Chương 1777
Sự xuất hiện của các thành viên tòa tháp khiến mọi người sốc vô cùng.
Người giết Rồng - đã chặt đầu một con rồng, và những huyền thoại của các thời đại trước. Đó là sự ra mặt của một huyền thoại sống động. Trên thực tế, các thành viên tòa tháp đã trình diễn rất phù hợp với danh tiếng của họ. Họ dẫn đầu trong đoàn thám hiểm địa ngục và đứng hiên ngang với niềm hy vọng mới.
Nhiều người - đã hứng chịu mất mát do hậu quả từ Đại Chiến Nhân Quỷ - đã chứng kiến họ hành động và giành lại được ước mơ cũng như lòng can đảm của mình. Những hoạt động của các thành viên tòa tháp - chặt đầu của các đại quỷ trong khi rải rác khắp địa ngục bao la - vĩ đại tới mức đó.
Các thành viên tòa tháp tự trách mình vì đã không hoàn thành những trách nhiệm của họ—thật ra họ rất khiêm tốn. Họ chỉ đơn giản là không thể kháng cự được thảm họa mang tên tộc rồng. Không nên đổ lỗi cho họ là những người bất tài. Chuyện này cũng giống như những người bị động đất hoặc lốc xoáy cuốn đi không nên bị đổ lỗi vậy.
Đấy chính là tồn tại mang tên tộc rồng. Dự đoán sự xuất hiện của chúng và giảm thiểu thiệt hại đã là điều tốt nhất rồi. Trực tiếp đối mặt với chúng là bất khả thi. Đó là cho đến khi đối thủ mang tên Grid xuất hiện.
Rất lâu trước khi Grid gặp Hỏa Long Ifrit, đã có ai đó hy vọng rằng mình sẽ là đối thủ của một con rồng. Đó là Thánh Kiếm Biban. Ông ấy vừa mới leo lên tòa tháp thì đã lập tức dự đoán được một tương lai ảm đạm. Ông ấy thấy rằng Người giết Rồng Hayate sợ hãi tộc rồng. Do đó, ông ấy muốn tự mình chém gục một con rồng và có một hình ảnh tinh thần khác với trước đây.
Đủ cường tráng để chịu đựng Khí huyết lẫn trọng lượng của một con rồng. Để có thể cắt được vảy, da, và thịt của một con rồng. Một sức mạnh vật lý không biết mệt mỏi ngay cả khi ông ấy bám đuổi một con rồng - băng qua lục địa chỉ bằng một lần vỗ cánh duy nhất của chúng.
Để có được tất cả những điều đó, ông ấy đã tự mình biến thành một thanh kiếm phi phàm. Ông ấy không sợ hãi ngay cả khi cảm thấy trí tuệ của mình đang dần mờ phai. Ông ấy biết là ngày nào đó, ông ấy thậm chí sẽ quên mất bản thân. Sớm muộn gì, ông ấy cũng sẽ chạm tới một thời điểm khi ông ấy còn chẳng thể hiểu chính tình trạng của mình. Thế thì còn gì để mà sợ nữa?
Đúng vậy. Biban đã chuẩn bị ngay từ đầu rồi.
Ngày hôm nay, ông ấy đã chém xuyên qua ý chí của Hỏa Long và được tái sinh thành một thanh kiếm hoàn chỉnh. Ngay trước khi mất ý thức, ông ấy đã phút chốc lấy lại được những ký ức mà mình từng để mất cho tới nay. Điều trái ngược là, chuyện này lại khiến ông ấy cảm thấy nhẹ nhõm. Nếu ông ấy phải chọn ra một điều mà mình hối tiếc—
Đó là ông ấy chỉ gặp Grid lúc tình trạng của ông ấy đã tồi tệ hơn. Nếu ông ấy còn lại chút tỉnh táo, có lẽ ông ấy đã nói những lời cảm tạ Grid...
[Bạn đã tiến vào trí giới của Thánh Kiếm ‘Biban’.]
“......”
Một trí giới đồng nghĩa với trạng thái của tinh thần. Đương nhiên, các cảm xúc của chủ sở hữu được chứa đựng trong trí giới. Cơ mà, Grid không cảm thấy gì hết. Trí giới của Biban thật hoang vắng và tĩnh lặng.
