Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1787: Chương 1781

Chương 1781

Hình dạng của một vũ khí thay đổi theo cách sử dụng của nó. Vũ khí rồng mà Grid sẽ tạo ra trong tương lai không nhất thiết phải là kiếm. Đó là vì tình hình hoàn toàn khác so với khi anh chỉ có một số nguyên liệu hạn chế để sử dụng.

‘Mình sẽ thay thế tất cả vũ khí phụ của mình bằng vũ khí rồng.’

Grid được đặt trong một môi trường may mắn. Đấy là nhờ các đồng sự của anh - những người có thể xử lý các vũ khí khác nhau tới tột bậc. Mọi dữ liệu họ tích lũy được thông qua máu và mồ hôi - có thể tạo thành cả một dòng sông - đều được cung cấp cho Grid. Nhờ vậy mà Grid đã có thể tinh thông đủ loại vũ khí. Nói cách khác, anh đã đạt đến đỉnh cao khi nhắc tới việc sử dụng và sản xuất chúng.

‘Các vật liệu thì đang tràn trề. Đừng sợ thất bại và hãy chế tác vũ khí mới mỗi ngày.’

Việc khuất phục Baal đã bị hoãn. Anh sẽ tiến hành sau khi trang bị những vũ khí và giáp rồng cho các lực lượng hàng đầu của Vượt hạng vũ trang Hội. Tỉ lệ thắng sẽ tăng lên theo bước nhảy vọt. Biết đâu anh sẽ có thể liên tục giết Baal cho tới khi sự sống vô tận của lão ta bị cắt đứt...

‘Miễn là Asura không phải một biến số lớn.’

Chỉ một bàn tay—Asura cho thấy một hiện diện ghê gớm chỉ bằng một bộ phận cơ thể hắn. Mỗi lần Baal vận dụng năng lực đáng ngại của mình, Vượt hạng vũ trang Hội và các sứ giả lại gặp mối nguy lớn. Ham muốn ngu ngốc của Baal - tạo ra một tà thần bằng chính đôi bàn tay lão ta - đã sinh ra một con quái vật chưa từng tồn tại trước đó.

“Thật sự... Thế này là hết rồi sao?” Giọng của Irene đánh thức Grid khỏi dòng suy nghĩ. Gương mặt cô đầy hối tiếc lúc cô thở hắt ra. Đó là vì Grid không trao cho cô đủ tình cảm. Nó kết thúc bằng một nụ hôn nhẹ nhàng và vuốt ve cơ thể cô. Cô tuy cảm nhận được một tình yêu ấm áp, nhưng lại không có đam mê. Nó rất khác với mong đợi của Irene.

“Em nghe nói anh đã dừng lại ở Titan trước khi về đây trong khải hoàn.”

Irene đã đợi đêm nay trong 3 tháng rồi. Tất nhiên, Grid phải mất 1 tháng để hồi năng lượng, nhưng chuyện này lại mất một thời gian dài vì anh đã chia sẻ năng lượng với Mercedes và Basara. Đối với Irene - người tràn đầy năng lượng sau khi gây dựng thần tính và mài giũa kiếm thuật của mình, 3 tháng chiến đấu đơn lẻ là một cuộc vật lộn kinh hoàng. Nói cách khác, cô không thể tha thứ cho việc chen lấn thứ tự. Đó là vấn đề về hẹn ước và tin tưởng.

“Ưm...? Phù, đừng hiểu lầm anh. Anh chỉ thảo luận về phòng ngự của Reidan với Basara thôi. Anh thậm chí không nhìn về hướng phòng ngủ của cô ấy.”

“Tại sao anh lại thảo luận về phòng ngự của Reidan với chị ấy? Reidan đâu phải lãnh thổ dưới sự cai trị của Hoàng phi Basara.”

“Không, chà... Anh muốn nhận một số lời khuyên và trò chuyện... Anh xin lỗi vì không thể chăm sóc cho em thường xuyên...”

Grid không thể nói dối Irene. Nó đã luôn là như vậy suốt thời gian qua.

