhàng chạm nhau trong không trung...
‘Có lẽ mình không cần phải đến chăng?’ Ruby trở thành ai đó không có gì để nói trong tình huống này và cảm thấy ngượng.
Tất nhiên, Hồn ma không quên lý do cô đưa Ruby tới đây.
“Thánh nữ Ruby. Đi lối này...”
Nhóm Grid xuống dưới tầng hầm của đền thờ.
***
Đồng thời, tại tầng trên của Lăng tẩm Không Con...
“Ôhh...”
“Ông ấy tự mình vượt qua được phản phệ á?”
Các thành viên Vượt hạng vũ trang vui mừng một cách thuần khiết, trong khi các sứ giả thì kinh ngạc. Thánh nữ thậm chí còn chưa đến. Đó là vì Thánh Kiếm Muller đã vượt qua sự rối loạn tâm thần từ ma tâm của ông ấy bằng ý chí của chính mình. Chỉ xét về sức mạnh tinh thần thôi thì ông ấy có khi còn giỏi hơn một số Bậc chí tôn.
“Nhận lấy này. Nó sẽ giúp ông phục hồi.”
Piaro đưa cho Muller đủ loại thực phẩm quý giá, bao gồm cả quả óc chó vàng. Tất cả chúng đều là tiên dược được trồng cẩn thận bởi một người nông dân huyền thoại trên vùng đất màu mỡ của Vượt hạng vũ trang Giới.
“Hah... Cảm ơn.” Muller nhận ra giá trị của chúng chỉ bằng cái liếc mắt và rất ấn tượng.
Một nụ cười nở trên gương mặt của Piaro. “Ông không cần phải cảm ơn hậu bối của mình đâu. Đó vừa là may mắn vừa là vinh dự khi có thể giúp đỡ dù chỉ một chút cho người tiền bối đáng kính của tôi.”
“Hậu bối...? Cậu cũng là người đi trên con đường của một kiếm sĩ à?”
Muller kiểm tra những vết chai trên bàn tay dày của Piaro và mỉm cười tử tế, chỉ để cứng người lại.
“Tôi đi trên con đường của nông nghiệp, nhưng... xin hãy đối xử thoải mái với tôi như một người hậu bối.”
...Tại sao lại thế?
Tại sao một người nông dân lại bị ám ảnh với danh hiệu tiền bối và hậu bối? Muller nghĩ rằng Piaro là một người thật sự kỳ lạ, nhưng ông ấy vẫn ngoan ngoãn uống tiên dược. Ông ấy cảm thấy năng lượng của mình đang phục hồi rất nhanh.
“Có ngon không vậy?” Một cô bé chợt hỏi. Cô bé đang chảy nước dãi từ cái miệng há rộng của mình.
Muller lấy làm buồn cho đứa trẻ dường như đã bị bỏ đói nhiều ngày, để rồi cảm thấy điều gì đó kỳ lạ. Chẳng có lý do gì để một đứa trẻ bị bỏ đói nhiều ngày có mặt ở đây đúng không?
“...Một con non ư?”
Muller sửng sốt khi phát hiện ra danh tính của cô bé một khi năng lượng của ông ấy phục hồi và các giác quan của ông ấy trở lại.
Một con non—năng lượng của con non - dường như là hậu duệ trực hệ của một cổ long - đang cảnh báo ông ấy về mối nguy hiểm lớn..
Một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc xanh đã bình tĩnh thì thầm với ông ấy, “Xin hãy bình tĩnh, thưa Thầy.”
Thầy á?
Muller bối rối trước danh hiệu này và người phụ nữ mỉm cười với ông ấy. Cô liếc nhìn xuống vỏ kiếm đang treo ở thắt lưng.
“Thầy đã để lại dấu vết trên chuôi kiếm để dạy dỗ con một cách sâu sắc đó thôi? Con sẽ phục vụ với tư cách đệ tử suốt đời của thầy trong tương lai.”
Đó là con khỉ đột. Đôi mắt dường như tê liệt và cách cô thở ra đường mũi giống với hình ảnh mà ông ấy tưởng tượng.
“Chỉ một chút thôi... ta nghĩ mình cần nghỉ ngơi.”
Vị anh hùng giữa các anh hùng - người được tất cả kính trọng—trước vô số nhân chứng, Thánh Kiếm Muller lại tỏ ra yếu ớt.
Đó là lần đầu tiên trong lịch sử.