Chương 1767
Cách đây rất lâu.
Hồi Grid còn là một Công tước của Vương quốc Bất diệt. Grid cùng các thành viên của Vượt hạng vũ trang đã được Piaro dạy dỗ kiếm thuật. Họ đã học những lời dạy quý giá. Họ không thu được sức mạnh thể hiện bằng các con số, như là cấp độ hay chỉ số của họ tăng lên.
Thế nhưng, những người học kiếm thuật từ Piaro rõ ràng đã trở nên mạnh hơn. Họ nhanh chóng học được các bí quyết mà lẽ ra chỉ đạt được thông qua thực chiến. Đó là lý do Piaro được ngợi ca là trụ cột của Đế chế Vượt hạng vũ trang.
Đánh bại các đại quỷ xâm chiếm bề mặt, lãnh đạo cuộc chiến chống lại các vương quốc thù địch với Vương quốc Vượt hạng vũ trang, và giải quyết tình trạng thiếu lương thực bằng cách biến tất cả các loại vùng đất bị tàn phá thành ruộng lúa với cánh đồng nông nghiệp—ngoài vô số thành tích của anh, Piaro còn là thầy của Grid và các thành viên Vượt hạng vũ trang.
Anh được người dân đối xử cao hơn cả một khai quốc công thần. Anh là một cao thủ giữa những cao thủ.
“Xin hãy chỉ bảo cho hậu bối của ông nữa.”
Piaro đến chỗ Thánh Kiếm Muller và cúi đầu. Đó là sau lời tuyên bố về cuộc thám hiểm địa ngục của Grid. Các anh hùng của đế chế đã phân tán khắp lục địa để rèn luyện, nhưng Piaro thì ở lại Reinhardt. Đó là vì người thầy giỏi nhất - Muller - đang ở Reinhardt.
Muller lúng túng. “Ta nghe nói ngài đã tạo ra vùng đất nông nghiệp này.”
“Vâng, làm nông là một trong số ít tài năng mà kẻ hậu bối thấp hèn này có thể khoe khoang.”
“Ngài đã đạt được những thành tựu to lớn với tư cách một nông dân. Ngài không nên khiêm tốn đâu.”
“Thưa Tiền bối, trên đời được bao nhiêu người không thể khiêm tốn trước mặt ông chứ? Xin đừng dùng kính ngữ với tôi. Tôi cảm thấy rất bất tiện.”
“Ừm... Nhưng ta đâu phải tiền bối của cậu...”
Ông ấy có thể hiểu được phần nào lý do Mercedes coi ông ấy như một người thầy. Mercedes là một hiệp sĩ dùng kiếm. Cô ấy có nhờ Muller dạy cho mình thì cũng chẳng lạ gì.
Mặt khác, Piaro là một nông dân. Muller bối rối khi một ông nông dân cứ gọi mình là Tiền bối và nhờ ông ấy dạy cho điều gì đó. Ông ấy không thể thoáng nhìn thấy tàn dư của Vô song Kiếm từ Piaro.
Piaro đã phát triển thành một nông dân huyền thoại. Trước khi kịp nhận ra, anh đã hoàn toàn từ bỏ hình hài của một kiếm sĩ và gây dựng môn võ thuật của riêng mình. Việc anh từng là một kiếm sĩ đã không được kiếm sĩ vĩ đại nhất mọi thời đại thừa nhận. Điều này có nghĩa Piaro đã là một ông nông dân hoàn chỉnh.
“Con đường cậu đi quá quý giá để đặt lòng mình về trong thanh kiếm một lần nữa. Sẽ là một tổn thất lớn cho thế giới nếu cậu từ bỏ con đường của một nông dân và trở thành một kiếm sĩ.”
Trạng thái Tự nhiên—toàn bộ năng lượng của thiên nhiên đang ngấm vào Piaro trong từng giây. Từng hơi thở lẫn cử chỉ của Piaro đều dành được sự ưu ái của thế giới.
Muller nhận ra ngay lập tức. Đó là việc ông nông dân trước mặt mình là một người sẽ trở nên mạnh mẽ hơn theo thời gian. Ông ấy tin tưởng rằng thế giới càng trở nên thịnh vượng - mà không bị đe dọa bởi ác quỷ hay các vị thần, thì Piaro sẽ càng trở nên mạnh mẽ.
Tuy nhiên, Piaro chẳng có mấy niềm tin vào bản thân.
“Kẻ hậu bối này... trước đây là một kiếm sĩ,” Piaro thú nhận, “Tôi từng là một trong vô số kiếm sĩ đã ngưỡng mộ ông và mơ ước trở thành một Thánh Kiếm. Ấy vậy mà khi thời gian trôi qua, tôi lại phải lòng những vùng đất nông nghiệp. Tôi từ bỏ thanh kiếm và nhặt lên một cái cày tay. Làm sao tôi có thể mơ ước trở thành một kiếm sĩ lần nữa đây?”
