Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1782: Chương 1776

Chương 1776

Thánh Kiếm Muller và các thành viên tòa tháp là những vĩ nhân. Họ đã sống những cuộc đời đáng ca ngợi. Tuy nhiên, họ từ chối ngưỡng mộ và ngợi ca bản thân. Đó là vì họ nhớ những mạng sống mà mình đã không bảo vệ được, thay vì những mạng sống mà họ đã cứu được. Họ luôn hổ thẹn về bản thân, dù đã sống cả đời vì người khác.

Hơn nữa, Muller đã có lịch sử trốn chạy tới kẽ hở không gian. Gần đây, các thành viên tòa tháp không hoàn thành được trách nhiệm chống lại tộc rồng của họ.

“...Thật vinh hạnh khi được gặp ông.”

Muller và các thành viên tòa tháp hiểu vị trí của nhau. Họ coi cuộc gặp trọng đại này là một vinh dự lớn lao nhưng lại không thể hiện ra.

Kết quả là, Nefelina quan sát sự gặp gỡ của họ và khịt mũi trong khi vuốt ve cái bụng mềm của cô nhóc. “Thấy Muller vĩ đại là một kẻ hư hỏng thì chắc phải xấu hổ lắm.”

“Ý cô là sao khi bảo Muller là kẻ hư hỏng?”

“Đừng giả vờ như mình không thấy. Grid, không chỉ mỗi ngươi đâu. Tòa tháp cũng chứng kiến hắn quấy rối ta. Cố gắng che đậy vụ việc sẽ chỉ làm tổn hại đến danh tiếng của ngươi thôi.”

“Quấy rối...? Hiểu rồi.” Grid nghĩ một lúc trước khi gật đầu. “Chắc là phải bực mình lắm khi Muller đuổi theo cô qua dịch chuyển tức thời. Tôi chẳng nhạy cảm gì cả. Xin lỗi nhé.”

Grid đặt mình vào vị trí của Nefelina. Cô nhóc chỉ là một con non, nhưng vẫn là con gái của Cuồng Long. Chắc hẳn cô nhóc rất tự hào về việc mình là một bậc thầy phép thuật, song lại bị con người chơi xỏ. Tức giận cũng là chuyện đương nhiên.

“Nhưng gọi ông ấy là hư hỏng thì có hơi...”

“Ngươi đang nói gì thế?” Nefelina nhìn Grid - đang thận trọng lên tiếng - như thể anh thật đáng thương. “Ta chỉ dịch chuyển tức thời để đáp lại lệnh gọi của ngươi. Về lý mà nói, Muller đã lần theo phép thuật của ngươi chứ không phải của ta. Kẻ nên tức giận không phải là ta, mà là ngươi đấy, Grid.”

“......?”

Là thế này sao? Quả nhiên, triệu hồi một sứ giả giống như triệu hồi các hiệp sĩ. Nó là một kỹ năng khi anh là chủ thể, nên chuyện này có lý...

Grid bắt đầu cảm thấy tồi tệ vì lý do nào đó.

Đôi mắt Nefelina đờ đẫn lúc cô nhóc nhìn anh. “Đồ ngốc.”

“Hả?”

“Một gã đàn ông ngoài cuộc đã chạm vào bụng ta đấy. Tại sao ngươi lại không làm gì hả, Grid? Sao ngươi cứ chú ý tới những thứ vô ích vậy? Đồ ngốc! Grid là đồ ngốc!”

“......”

“Basara đã nói rồi! Một phụ nữ nên coi trọng thân thể họ, đặc biệt là bụng của cô ấy! Grid, ngươi là đồ ngốc không biết cả chuyện đó!”

Tâm trí Grid dần rối tung. Chuyện này xảy ra ngay sau trận chiến với Hỏa Long Trauka. Anh bị rối loạn cảm xúc vì những cảm xúc của anh bị dao động theo nhiều cách. Anh cũng đang áy náy vì lo cho tình trạng của Biban.