Một nụ cười dần nở trên gương mặt cứng đờ của Irene lúc cô nhìn chằm chằm vào Grid đang thành thật thú nhận. “Ra là vậy. Chuyện đó thật tuyệt. Em yêu mọi khía cạnh của Bệ Hạ, song cách anh chăm lo cho gia đình mình là điều em yêu thích thứ 3 ở anh. Nhưng lần này, em chẳng có lựa chọn ngoài việc nghi ngờ. Hôm nay là ngày có một cuộc hẹn quan trọng, vậy mà anh lại bỏ mặc em một mình.”

“Cái đó... bất tử đạo sĩ nói rằng nếu anh muốn có con, anh cần tích lũy càng nhiều năng lượng càng tốt...”

Grid kết luận từ lời khai của Eve và các pháp cốt rằng không cần phải nghi ngờ bất tử đạo sĩ Dương Ngọc Lan. Thế nên, cô ta đã được ra tù. Lauel đã mời cô ta - kẻ tích lũy được rất nhiều kiến thức với tư cách một bất tử đạo sĩ - làm khách danh dự của Reinhardt. Rồi Lauel đã oanh tạc cô ta bằng những câu hỏi.

Đúng thế—một trong những câu mà Lauel hỏi là vấn đề Grid có con cái. Điều này được tiết lộ cho người thậm chí không biết rằng Grid có thể gặp vấn đề về thể chất... Lauel tin rằng Grid nên có thêm con cái để mang lại lợi ích cho quốc gia, nên sự xấu hổ của Grid không phải vấn đề quan trọng.

Bất luận thế nào, nó cũng đúng như Dương Ngọc Lan đã nói. ‘Hạt giống’ của Grid mạnh đến mức nó được bảo vệ bởi thiên mệnh. Cô ta đưa ra một lập luận ngụy-tôn giáo rằng những nguyên lý lẫn phép tắc cai quản thế giới tự nhiên quý trọng những hạt giống của Grid và đang kiểm soát chúng để ngăn chặn khả năng sinh sản quá mức.

“Nếu một đứa trẻ không có năng lượng hoàn chỉnh được sinh ra... cô ta bảo rằng đứa trẻ sinh ra như một bán thần đó sẽ thấp kém so với anh. Để ngăn chặn những vấn đề sẽ phát sinh vào thời điểm đó, chính thế giới đang can thiệp vào kế hoạch sinh đứa con thứ 2 của chúng mình.”

Nếu đứa con của Grid không thừa hưởng tài năng của Grid, đó sẽ là một vấn đề rất nghiêm trọng. Đứa trẻ sẽ là một mục tiêu dễ nhắm tới đối với những kẻ thù căm ghét Grid. Tức là chỉ tồn tại một cách đơn giản thôi cũng sẽ gây nên chiến tranh và xâm lược bất tận.

Theo nghĩa đó, Lord đang rất dễ chịu. Nhờ những nỗ lực không ngừng của mình, cậu đang thể hiện một tốc độ tăng trưởng nhanh tương tự Grid hồi còn là con người. Kẻ thù không thể dễ dàng nhắm tới cậu. Ưu điểm là dễ dàng dự đoán bán kính hoạt động của Lord vì cậu đi theo con đường mà Grid ban đầu đã đi qua. Đế chế đủ sức chặn trước những rủi ro và biến số có thể nhắm đến Lord.

“...Đó là một lập luận hoàn toàn không đáng tin, song anh muốn tiết kiệm năng lượng của mình với cảm giác chết đuối vớ được cọc.”

Irene hỏi, “Em... hiểu... mất bao lâu ạ?”

“Có lẽ hơi khó, nhưng khoảng 1 năm chăng...?”

“1 năm...”

Đôi mắt xanh lá của Irene rung lên dữ dội trước khi dần mất ánh sáng. Theo sau cú sốc là sự thất vọng. Nó là một phản ứng mãnh liệt hơn Grid mong đợi.

Quyết tâm của Grid bắt đầu lung lay và anh nói cấp bách, “Anh sẽ không để em cô đơn đâu. Anh sẽ thường xuyên an ủi em bằng 2 bàn tay mà anh vẫn đang mài dũa này. Nếu như thế chưa đủ, anh sẽ ôm em bất cứ lúc nào. Nhu cầu có con cao ư? Em quan trọng hơn.”

