Chương 1780
Đầu năm nay...
Kraugel đã mua một biệt thự ở Gangwon-do, Hàn Quốc. Anh đã được hỏi về lý do anh chọn Gangwon-do, và câu trả lời anh đưa ra cho biết nó là quê hương mà ông nội của ông nội của mẹ anh hằng mong mỏi. Có vẻ như một vài phần của tuyên bố này nên được xử lý, nhưng... bất luận thế nào, Youngwoo cũng đã cùng Yura và Jishuka tới Gangwon-do. Anh định gặp Kraugel - vừa mới nhập cảnh với mẹ mình chưa được bao lâu.
Khung cảnh dinh thự - quá hoành tráng để được gọi là biệt thự - đứng sừng sững trên sườn núi khiến cho Youngwoo ấn tượng.
Mẹ của Kraugel đích thân ra đón họ và làm Yura với Jishuka mỉm cười. Thấy bà ấy khỏe mạnh thật là tốt quá. Cả nhóm mơ ước có một ngày thật vui tươi. Họ chưa từng tưởng tượng là địa ngục lại đang chờ đợi.
‘Cân bằng là điều quan trọng.’
Youngwoo nhớ lại món cà ri mà mẹ Kraugel đã nấu cho họ. Món cà ri với nhiều mầm dương xỉ và thầu dầu sai. Nó đắng ngắt. Kết cấu vừa xù xì vừa mềm nhũn của mầm thầu dầu sai thì kinh khủng thôi rồi. Dĩ nhiên, anh không bộc lộ ra và vừa cười vừa ăn trong khi kêu là nó ‘Ngon’.
Món cà ri của gia đình Kraugel được chế biến bằng các loại rau trên núi dễ kiếm đối với người Hàn Quốc trong quá khứ và chứa đựng lịch sử đau buồn của những người đồng bào Koryo của họ. Hơn nữa, nó là món do mẹ của bạn anh chuẩn bị. Nó là thứ anh không thể từ chối chỉ vì không hợp khẩu vị của mình.
Youngwoo đã ăn hết cà ri. Anh thậm chí còn lấy cà ri từ Yura với Jishuka - đang mặt xanh mặt đỏ - và trút hết vào bụng mình. Anh cấu vào đùi để kìm nén cơn buồn nôn. Rồi anh mới muộn màng thấy vẻ mặt của Kraugel và nhận ra. Đó là sự thật rằng anh đã làm điều gì đó vô ích...
Nét mặt Kraugel đang bảo anh.
Cậu bị điên à? Tại sao lại ăn hết cái đống đó?
Youngwoo đã phải chịu đau bụng cả ngày. Tầm quan trọng của sự cân bằng là bài học mà anh đã được nhắc đi nhắc lại sau nhiều đau khổ.
‘Món cà ri có ngon và đắt tiền đến đâu thì cũng chả có lời giải nếu cho vào nhiều mầm dương xỉ và thầu dầu sai... cân bằng mới là quan trọng.’
Một con rồng hạ cấp không yếu. Một lớp phòng thủ tuyệt đối bao quanh một cơ thể có thể phô diễn uy lực áp đảo như rồng. Phép thuật và một Khí huyết hùng mạnh được bắn ra điên dại với pháp lực dâng lên vô tận từ quả tim. Hầu hết các thượng nhân đều không thể tiếp cận nó. Ngay cả khi họ tiếp cận được, cơ hội giáng một đòn vẫn thấp hơn đáng kể.
Khoảnh khắc con rồng bắt đầu sử dụng Long Ngôn, cơ hội chiến thắng đã là không còn ngay cả khi vài thượng nhân cùng lúc tấn công. Từ đầu thì nó đã là một sinh vật như thế. Để đối mặt với một con rồng, người ta phải là một Bậc chí tôn. Điều đó chỉ mang ý nghĩa rằng khả năng của một cuộc chiến đã được thiết lập mà thôi. Là một Bậc chí tôn thì không nhất thiết là chiến đấu chống lại một con rồng và giành chiến thắng.
Tính tương thích là rất quan trọng. Theo nghĩa đó, Biban là phép đối lập của một con rồng. Năng lượng của một Người giết Rồng và thần tính của Grid đã được thêm vào thanh kiếm có thể chém mọi thứ. Ông ấy không phải một Người giết Rồng như Hayate, nhưng ông ấy đã đạt được sự cân bằng giúp vô hiệu hóa vài điểm mạnh của một con rồng.
Sự tôn trọng đã phát sinh hết sức tự nhiên.
[Tòa tháp Thông thái... Ta không thể tin một nhóm nhỏ như vậy lại có tới hai Chí tôn...]
