Chương 1768
Ngọn lửa của Hỏa Long Trauka không hề tiêu tan. Chúng vẫn còn lại ngay cả sau khi cơ thể khổng lồ của Xenon biến thành tro, nhấn chìm đất đai cùng những tòa nhà của Reidan. Nó cũng sắp nhấn chìm Grid.
‘Không cần phải sợ.’
Lửa - giống như kim loại - là một khái niệm hình thành nên trí giới của Grid. Trong Thánh địa Kim loại, có một ngọn lửa nóng bỏng ở phía sau - nơi có mặt đủ các loại chiến cụ. Grid tin rằng mặc dù những ngọn lửa của Hỏa Long rất mạnh, anh vẫn có thể kiểm soát chúng.
Anh đã lầm.
“......!”
Đôi mắt Grid dần mở to lúc anh quan sát cặn kẽ Trauka. Anh giờ mới nhận ra rằng không có ngọn lửa đỏ tươi nào xung quanh Reidan là đang đốt cháy nó cả.
Đây thực sự là những ngọn lửa đã biến Rồng Xám Xenon thành tro tàn vài giây trước ư? Những ngọn lửa của Hỏa Long lạnh lẽo đến mức một câu hỏi như vậy nảy sinh. Đất đai, thảm thực vật, các tòa nhà và người dân của Reidan—mọi thứ bị chìm trong lửa vẫn còn nguyên hình dạng.
‘Là trí giới...’
Grid nhận ra chân tướng của những ngọn lửa. Đây không phải một phụ phẩm của quá trình oxy hóa. Nó không phải một nguyên tố phép thuật, cũng không phải là một hiện tượng được mô phỏng bằng thần tính hay pháp lực. Nó chỉ là hiện thân cho ý chí của Hỏa Long Trauka. Nói cách khác, nó giống như Tham lam đã tạo nên Thánh địa Kim loại. Nó không cho phép sự can thiệp của kẻ khác. Toàn bộ kết quả của ngọn lửa là hoàn toàn theo đúng ý muốn của Trauka.
“...Một yêu cầu sao?”
Có một số điều mà Grid không thể dung thứ. Làm tổn thương những người mà anh có quan hệ hoặc thèm muốn tài sản của anh. Hỏa Long Trauka hiển nhiên đã là kẻ thù của Grid từ thời điểm ông ta hại Xenon.
Tất nhiên, Xenon chẳng phải bạn bè của Grid. Họ không có tương tác cá nhân. Nhưng mà, ông ta là một kẻ chống lưng có giá trị đã cung cấp vật liệu cho một vũ khí rồng hàng tháng. Dù không biết Xenon nghĩ sao về Grid, nhưng Grid đã luôn biết ơn Xenon. Cá nhân anh có cảm xúc tốt đối với Xenon.
Mặc dù Grid rất tức giận trước cái chết của Xenon, anh vẫn quyết định có một cuộc trò chuyện cái đã. Giá trị trong cái tên của Trauka quá cao để Grid đòi hỏi ông ta trả giá cho tội lỗi của mình mà không cần một cuộc trò chuyện. Điều đó vẫn y như thế cho dù bổ ngữ ‘bị thương’ được gắn vào tên của Trauka.
Hỏa Long Ifrit - kẻ đã biến Grid thành nhân vật chính của ‘Cuồng Thần với Cuồng Long’—nhờ vào việc cô nhắm đến Trauka trong một âm mưu đồng quy vu tận, các thành viên tòa tháp đã suy đoán rằng Trauka sẽ phải hồi phục trong hàng trăm năm.
Bất chấp suy đoán ấy, Trauka đã hiện ra từ cái tổ của ông ta và đang hoạt động. Ông ta đã giết Rồng Xám Xenon quá dễ dàng.
Một quả tim rồng—ông ta cũng đang hấp thụ cả sinh lực lẫn pháp lực hùng mạnh chứa trong quả tim của Xenon trong từng giây. Ngay từ đầu, ông ta đã là một cổ long. Đặt các vết thương của ông ta sang một bên, ông ta là một trong những sự sống mạnh nhất.
“Ông định đưa ra loại yêu cầu gì?” Grid kìm nén cơn giận đang sục sôi của mình và hỏi một cách lịch sự nhất có thể. Kiểm soát tốt cơn giận trong khi che giấu nó khỏi đối thủ—đây là một trong các lợi thế của Grid.
