Chương 1766
Nhà tù Vĩnh hằng—nó là đích đến của các vị thần đã phạm tội. Theo lời đồn đại, có nhiều hơn một hay hai vị thần không bao giờ có thể thoát khỏi nhà tù tăm tối này và đã bị lãng quên.
“Ngươi không phải để ý đâu. Cứ khóc thỏa thích đi.”
Khi an ủi thiên sứ, thái độ của Hexetia rất tử tế. Không hổ danh là thần thợ rèn, ông ấy lập tức nhận ra danh tính của thiên sứ. Mùi của kim loại lạnh...
Cái mùi mà Hexetia luôn mong mỏi đã thấm vào cơ thể của thiên sứ.
Lưỡng lự.
Lượng lửa chảy ra từ hai đầu ti của Hexetia đương nhiên đã tăng lên.
“Các thiên sứ đã lấy lại được ký ức của họ thường khóc lóc như ngươi. Trong quá khứ, ta đã không thể hiểu ý nghĩa của những giọt nước mắt này, nhưng giờ ta nghĩ mình đã mơ hồ hiểu được. Ngươi chắc phải nhớ nó lắm.”
Khát khao điều gì đó. Đó là cảm xúc mà một vị thần vốn dĩ không thể cảm nhận được.
Tuy nhiên, Hexetia thì khác. Ông ấy đã phạm phải một đại tội. Ông ấy đã đương đầu với ‘đồng chí’ - kẻ đã lên trời bằng thân xác con người - bằng cả trái tim của mình và ăn năn về những lỗi lầm của ông ấy. Do đó, ông ấy đã trải qua sự hối hận và biết khát khao.
Những ngày ông ấy chơi đùa với lửa và kim loại một cách thỏa thích. Khung cảnh các tác phẩm của ông ấy trở thành bài học và cuộc sống của con người. Bây giờ, ông ấy muốn nắm giữ tất cả các khoảnh khắc đã tới như một giấc mơ đó.
“...Thật vinh dự khi được gặp thần của các thợ rèn.” Thiên sứ - Khan - cúi đầu lễ phép. Ông ấy cảm thấy có chút tội lỗi. Khan là một thiên sứ được tạo ra để lấp đầy chỗ trống của Hexetia đang ở trong tù. Ông ấy khó mà đối mặt trực tiếp với Hexetia được.
“Đây không phải là điều mà ngươi nên cảm thấy có lỗi.” Hexetia đọc ra suy nghĩ nội tâm của Khan và cười ha hả. “Trái lại, tất cả các vị thần nên cảm thấy có lỗi với ngươi.”
Chính cái việc ông ấy bị cưỡng ép lên trời và dẫn tới tình hình hiện tại...
“Hành vi thái quá này làm ta gục xuống mất.” Zeratul đột nhiên xen vào. Không như Hexetia ăn mặc gọn gàng, ông ta gần giống như một kẻ ăn xin. Sẽ chẳng có ai nhận ra được ông ta là Võ Thần nếu không nhờ thân hình vạm vỡ - cứng như linh thạch, và bàn tay ông ta - to như cái vung nồi. “Khi ngồi trong cái nhà giam chật chội, mục nát và bẩn thỉu này thì các ngươi đang lảm nhảm thứ gì vậy hả? Đừng phí thời gian và tìm cách ra khỏi đây đi.”
“Zeratul, ông... khi nhốt ta vào đây, ông có cảm giác gì?”
“Ngươi đang hỏi điều hiển nhiên còn gì? Tất nhiên là ta đã đặt ngươi vào đây để chịu khổ đau mãi mãi cho tới khi ngươi bị lãng quên.”
“Những kẻ đã nhốt ông vào đây chắc hẳn cũng cảm thấy như thế.”
“Hả...? Khưkhưk! Kuhahaha!” Zeratul trông sững sờ một lúc trước khi phá lên cười. “Hexetia! Ngươi chả hơn gì một con bò phun ra những ngọn lửa vô ích từ đầu ti của ngươi! Ta là Võ Thần! Đơn Nhất chi Thần, Zeratul! Ta khác với kẻ đã bị một thiên sứ thay thế vai trò như ngươi! Asgard sẽ chịu tổn thất khổng lồ nếu ta bị lãng quên, thế thì làm sao ngươi có thể đặt ta ngang hàng với ngươi chứ?”
“Ông vẫn tin là mình đặc biệt à? Đây là Nhà tù Vĩnh hằng đấy.”