“Không phải.” Irene tỉnh lại và đôi mắt cô không còn dao động nữa. Nhưng đôi mắt hơi ướt của cô quyến rũ lạ lùng. Nó làm anh nhớ đến Marie Rose. “1 năm chờ đợi sẽ cho chúng mình một ngày quý giá hơn.

Em sẽ chăm sóc cho những người cô đơn và xoa dịu họ, nên anh đừng lo về điều đó và hãy tiết kiệm thật tốt năng lượng của anh.”

“Ư-Ừm...”

Gì cơ?

Grid gật đầu trong khi tự hỏi điều gì đó. Đó là vì Irene đang phấn khích theo cách mà anh chưa từng thấy trước đây. Dường như cô ấy đang cố gắng không thể hiện ra, nhưng hơi thở của cô thật nhọc nhằn. Anh cảm thấy như một con chuột đứng trước một dã thú.

“...Tiện thể. Nếu điều yêu thích thứ 3 của em về anh là cách anh chăm lo cho gia đình mình, vậy điều yêu thích nhất và nhì của em là gì?”

“Chuyện đó... là bí mật ạ.”

“......”

Màn đêm dần sâu lắng giữa những câu hỏi khác nhau. Chỉ đến khi Grid thấy Irene bình tĩnh lại và ngủ say thì anh mới ra khỏi giường.

Điểm đến đương nhiên là xưởng rèn. Nó là một xưởng rèn to lớn như một lâu đài. Một kích thước có thể chứa một lò nung siêu lớn. Có cả một núi bạch lân mộc nữa. Mọi đồ tiếp tế đã sẵn sàng mà Grid chả cần phải làm bất cứ điều gì. Xưởng rèn mở rộng và lò nung siêu lớn là tác phẩm của Ke ong cùng các kiến trúc sư, trong khi những đống bạch lân mộc thì do Thần Chu Tước trực tiếp mang tới.

[Quá trình nung chảy bộ phận cơ thể của một cổ long. Ngọn lửa thường sẽ không có tác dụng, nên ta sẽ ở cạnh ngài và giúp ngài.]

Chu Tước có một mối quan hệ rất đặc biệt với Grid. Nó vốn đã giúp một ân huệ lớn cho Grid bằng cách tặng trái tim của nó cho Grid. Không nói tới cặp mắt lạnh lùng chẳng thể nào đọc được cảm xúc của nó, thái độ của nó dành cho Grid là ấm áp vô cùng.

“Ngài không phải bảo vệ cho Thảo Quốc sao, Chu Tước? Nếu Hoàn Quốc nhận thấy sự vắng mặt của ngài...”

[Một nửa Thảo Quốc đã được sáp nhập vào Vượt hạng vũ trang Giới. Nó thực chất là lãnh thổ của ngài rồi, nên các vị thần bị trục xuất không thể dễ dàng vào được.]

“Ta mừng lắm...”

[Đó hoàn toàn là kết quả mà ngài đã tạo nên.]

“......”

Mỗi lần nghe thấy điều gì đó như thế này, trái tim Grid lại phồng lên. Anh cảm thấy thật bõ công làm việc chăm chỉ. Cảm giác như thân thể và tâm trí kiệt quệ của anh lần lượt được phục hồi nhờ Irene và Chu Tước vậy.

Grid cười tươi lúc anh đặt cánh tay của Trauka vào lò nung siêu lớn đã được nung nóng bằng sự trợ giúp của Chu Tước. Từ từ và cẩn thận.

Từ đầu thì đặt hết vào đã là không thể rồi. Đó là vì cánh tay của Trauka quá lớn. Anh dự định nung chảy nó bắt đầu từ bàn tay. Trước hết, tách 6 móng vuốt và chừa lại chúng để sản xuất phụ kiện...

Vô số hiện diện có mặt ở ngoài xưởng rèn. Họ là Lord cùng các thợ rèn.

Một con rồng—họ muốn chứng kiến và học hỏi từ khoảnh khắc lịch sử - chế tác chiến cụ từ một sinh vật Tuyệt đối mà họ chẳng dám đụng vào. Dù đã muộn nhưng vẫn có dấu hiệu của một đám đông tụ tập, song các hiệp sĩ đã kiểm soát được. Đó là do Grid cảnh báo nó có thể nguy hiểm.