Trong tình hình này, Nefelina lại cứ nói nhảm. Cô nhóc không dị dung thành hình dạng một bé gái thì có khi anh đã gõ lên đầu cô nhóc rồi.

Trạng thái hiện tại của Grid cũng không nguyên vẹn, nên anh không khỏi nghĩ tới điều này. Rồi đột nhiên—

“Nefelina quả thực giống như một cô gái,” Hayate nói trong khi bước đi cạnh anh. Có một nụ cười mờ nhạt trên mặt ông ấy và ông ấy trông rất hài lòng.

Grid nhìn Muller và tỉnh lại. Anh so sánh Nefelina - đang vừa lườm mình vừa phồng hai má lên - với những con rồng khác.

Một con rồng—chúng là lũ quái vật mà góc nhìn của con người không bao giờ có thể hiểu được. Nefelina khác với chúng. Cô bé suy nghĩ như một con người sau khi sống với con người. Cô nhóc đã thể hiện khía cạnh này khi gặp cha mình, nhưng giờ thì cô nhóc giống một con người hơn.

‘Đứa trẻ này đang cố gắng hết sức theo cách của riêng mình chăng?’

“G-Gì vậy hả?”

Mặt Nefelina tái đi và cô nhóc bước lùi lại. Đó là vì Grid dường như chợt dừng lại, chỉ để sau đó sải bước đến gần. Gọi Grid là đồ ngốc có phải là quá đáng không? Cô nhóc có chút bối rối và kích động...

Bàn tay Grid đặt lên đầu Nefelina lúc cô nhóc muộn màng hối hận. Đó là một bàn tay lớn, che phủ toàn bộ gương mặt của cô gái nhỏ bé. Nó tuy gồ ghề, nhưng ấm áp và tử tế kinh khủng. “Bình tĩnh nào. Tôi sẽ cảnh báo riêng cho ngài Muller.”

“Ơ... Ư-Ưh!” Mặt của Nefelina - vừa mới trắng như sứ - trở nên đỏ bừng.

Rồng là những sinh vật cô đơn. Hầu hết được sinh ra là vì cha mẹ của họ. Họ sống cô độc từ khi sinh ra và chết khi được cha mẹ gọi tới. Đó là một thiên mệnh không thể kháng cự, một số phận do các cổ long sắp đặt. Ngay từ khi ra đời, họ đã nhận ra những nguyên tắc của thế giới, và mặc nhiên hiểu khái niệm ‘hảo cảm’ lẫn ‘tình thương’ trong đầu mình, nhưng họ không có cơ hội để trực tiếp trải nghiệm nó.

Tuy nhiên, Nefelina thì đang trải nghiệm nó từ Grid cùng người dân của đế chế. Cô nhóc hạnh phúc. Tới mức cô nhóc nghĩ mình đã làm đúng khi không vâng lời cha mình và chọn Grid. Cô nhóc cảm động trước đôi mắt ấm áp của Grid và cúi thấp đầu. “...Ta xin lỗi.”

“Hở?”

“Ta xin lỗi vì gọi ngươi là đồ ngốc!”

“Không phải chuyện gì to tát đâu.”

Grid mỉm cười và Nefelina mừng rỡ. 2 kẻ bọn họ - trông như cha và con - là niềm hy vọng của các thành viên tòa tháp. Nó khiến họ mơ về một tương lai nơi tộc rồng và con người có thể cùng tồn tại.

‘Ta phải xin lỗi Nefelina.’

Muller vừa cười vừa nghĩ lúc ông ấy đã đi trước một quãng dài. Năng lực dò tìm năng lượng của một Thánh Kiếm là vô đối. Nó là một cấp độ có thể di chuyển một cách ngượng nghịu qua Lãnh địa của Bậc chí tôn. Không đời nào ông ấy lại chẳng thể nhận thấy sự hỗn loạn tới từ phía sau mình. Ông ấy thậm chí còn không bỏ lỡ việc hơi thở của Biban - trên lưng của Ken - đang dần tắt lịm.