Hexetia chả buồn nhắc tới Xi Vưu. Ông ấy quá tử tế để làm tổn thương Zeratul bằng cách coi ông ta như một món hàng nhái hoặc một bản sao. Sau khi gặp Grid, mỗi con người sống một cuộc đời ngắn ngủi đều đã trở nên quý giá. Từ quan điểm của Hexetia, Zeratul không phải mục tiêu để oán giận mà là một mục tiêu để thông cảm.
“Không có cách nào để thoát khỏi Nhà tù Vĩnh hằng cả đâu. Ông nên nhận thức về thực tế đi chứ?”
“...Vớ vẩn.”
Zeratul nao núng và ngậm miệng lại trong giây lát. Rồi ông ta gầm gừ như một con thú.
“Nơi này không thể là Nhà tù Vĩnh hằng...”
“......?”
“Cái phòng giam chật hẹp chưa đầy 10 pyeong này mà lại là Nhà tù Vĩnh hằng đã làm tiêu tan vô số thần thoại á?”
“Đừng phủ nhận thực tại và giữ cho tâm trí của ông nguyên vẹn đi. Ông đã nhốt ta vào Nhà tù Vĩnh hằng. Nên chẳng lý nào nơi này lại không phải là Nhà tù Vĩnh hằng đúng không?”
“...Nữ thần Rebecca đã can thiệp. Đúng, hiển nhiên là thế rồi. Nữ thần thương hại ta và đã phá hủy Nhà tù Vĩnh hằng. Nhờ thế mà ngươi cũng đã được cứu.”
“......”
Mắt Hexetia mở to ra lúc ông ấy nhìn Zeratul.
Zeratul cố gắng phớt lờ ông ấy. Ông ta không ưa bầu không khí này nên đã vội vã đổi chủ đề. “Phải có một lối ra miễn là đây không phải Nhà tù Vĩnh hằng. Chúng ta phải tìm một cách để trốn thoát.”
“Zeratul, ông...”
“Grid.”
“......?”
“......?”
Hexetia và Khan đang cẩn thận lắng nghe thì Zeratul - hành động như một tên điên - chợt nhắc đến cái tên của Grid.
Biểu cảm của Zeratul lại trở nên tự đắc. “Hắn là một gã lừa đảo hiếm có. Cứ nhìn vào sân khấu của cuộc thánh chiến nơi ta cạnh tranh khốc liệt với hắn đi. Sau đó, hắn đã đặt cho nó một cái tên ngu xuẩn là ‘Nấm mồ của Các vị thần’.”
“......”
Zeratul bỗng dưng đề cập tên của Grid và chỉ trích anh.
Đó là khoảnh khắc Hexetia và Khan - đang thất vọng - cố gắng phớt lờ ông ta.
“Hắn luôn lừa dối thế giới để làm lợi cho mình, nhưng sự lừa dối lại hoạt động rất hiệu quả vì lũ con người ngu ngốc tôn thờ hắn. Có thể nói rằng ngay cả tại thời điểm này, thế giới vẫn đang bị hắn chơi xỏ. Hắn nhất định sẽ... hắn nhất định sẽ lại lên thiên đường. Bất kể hắn sử dụng phương tiện ngờ nghệch nào, hắn sẽ làm thế vô điều kiện.”
“Tại sao ông lại nghĩ vậy?”
“Hắn sẽ muốn chiến đấu hẳn hoi với ta.”
“......?”
“Ta đã đánh với Grid ở thế bất lợi trên bề mặt. Có lẽ hắn đã đánh bại ta, nhưng hắn sẽ không thỏa mãn chút nào.”
Diễn đạt của Zeratul có đầy ẩn ý. Ông ta đang thực sự nghiêm túc.
“Sớm muộn gì cũng sẽ có một cơ hội khi Grid lên thiên đường và phá vỡ trật tự. Rồi nơi này sẽ được chứng minh rằng nó không phải là Nhà tù Vĩnh hằng. Chúng ta sẽ có thể cùng nhau ra khỏi đây.”
“Sao ông cứ không ngừng ngụy biệ...?”
Khan tặc lưỡi. Zeratul lảm nhảm từ đầu đến cuối và ông ta trông như một gã mất trí vậy.
Hexetia bịt miệng Khan lại và gật đầu. “Được thôi, Zeratul. Ta sẽ hợp tác với ông khi thời điểm đó đến.”
Không có kẻ thù vĩnh hằng. Hexetia biết sự thật này rõ hơn bất cứ ai.
***
“Giống như các bức tượng lộn ngược ở đây. Cô. ô uế.”