Trên thực tế, ngoại trừ Braham, toàn bộ các sứ giả đều có mặt quanh xưởng rèn, cùng với Euphemina, Tháp Chủ Laella, Vantner, và Damian để chuẩn bị cho tình huống xưởng rèn phát nổ. Các sứ giả tạo ra một kết giới để ngăn chặn hậu quả của vụ nổ lan ra bên ngoài xưởng rèn còn các thành viên vượt hạng vũ trang thì chuẩn bị kỹ năng phòng thủ.

Khi hỏa lực tuyệt đối muốn gây ra một vết nứt trên bàn tay của Trauka bên trong lò nung...

Choang!

Lò nung siêu lớn chuyển sang màu đỏ. Đó là do nhiệt độ tăng lên cực nhanh lúc sức nóng từ những cái vảy bị nứt của Hỏa Long kết hợp với ngọn lửa của Chu Tước.

[Đây là một vật liệu mà các kỹ năng của bạn không thể nung chảy.]

‘Toang rồi...’

Grid nghĩ tới trường hợp xấu nhất. Rồi sau cùng, lò nung đã phát nổ vì không chịu nổi nhiệt.

“......!!”

Kết giới do các sứ giả tạo ra rung chuyển ầm ĩ và mọi người thì la hét. May mắn thay, hậu quả của vụ nổ không lan ra bên ngoài xưởng rèn. Ngay trước khi kết giới do các sứ giả tạo ra bị phá thủng, Vantner và Damian - được phép thuật của Euphemina và Laella hỗ trợ - đã dùng cơ thể họ để chặn ngọn lửa. Nhờ vậy mà các sóng lửa khổng lồ đã không vươn tới thành phố và bay vút lên trời. Cảnh tượng giống như Khí huyết của Hỏa Long Trauka.

“......”

Vẫn còn quá sớm cho tới bình minh, nhưng màn đêm đã lui về. Tàn dư của ngọn lửa - đã làm bốc hơi mọi đám mây - đang hoạt động như một mặt trời nhân tạo.

Một giọng nói không ngờ lọt vào tai Grid lúc anh đang nhìn luân phiên giữa cánh tay đã tái tạo của Trauka và bầu trời đỏ rực. “Ta đã mong đợi điều đó rồi, nhưng hóa ra lại như thế này.”

“Ông là?”

Mercedes chưa gì đã tiếp cận Grid. Mục tiêu của thanh kiếm do cô rút ra là một ông già vẫn bị đè nén bởi sức nặng của tháng năm bất chấp đạt được thượng tính.

“Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ...”

Grid một lần nữa nhận ra—những năm tháng mà ông già trước mặt anh đã chịu đựng. Có lẽ nó sánh ngang hoặc còn hơn cả Hayate chăng?

“Làm cách nào ngươi lẻn vào được đây?” Giọng nói lạnh lùng của Sariel đã hạ nhiệt khung cảnh đang chìm trong lửa. Giọng cô đang run vì kích động. Cô cảm thấy vô cùng xấu hổ và tội lỗi vì đã cho phép người ngoài xâm phạm. Hiển nhiên thôi. Không như các sứ giả khác, Sariel ở vị trí mà các hoạt động của cô bị hạn chế. Cô buộc phải đảm nhận vai trò phòng vệ Reinhardt, nhưng cô thậm chí còn chẳng làm được cho tử tế.

“Ông ta không phải đối thủ mà cô nên cảm thấy xấu hổ về điều này.”

Lúc Zik đang gửi lời an ủi nhưng không thực sự an ủi...

“Làm sao mà cậu có thể kiêu ngạo đến vậy về việc nung chảy cơ thể của một cổ long khi cậu thậm chí không phải Thần Thợ rèn?” Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ hỏi Grid.

Nó gần như là lời phê bình. Mặt Mercedes vặn vẹo một cách đáng sợ, nhưng Grid thì lại giác ngộ.

‘Mình đã quá tự đắc.’

