Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1788: Chương 1782

Chương 1782

“Có cách khác để lên Asgard sao?”

Ánh sáng rọi xuống từ thiên đường và các thiên sứ tí hon xuất hiện trong khi thổi kèn trumpet của chúng. Những đám mây vàng len lỏi qua các kẽ hở trong ánh sáng để hình thành cầu thang. Đó là con đường tới Asgard. Một lối đi chỉ mở ra khi các vị thần trên trời mong muốn. Nó là hành lang chỉ dành cho một số sự sống được chọn - những kẻ sinh ra với tư cách thần. Nó là một biểu tượng của quyền lực cao nhất, hoặc là sự phân biệt đối xử.

“Còn 1 cách nữa.”

Văn phòng của Grid—là không gian nơi một hoàng đế cai trị một đế chế vĩ đại xử lý công việc của mình thì nó trông rất lạ. Ngòi bút khô không có nổi một dấu mực và chẳng thể tìm được một mảnh giấy nào.

‘Nó không hề thay đổi.’

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ có một thú vui - đã trở thành thói quen vì ông ấy quá già. Đó là thú vui đột nhập vào văn phòng của quốc vương mỗi lần một vị vua mới của mỗi vương quốc lên ngôi. Vì mỗi vị vua đều giữ ít nhất một trong các báu vật lớn nhất của vương quốc, nên việc vừa ăn cắp báu vật trong khi tìm ra sự sắp đặt của quốc vương vừa dự đoán số phận của vương quốc là một chuyện rất vui.

Ngay cả các cựu hoàng đế của Đế chế Saharan cũng đã bị ông ấy cướp văn phòng. Tất nhiên, điều này nghĩa là văn phòng của Grid cũng chẳng được an toàn. Cho tới giờ, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đã 2 lần lẻn vào văn phòng của Grid. Lần đầu tiên là khi anh thành lập Vương quốc Vượt hạng vũ trang, rồi lần thứ hai là khi anh nắm quyền kiểm soát Saharan và mở rộng Vương quốc Vượt hạng vũ trang thành một đế chế.

Lần nào cũng vậy, văn phòng của Grid luôn trống không. Đó là một cảnh thực sự phi lý. Tới cả những kẻ cai trị khủng khiếp - không có hứng thú gì với việc cai quản - cũng có vài thứ trong văn phòng của họ. Trong khi đó, Grid không có sự giả đò như thế. Đó không phải là dấu hiệu cho thấy anh quay lưng lại với trách nhiệm của mình.

Anh giao phó công việc của mình cho những bề tôi có năng lực và đáng tin cậy, và thường xuyên xem xét lại chúng. Đây có lẽ không phải là câu trả lời đúng, nhưng nó cũng không tệ. Ít nhất, anh biết mình không thể ngự trị bằng chính khả năng của anh, nên anh đã nảy ra các biện pháp đối phó. Nó tốt hơn cả trăm lần so với những kẻ cai trị khủng khiếp từng làm tan nát đất nước do những nỗ lực vô ích để giữ thể diện hoặc vì cứng đầu.

‘Ta chắc chắn cậu ta đã gặp đủ loại người do kinh nghiệm được tích lũy nhanh chóng trong một khoảng thời gian ngắn.’

Cậu ta vẫn tin vào con người sao? Rồi sau cùng, cả tên trộm này nữa—

Ông già bị gánh nặng của thời gian đè nén, ngay cả khi ông ấy là một thượng nhân. Ý chí mạnh mẽ của Grid - với tư cách một chàng trai trẻ trước cả khi trở thành một vị thần - thật sự đáng kinh ngạc.

‘Xi Vưu đã cảm thấy gì khi quan sát cậu ấy nhỉ?’

“Ông đang nói là có một cách khác à?”

Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ gạt bỏ những suy nghĩ ngắn ngủi của mình và trả lời, “Tộc rồng.”

Bên ngoài cửa sổ, trong tầm mắt của ông ấy, vẫn còn là màu đỏ. Đó là những tàn tích mờ nhạt sau hậu quả từ vụ nổ lò nung siêu lớn. Ngọn lửa thiêu đốt bầu trời là một hỗn hợp giữa năng lượng của Hỏa Long Trauka với lửa của Chu Tước. Nó thực sự là ngọn lửa mạnh mẽ nhất trên đời, nên nó không dễ gì bị dập tắt. Nếu không có Euphemina, phần nào đó của ngọn lửa hẳn đã rơi xuống thành phố rồi.

“...Tộc rồng ư?”

“Cậu biết câu chuyện Trauka đi săn các vị thần trên trời rồi đấy.”

“Ah.”