Con rồng sử dụng Long Ngôn để tái tạo cặp cánh bị đứt lìa của mình và bay vút lên trời. Hắn dùng phép để chặn các thành viên tòa tháp đang đuổi theo và phun Khí huyết 2 lần liên tiếp để nới rộng cự ly với Biban.
Từ trên trời, mưa đỏ trút xuống. Cơ thể của rồng hạ cấp không thể đối phó được hậu quả của việc sử dụng liên tiếp Long Ngôn với Khí huyết. Tướng mạo hắn khi đổ máu số lượng lớn trông thật mong manh.
Đúng như mong đợi.
[Ta đành phải từ bỏ thôi.]
Rồng hạ cấp quay người lại. Sở dĩ những con rồng với thứ bậc thấp hung hăng hơn là bởi mạng sống của chúng đã bị đẩy tới mé vách đá.
Ngay bây giờ, hắn không thể thư giãn vì không biết liệu mình có bị một con rồng khác săn lùng và ăn thịt hay không. Hắn đã luôn sống trong tuyệt vọng để cứu lấy cuộc đời mình. Hắn không vô học hay ngu dốt. Con rồng này chả ham hố gì một cuộc chiến thua chắc.
Một phép dịch chuyển tức thời không có điềm báo trước—rồng là một bậc thầy về phép thuật và hắn đương nhiên đã thi triển phép thuật không chút chậm trễ. Khó mà đuổi theo được nếu hắn đã vứt hết bất kỳ cảm giác nhục nhã nào và chỉ tập trung vào việc trốn thoát. Marie Rose có cách để bắt kịp và đuổi theo mục tiêu trước cả khi cơ thể chúng kịp phản ứng với phép thuật, nhưng...
Biban không quen với phép thuật và Grid thì cũng không giỏi phép thuật. Họ không thể làm như cô ấy được. Tuy nhiên, Hayate lại khác. Hayate không cần phải biết phép thuật khi nói đến việc bắt những con rồng.
—!
Một luồng năng lượng màu trắng khổng lồ ập xuống và xẻ đôi bầu trời mà không có chút tiếng động. Phép thuật đang giúp đỡ cho con rồng sống sót đã lập tức dừng hoạt động và phòng thủ tuyệt đối - vốn đã tơi tả - vỡ tan ra. Quả tim của hắn - được bảo vệ bởi lớp vảy dày nhất - càng vỡ vụn thảm hại hơn.
Đó là do năng lượng của một Người giết Rồng - tinh khiết và mạnh mẽ hơn rất nhiều năng lượng của Người giết Rồng do Biban sử dụng. Nó là kết quả của một thanh kiếm được Hayate sử dụng từ đằng xa.
[...Người giết Rồng!!]
Đây là những lời cuối cùng của con rồng hạ cấp - đã mất mạng mà tới cả cái tên cũng chưa lộ ra. Cơ thể khổng lồ lơ lửng trong không khí một lúc lâu do tàn dư của pháp lực, ngay cả sau khi nó đã mất đầu với cổ. Rồi nó từ từ đâm sầm xuống mặt biển tối tăm.
Cỗ máy phép thuật của Radwolf đã đuổi theo và thu hồi nó.
Giết một con rồng—đó là một kết quả mà sau ngàn năm tòa tháp được xây dựng mới diễn ra. Các thành viên tòa tháp ngập tràn đủ loại xúc cảm và không nói nên lời. Hiện trường đã trở nên im lặng như tờ.
“Biban!”
Một thời gian dài trôi qua trước khi Jessica chạy tới chỗ Biban.
Cú lao của bà ấy mạnh đến nỗi quỹ đạo trông thật khó hiểu lúc bà ấy bay với phép thuật hữu hình bao bọc quanh cơ thể. Pháp lực - thứ đã khuấy động sau Phép thuật Vang vọng - dường như phủ kín bầu trời bằng một sân khấu như một chiếc đĩa trắng. Nó là một sân khấu chỉ dành cho Biban và Jessica.
“Ông trở lại an toàn làm ta mừng... Ta mừng quá...”
“Lời bà nói có gì đó sai rồi. Ta trở về trong trạng thái tốt hơn trước đó đấy nhé.”
Biban khẽ cười và gạt đi những giọt lệ đang lăn trên má Jessica.
Tình yêu cũng đâm chồi ngay cả trong tòa tháp. Đó là một tình yêu không nên xảy ra. Ngày hôm nay, các thành viên tòa tháp có chết đi thì cũng không lạ gì. Ngoài tuổi thọ gần như vô hạn, những ngày tháng cống hiến cuộc đời mình để bảo vệ thế giới của họ luôn luôn nguy hiểm vô cùng. Nếu họ để mất đi ai đó sau khi nghĩ về nhau theo cách đặc biệt và quý giá hơn họ đang làm lúc này, họ sẽ chẳng thể dễ dàng vượt qua được cú sốc và sẽ không thể tập trung vào nhiệm vụ của mình. Ngay cả một thượng nhân đã sống hàng trăm năm cũng không thể bình tĩnh khi đối mặt với những cảm xúc sâu sắc và chân thành.