“Chúng ta nhanh chân lên thì tốt hơn,” Muller hối thúc và Ken lập tức phản hồi. Ông ấy đập tường để rút ngắn khoảng cách tới phòng bệnh. Hàng chục bức tường đã bị phá hủy, làm bụi tung bay ra tứ phía.

“......”

Grid và Muller ngạc nhiên, nhưng các thành viên tòa tháp thì lại bình tĩnh. Đối với họ, tòa tháp chỉ là một món hàng tiêu hao.

‘Mình đoán là Rồng Vàng đã đại khái xác định được vị trí của tòa tháp.’

Grid giờ mới bị thuyết phục. Anh nhớ đến Kubartos - con rồng hàng đầu đã phục kích họ ở tương đối gần Tòa tháp Thông thái. Điều này tức là họ sẽ buộc phải di chuyển tòa tháp một lần nữa. Lúc ấy, xác suất vị trí của các thành viên tòa tháp bị lộ sẽ tăng lên trong một thời gian, nên việc Biban hồi phục sẽ là điều tốt đẹp về nhiều mặt.

Ken đã tới phòng bệnh và đặt Biban xuống. Rồi ông ấy lên giọng một cách hoảng hốt. “Này! Biban!”

Mí mắt Biban đang co giật điên cuồng như thể ông ấy đang trải qua cơn ác mộng nào đó.

“Đây là lần đầu tiên ta mổ xẻ một con người không phải chính mình...”

Giữa các thành viên tòa tháp đang hoảng loạn, Betty rút ra một con dao mổ. Bà ấy dường như đánh giá rằng kiến thức y học thu được từ việc mổ xẻ các sinh vật của địa ngục nên được vận dụng. Chẳng thấy được chút niềm tin nào khi nhìn vào đôi bàn tay run rẩy của bà ấy.

Grid vội vã ngăn bà ấy lại khi đôi mắt bà ấy đang xoay vòng vòng và anh nói với Muller, “Tôi tỉnh táo rồi. Nếu cần tôi giúp thì hãy cho tôi biết.”

Kể từ khi anh trở về từ Lăng tẩm Không Con, Grid đã quyết định đối xử với Muller như một người được kính trọng. Anh đánh giá là không cần áp dụng thứ bậc của hoàng đế với thần trước Muller. Đương nhiên thôi. Muller là vị anh hùng được tất cả mọi người tôn kính và là một nhân vật từ hàng trăm năm trước. Tôn trọng ông ấy không phải là trách nhiệm pháp lý hoặc sẽ gây ra bất kỳ sự nhầm lẫn nào trong quan hệ của họ.

“Ta đang định nhờ Bệ Hạ giúp đỡ đây.”

Muller không chối từ. Ông ấy cười rạng rỡ và để ánh sáng nhấp nháy trên những đầu ngón tay. Đó là một hiện tượng khi thanh kiếm được rút ra liên tục phản chiếu và hấp thụ ánh nắng mặt trời.

“......?”

Rút một thanh kiếm á?

Gương mặt của Grid lẫn các thành viên tòa tháp đanh lại. Họ được nhắc nhở về sự thật rằng người kia không phải một thầy thuốc hay tư tế, mà là một người cuồng kiếm. Đúng, người đàn ông trước mặt anh với đôi mắt to, trong veo đặc biệt ấn tượng ấy cũng giống như Biban. Tức là họ không nên bị đánh lừa bởi cặp mắt thẳng thắn của ông ấy.

“Khoan đ...”

