Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1784: Chương 1778

Chương 1778

Làm sao mà mọi thứ có thể diễn ra dễ dàng như vậy được?

Tất nhiên, con đường để đến được nơi này không hề bằng phẳng. Anh đã băng qua cửa tử, và dựa trên mức độ nguy hiểm thôi thì nó cũng sánh ngang với việc chiến đấu với một con rồng rồi.

Cơ mà, phần kết lại có vẻ rất vụn vặt. Anh còn tưởng mình sẽ phải tìm ra một manh mối cụ thể hoặc sử dụng phương pháp đặc biệt nào đó để khơi dậy ý thức của Biban. Không ngờ là nó được giải quyết đơn giản đến thế. Anh chưa từng nghĩ Biban sẽ tỉnh lại ngay lập tức.

‘Các cụ bảo cấm có sai.’

Đánh cho tỉnh người ra. Hầu như lần nào cũng có tác dụng, không cần biết người kia là ai. Cánh tay Grid nổi da gà lúc anh thán phục điều đó.

“Bàn tay cậu đang thực sự bị bỏng rồi kìa. Nhờ cậu mà ta đã lấy lại được trí óc của mình,” Biban nói khi đứng dậy khỏi chỗ mình đang ngồi. Nét mặt ông ấy thật trang nghiêm lúc nhìn Grid bằng đôi mắt sâu thẳm.

Grid nhíu mày. Anh lập tức rút Chiều tà và chĩa nó vào Biban.

“Ông là ai hả? Ông đã làm gì với Biban rồi?”

“Ta là Biban đây...”

Biban nghiêng đầu bối rối và Grid khịt mũi cười khẩy.

“Ông nghĩ tôi quen Biban bao lâu rồi? Làm vậy không lừa được tôi đâu.”

“Hưhư.” Biban - người đã lấy lại được sự khôn ngoan của mình—ông ấy lập tức nhận thấy lý do Grid hiểu lầm và mỉm cười cay đắng. “Có vẻ những điều thô lỗ mà ta thể hiện đã gieo một thành kiến xấu trong cậu. Đó là một hậu quả tự nhiên cho những hành động của ta.”

Ta không nên dựa vào công cụ được gọi là kiếm.

Như hầu hết các kiếm sĩ, Biban có những ý tưởng cực đoan. Ông ấy hiểu sai những mục đích của thanh kiếm và đã phát triển ý chí sai trái.

Một kiếm sĩ không nên phủ nhận thanh kiếm. Tới lúc ông ấy nhận ra điều này thì đã quá muộn rồi. Sau cùng, Biban đã đưa ra một lựa chọn thậm chí còn cực đoan hơn. Ông ấy kết hợp sự nhận thức rằng mình nên tôn trọng thanh kiếm mà cá nhân đã phủ nhận cho tới nay với trách nhiệm nặng nề của việc giết một con rồng, và rốt cuộc đã biến bản thân trở thành một thanh kiếm.

Ông ấy từ bỏ việc làm người. Ông ấy đánh mất trí khôn của mình và hành động gần như một dã thú. Ông ấy liên tục sủa những điều không cần thiết như một con chó rụt rè bé tí còn chả phải một con thú hoang. Giờ đây khi đã lấy lại được tâm trí, ông ấy nhìn lại mới thấy rằng mình có quá nhiều ký ức đáng xấu hổ.

Biban trông có vẻ ủ rũ càng làm tăng sự nghi ngờ của Grid. Ông ấy nhận thức được việc mình đang hành động một cách xấu xí rồi sao? Biban mà Grid biết không thể làm vậy. Đó là bởi Biban là người chẳng có mối bận tâm nào. Ông ấy không đời nào làm được biểu cảm như thế này. Biban là một người đàn ông không biết hổ thẹn.

“Thôi hành động ngớ ngẩn đi và trả Biban về đây.”

“Ưm... Tự nói ra thì thật xấu hổ, nhưng ta đúng là Biban. Thái độ của ta có lẽ xa lạ, nên cậu không tin, nhưng đây mới là con người thật của ta. Xin hãy tin ta.”

“...Họ không đời nào.”

Grid từ từ hạ mũi kiếm mà mình đang chĩa vào Biban. Có một biểu cảm choáng váng trên mặt anh.