“Thì ra bài học mà cậu muốn nhận từ ta không phải là kiếm thuật.”
Muller nhận thấy. Người nông dân trước mặt mình không chắc liệu con đường mà anh ta đi có thực sự đúng hay không và muốn ai đó thay mặt anh ta đánh giá một cách khách quan. Đây là điều phù hợp cho Muller.
“Các sứ giả đều xuất chúng.”
Bàn tay của Muller đặt lên chuôi kiếm. Đó là chuôi của một thanh kiếm sắt cũ. Khác xa với sự xấu xí, nó trông quý giá như một món đồ cổ.
“Cậu có thể sẽ có những ngờ vực nếu so sánh bản thân mình với họ.”
“......”
Các Bậc chí tôn có nguồn gốc con người, hoặc những người đã gần tới đẳng cấp một Bậc chí tôn, đều có điểm chung. Họ có rất ít trải nghiệm chiến thắng nối đuôi nhau. Dù là Grid hay Hayate hoặc Muller. Họ đều bắt đầu cuộc đời của mình từ thân phận của một kẻ ở chiếu dưới. Ngay cả khi họ được ngợi ca là anh hùng, họ vẫn đối mặt với những kẻ thù mạnh hơn họ rất nhiều và bị đánh bại nhiều lần. Những ngày mất ngủ là rất phổ biến. Chỉ là họ không hóa điên mà thôi.
“Ta nhớ lại khoảng thời gian mình lang thang khắp nơi với một cảm giác tương tự như cậu. Ta đoán mình thực sự là tiền bối của cậu.”
Muller rút kiếm ra khỏi vỏ. Nó khác với những bảo vật gia truyền đáng tự hào của các kiếm sĩ nổi tiếng. Thay vì sắc thì nó cùn, thay vì sáng bóng thì nó lại tối tăm, và nó thô kệch thay vì hào nhoáng. Tuy nhiên, nó là một thanh kiếm có thể chém bất cứ thứ gì. Nó là ‘thanh kiếm vĩ đại nhất và nổi tiếng nhất mọi thời đại’ - sẻ chia sẻ từng khoảnh khắc với Muller và đã tái sinh thành một thanh kiếm trứ danh.
“Tới đây.” Những lời của Thánh Kiếm giống như là long ngôn. Nó khiến những người có lưỡi kiếm trong lòng mình phản ứng ngay lập tức.
Piaro tối đa hóa uy lực của Trạng thái Tự nhiên theo phản xạ và chạy về phía trước. Anh gieo hạt giống để làm địa hình có lợi cho mình trong khi thu hẹp mặt đất nơi Muller đang đứng.
Thanh kiếm của Muller vụt qua những cây đậu đang vươn cao và các nhánh khoai lang chằng chịt.
“Hãy coi đó là một điều may mắn khi có những người đang bắt kịp cậu một cách đáng sợ.”
Gương mặt của các thành viên Vượt hạng vũ trang lướt qua tâm trí Piaro lúc anh suýt soát đánh chệch thanh kiếm của Muller - thứ đã cắt và đánh tan tác nhiều lớp của những cuống dây khoai lang. Họ là những người xếp dưới anh chỉ mới 10 năm trước.
Piaro sợ những người đang bắt đầu bước đi với tốc độ tương tự như của anh. Nói chính xác thì anh bồn chồn. Anh tự hỏi liệu mình có đang trở thành một tồn tại vô giá trị đối với họ hay không. Nhưng mà, Muller đã đúng. Anh không nên sợ sệt. Nó nên được coi là một điều may mắn. Anh đã có thể phát triển ổn định vì có những người ủng hộ và khích lệ anh.
Các nhát chém của Muller cứ như sấm sét tại mọi thời điểm. Đấy không chỉ đơn giản là một phép ẩn dụ vì nó nhanh. Đó là vì chính cái hình thức liên tục uốn cong ở một góc.
Piaro kích hoạt Khí huyết của Bạch Hổ. Rồi mặt đất đồng hóa với anh đã dâng lên như một hẻm núi trước khi bị phá hủy trong vô ích. Nó không thể chịu được thanh kiếm của Muller.
“Hãy biết ơn vì có những người đang đi trước cậu.”