“G-Gì thế...?”
Jessica sửng sốt. Hành vi của Biban khi trìu mến nhìn bà ấy và lau nước mắt của bà ấy, giống như là tình nhân vậy.
Giây phút này, Biban rõ ràng đang cố gắng tiến lên một bước. Ông ấy bày tỏ những dấu hiệu thành thật bộc lộ tấm lòng mình - thứ mà ông ấy đã quay lưng đi vì sợ.
Vào lúc Jessica lùi lại khi đang hoảng hốt...
“Kể từ giờ, ta sẽ chia sẻ những trách nhiệm của Hayate.”
Biban nắm lấy cổ tay Jessica.
“Cùng với Grid.”
Ông ấy nhìn chằm chằm vào Hayate cùng các thành viên tòa tháp trước khi cố định ánh mắt mình lên Jessica và tuyên bố, “Bà không cần sợ hãi bất cứ điều gì cả. Từ nay trở đi, không một ai có thể dễ dàng làm hại bà được nữa. Vậy nên hãy sống như một con người trong khi hoàn thành những bổn phận mà bà đã làm trước đây.”
Trên toàn thế giới, số lượng các Bậc chí tôn rất thấp. Có không tới 30 ngay cả khi bao gồm các thần trưởng của Asgard lẫn Hoàn Quốc và những con rồng thứ bậc cao. Mỗi kẻ bọn họ đều đặc biệt. Nhóm các Bậc chí tôn vào chung một hạng mục thì chả có lý gì cả.
Do đó, Biban đủ tiêu chuẩn. Ông ấy tuyên bố gì và làm gì cũng được. Chẳng ai dám bác bỏ lựa chọn của ông ấy hết.
“...Nếu Hayate nói không, ta đương nhiên sẽ hủy những gì ta vừa nói...”
Thế nhưng, Biban nhìn chằm chằm vào mắt Hayate. Ông ấy giờ mới quan tâm đến lời nói của mình. Kể cả nếu ông ấy cũng đã trở thành một Bậc chí tôn, Hayate vẫn là người đứng đầu tòa tháp. Chưa kể, Biban vẫn tôn trọng Hayate. Ông ấy không có ý định thách thức quyền hạn của Hayate. Gương mặt ông ấy trở nên áy náy ngay khi nhận ra mình vừa mắc một sai lầm lớn, nhưng biểu cảm của ông ấy đã sớm tươi tỉnh. Đó là nhờ những lời của Hayate.
“Ngài Biban nói đúng. Cuộc sống ẩn nấp và từ bỏ những quyền lợi của chúng ta vì sợ hãi sẽ chấm dứt..”
Lý do lớn nhất khiến các thành viên tòa tháp rời khỏi thế giới là để giảm đến mức tối thiểu khả năng bị tộc rồng theo dõi.
Giờ thì tình hình đã thay đổi rất nhiều. Họ đã có thể hợp tác với Vượt hạng vũ trang Giới bất cứ lúc nào, và đã có thêm một Bậc chí tôn nữa. Tất nhiên, họ không thể coi thường các cổ long, nên họ không thể công khai tiết lộ vị trí của tòa tháp, nhưng... kiểu gì thì, cũng cũng đã có chút không gian để thở. Trong tương lai, họ có thể loại bỏ nhiều hạn chế khác nhau.
[Sự phẫn nộ của tộc rồng đang trút xuống bạn sau khi biết rằng một trong số chúng đã bị giết bởi con người.]
Hayate - đã mở rộng năng lượng của một Người giết Rồng như thể bị khiêu khích bởi tin tức vừa đến - cúi đầu thật sâu và xin lỗi. “Nếu từ đầu mà ta can đảm thì ta đã chẳng đẩy ông tới vách đá... Ta xin lỗi.”
Gương mặt khuất bóng của Hayate dữ tợn kinh khủng. Không đời nào ông ấy ổn được sau khi phát hiện ra tình cảnh của Biban và rằng Biban đã rơi vào bờ vực phát triển một tâm ma.
“Đừng nói vậy.”
Biban bước tới trước mặt Hayate và đỡ lấy ông ấy.
“Lựa chọn của ông đã luôn luôn đúng.”
Nếu Hayate không chu đáo, tòa tháp hẳn đã hứng chịu không ít rủi ro và mất một số thành viên tòa tháp. Nó sẽ gây ra một chuỗi thiệt hại to lớn cho thế giới vì họ không thể xúi giục hoặc kìm hãm các hoạt động của tộc rồng một cách suôn sẻ.