“Có thể tự do qua lại giữa các chiều không gian. Đây là một trong các quyền năng mà tộc rồng sinh ra đã có.Ngay cả Asgard - thứ vươn cao như mũi của các vị thần - cũng là một vật thể mà họ có thể coi thường,” Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ lên tiếng rõ ràng cho Grid nghe.

Hãy đưa ta tới thiên đường.

Tức là Grid có thể làm thế.

“Ý ông là cưỡi lên Nefelina sao?”

Chuyện đó không ổn. Nefelina là một con non. Nếu cô nhóc vượt qua những giới hạn của mình, cô nhóc có thể bộc lộ khả năng bay của một con rồng, nhưng chỉ trong thời gian ngắn. Nó chỉ được 1 phút. Anh không biết khái niệm ‘băng qua các chiều không gian’ là gì, nhưng nếu dựa vào khoảng cách vật lý, sẽ khó mà lên được Asgard trong 1 phút.

Chắc chắn rồi, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đã lắc đầu.

“Không phải vậy. Ta đã nghe nói về sự vĩ đại của con non, kẻ đã vượt qua những giới hạn trong khi giao tiếp với cậu, nhưng ta không thể gọi nó là một con rồng được...”

“Ông đang nghĩ có một cách khác à?”

Đấy không phải là chuyện Grid cần lo.

Quả nhiên. Không đời nào Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ lại mời chào một thỏa thuận nếu ông ấy chưa nghĩ ra một kế hoạch. Ông ấy hẳn đã đề xuất nó vì có những ý tưởng của riêng.

Grid bình tĩnh lắng nghe, để rồi phun hết nước trà trong miệng ra. Nó là nước trà quý giá do chính Irene pha...

Grid vô cùng sửng sốt trước những gì anh nghe được.

“Chúng ta cần đến Asgard đủ nhanh để không bị các vị thần phát hiện. Mượn lưng của một cổ long sẽ là lý tưởng nhất,” Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ giải thích trong khi bình tĩnh lau nước trà khỏi những nếp nhăn trên mặt bằng một chiếc khăn mùi soa.

‘Một Bậc chí tôn đúng là khác hẳn.’

Tên cướp Đại tài không thể theo kịp tốc độ nước trà bị phun ra. Vào lúc ông ấy nhận ra và phản ứng lại, nước trà đã trên bờ vực bao phủ mặt ông ấy rồi, nên ông ấy đã để lọt đòn tấn công bằng nước.

‘Không hổ danh là Đơn Nhất chi Thần... cậu ta đã trở nên đáng tin hơn về mặt khả năng của mình.’

Không như Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ - người có biểu cảm thoải mái vì thỏa mãn trong lòng, mặt Grid đang nhăn nheo hết cả lên.

“Mượn lưng của một cổ long á?”

“Phải, đó là chuyện mà chỉ Kỵ sĩ Rồng như cậu mới có thể làm.”

“Ông đang nói cái vớ vẩn gì vậy? Sao mà tôi làm thế được?”

Bunhelier, Raiders, Nevartan, và Trauka—đây là danh sách các cổ long, ngoại trừ Rồng Trong suốt chưa rõ sự tồn tại. Họ đều là lũ mất trí. 4 kẻ bọn họ giống nhau đến mức Nevartan - con rồng mắc chứng điên loạn - trông chả có gì đặc biệt. Đấy là theo một cách tồi tệ.

Ngay từ đầu, Grid đâu có quen thân với họ. Anh chẳng thể nhờ vả điều gì đó từ họ.

“Đừng đùa nữa và nói tôi biết phương pháp đúng đi.”

Tuy cố gắng không thể hiện ra, nhưng Grid đang cảm thấy lo. Kế hoạch sản xuất hàng loạt vũ khí rồng từ cánh tay của Trauka ngay từ đầu đã đổ bể. Toàn bộ mục đích đánh bại Baal và lên cấp hơn nữa để cuối cùng là giải cứu Khan với Hexetia đã hoàn toàn đi chệch hướng.

Anh muốn giải quyết tình hình càng nhanh càng tốt. Thật khó chịu khi người có giải pháp trong tay lại trì hoãn thời gian bằng một trò đùa.

“Cậu nghĩ ta tới đây gặp cậu để nói đùa à?”

Những lời sau đây của Tên cướp Đại tài cực kỳ gây sốc.

“Sớm thôi, 2 cổ long sẽ xuất hiện. Một là Bunhelier. Ta chắc cậu đang mong đợi điều đó rồi, nhưng ông ta sẽ cố gắng hợp tác với cậu sau khi cảm nhận được những dấu hiệu của cuộc thám hiểm khuất phục Baal.”

Hẳn là thế. Trauka cũng đã nói điều đó. Sớm thôi, Bunhelier sẽ yêu cầu hợp tác. Grid nghĩ đó là một phỏng đoán hợp lý.