“Biban, ông có nghe thấy tôi nói gì không?”
Giọng Grid vang lên khắp thế giới tiêu điều. Một tiếng kêu trống rỗng. Chỉ có một âm vang dội lại mà không đến được bất kỳ ai.
‘...Một thanh kiếm.’
Grid cảm thấy ngọn gió ảm đạm đang đặc biệt lạnh lẽo và để ý đến nó. Cơn rùng mình khiến anh nổi da gà là linh hồn của kiếm. Grid đã làm ra hàng vạn thanh kiếm, nên không đời nào anh không biết. Khoảnh khắc anh nhận ra nó và ngửi thấy mùi sắt trên chóp mũi, Grid tỏ ra buồn bã.
‘Nó có mùi này vì nó không được mài sắc bằng đá mài.’
Một thanh kiếm vô chủ—đây là trạng thái hiện tại của Biban. Trở thành một thanh kiếm không có phần thưởng nào cả, và ông ấy sẽ dần trở nên cùn đi, rỉ sét, và phủ trong bụi bẩn.
“...Từ đầu thì tại sao một Thánh Kiếm lại trở thành một thanh kiếm chứ?”
Nó là một sự suy tàn. Người nên kiểm soát thanh kiếm đã trở thành một thanh kiếm.
‘Không phải là mình không hiểu lý do cho sự lựa chọn ấy, nhưng nó quá cực đoan.’
Cái người này đã nghĩ rằng ngay cả một Thánh Kiếm cũng không thể làm được bất cứ điều gì. Ông ấy không thể nhìn nhận thanh kiếm như một công cụ trừ khi ông ấy là chủ sở hữu của một tài năng như Muller. Thay vào đó, ông ấy đã đạt tới điểm mà ông ấy coi bản thân là kiếm.
‘Cứu ông ấy cái đã.’
Grid hít một hơi thật sâu, gột rửa những suy nghĩ linh tinh của mình, và sử dụng Thuấn bộ. Anh định cùng lúc đột phá tới căn nguyên luôn. Tuy nhiên, nơi này là trí giới của Biban - thứ khác xa với hiện thực. Nó là không gian đặt ý chí của Biban lên hàng đầu. Kẻ xâm phạm như Grid không thể nào khoe khoang hết khả năng của anh ở đây.
[Thuấn bộ đã không khởi động được.]
[Bạn đã hứng chịu 75.090 sát thương.]
Ngay khi Grid dùng một kỹ năng, các thanh kiếm đã trồi lên khỏi mặt đất và đâm vào chân Grid. Anh không ngờ một đòn tấn công đến từ hư vô, nên đã để lọt nó. Lãnh địa của Bậc chí tôn không thể được vận dụng sao cho tử tế. Từ đầu thì, tốc độ của thanh kiếm như một tia sáng vậy.
‘Đây mới là Tâm Kiếm chân chính.’
Các thanh kiếm được hình thành bởi trí giới của Biban—2 thanh kiếm xuyên qua cả 2 bàn chân Grid đã bay lên và xoay đi xoay lại, thủ thế trước Grid. Chúng ở tư thế sẵn sàng bắn đi ngay khi Grid động đậy.
‘Nó không ở cấp độ mà mình có thể đáp trả bằng các Bàn tay Thần.’
Anh buộc phải tự mình rũ bỏ chúng. Lúc Grid đưa ra phán xét này...
Những thanh kiếm mới đã bật ra từ vùng hoang vu. Hàng trăm. Không, hàng chục ngàn thanh kiếm đã đồng loạt chĩa vào Grid trong khi tỏa ra một quầng sáng rực rỡ.
‘Kinh khủng vậy?’
Grid nhớ lại trí giới của Biban mà anh từng chứng kiến trong quá khứ. Có một thanh kiếm khổng lồ cao hơn cả một ngọn núi lớn và hàng ngàn thanh kiếm bay lượn xung quanh nó như những đám mây. Nó mạnh mẽ như một hiệu ứng trình bày ngoạn mục. Còn giờ ư? Nó hiển nhiên sẽ mạnh mẽ hơn xưa. Ngay lúc này, linh hồn của kiếm đã hùng mạnh hơn rất nhiều so với trước đây.