Tại sao Biban lại vật lộn để làm điều mà Hayate không thể? Đó chẳng phải vì ông ấy nghĩ Hayate sai, mà là vì ông ấy hiểu vị trí của Hayate.
Tòa tháp—không, Bậc chí tôn duy nhất trong lịch sử loài người.
Hayate ở vị trí không đặt bản thân vào vòng nguy hiểm. Trên thực tế, Hayate đã rất can đảm kể từ hồi Grid trở thành một Bậc chí tôn. Ông ấy thể hiện một sự chủ động khác với trước đây. Việc ông ấy tin vào Biban với Grid là không nghi ngờ gì nữa. Kể từ giờ, Hayate sẽ cho thấy một màn trình diễn tuyệt vời.
Biban và Grid sẽ hết sức giúp đỡ. Rồi sau cùng, Hayate cùng các thành viên tòa tháp sẽ trở nên hùng cường và họ sẽ trở thành sức mạnh của Grid. Nó đã được định sẵn là không dễ gì thay đổi. Một vận mệnh mới đã được tạc vào thế giới bằng sự khai sinh của một Bậc chí tôn mang tên Biban.
[Tên của Bậc chí tôn mới khai sinh là...]
Vào thời điểm hệ thống đang định nghĩa Grid là một Bậc chí tôn, nó đã mất một thời gian rất dài. Trường hợp của Biban cũng tương tự. Nó không mất vài ngày như Grid, Nhưng hệ thống rất cẩn thận trong việc định nghĩa Bậc chí tôn mới. Thế nên, kể từ thời điểm công bố về sự khai sinh của một Bậc chí tôn mới tới giờ đã là hàng chục phút, trước khi thông điệp thế giới bị ngừng bắt đầu trôi trở lại.
[Đó là Thần Kiếm ‘Biban’.]
Có nhiều loại thần. Giống như việc có nhiều sự sống đã là thần từ lúc họ sinh ra, có những kẻ được con người tôn thờ và tái sinh thành thần, hoặc những sự sống tự xưng là thần.
Biban thì khác. Ông ấy không trở thành thần sau khi được tôn thờ, hay là ông ấy tự xưng mình là thần. Ông ấy chỉ đơn giản là mạnh. Thanh kiếm ông ấy sử dụng có uy lực sánh ngang với một vị thần, vì vậy hệ thống đã trao danh hiệu một vị thần cho ông ấy.
“...Thần Kiếm.”
Những đầu ngón tay của Thánh Kiếm Muller run lên lúc ông ấy lặng lẽ theo dõi tình hình. Đó là vì cú sốc mà ông ấy nhận được từ việc xem lại quỹ đạo của kiếm thuật do Biban khai mở trước đó thậm chí còn lớn hơn trước khi cú sốc có thể biến mất.
Những ngày mà ông ấy là người dùng kiếm giỏi nhất đã kết thúc. Đó là một cú sốc đối với ông ấy khi nhận ra và cảm nhận được sự thật này.
“Biban...”
Khóe miệng Muller chầm chậm nhếch lên lúc ông ấy ngẫm nghĩ về cái tên của Bậc chí tôn. Việc trên thế giới có một kiếm sĩ giỏi hơn ông ấy đã mang lại cho Muller một niềm vui mà ông ấy chưa bao giờ tưởng tượng được. Ông ấy cảm thấy một động lực mà mình từng mất kể từ khi biết được sự thật về thế giới vô vọng.
Đó là bởi vì ông ấy đã có một mục tiêu.
‘Có quá nhiều thứ để thấy.’
Ông ấy lần lượt nhìn vào lưng của Hayate, Biban, và Grid. Muller đã nở nụ cười rạng rỡ nhất trong hàng trăm năm.
Mặt khác, Grid thì...
‘Nó không chui vào kho đồ à?’
Anh trông lúng túng khi đứng trước thi hài của con rồng được cỗ máy phép thuật trục vớt. Anh cân nhắc một lúc trước khi buộc phải gọi Nấm mồ của Các vị thần. Có đôi chút khó xử khi dùng vũ khí mạnh nhất trên bề mặt chỉ để vận chuyển một cái xác, nhưng anh có thể làm gì được đây? Thoải mái là tốt nhất mà.
“Grid!”
Những giọng nói cất tiếng gọi Grid phát ra từ chiếc phi thuyền siêu lớn xuất hiện từ đằng sau những đám mây và mặt trăng. Đó là giọng nói của Ke ong, của người dân của đế chế, và của các sứ giả - đang xây dựng một thành phố trên một con tàu bay.
Nó cuối cùng cũng kết thúc...
Grid cảm thấy như mình đã trở về nhà và thở phào nhẹ nhõm khi lên phi thuyền. Anh không có ý định nghỉ ngơi. Lần này, anh có rất nhiều việc để làm với tư cách một thợ rèn.