Grid nhận ra rằng mọi chuyện đang đi sai hướng và vươn tay, nhưng đã quá muộn. Trước khi anh có thể ngăn lại thì thanh kiếm của Muller đã cắm vào ngực Biban. Hướng mà máu lập tức trào lên là không đổi. Chẳng có nổi một giọt máu thoát ra được và vương vãi dưới ánh nắng. Nó có một màu tối như rượu vang và thu hút sự chú ý của Grid lẫn các thành viên tòa tháp.

“Điên rồi à?”

Mặt Ken biến dạng như một con quỷ.

Nếu Abellio mà không vung cây bút lông của mình và lập một kết giới, bàn tay của Ken hẳn đã nghiền nát cổ tay Muller thay vì một quả cầu pháp lực. Một sự hỗn loạn hoàn toàn.

Từ cuộc xâm phạm của Trauka cho tới thời điểm hiện tại—Grid đã trải qua quá nhiều thứ trong quãng thời gian ngắn và cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Anh đã muốn vứt bỏ hết mọi thứ và nghỉ ngơi trong chốc lát.

“Các mong ước của một kiếm sĩ hầu như là giống nhau. Đó là để cắt đứt tốt hơn. Không cần biết mục tiêu cuối cùng của họ là gì, sử dụng tốt thanh kiếm sẽ làm cho một kiếm sĩ đạt được mục tiêu đó dễ dàng hơn.”

Đó là một giọng nói tuy nặng nề nhưng rõ ràng—giọng nói mạnh mẽ của Muller đã dừng sự hỗn loạn trong căn phòng.

Mắt Grid và các thành viên tòa tháp mở to ra. Đó là vì không có vết thương nào trên ngực của Biban - nơi được cho là đã bị chém. Máu phun ra theo một hướng phi thực tế chính là gợi ý.

Muller chưa từng đâm Biban. Ông ấy chỉ tạo ra ảo ảnh rằng Biban bị đâm bằng Tâm Kiếm.

“Tuy nhiên, không hề có kiếm thuật hoàn hảo trên đời. Vô song Kiếm do Ngài Biban tạo ra và Kiếm thuật cực kỳ đe dọa Saharan của Bất bại Vương - người mà đến cả trời cũng không sợ. Càng đạt được nhiều, họ càng cảm thấy hối tiếc. Đó là một kết quả tự nhiên chừng nào họ còn dựa vào công cụ mang tên thanh kiếm.”

Vung tay đơn giản và vung kiếm là 2 điều khác hẳn nhau. Có cố gắng thế nào đi nữa thì cũng không thể rũ bỏ được cảm giác xa lạ dù rất nhỏ.

“Đó là lý do họ mơ ước về sự thống nhất.”

Trở thành một với thanh kiếm—kiếm sĩ đạt đến đỉnh cao chắc chắn là có loại mong ước này. Đó là coi thanh kiếm như chính cơ thể họ và thoát khỏi những giới hạn của các công cụ. Đây cũng là tiêu chuẩn tối thiểu đối với một Thánh Kiếm.

Trên thực tế, các kiếm sĩ đã hợp nhất với kiếm khác với các kiếm sĩ thông thường. Họ vung kiếm mà không ý thức về thanh kiếm và chém mục tiêu nhanh hơn.

“Nhưng để duy trì sự thống nhất này thì lại khá là chật vật.”

Để nhìn nhận thanh kiếm họ cầm trong tay như cơ thể của chính mình, họ cần một hình ảnh tinh thần không thể lay chuyển. Họ phải lặp lại vô tận rằng họ là một với thanh kiếm. Đó chưa bao giờ là một tác vụ dễ dàng. Tới cả Muller cũng đã bị phá vỡ sự thống nhất với kiếm của mình khi ông ấy biết được sự thật của thế giới và cảm thấy tuyệt vọng.

Vì vậy, ông ấy đã nắm lấy một thanh kiếm nữa và mài giũa nó. Đó là một thanh kiếm ông ấy cầm trong tim và dùng nó bằng tim mình—Tâm Kiếm.

Cơ mà, Biban lại khác.