‘Thiếu mất Thuấn bộ thì mình chả biết là liệu có thể đột phá nổi không.’
Những thanh kiếm đã tràn tới trước khi Grid có thể thực hiện được bất cứ biện pháp đối phó nào. Chúng đâm, chém, và ép Grid từ mọi hướng.
Grid xoay người và gạt bỏ 4 thanh kiếm bằng đôi chân đang đạp của mình, đồng thời dồn sức vào cả hai nách. Rồi 9 thanh kiếm vẫn đang cắm vào ngực Grid đã uốn cong và bị nghiền nát.
Grid nhíu mày. Anh cảm thấy đau nhói. 9 thanh kiếm được giữ chặt trong đôi cánh tay Grid đã để lại những vết xước trên da anh. Tức là nó đã xuyên thủng lớp phòng ngự trong ‘Cánh tay của Hỏa Long Ifrit’.
Năng lượng của thanh kiếm dễ dàng đào sâu vào lớp vảy đỏ mịn được bó chặt. Đây nhất định là năng lượng của một Người giết Rồng.
‘Đó hẳn là nhờ thành tích chém đứt ý chí của một cổ long. Nó không thể bị chặn lại bởi phần giáp vốn chỉ là bản mô phỏng mơ hồ từ cơ thể của một con rồng hàng đầu.’
Hiện tại, Grid đang không dùng Thánh địa Kim loại. Là vì theo tự nhiên, không thể xây dựng trí giới của anh trong trí giới của một người khác. Tất nhiên, chuyện đó khả thi nếu chủ nhân của trí giới đang gặp phải một số kiểu vấn đề tâm lý, song trí giới hiện tại của Biban là hoàn hảo không có bất kỳ sự dao động nào. Nó diễn ra ngay sau khi đạt được mục đích trở thành một thanh kiếm của ông ấy, nên đó là lẽ tự nhiên.
‘Tôi đang trông đợi nó đấy.’
Mong ước cứu Biban của anh càng trở nên mạnh mẽ hơn. Biban được phục sinh sẽ là một người khác hẳn so với trước. Có xác suất cao ông ấy sẽ trở lại với tư cách một Bậc chí tôn đó thôi? Một hình thái Chí tôn tiến hóa bằng cách trộn lẫn Thánh Kiếm với Người giết Rồng, nửa nọ nửa kia.
Grid nở một nụ cười lúc anh vươn tay vào không trung. Một đường xoắn ốc khổng lồ làm từ ánh sáng vàng đang xoáy quanh anh. Chúng là các Bàn tay Thần, không phải thần tính. Đó là quá trình hàng trăm Bàn tay Thần liên kết với nhau bằng cách nắm tay. Có vẻ như một lượng vàng lớn đã tan chảy như dòng thác và vọt lên như một đài phun nước. Đó là một cảnh tượng rất lộng lẫy.
Trong khi đó, hàng vạn thanh kiếm liên tục chém và đâm vào Grid. Grid đã kháng cự hết sức có thể, nhưng tốc độ máu tụt thì lại rất nhanh. Grid đang chuẩn bị cho sự bất tử của mình bị tiêu hao thì trong đầu anh, món báu vật của cự nhân tộc và cái tổ của Trauka lần lượt giao nhau.
‘Một khối cầu.’
Có điểm chung giữa báu vật cuối cùng của cự nhân tộc - hiện do Fronzaltz nắm giữ, và tổ của Hỏa Long Trauka. Đó là nó tạo thành một vòng tròn.
Grid đã được điều này truyền cảm hứng. Anh tự nhiên nhớ lại nó khi đối mặt với cuộc khủng hoảng nơi nhiều khả năng đã bị phong ấn. Những kinh nghiệm lẫn kiến thức đã hòa tan vào tiềm thức của anh đã nổi lên cùng với ham muốn sống sốt. À đâu, ham muốn cứu Biban mạnh mẽ hơn ham muốn sống sót cả ngàn lần.
Grid phải phá vỡ Biban để cứu ông ấy.