Trực giác của anh - được bồi đắp qua nhiều kinh nghiệm - đang kêu lên với anh—Biban trước mặt anh là Biban thực sự.

Grid đã luận ra được tình huống của Biban. Anh nhận thấy rằng sau khi thoát khỏi ý niệm trở thành một thanh kiếm, Biban đã hồi phục trí tuệ của ông ấy. Đó là một điều đáng mừng.

Thế thì tại sao? Tình hình này lại không mấy dễ chịu. Cảm giác như anh đã đánh mất Biban - một mối kết giao trân quý. Biban tạo nên những kỷ niệm với Grid là một ông già mắc chứng mất trí nhớ. Còn Biban đang hành động như một người bình thường trước mặt anh thì thật xa lạ.

“Sao trông cậu buồn thế>”

“...Không nhá, tôi không buồn.”

Bỏ qua những cảm xúc của Grid thì sự phục hồi của Biban là một điều đáng mừng. Hân hoan thì cũng đúng thôi. Lúc Grid che giấu nỗi thất vọng của anh và cố gắng mỉm cười...

Sau lưng bọn họ, thanh kiếm khổng lồ vươn lên như một ngọn núi lớn đã bắt đầu rung chuyển. Mặt đất nơi Grid đang đứng đã rung lên và tầm nhìn của anh trở nên chóng mặt.

Grid thoát khỏi hậu quả của trận động đất bằng cách lơ lửng và trở nên cảnh giác với thanh kiếm khổng lồ. Thanh kiếm đang tỏa ra một lượng sát khí khủng khiếp.

“Thứ đồng nát đó không nhận ra chủ nhân của nó...” Tiếng lẩm bẩm của Biban lọt vào tai của Grid đang lúng túng. Một giọng nói rất yếu ớt thôi. Anh sẽ chẳng nghe thấy nếu anh không phải là một Bậc chí tôn.

“......?”

“Thanh kiếm ta giữ trong tim thật không may đã thoát khỏi tầm kiểm soát của ta. Có thể là do trải nghiệm được đồng hóa với ta, nhưng có một cảm giác là nó đang tự nhận diện nó là ta. Nó oán giận và đối nghịch với cậu vì đã tách ta ra khỏi nó.”

“Ông vừa gọi nó là đồ đồng nát à?”

Biban chớp mắt.

“Hư? Có vẻ hậu quả từ sát khí của thanh kiếm đã cho cậu ảo giác rồi.”

“Ông nhất định là Biban.”

“......”

Nét mặt Biban hơi nhăn lại. Đó là một biểu cảm thoáng qua tức thì. Nếu Grid không phải một Bậc chí tôn thì cũng sẽ chẳng nhận thấy cái này.

“Tôi rất vui vì ông đã không thay đổi.”

“Ta không biết cậu đang nói về cái gì cả.”

Có vẻ như Biban đang cố gắng chịu đựng vì ông ấy cảm thấy mình sẽ mất bình tĩnh nếu bị xúc phạm. Thật là kỳ lạ khi thấy bản thân Biban coi câu nói ‘Ông giống với Biban’ như một lời chửi rủa, nhưng mặt khác, Grid cũng hiểu điều đó.

‘Ai cũng có một quá khứ mà họ mong ước mình có thể xóa đi.’

Dạo này, Grid đôi khi vẫn gào thét khi gội đầu. Đó là vì anh nhớ lại cái hồi mình đột ngột cầu hôn Ahyoung. Nếu ai đó nhớ Shin Youngwoo từ thời điểm đấy mà bảo là anh giống với Shin Youngwoo, thì như thế là xúc phạm rồi còn gì?

“Quả nhiên, Ngài Biban và tôi xứng đáng là bạn bè.”

“Hãy ngừng nói những thứ nhảm nhí và tập trung vào tình hình đã.”

Thanh kiếm khổng lồ đang trỗi dậy. Nó dần to lên. Lưỡi của thanh kiếm cắm xuống đất dường như mới chỉ là một nửa. Cuối cùng, thanh kiếm trở nên đủ lớn để chém được các cổ long khổng lồ và nhắm vào Grid.

‘Đó sẽ là một thương tích nghiêm trọng.’