“Vì cô không tuân theo ý muốn của Thần. Bằng cách thực hiện những phép màu qua cơ thể con người.”
“Bản chất của cô. Nó không phải thần tính. Nó đi giật lùi, đó là sự mưu phản.”
“Chuyện đó. Nó có lẽ được coi là ước nguyện của Thần Yatan.”
“Trên thực tế, một Thánh nữ. Bắt đầu xuất hiện trong lịch sử con người. Chỉ sau khi Thần Yatan bước vào chu kỳ dài.”
“Thánh nữ. Có lẽ nó là hiện thân của Yatan.”
Giọng nói của Hồn ma cứ lởn vởn trong tâm trí Ruby. Lúc mọi người đang tận hưởng buổi tiệc, một mình cô đang cầm cốc với vẻ mặt không thoải mái.
Thánh nữ—một tồn tại chứng tỏ bản thân họ bằng cách thực hành tình yêu thương dành cho nhân loại. Ruby vẫn đang làm việc thiện mà không nghỉ một ngày nào thông qua các nhiệm vụ được chia thành nhiệm vụ hàng ngày, hàng tuần, và hàng tháng. Đây là cách duy nhất để duy trì tiêu chuẩn của một Thánh nữ.
Cô thường tự hỏi. Tại sao Thánh nữ lại thương người đến vậy?
Ruby là một người chơi. Cô chỉ phải hy sinh bản thân mình khi kết nối với Satisfy. Đó là một sự hy sinh do hệ thống cưỡng chế thông qua ‘các nhiệm vụ’, vì vậy có ít sự phản kháng. Mặt khác, toàn bộ các Thánh nữ còn lại trong lịch sử đều là những cư dân của thế giới. Họ hiến dâng cả cuộc đời mình để giúp đỡ người khác. Họ hy sinh bản thân mà không mong đợi nhận lại điều gì. Sau mà một người bình thường có thể làm điều đó được?
Cô thậm chí còn có nhiều câu hỏi hơn nữa sau khi biết về khái niệm các vị thần con người. Không một Thánh nữ nào trở thành vị thần con người hết. Với Ruby cũng vậy. Con người của thế giới này tôn thờ cô như một vị thần và thậm chí còn thành lập một tôn giáo dành riêng cho cô.
Ấy thế mà, Ruby chưa bao giờ được đánh giá là một ‘vị thần’. Tại sao mọi chuyện lại như thế này đối với một Thánh nữ? Mặc dù họ có những thành tích xứng đáng để được tôn thờ như một vị thần, tại sao họ lại không thể trở thành các vị thần con người?
‘Đó là vì ngay từ đầu bọn mình đã là hiện thân của một vị thần.’
Theo ước đoán của Hồn ma, một Thánh nữ không thể trở thành thần vì từ đầu cô ấy đã là ‘một dạng khác của một vị thần’...
Ruby nhận ra điều này và cảm thấy một định mệnh lớn lao. Nếu trong các đặc điểm tiềm ẩn hoặc danh tính của Thánh nữ có dòng ‘hiện thân của Yatan’—
Cô đang thực sự trở thành một người thiết yếu cho anh trai mình. Cứ như thể thế giới đã dự đoán tương lai của Grid và chọn cô trở thành Thánh nữ vậy.
‘...Mình thực sự có thể đảm nhận được vai trò này không?’
Ruby vừa là phục hồi sư vừa là bổ trợ thuật sư. Cô phải tham gia vào hầu hết các cuộc đại chiến. Tuy cô có mặt trong nhiều cuộc chiến, song lại có ít kinh nghiệm trong việc gánh vác những trách nhiệm lớn lao như anh trai mình. Cô chỉ chữa trị cho những người bị thương sau khi anh trai cô cùng các đồng sự của anh ấy hoàn thành công việc của họ. Cô đã quen với việc dựa dẫm vào họ như thế.
Tuy nhiên, cô phải trở thành một chủ thể chính trong tương lai.
Giải cứu Khan. Nói cách khác, anh trai cô cần ai đó mà mình có thể ‘chiến đấu cùng’ khi mục tiêu tối thượng của anh là chế ngự Asgard.
‘Tất nhiên, mình có thể làm được. Mình là em gái của ai chứ?’
Ít nhất, trong thế giới này, cô đã lớn lên trong khi nhìn bóng lưng của anh trai.
Pat pat.
Ruby rũ bỏ những lo âu của mình và vỗ lên 2 má để động viên bản thân. Cô trông như một đứa dở hơi. Hình ảnh cô không ngừng rót rượu và tự tát vào má mình...