Đó là một nhận xét không thể nhầm lẫn. Nguồn gốc của anh tuy là một thợ rèn, nhưng cuối cùng, anh không phải thợ rèn. Anh vẫn lầm tưởng mình là thợ rèn giỏi nhất. Nhìn lại thì, anh chưa từng vượt qua Hexetia.

“Nó khác với răng nanh của Bunhelier - thứ đã tách khỏi chính thể từ lâu và mất đi sinh lực của nó. Thứ này vẫn còn năng lượng của một cổ long một cách sinh động. Ấy vậy mà cậu lại bất cẩn giữa thành phố... cậu quá tự tin vào bản thân mình rồi. Cậu không thể nắm được vấn đề ngay cả sau khi giành chiến thắng do nhận được rất nhiều sự trợ giúp à?”

Ngay khi thanh kiếm của Mercedes sắp tấn công.

“Ông muốn nói gì nào?”

Grid ngừng Mercedes lại và đi vào ý chính.

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ—cho tới nay, ông ta chưa từng xuất hiện chẳng vì lý do gì. Lần này cũng thế.

“Tới lúc lên trên rồi.” Những ngón tay nhăn nheo của ông già chỉ lên trời. “Hãy đưa ta tới bầu trời. Rồi ta sẽ đánh cắp thần thợ rèn về cho cậu.”

Một nụ cười nở ra trên gương mặt ngăm đen của ông ấy. Nó chứa đầy ẩn ý sâu sắc, gần như khiến anh nhớ tới nụ cười của Baal.

“Nó là một thỏa thuận tốt cho cả 2 ta còn gì? Cậu có thể mượn năng lực của Hexetia, còn ta có thể đánh cắp một vị thần và hoàn thành ý nguyện của mình.”

“Thái độ của ông ta đối với Bệ Hạ cho thấy ông ta là kẻ vô học. Ông ta là một kẻ không đáng tin,” Mercedes bày tỏ ý kiến của mình.

Cô may mắn khi được Muller dạy dỗ. Nếu đấy là trước khi gặp Muller, cô hẳn đã bổ thanh trường kiếm của mình mà không cho Grid cơ hội ngăn cản.

‘Cô ấy có mọi lý do để nhạy cảm.’

Ngày hôm trước, Grid đã phải chật vật để dỗ dành Mercedes. Cô ấy buồn bã và trông chán nản vì không được anh gọi vào mọi thời khắc quan trọng.

‘Kiểu gì thì kiểu, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ cũng là người tốt có thể tin tưởng được.’

Grid nhớ lại trận chiến mà Sariel đã đánh với Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ khi cô là Drasion. Ông ấy đã cứu vô số mạng người bằng kỹ năng mang tên ‘Đánh cắp Quốc gia’. Anh cũng biết vì sao tên cướp lại thu hồi Đoản Kiếm của Hexetia. Đó là sự cân nhắc để Grid không trở thành mục tiêu của các vị thần. Chưa kể, ông ấy còn giúp Biban trong cơn bĩ cực tại địa ngục. Ông ấy có thể dùng lý lẽ là đạt được mục đích của mình, nhưng...

‘Ông ấy là người tốt bất chấp tính tình cáu kỉnh.’

Tên cướp cũng rất giỏi giữ lời hứa. Vào thời điểm ông ấy lấy Đoản Kiếm của Hexetia, ông ấy đã ngoan ngoãn trả lại Vòng cổ Nevartan đúng như thỏa thuận với những gì ông ấy đã nói.

Cuối cùng—

“Ông thực sự có thể giải cứu Hexetia sao?”

“Ta không biết gì về giải cứu, nhưng nếu là ăn trộm thì ừ.”

Câu trả lời này là đủ rồi. Ông già trước mặt anh là một con quái vật đã xoay xở để trộm được đồ trong Tòa tháp Thông thái. Trong lĩnh vực này, ông ấy còn xếp trên một cổ long tới vài bậc.

Grid quyết định chấp nhận thỏa thuận. Sau khi anh dày công đến vậy để có được cánh tay của Trauka, cần phải thay đổi thứ tự công việc để nó không bị thối rữa.

‘Mình thà không lập kế hoạch cho tương lai còn hơn.’

Grid cảm thấy hoài nghi về một tình huống dường như lần nào cũng diễn ra khác với kế hoạch.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!