[Bạn đã hứng chịu sát thương thảm khốc!]
Tầm nhìn của anh nhấp nháy đỏ ngay tức khắc. Hàng vạn thanh kiếm - mỗi thanh đều có năng lượng của một Người giết Rồng - đang dễ dàng áp đảo anh.
Grid thua kém so với mọi khi vì anh không thể triệu hồi Thánh địa Kim loại, xếp chồng Valhalla Vô bờ bến, hay sử dụng các khả năng được phân loại là ‘sức mạnh’ như Thuấn bộ với cổ tự. Vấn đề lớn nhất là nó chẳng phải một môi trường anh có thể sử dụng các kiếm vũ hoặc kiếm thuật của Bất bại Vương.
Mỗi thanh trong số hàng vạn thanh kiếm đều đang sử dụng Kiếm thuật Vô song. Giây phút Grid dùng các kỹ năng liên quan đến kiếm thuật, chúng sẽ hợp lực để phá hủy nó.
‘Muller gửi mình vào đây một mình là có lý do cả.’
Lúc tốc độ kết hợp với nhau của Bàn tay Thần tăng lên, tốc độ xoay tròn của vòng tròn vàng cũng tăng lên tương ứng. Grid lùi lại và bắn cung để chặn một vài thanh kiếm. Rồi anh sử dụng kỹ xảo đấu vật để vò nát hàng chục thanh kiếm lại với nhau như một quả bóng và dần tìm được chút không gian để hành động.
Anh chả quan tâm đến thanh máu trống rỗng của mình. Là vì năng lực phục hồi của anh quá bá. Anh chỉ cần câu được một quãng nghỉ rất ngắn thôi. Sau đó, Grid tự tin rằng mình có thể hồi lại hết lượng máu đã mất. Anh sẽ không cần phải chết ngay cả khi sự bất tử bị tiêu hao.
Grid đang tận dụng tối đa địa hình. Anh rời khỏi vùng hoang vu và đứng dựa lưng vào tường càng nhiều càng tốt, giảm số lượng thanh kiếm mà anh phải trực tiếp đối mặt. Anh dùng một tấm khiên để chặn cuộc tấn công đang tỏa ra như ánh sáng và ném một cây thương để đánh lạc hướng các thanh kiếm.
Anh đã lặp lại điều này bao nhiêu lần rồi? Các thanh kiếm đang truy dấu Grid - thậm chí đã bắt đầu vận dụng Cây đập lúa Màu mè - đã cùng lúc dừng tiến công. Chúng di chuyển như một cơ thể nên đương nhiên không có sự vướng víu hay va chạm vào nhau.
Do gia tốc đột ngột dừng lại nên chỉ còn có tiếng gió thổi khắp nơi. Giữa những thanh kiếm đã ngừng hoạt động, thế giới bắt đầu đổi thay. Mặt đất nơi Grid đứng và bức tường đằng sau anh đã đổi dạng thành một thanh kiếm sắc bén. Một rừng kiếm đã mở ra.
Giờ thì Grid đang bị những thanh kiếm nhắm vào từ mọi hướng. Những thanh kiếm đã tăng từ hàng chục ngàn tới hàng trăm ngàn và đồng loạt bắn vào Grid với ý định đặt dấu chấm hết cho cả xâm nhập.
Tuy nhiên, đã quá muộn. Một khối cầu vàng kim đã hoàn toàn bao phủ hết cơ thể Grid. Đó là một mặt trời nhỏ bé. Khối cầu làm từ hàng trăm Bàn tay Thần nhỏ vô cùng so với cái tổ của Trauka, nhưng nó uy nghi. Nó chói lòa, không như cái tổ của Trauka - trống trải và hoang tàn như mặt trăng.
Lý do nó tốn nhiều thời gian hình thành đến vậy là để không bị quấy rầy. Các Bàn tay Thần không buông nhau ra ngay cả khi đối mặt với hàng rào kiếm đâm từ mọi phía.
Mặt trời xung quanh Grid đã được duy trì. Không cần phải lo về việc nó bị vỡ. Điểm mạnh vĩ đại nhất của Tham lam là độ bền vô hạn của nó.