“Dưới lòng đất đã xảy ra chuyện gì v...?”
Lúc một số người đang lo cho hành vi bất thường của Ruby...
“Trong 10 ngày nữa, chúng ta sẽ giải cứu linh hồn của Pagma và Alex.” Grid tuyên bố một cuộc thám hiểm đến địa ngục.
Anh nhắm đến một nhiệm vụ mà mình đã thất bại nhiều lần.
“Chúng ta có Vượt hạng vũ trang Giới di động rồi. Tôi nghĩ tỉ lệ thắng là cao đấy.”
Theo đánh giá của Grid, không có lý do gì để trì hoãn cả.
“Thuộc hạ sẽ làm theo ý Thần.” Lauel tán thành.
Tới đây là kết thúc. Các thành viên Vượt hạng vũ trang đang cười nói, trò chuyện, và uống rượu đã lập tức đứng dậy. Đó là để chuẩn bị cho chiến tranh theo cách của riêng họ.
Tất cả mọi người đều nhận thức được điều đó. Địa ngục ư? Nó không còn là thứ đáng sợ nữa. Nó chỉ là bước đệm để tích lũy kinh nghiệm trước khi lên thiên đường. Mục tiêu đầu tiên của họ là Khan. Đưa ông ấy về bề mặt nơi nhung nhớ ông ấy.
‘Họ không quan tâm quá nhiều đến Pagma...’
Trong lòng Grid thương hại Pagma. Ông ấy là một vị anh hùng đã cứu thế giới như Muller. Tuy nhiên, đó chẳng phải là hệ quả tự nhiên từ những hành vi sai trái của ông ấy sao? Có rất nhiều điều ông ấy đã làm với lý do cứu thế giới...
Bất luận thế nào—
‘Hãy làm cho xong nhiệm vụ nghề nhàm chán trước đã.’
Lần này, Grid kiên quyết đạt được mục đích của mình. Khi đã trở thành một Đơn Nhất chi Thần, anh thậm chí còn không thể hoàn tất nhiệm vụ nghề của một lớp nghề huyền thoại hay sao?
Đó là vì đây là một nỗi nhục thực sự...
***
“Cuối cùng thì...”
Tại Địa ngục...
Đại Quỷ thứ Nhất, Baal, cuối cùng đã tiêu hóa xong những phẩm chất của một Kẻ giết Thần và cảm thấy niềm vui hiếm có.
Một linh hồn cười vào mặt lão ta.
-Đúng là nực cười khi ngươi vui mừng lúc mấp mé có được quyền năng của ta, khi mà ta vốn đã qua đời cách đây rất lâu.
Đó là linh hồn của lưỡng ban, Garam. Bản ngã mạnh mẽ đến mức kẻ đã chịu đựng nhiều năm - mà không bị Baal tiêu hóa - vẫn giữ lại được lý trí của hắn. Đó là bằng chứng cho thấy tất cả những đau đớn của địa ngục bị biến dạng này cũng không thể làm lay chuyển bản ngã của hắn dù chỉ một chút.
Tới thời điểm này thì Baal cũng đã có hứng thú với hắn. “Ta thật sự muốn cho ngươi một cơ hội. Tại sao ngươi không sống một cuộc đời mới bên cạnh ta nhỉ?”
-Một cơ hội sao? Ta mới là kẻ tạo ra cơ hội, không phải ngươi.
“...Ngươi không biết nó tốt đến mức nào đâu.”
Chuyện này bắt đầu diễn ra từ hồi nào vậy? Dạo này, lão ta cảm thấy như tất cả mọi người đều đang coi thường mình nên Baal cảm thấy hoài nghi vô cùng. Bằng cách này, ‘nỗi sợ hãi’ vốn là căn nguyên của lão ta sẽ dần nhạt phai. Một ý nghĩ phi lý như thế đã lóe lên trong đầu lão ta trong giây lát. Tất nhiên, chuyện đó sẽ không bao giờ diễn ra trừ khi nhân loại bị tiêu diệt.
‘Kiểu gì thì kiểu, thời gian vẫn đứng về phía ta.’
Lão ta đã được định sẵn là sẽ tăng trưởng mạnh mẽ hơn khi những năm tháng trôi qua...
Baal bình tĩnh lại bằng cách hồi tưởng chân lý không đổi này và nằm xuống một cái nôi trong bóng tối.
Lão ta không nhận ra là có lẽ mình chẳng còn lại nhiều thời gian nữa.