Gương mặt của các sứ giả hiện lên trong tâm trí Piaro lúc anh bắn những củ khoai lang với khoai tây - đang treo lủng lẳng trên thân cây - như những viên đạn đại bác để ngăn cản bước tiến của Muller. Họ là những người mang trong mình bề dày lịch sử, không như bản thân anh - kẻ đã dễ dàng phản bội tổ quốc do bị phản bội, và từ bỏ ước mơ của mình chỉ vì tìm được một con đường mới. Họ đã cao quý từ gốc gác của mình rồi và tới cả hơi thở của họ cũng đầy sức nặng.
Họ đều đặn tiến bộ mà không do dự và nhẹ nhàng vượt qua Piaro về mọi mặt. Anh nên biết ơn họ là đúng thôi. Họ là những người đã truyền cảm hứng cho Piaro mọi lúc.
“...Tôi biết chứ.”
Cây chĩa trong tay Piaro hất lên một lượng đất lớn một cách ồn ào. Nó bắn đi theo một đường thẳng, như thể lấy cảm hứng từ Khí huyết mà Grid từ thể hiện. Điều này buộc Muller phải tung ra một màn kiếm.
“Khác với tiền bối cô độc của tôi, tôi đã luôn hiểu rằng môi trường mình đang ở là một điều may mắn. Dù là vậy, tôi không biết làm thế nào để kiềm chế bản thân vì tôi liên tục lo lắng vào mọi khoảnh khắc và trở nên nản lòng vì đố kỵ.”
Đây chẳng phải là lần đầu Piaro lạc lối.
Vào cái ngày anh nhận ra mình sẽ không bao giờ đuổi kịp Zik với Braham...
Vào cái ngày anh bị Mercedes - người từng là đệ tử của anh - hoàn toàn vượt mặt...
Vào cái ngày anh chứng kiến Nefelina chở Grid trên cơ thể nhỏ bé đó...
Vào cái ngày Mir tái tạo kiếm thuật của Muller...
Sự lạc lối của Piaro cứ thế tiếp diễn. Anh lại thơ thẩn ngay cả sau khi đã vượt qua nó, nên anh không tin tưởng vào bản thân mình.
“Tôi...”
Tôi không nghĩ mình đủ tư cách để làm một sứ giả.
Cuối cùng—
Đó là giây phút Piaro sắp bày tỏ sự thật mà anh vẫn đang che giấu bấy lâu nay...
“Cậu chắc hẳn phải là một kiếm sĩ rất tài ba.” Muller chợt nói trong khi dùng bàn chân mình kiểm tra kết cấu của cánh đồng mà Piaro đã trồng. “Cậu hiểu rõ về môi trường cần thiết để một kiếm sĩ thể hiện hết kỹ năng của họ. Các sứ giả sử dụng kiếm dường như chỉ có thể bộc lộ hết những kỹ năng của họ trên vùng đất mà cậu đã phát triển.”
Chắc chắn rồi.
Bên trong Lăng tẩm Không Con, Mercedes đã cố hợp tác với Piaro. chỉ sau khi Piaro cày ruộng thì Mir mới bắt đầu hành động nghiêm túc. Tuy tình trạng của Muller lúc đó không hoàn hảo, nhưng ông ấy vẫn nhớ rõ tình hình.
“Lượng pháp lực chứa trong đất là rất đáng kể...”
Chẳng phải phép thuật của Braham cũng sẽ được nhân lên khi có sự hiện diện của Piaro ư? Muller nghĩ về chuyện này và cười. “Ta đồ rằng các sứ giả khác đang dựa vào cậu.”
Ngay lúc ấy, Piaro đã được giác ngộ. Những người dân và binh sĩ có thể nuôi sống bản thân nhờ vào mùa màng được thu hoạch—anh nhận ra rằng họ với các sứ giả không khác nhau là mấy.
“Ta có thể đảm bảo rằng con đường mà cậu đã đi là một trong những con đường tốt nhất.”
Muller lại xoáy vào điểm chính. Thánh Kiếm vĩ đại nhất mọi thời đại đã chứng thực cho sự vĩ đại của người nông dân.
[Thánh Kiếm ‘Muller’ và nông dân huyền thoại ‘Piaro’ đã thiết lập một quy tắc mới trên thế giới.]
[Nếu bạn lập tổ đội với lớp nghề ‘nông dân’ trong tương lai, uy lực của các kỹ năng liên quan tới kiếm thuật mà bạn đã học sẽ tăng mạnh.]
“......?”
Kết quả là, nhờ có Piaro, lượng người chơi chọn lớp nghề nông dân đã tăng lên. Sân khấu của các nông dân không còn bị bó hẹp trong ruộng đất nữa. Đối với những người nông dân vốn đã kính trọng Piaro, Piaro đang trở thành một vị thần vĩ đại.
[Nhân loại tôn thờ sứ giả ‘Piaro’ của bạn.]