“Cổ long còn lại là ai?”

“Rồng Sành ăn Raiders.”

“Raiders á? Xem nào. Có lẽ ông biết rồi, chứ vẫn còn lâu mới tới chu kỳ xuất hiện của Raider.”

Nó còn được biết đến với tên gọi chu kỳ sành ăn. Hành trình ẩm thực của Raider cứ 100 năm thì được lặp lại 1 lần.

“Không nhất thiết phải tuân theo chu kỳ đâu. Cậu có các thành phần để đẩy nhanh lịch trình của Raiders đấy.”

“......?”

Đó là những lời anh không thể hiểu. Anh có các thành phần đó ở đâu?

“Cánh tay của Trauka,” Tên cướp Đại tài giải thích cho Grid khi anh đang trông như chả hiểu gì.

“......!”

Nó như một tia sét đánh vào đầu Grid. Anh gợi lại câu chuyện về Rồng Sành ăn - kẻ đã nhai rễ cây thế giới trước mặt toàn thể tiên tộc. Từ đầu thì, tộc rồng đã quen với việc ăn thịt lẫn nhau. Không, nhiều kẻ trong số họ sống với mục đích ăn thịt đồng loại của mình. Đó là để có được sức mạnh và bảo vệ bản thân.

“Chẳng phải việc ăn cánh tay của Trauka sẽ còn khiến Raiders trở nên mạnh mẽ hơn sao?”

“Không phải đâu. Để trực tiếp nhận được một sự gia tăng uy lực từ việc ăn một con rồng khác, họ cần ăn quả tim của con rồng. Các bộ phận khác của cơ thể không có giá trị gì cả.”

Đúng là thế. Trauka chỉ ăn tim của Xenon thôi.

“Sở dĩ Raiders thèm muốn cánh tay của Trauka chỉ đơn giản vì háu ăn.”

“Đó là một phát biểu nguy hiểm đấy. Lời khuyên của ta dành cho cậu là đừng bao giờ nhắc đến cụm từ háu ăn trước mặt Raiders. Ông ta là một kẻ sành ăn. Đối với ông ta, thức ăn là để thưởng thức chứ không phải để thèm thuồng như thể chết đói đâu.”

“......”

Grid nghiêng đầu. Anh thấy một cảm giác xa lạ lúc tưởng tượng Raiders đào rễ của cây thế giới và nhai nó.

‘Mình nghĩ ông ta đủ đói tới mức cồn cào luôn.’

“Bất luận thế nào chuyến viếng thăm của Raiders cũng sẽ là một cơ hội lớn cho chúng ta. Để đổi lấy một phần cánh tay của Trauka, ta sẽ lên thiên đường và ăn cắp thứ ta muốn, trong khi cậu sẽ có được Hexetia.”

“Ưm...”

Grid biết ơn sự ghé thăm của Tên cướp Đại tài. Từ những gì anh nghe, một cuộc hội ngộ với Raiders là điều không tránh khỏi. Nếu đã không tránh khỏi thì tốt hơn hết là biết về nó và chuẩn bị trước.

“Tôi có thể chỉ cho ông ta đủ phần để làm một miếng bít tết không...”

Câu hỏi là Raiders đòi bao nhiêu. Thật xui xẻo vì Grid phải chia sẻ nó với ai đó khi anh có các nguyên liệu hạn chế.

“Thương lượng chi tiết là trách nhiệm của cậu, không phải của ta. Ta nghĩ tốt hơn hết là cậu rời đến một nơi hoang vắng trước khi Raiders và Bunhelier tới,” Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ nhẹ nhàng thúc giục. Rồng là một sinh vật sẽ gây ra những cơn gió hung bạo chỉ bằng một cú vỗ cánh. Để họ xuất hiện giữa thành phố thì không hay ho chút nào.

‘Một người tốt đúng là một người tốt.’

Grid quý mến Tên cướp Đại tài - kẻ luôn thầm lo lắng cho mọi người, và đứng dậy khỏi chỗ ngồi của anh.

“Tôi biết một nơi không có người.”

Biển Đỏ—nếu anh đến một hòn đảo hoang vu và đợi, họ sẽ tới gặp anh.

“Mà nhân tiện, tôi có một yêu cầu.”

“Là gì?”

“Khi giải cứu Hex... à không, khi ông đang đánh cắp Hexetia, ông có thể đánh cắp thêm một thiên sứ khác được không? Tôi chắc ông ấy đang bị đối xử rất tệ...”

“...Ta sẽ thử.”

Tên cướp Đại tài không hỏi thiên sứ kia là ai. Bỏ qua thái độ thờ ơ của ông ấy, ông ấy biết rõ Grid. Ông ấy biết câu chuyện về Grid cùng người thợ rèn tên Khan và ông ấy đoán rằng Khan đã trở thành một thiên sứ. Cũng có một mối liên hệ rõ ràng với những thanh kiếm thánh xuất hiện khắp nơi trên thế giới cách đây chưa lâu.