Như mong đợi, những ngọn lửa của Trauka - vẫn đang lan rộng khắp Reidan - đã mau chóng tắt lịm. Nó bị hút vào mõm và mũi của Trauka, như thể ông ta đang hít vào, trước khi biến mất hoàn toàn. Thân thể của Trauka bị một thứ ánh sáng mãnh liệt bao quanh và co lại rất nhanh.
Kích thước cơ thể to hơn một ngọn núi lớn—ông ta thu hồi cơ thể đang làm lu mờ một nửa Reidan và lấy hình dạng của một con người. Đó là Dị dung thuật. Phiên bản con người của Trauka là một người đàn ông tóc đỏ tuấn tú. Tuy vậy, áp lực tỏa ra thì vẫn còn đó.
Chiều cao của ông ta dễ dàng vượt quá 2 mét, mái tóc thì như ngọn lửa, hàm răng sắc nhọn hơn bất kỳ dã thú nào khác, và có mắt tam bạch.
Có thể thấy rõ rằng kẻ này là một sự sống không phải con người. Ông ta trông khác hẳn với Rồng Sành ăn Raiders. Phiên bản con người của Raiders mang tới cho Grid một cảm giác hăm dọa do cặp mắt bí ẩn không thể đọc được cảm xúc nào hết.
“Ta mừng vì chủ nhân của Braham là một kẻ biết phép lịch sự. Ta không muốn lãng phí sức lực của mình một cách không cần thiết.”
“Braham...”
Chuyện đã xảy ra cách đây rất lâu. Chả biết là Braham lấy can đảm ở đâu ra mà ông ấy dám cướp bóc cái tổ của Trauka. Một phần lý do tại sao lòng tự trọng của Braham cao đến vậy là bởi ông ấy đã sống sót trước Trauka. Bất luận thế nào, ông ấy cũng đã sống sót mà không hề hấn gì. Grid đã lý giải nó như là một điều tự nhiên, không phải do lòng khoan dung của Trauka. Với Trauka, Braham sẽ chỉ như con phù du.
Giống như con người không nhớ và đuổi theo mọi gương mặt mà họ bắt gặp trong cuộc sống hàng ngày, Trauka coi Braham là thứ tầm thường và đã nhanh chóng xóa Braham khỏi trí nhớ của mình. Thế nên Grid mới nghĩ là Braham đã sống sót an toàn. Đó là một đánh giá sai lầm. Trauka nhớ Braham rõ như in.
“Ông đang đe dọa tôi à? Nếu tôi từ chối yêu cầu thì ông sẽ làm hại Braham sao?”
“Ngươi định từ chối yêu cầu của ta à?” Trauka hỏi để đáp lại Grid đang rất cảnh giác. Đó là một lời đáp không bao giờ có thể tưởng tượng nổi.
“Đừng lo về sự an toàn của Braham. Hắn đã vượt qua ‘tiêu chuẩn’, nên ta không có ý định làm hại hắn,” Trauka nói tiếp khi Grid đang cảm thấy chết lặng.
“Tiêu chuẩn ư...?”
“Tiêu chuẩn để ta xác định giá trị của một đối tượng.”
“......”
Grid không muốn hiểu. Trauka là một kẻ mất trí đã ăn thịt con cái của chính mình. Hiểu một kẻ mất trí là điều không thể và không cần thiết.
Grid Không thoải mái với cuộc gặp gỡ này và nhanh chóng thúc giục Trauka, “Cho tôi biết yêu cầu của ông là gì đi.”
“Quả tim của Bunhelier,” Trauka lập tức trả lời, “Điểm đến tiếp theo của ngươi có lẽ là địa ngục. Ta chắc chắn rằng Bunhelier sẽ cố gắng đồng hành cùng ngươi. Bunhelier cần thu được thứ gì đó từ Baal để phá vỡ lời nguyền yếu ớt của hắn.”
“......”
“Ta muốn ngươi hợp tác với hắn và phản bội hắn trong quá trình đó, lấy đi quả tim của hắn. Ngươi sẽ có một cơ hội để làm hại hắn chừng nào vũ đài còn là địa ngục.”