[Sứ giả ‘Piaro’ của bạn đã nhận được 3 điểm thần linh.]
“...Lại cái gì đang xảy ra đây?”
Chỉ gần đây Grid mới nhận ra, các sứ giả dường như tăng trưởng nhanh hơn khi anh vắng mặt. Grid suy nghĩ nghiêm túc trong khi làm một vẻ mặt tế nhị như thể anh không biết mình nên khóc hay cười.
Lúc này anh đang ở Reidan chứ không phải Reinhardt. Anh ở đây để gặp Rồng Xám, Xenon. Nói chính xác thì, đó là ngày Xenon tặng những cái vảy của mình.
Grid rơi vào một nỗi lo hạnh phúc. ‘Mình nên làm vũ khí rồng cho ai trước nhỉ?’
Tất nhiên, nó khó mà sánh được với Chiều tà. Nhưng mà, vũ khí rồng làm từ vảy của Xenon cũng đủ tốt rồi. Sự trên kinh nghiệm và kỹ năng hiện tại của Grid, anh hoàn toàn có thể tạo ra một vũ khí ngang ngửa với Răng nanh Gujel. Xung quanh Grid có vài người đủ sức sử dụng các vũ khí rồng.
Các sứ giả, Hayate, và thậm chí là Thánh Kiếm Muller. Bất kể nó được tặng cho ai, năng lực của nhân loại cũng sẽ tăng lên nhanh chóng.
‘Dù thế nào đi nữa, tặng nó cho các sứ giả trước cũng là điều đúng đắn. Zik dùng năng lượng đỏ có trong Kiếm của Saharan rồi nên mình nên đặt Mercedes hoặc Mir lên đầu...’
Suy nghĩ của Grid dừng lại. Đó là vì một góc của thành phố yên bình đã bị đập nát ngay trước mắt anh.
Đó là hậu quả khi Xenon đâm sầm xuống. Một con rồng khổng lồ đã lao thẳng xuống đất một cách bất lực.
“Gì thế?”
Grid vội vàng lao về phía trước. May mắn là không có thương vong. Đó là vì Xenon đã rơi xuống một nơi không có người ở.Đây là lý do Grid phản ứng chậm ngay từ đầu.
“Xenon? Này! Đang xảy ra chuyện gì vậy?”
Khi nhìn gần, tình trạng của Xenon thật thảm khốc. Phòng thủ tuyệt đối với những cái vảy đã mờ dần và cả cơ thể ông ta bị xé nát. Lớp vảy dày ở gần tim thì đã tan chảy hoàn toàn. Không có quả tim nào ở nơi mà nó vốn phải có. Ngọn lửa còn sót lại bên trong lớp vảy đã tan chảy thì đang đốt cháy thịt của Xenon trong từng giây.
[Ta... xin lỗi...]
Những lời mà ông ta xoay xở thốt ra trong khó khăn lại là một lời xin lỗi. Ông ta dường như rất hối hận vì mình đã phá hủy Reidan một lần nữa.
“Trước hết, chữa trị...”
Vào khoảnh khắc Grid cố gắng liên lạc với Ruby...
[Sơ tán... con người... trước đi...]
Xenon lắc đầu yếu ớt và thúc giục Grid. Ngay sau đó, dung nham chảy xuống từ trên trời.
Đây là lần đầu tiên Grid thực sự nhìn thấy điều đó. Khung cảnh của một con rồng sắp chết.
[Rồng Xám ‘Xenon’ đã chết.]
Một chủng loài Tuyệt đối - trường tồn và ngự trị vạn vật - đã tan thành tro xám trong vô vọng. Một cột tro trên quy mô chưa từng thấy đã bao phủ toàn bộ Reidan.
“......”
Tâm trí Grid nguội đi.
Grrr, grrr...
Tiếng thở của một con dã thú đang đến gần hơn. Những ngọn lửa đỏ lan tỏa khắp thế giới xám xịt.
[Hỏa Long, ‘Trauka’, đã xuất hiện.]
Có lẽ là kẻ mạnh nhất trong các cổ long. Thủ phạm đã cô lập Talima khỏi thế giới. Ông ta là một thực thể Chí tôn của bề mặt đã bị thương bởi con gái của mình - vốn là một đối tượng để săn. Bây giờ, ông ta đã xuất hiện trên thế giới. Grid hiện lên trong cặp đồng tử của ông ta - nơi được lấp đầy bởi đủ loại màu sắc như thể chúng chứa đựng cả vũ trụ.
[Ta có một yêu cầu muốn nhờ ngươi.]
Ông ta lên tiếng trong khi nhai và nuốt quả tim đang đập của Xenon.