Nói đúng ra, ngay cả khi nó không sượt qua thì vẫn có khả năng cao anh bị thương. Kích thước có thanh kiếm đồ sộ đến mức đó. Không chỉ khó tránh về mặt vật lý mà ngay cả khi tránh được, khu vực có bán kính hàng trăm mét vẫn sẽ bị tàn phá và hậu quả sẽ ập vào Grid. Chuyện này giống như gặp một đối thủ mà anh không tương thích trong một tình huống anh không thể sử dụng Thuấn bộ.

Dĩ nhiên, đấy là cho tới 1 giờ trước. Các Bàn tay Thần đã nối lại với nhau. Chúng nắm lấy tay nhau và tạo thành một vòng tròn. Mặt trời hình tròn bao quanh cơ thể Grid lúc anh nói một cách đại khái những gì mình nghĩ. “Nhật Cầu Vượt hạng vũ trang.”

Thanh kiếm khổng lồ rơi về phía nó. Các Bàn tay Thần đã hấp thụ hết thiệt hại, nhưng có một vấn đề. Đó là mặt trời đã bị phá vỡ chỉ bằng đúng một đòn. Nó hoàn toàn khác so với khi đỡ được một lượng lớn những thanh kiếm có kích thước bình thường. Có quá nhiều Bàn tay Thần không thể chịu được trọng lượng của thanh kiếm khổng lồ và đã buông nhau ra.

Một cơn bão nổi lên giữa những bàn tay vàng bay tứ tán. Đó là một cơn bão được tạo ra từ sóng xung kích của thanh kiếm khổng lồ.

Mái tóc đen của Grid cùng thần tính của anh tung bay dữ dội.

“Hah.” Biban ngưỡng mộ.

Grid đã không đâm sầm xuống đất. Anh dễ dàng chịu được áp lực của sóng xung kích cực kỳ mạnh mẽ. Đó là một phép màu gây ra bởi phẩm chất ‘không thể bị nghiền nát’.

Grid mau chóng điều chỉnh tư thế của mình và hét, “Ông không thể dừng thứ đó lại à?”

“Ừ. Nó đã trở nên độc lập như một thực thể tách biệt hoàn toàn khỏi ta, nên ta không thể điều khiển nó. Tốt nhất là kệ nó và ra khỏi nơi này.”

“Ông định bỏ thứ đó một mình và trốn thoát á?”

Biban rõ ràng đã nói rồi—ông ấy không còn điều khiển được thanh kiếm khổng lồ nữa. Vậy thì một thứ như thế không nên tồn tại trong trí giới của Biban. Nó không khác gì để lại các tế bào ung thư. Biban cũng biết điều đó chứ.

“Nhưng không còn cách nào khác...”

Biban nhìn vào bàn tay ông ấy. Đó là một bàn tay đã mất đi thanh kiếm khổng lồ và chỉ còn lại một thanh trường kiếm bình thường. Ông ấy cảm thấy rằng không có cách nào để chống lại thanh kiếm khổng lồ đó. Thanh kiếm khổng lồ này là một hình ảnh đã gắn bó với Biban cả đời. Nó cũng sở hữu mọi kinh nghiệm lẫn kỹ năng của Biban.

Grid thấy vẻ mặt không tự tin của ông ấy và hỏi, “Ông vẫn nghĩ mình không nên dựa vào một thanh kiếm à?”

Grid nhớ tới Muller. Muller đã mượn những thanh kiếm do Grid triệu hồi và dùng chúng đúng nơi đúng chỗ. Không như hầu hết các kiếm sĩ, Thánh Kiếm mạnh nhất mọi thời đại vẫn dựa vào thanh kiếm. Nếu Biban khăng khăng ‘không dựa vào kiếm’, Grid sẽ rất thất vọng cho mà xem.

“Không phải là vậy,” Biban đáp lại. May mắn thay, Biban đã từ bỏ sự cứng đầu của mình. Đấy là lẽ tự nhiên. Sở dĩ ông ấy được Grid giải cứu dễ dàng đến thế là vì ông ấy vốn đã nhận ra sai lầm của mình.

Mấu chốt chính là vũ khí rồng mà Grid tặng ông ấy—Kiếm Gujel. Lúc đó ông ấy đã lay chuyển rồi. Trên đời lại có một thanh kiếm vĩ đại như thế cơ mà. Một kiếm sĩ dựa dẫm vào thanh kiếm thì thực sự là sai sao?