Giết một con rồng và lấy đi quả tim ư? Trauka khiến nó nghe như một tác vụ dễ dàng, nhưng đó là một nhiệm vụ với tỉ lệ thành công gần bằng 0%. Đấy là ngay cả khi đã cân nhắc việc Bunhelier sẽ bị suy yếu trong địa ngục. Một cổ long đã sống mãi mãi sẽ không ngu đâu. Ông ta sẽ chuẩn bị đầy đủ cho bất cứ sự nguy hiểm nào.
‘Ngay từ đầu, nếu mình có thể lấy được quả tim của một con rồng, mình lại cho nó đi ư?’
Grid chật vật kìm nén những lời đang trào dâng trong cổ họng của mình và lắc đầu. “Tôi không muốn.”
“Ngươi định từ chối mà thậm chí không hề nghe về phần thưởng sao?”
“Ông nhắm tới quả tim của Bunhelier để dùng nó giúp bản thân hồi phục chứ gì? Sự hồi phục của ông sẽ chỉ làm tăng mối đe dọa tiềm ẩn đối với nhân loại. Tại sao tôi phải giúp ông chứ?”
“Có một hiểu lầm lớn ở đây. Bề mặt chỉ được an toàn khi ta ở trạng thái hoàn hảo mà thôi.”
“......?”
Từ quan điểm của Grid, đó là thứ nhảm nhí anh chưa từng nghĩ tới.
“Judar, Dominion, và những kẻ khác. Không như Võ Thần giả mạo, lý do các vị thần tinh ranh trên trời đó không vượt qua ‘ranh giới’ trên bề mặt là vì chúng sẽ không tạo cho ta một cái cớ,” Trauka giải thích cho Grid - đang không tin vào tai mình.
Grid nhớ lại điều gì đó. Lý do các vị thần và tộc rồng không xung đột với nhau—đó là vì họ đã ký một hiệp ước không xâm phạm với Trauka - con rồng đã ‘săn’ các vị thần trên trời trong quá khứ.
“Có lẽ ngươi không biết vì ngươi trở thành nhân vật chính của thế giới một cách muộn màng, nhưng thế giới vốn đã thiết lập và duy trì những quy tắc đanh thép từ quá khứ xa xôi. Đơn Nhất chi Thần Grid, vai trò của ngươi không vĩ đại như những gì ngươi tự hào đâu.”
“Chó thật.” Cuối cùng, Grid không thể kiềm chế được nữa và biểu cảm của anh méo xẹo.
“Trauka, gạt sự tồn tại của ông sang một bên, chả phải thế giới đã nhiều lần đi tới hồi kết rồi còn gì? Thật hổ thẹn làm sao khi ngụy biện như thế, cứ làm như bề mặt được an toàn nhờ vào sự tồn tại của ông vậy?”
“...Hmm.” Trauka sắp bác bỏ điều đó, nhưng ông ta đã nhanh chóng ngậm miệng với vẻ mặt tò mò. Ông ta nhìn chằm chằm vào Grid đang nghiến răng, và hỏi một câu, “Vậy thì ngươi có thể ngăn chặn hồi kết của thế giới không?”
“Tôi sẽ ngăn chặn nó,” Grid đáp lời ngay tức khắc, “Tôi có thể ngăn chặn nó, và tôi sẽ ngăn chặn nó vô điều kiện.”
Trong bất kỳ trường hợp nào, nó cũng nên được chặn lại. Nếu Grid không ngăn chặn nó, những người như Irene, Lord, Mercedes, và Basara sẽ biến mất hết.
“Được thôi. Ta sẽ hủy yêu cầu.”
“......?”
Grid muộn màng rơi vào một cơn bàng hoàng. Anh kích động đến mức đã xúc phạm Trauka, nên anh nghĩ mình sẽ phải chiến đấu.
Nỗi ân hận sâu thẳm tràn vào trong anh. Bất kể thắng hay thua, hậu quả của cuộc chiến cũng sẽ dẫn đến sự biến mất của Reidan.
Ngạc nhiên thay, Trauka đã ngoan ngoãn rút lui. “Trên thực tế, ta đã hoàn toàn thỏa mãn sau khi nhận được Xenon như một món quà.”
“Cái gì cơ?”
Quà á? Grid không thể hiểu những lời này chút nào và cau mày.
“Ngươi đã bắt Xenon thường xuyên tới thăm cùng một chỗ đấy thôi?” Trauka cười cợt. “Ngươi đã cưỡng ép tiết lộ vị trí của Xenon để tặng hắn như một món quà cho ai đó có thể coi hắn như một con mồi còn gì?”