‘Một thế giới nơi những người xứng đáng được yên nghỉ lại đang phải chịu đựng khổ cực.’

Nó lệch hướng. Nó đã lệch hướng quá lâu rồi. Nó nên được thay đổi. Ông ấy vẫn đang cố gắng để thay đổi nó. Ông ấy chưa bao giờ thể hiện một khía cạnh anh hùng như Bậc chí tôn đã xây dựng nên một tòa tháp vô hình và trấn áp tộc rồng trong 1.000 năm. Dù vậy, ông ấy vẫn tự tin là mình đã cố gắng.

Giống như Hồn ma đã làm việc chăm chỉ trong khi ẩn náu dưới lòng đất sâu. Ông ấy đánh cắp và tích lũy nhiều báu vật đại diện cho mỗi thời đại trong khi hy vọng sẽ có nhiều người giống mình ở đâu đó. Làm vậy là để mở ra những khả năng mới.

“...Haiz.”

Grid—ông già thở dài và rũ bỏ những lo âu của mình khi đứng trước hiện diện của vị anh hùng vĩ đại nhất ông ấy từng gặp. Rồi ông ấy đeo lên chiếc mặt nạ của tên trộm - thứ đã sắp rơi ra đến nơi.

“Cậu có thể mong chờ điều đó. Trộm cắp là sở trường của ta mà.”

***

Sâu trong núi...

“Lại là rồng sao...” một người đàn ông trung niên cao to tóc trắng đang lẩm bẩm lúc ông ấy nhìn bóng đen lấy đầy bầu trời và biến mất.

Cơn bão tới muộn mất một bước đã làm rung chuyển rễ của những cái cây cao và cố gắng làm bật rễ chúng, nhưng ông ấy đã giăng ra một hào quang màu đỏ và đàn áp nó.

Năng lực điều khiển vật chất—tên của người đàn ông thừa hưởng ‘năng lượng đỏ’ - được sử dụng bởi người sáng lập của đế chế đã tàn lụi - là Juander. Ông ấy là cựu hoàng đế có người thuộc hạ cuối cùng là một bất tử nhân được bao bọc trong bộ giáp bị nguyền rủa.

“Không còn dấu hiệu nào nữa. Vụ này trông như nó đã được giải quyết,” Kỵ binh Thiết giáp Chensler nói. Nhờ con rồng bay ngang qua và dọn sạch những bụi cây, việc tìm kiếm khu vực gần đó đã xong rất nhanh.

“Ừ, tiến lên phía trước thôi. Ta e là Kujarak sẽ mệt mỏi vì phải chờ đợi.”

“Không sao đâu ạ. Anh ta là một người đàn ông như khúc gỗ vậy.”

Cách đó không lâu, nhờ ơn 2 Thánh Kiếm mà những kẽ hở không gian đã lần lượt sụp đổ. Các sứ giả của Grid tuy đã dọn dẹp hầu hết những sinh vật ùa ra từ các chiều không gian khác, nhưng một số sinh vật nhanh trí vẫn âm thầm sống sót được. Đó là một mối đe dọa mới. Tuy nhiên, hầu hết mọi người đều không nhận ra và điều đó đã không được truyền đạt cho Grid.

Hayate cùng các thành viên tòa tháp, Eve và Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ, Hoàng Cát Đồng và Cổ Quỷ Kiếm—tất cả họ đều có những ý định khác nhau và đôi khi đi sai đường. Dù vậy, vẫn có nhiều người anh hùng đang chiến đấu trên thế giới hơn là chỉ mỗi Grid.

Grid là niềm hy vọng của họ và anh tập trung vào một đại nghĩa lớn hơn là đủ rồi.

Tất nhiên, Grid cũng muốn tập trung lắm chứ...

“Hả? Ông muốn một nửa á?”

[Những lời ngươi nói đã mất đi sự lễ phép của chúng trong thời gian ta không gặp ngươi.]

“Lễ phép? Ông đùa tôi à?”

[Ta nghĩ thế là rẻ cho cái giá của thỏa thuận.]

Tại Phế tích của Võ Thần...

Như để chứng minh cho số phận của Zeratul - kẻ đã ăn trái đắng, Grid đoàn tụ với Raiders tại nơi này - đã trở thành một hòn đảo trống rỗng không người ở.

[Nếu nó không ngon, ta sẽ chỉ cắn một miếng và trả lại.]

‘Hãy mang Idan đến đây nào.’

Grid luôn làm hết sức mình. Anh không có ý định đánh mất một món hời trong cuộc giao dịch này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!