Ông ấy có những câu hỏi như vậy ngay cả khi phán đoán hợp lý là điều bất khả thi đối với ông ấy. Ông ấy mơ hồ nghĩ rằng việc xây dựng lại thanh kiếm của mình từ một góc nhìn mới là điều đúng đắn. Vấn đề duy nhất là đã quá muộn. Chẳng còn thời gian nữa. Thời điểm đó, Biban đang mắc phải một tình trạng là sẽ có một ý tưởng và quên luôn ngay ngày hôm sau.

“Vậy thì dựa vào thứ này đi” Grid nói với Biban lúc Biban đang có vẻ mặt buồn bã.

“Thứ này...”

Đôi mắt Biban rung động. Ông ấy đang nhìn vào Chiều tà do Grid đưa cho. Nó là một thanh kiếm tuyệt đẹp chứa thần tính màu cam của Grid.

Grid dễ dàng trao cho Biban thanh kiếm mạnh nhất trên bề mặt, làm từ các vật liệu của một cổ long. “Hãy tự mình chém thanh kiếm đó.”

Thanh kiếm khổng lồ—đó là một hình ảnh mà Biban đã dựng xây cả cuộc đời mình. Vốn dĩ, nó là thứ không thể vứt đi và không nên vứt đi. Giờ nó đã nằm ngoài tầm kiểm soát của ông ấy, Grid đang bảo ông ấy :

Tống cựu nghênh tân. Hãy chặt bỏ thanh kiếm cũ kỹ mà ông đã tạo ra bằng chính cơ thể mình.

“......”

Biban ngập ngừng. Grid hẳn sẽ y chang. Anh cũng ở trong một tình thế là không thể vứt bộ giáp cũ mang tên Valhalla Vô bờ bến. Grid sẽ không cảm thấy oán giận nếu sau cùng Biban không thể chém nó. Chỉ là anh đang trao cho Biban một cơ hội, để đề phòng thôi mà.

Thanh kiếm khổng lồ lại bay tới. Nó kiên trì nhắm vào Grid - đã đưa thanh kiếm của anh cho Biban. Dường như nó muốn chém gục kẻ xâm nhập đang can thiệp để nó có thể trở thành một với Biban lần nữa. Giờ thì tất cả những gì còn lại là sự lựa chọn của Biban.

‘Nếu không có tác dụng thì chúng ta hãy cùng nhau rời đi.’

Anh ý thức được lối thoát mà mình đã tìm thấy. Grid đợi sự lựa chọn của Biban mà không bày tỏ gì cả. Đối với Biban, đó dường như là niềm tin vô hạn. Ông ấy cảm thấy biết ơn vô cùng đối với Grid vì đã tin tưởng ông ấy trước nguy cơ mạo hiểm chính cái mạng của Grid (?). Do đó, ông ấy phải đưa ra một lựa chọn.

“Đến lúc nói lời tạm biệt rồi.”

Một làn khói xám bốc lên từ Chiều tà. Đó là năng lượng của một Người giết Rồng. Nó tuy mờ nhạt, không như của Hayate, nhưng không thể coi nó là yếu được. Nó là năng lượng của một Người giết Rồng kết hợp với kiếm năng của một Thánh Kiếm mà Hayate không có.

Choang!

Thế giới bị xẻ ra. Sự kết hợp giữa Chiều tà của Grid với kiếm thuật của Biban đã chém vào thanh kiếm khổng lồ - tưởng chừng như bất khả chiến bại - như thể nó là miếng đậu phụ. Chủ nhân của trí giới đã cắt đứt trí giới của ông ấy. Đó là một sự kiện chưa từng có.

Bên trong thế giới đang nhanh chóng sụp đổ—

“Cảm ơn cậu, Grid.” Biban được tái sinh thành một tồn tại mới và tạo ra một mối tâm giao mới với Grid. Ông ấy bỏ đi thái độ khó xử của mình và nở một nụ cười chân thật.

[Một Bậc chí tôn mới đã khai sinh.]

Cùng với thông điệp thế giới này, ý thức của Grid đã trở về hiện thực.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!