“......!!” Grid bị sốc. Anh cảm thấy như đã bị một cây búa đập vào đầu.
“Nhất là, ta tình cờ lại cần một tiên dược. Đó là vì ngươi đấy, kẻ đã hợp tác với đứa con gái Ifrit của ta.”
“...Không đúng.”
“Ta đã nghĩ ngươi biếu Xenon cho ta là để tránh cơn giận của ta. Bất luận thế nào, nó cũng là một chuyện tốt. Sự chân thành của ngươi đã giảm bớt phần nào cơn giận của ta.”
“Không phải thế!!”
Thần tính của Grid đáp lại sự tức giận của anh. Hoàng Long bung ra và vươn mình lên. Rồi nó há miệng như là để nuốt chửng Trauka. Nó nhỏ vô cùng so với cơ thể chính của Trauka.
Trauka thậm chí không chớp mắt. “Dẹp nó đi trừ khi ngươi muốn biến sự hy sinh của Xenon trở nên vô ích.”
Hy sinh. Grid một lần nữa bị sốc. Có lẽ nào Xenon vẫn âm thầm ghé đến Reidan cho dù biết rằng mình sẽ gặp nguy hiểm ư? Một cơn lũ tội lỗi khổng lồ ập vào anh.
Trauka quay lưng lại với Grid đang choáng váng hoàn toàn và tạo ra một cổng dịch chuyển. Nó là cổng không gian nối tới cái tổ của ông ta. Thoạt nhìn, khung cảnh của cái tổ khác hẳn so với khi Grid đến thăm nó trong quá khứ. Bản thân vị trí dường như đã khác rồi. Cổ long tối cao đã di chuyển vị trí cái tổ của ông ta. Đó là bằng chứng cho thấy tình trạng thể chất của Trauka nghiêm trọng hơn vẻ ngoài của nó.
“Tuy ta đã hủy yêu cầu, nhưng ta sẽ không từ chối nếu ngươi mang quả tim của Bunhelier tới cho ta. Ta sẽ trả cho ngươi những phần thưởng mà ngươi xứng đáng. Nếu thời cơ đến, hãy nghĩ về điều đó... gì cơ?”
Trauka thở dốc lúc ông ta bước vào cổng dịch chuyển.
Mái tóc màu đen của một phụ nữ - đang che nắng bằng một chiếc ô - đã làm nhiễu loạn tầm nhìn dao động của Grid. “Tại sao ngươi lại làm phiền chồng yêu của ta?”
Cơ thể của Marie Rose bị hút vào vết nứt trong cổng dịch chuyển - đang nhanh chóng đóng lại sau Trauka đang bốc cháy. Thứ còn lại chỉ là chiếc ô và nó lăn đến chân Grid.
“......”
“Cậu không sao chứ?” Các thành viên của Tòa tháp Thông thái đã đến hiện trường chậm mất một bước. Sau khi xác nhận rằng Grid và Reidan an toàn, họ phân tích những tàn dư của cổng dịch chuyển với thái độ nhẹ nhõm.
Grid lặng lẽ quan sát họ trong khi lo cho chiếc ô lấm lem bùn đất. Cả lần này nữa—Marie Rose đã đến hiện trường nhanh hơn bất cứ ai. Cô ta cảm nhận được sự khủng hoảng của Grid sớm hơn một bước so với các thành viên tòa tháp - những người luôn giám sát những động thái của tộc rồng.
‘...Cô ấy đã luôn theo dõi mình.’
Grid lại thắc mắc lần nữa. Anh đã bao giờ cảm ơn Marie Rose sao cho phải chưa?
Grid cẩn thận đặt chiếc ô của Marie Rose vào trong kho đồ của mình và hỏi, “Các ông có thể truy dấu nó không?”
Đó là với biểu cảm đầy sát khí. Anh đã sẵn sàng truy đuổi và chiến đấu với Trauka ngay và luôn.
“Không dễ đâu.”
Anh em cự nhân - Radwolf và Fronzaltz - thận trọng trả lời. Ngay cả khi tìm thấy vị trí của Trauka, họ cũng chẳng thể dễ dàng nói cho Grid biết.
Vào khoảnh khắc Grid sắp cảm thấy nản lòng...
“Hãy chắc chắn tìm thấy được nó,” Hayate hạ lệnh cho các thành viên tòa tháp.
Không có bất kỳ sự phản đối nào hết.