“Đó là lý do Ngài Biban chọn một phương pháp khác. Đấy không phải là hướng hợp nhất với kiếm, mà là nhìn nhận bản thân mình là kiếm.”

Sở dĩ tâm trí của Biban dần phai mờ. Nói cho đơn giản, đó là vì ông ấy đã từ bỏ việc làm người. Sau khi leo lên tòa tháp, vị anh hùng đã phải đối mặt với con quái vật được gọi là rồng mà tới cả Người giết Rồng cũng sợ. Ông ấy quyết định trở thành một thanh kiếm để thay thế cho tài năng của Muller - thứ mà ông ấy không có. Làm vậy là để ngày nào đó, ông ấy sẽ cắt đứt cổ của một con rồng và cứu thế giới.

Ông ấy hẳn đã hoàn thành một mục đích lớn lao hơn sau khi bảo vệ được Hayate vào ngày hôm nay.

Thanh kiếm tràn đầy sát khí của Muller chém vào má Biban. Máu chảy xuống bộ râu bờm xờm đã chứng tỏ nó là thật. Lần này, Biban thật sự đã bị chém.

Ấy vậy mà, không có phản ứng nào cả. Ông ấy là một công cụ giản đơn được gọi là một thanh kiếm, không phải con người, nên ông ấy không đáp lại sát khí làm hại mình.

“...Tôi có thể làm gì để giúp ông đây?”

Giọng Grid run run lúc anh hiểu ra cách Biban chạm đến tình trạng hiện tại. Grid cũng lo về những gì mình có thể làm.

“Hãy dạy Ngài Biban về sự vĩ đại của các công cụ.”

Muller sẽ không bao giờ quên lần đầu ông ấy gặp Grid. Ấn tượng để lại bởi cảnh Grid triệu hồi hàng ngàn thanh kiếm với những vết nắm tay khác nhau và bảo ông ấy chọn thanh kiếm mà ông ấy muốn—nó quá mãnh liệt. Đó là thời khắc ông ấy nhận ra sự thật rằng không thể đạt được thống nhất với kiếm bằng cách phủ nhận công cụ mang tên ‘kiếm’.

Bản thân cách tiếp cận này đã là sai rồi. Một số kiếm sĩ, đặc biệt là Biban, cần phải được thức tỉnh. Họ phải học hỏi từ Grid.

“Thanh kiếm vừa được sinh ra ngày hôm nay.”

Tâm Kiếm của Muller gầm lên một tiếng. Đó là tiếng ồn sản sinh trong quá trình cắt đứt trí giới do tiềm thức của Biban tạo ra để hình thành một lối vào.

“Xin hãy phá nó đi.”

Một cánh cửa với cảm giác hoàn toàn khác với một cổng dịch chuyển đã mở ra trước mắt Grid. Nó là một cánh cửa phát ra ánh sáng nhợt nhạt. Nó dường như bày tỏ trái tim trống rỗng của Biban.

“Điều này chỉ có ý nghĩa khi cậu phá vỡ nó.”

Nét mặt của Muller thật âm u. Sau một trận vật lộn sinh tử với Hồn ma của Lăng tẩm Không Con và chiến đấu với một cổ long, thật là đáng tiếc khi ông ấy phải khiến Grid gánh vác những trách nhiệm mới mà không có thời gian nghỉ ngơi. Ông ấy nghĩ mình sẽ cảm thông được ngay cả khi Grid không thể chịu đựng được chuyện đó và quay lưng đi. Ông ấy biết rõ nhất nỗi đau của một người gánh trên vai trọng trách như vậy.

Ấy thế mà bất ngờ thay, đôi mắt Grid đang sáng rực ý chí.

“Có thể giúp được là tôi mừng rồi.”

[Bạn đã tiến vào trí giới của Thánh Kiếm ‘Biban’.]

Vua của Các anh hùng đã lên đường để cứu lấy người anh hùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!