“Phải mất bao nhiêu năm ấy nhỉ?”
Phải mất nhiều thời gian đến thế mới tìm ra cách tận dụng các Bàn tay Thần sao cho đúng. Đôi mắt sắc bén của Grid - lúc anh cười ha hả vì sự ngớ ngẩn - liếc qua những kẽ hở trong mặt trời đang dần mở rộng. Một vài thanh kiếm đã ngay lập tức đáp trả và đục vào kẽ hở, nhưng Grid chưa gì đã hoàn tất kiếm vũ. Nó diễn ra bên trong mặt trời mà không bị cản trở bởi những thanh kiếm.
“Thượng Liên Sát Sóng Điểm.”
Kiếm năng duỗi ra mọi hướng và đẩy lùi các thanh kiếm đang đơn phương quấy nhiễu Grid. Các Bàn tay Thần chỉ phân tán trong giây lát trước khi đột ngột kết nối lại. Cuộc phản công của các thanh kiếm đã bị phong tỏa hoàn toàn. Đó là một cảnh tượng như mặt trời đang lập lòe.
Grid tiến về phía trước không chút ngập ngừng. Anh dần dần đến gần hơn với nguồn gốc của năng lượng. Tại đó—
-Ta... là một thanh kiếm...
Biban tồn tại. Nói chính xác thì, đó là Biban đã trở thành một thanh kiếm. Biban bị ghim vào trung tâm của thanh kiếm khổng lồ vút cao hơn cả một ngọn núi lớn và đang thấm vào nó. Nó ngày càng sâu hơn, đến nỗi ông ấy sẽ không bao giờ có thể thoát ra khỏi nó.
“Tỉnh lại đi cái con người này!”
Grid đấm trước một cú. Anh không nghĩ rằng một cuộc trò chuyện sẽ có tác dụng nên đã không ngừng đánh vào mặt Biban. Nói thật thì, đó là một sự giải khuây. Ngoài sự quý mến của anh dành cho Biban, còn có nhiều thứ khác đã tích tụ mà.
Sao bây giờ mới nói?
Nó là lời thoại ác mộng mà dạo này anh vẫn thường nghe thấy như một ảo tưởng thính giác.
“Kiếm gì hả, kiếm cái cục cứt gì chứ hả!!”
Bốp! Bốp bốp bốp!
“Ông trở thành một Thánh Kiếm vì điều này sao?!”
Crắc!
“Tôi nên làm gì với ông đây?”
-...Dừng lại.
“Tôi có nên nung chảy ông rồi trộn ông với Tham lam không? Hay là tôi biến ông thành một bát cơm chó nhá...?”
-Dừng lại đã, Grid.
Trí giới không phải là toàn năng. Nếu mà nó toàn năng, Braham hẳn đã dứt khoát kéo đối thủ của ông ấy vào trong trí giới khi chiến đấu với các kẻ thù mạnh hơn mình. Lý do ông ấy không làm vậy là vì nó nguy hiểm. Phơi bày trí giới tức là tiết lộ tâm lý của họ cho kẻ thù. Chuyện này có lẽ khác với trí giới của Grid - nơi mọi hướng đều bị các hẻm núi chặn lại, nhưng hầu hết các trí giới sẽ càng bộc lộ những điểm yếu của chúng khi kẻ thù ở bên trong càng lâu.
Hơn nữa, dòng suy nghĩ hiện tại của Biban cực kỳ đơn giản. Tất cả những gì ông ấy có thể nghĩ là ‘ta sẽ trở thành một thanh kiếm’.
Đó là một thứ dễ dàng nhắm đến. Mỗi lần Grid đe dọa sử dụng nó làm vũ khí của mình, trộn nó với Tham lam, hoặc nung chảy nó thành một bát cơm chó, trí giới của Biban lại rung chuyển. Đến mức mà ông ấy chóng vánh lấy lại được lý trí mà mình đã mất khi trở thành 1 với kiếm.
Sau cùng, ánh mắt của Grid và Biban - người đã rơi ra khỏi thanh kiếm - đã chạm nhau trên không trung. Đối phương khiến họ ngượng ngùng và đành ngậm chặt miệng lại.