Chương 1783
Idan—ông ấy đến từ Lục địa phía Đông và là đầu bếp nổi tiếng nhất trên cả thế giới. Đó là vì ông ấy có lịch sử ghê gớm là phục vụ với tư cách đầu bếp của Cung điện Vượt hạng vũ trang và Hiệp sĩ Vượt hạng vũ trang. Thậm chí còn có tin đồn ông ấy phụ trách những hộp cơm trưa của các thành viên Vượt hạng vũ trang, gồm cả Grid.
Ông ấy là một đầu bếp độc nhất vô nhị và chưa từng có. Việc ông ấy có bí danh là ‘Bậc thầy Độc dược’ thì đúng là lạ thật, nhưng hầu hết các đầu bếp trên thế giới đều tôn trọng ông ấy và muốn được như ông ấy.
[Ta đang trở nên hứng thú rồi đấy.]
Raiders nói sau khi nghe Grid giải thích. Ông ta có thái độ hoàn toàn khác với những cổ long còn lại. Thấy cái cách ông ta có thể lắng nghe người khác, ít nhất thì ông ta cũng có một chút thường thức.
Những cái vảy vàng phản chiếu ánh sáng đã lại đến gần hơn.
[Nếu đó là đầu bếp giỏi nhất của thời đại này ở bên cạnh ngươi, ta có thể mong đợi điều đó. Hắn chắc phải là một nhân tài có thể gióng lên hồi chuông cảnh báo về văn hóa ẩm thực của nhân loại, thứ đã chẳng thay đổi gì nhiều ngay cả sau khi trải qua vài lần tận thế và tái sinh.]
“Một hồi chuông cảnh báo... nó cũng tương tự như vậy.”
“Được rồi.”
Cách đây chưa lâu, nơi này đã chịu ảnh hưởng bởi mực nước biển dâng cao do Trauka giải phóng quyền năng. Mặt đất rộng lớn không có người ở - nơi có thể xây dựng một vài lâu đài - đã không thể chịu nổi trọng lượng của một cổ long và dần chìm xuống. Raiders dùng phép để giảm trọng lượng cơ thể và gật đầu sau khi sử dụng Dị dung thuật để trở thành một người đàn ông tóc dài bảnh bao.
“Mang hắn tới đi. Không có gì phải vội. Chờ đợi cũng là một thú vui của việc ăn uống, nên sự kiên nhẫn của ta đã được tôi luyện rồi.”
“Không. Ngài nên nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và trở về tổ để nghỉ ngơi. Tôi sẽ gấp rút làm ngay.”
Đó là một tồn tại mà chỉ thở trong cùng một không gian thôi cũng đã ngột ngạt và không thoải mái rồi. Tộc rồng là như thế đối với Grid. Anh muốn kết thúc giao dịch này và gửi con rồng về tổ của ông ta. Ngay từ đầu, anh đã phải làm gấp. Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ nói rằng thời gian Rebecca ở trong chu kỳ là cơ hội hoàn hảo để đột nhập Asgard.
‘Mình không rõ làm sao mà ông ấy biết Rebecca đang ở trong chu kỳ.’
Grid không nghi ngờ mạng lưới tình báo khổng lồ của Tên cướp Đại tài. Đó là vì anh vốn đã gặp Hoàng Cát Đồng - người có hiểu biết sâu sắc về hầu hết các sự kiện liên quan tới Lục địa phía Đông. Sẽ thật kiêu ngạo nếu Grid đánh giá khinh suất hoặc nghi ngờ khả năng của những người đang vật lộn ở vị trí tương ứng của họ.
“Ngươi định làm mọi thứ rối tung lên trong khi vội vã à?”
Đôi mắt vàng kim lạnh lùng của Raiders càng trở nên lạnh lẽo hơn. Đó là hậu quả khi nhớ lại các sai lầm phổ biến mà lũ đầu bếp mất bình tĩnh thường mắc phải.
“Đầu bếp là những kẻ nhút nhát và dễ mất bình tĩnh. Chúng hay giật mình chỉ qua việc nhìn vào vung nồi và dễ mắc phải những lỗi nhỏ, nhưng nếu hắn bỏ quên dụng cụ nấu ăn hoặc gia vị vì ngươi đang vội thì ngươi định nhận trách nhiệm như thế nào đây? Hãy nhớ là sự tức giận của ta có thể nhắm vào ngươi đấy.”
‘...Ông ta có một thành kiến kỳ lạ.’
Họ sợ hãi vì họ là đầu bếp... Raiders lại không hiểu cảm giác của các đầu bếp nấu thức ăn cho ông ta hay sao? Ông ta không thể hiểu được vị trí của kẻ khác. Đó là đặc tính điển hình của những kẻ mất trí. Raiders có lẽ trông tương đối tử tế, nhưng một con rồng thì vẫn là một con rồng.
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ từ từ quay trở lại khi mọi thứ được chuẩn bị đầy đủ,” Grid lễ phép lên tiếng, trái ngược với những ý đồ của anh.
Đâu mới là con rồng mạnh nhất? Ít nhất thì vào lúc này, nhiều khả năng đó là Raiders.
Trauka đã bị thương nặng vì Ifrit - kẻ nhắm đến mục đích cùng chết. Nevartan thì bị điên sau khi lọt vào âm mưu của Baal, còn Bunhelier thì bị nguyền rủa.
Không như các cổ long đã suy yếu khác, Raiders chả sao cả. Ông ta không gặp phải bất kỳ sự cố nào và bảo toàn trọn vẹn được năng lực của mình.
‘Không có dữ liệu lịch sử nào để đo lường năng lực của Raiders.’
Hầu hết những điều về tộc rồng mà văn học ghi lại đều là về Nevartan. Do sự điên rồ của mình nên ông ta hành động không ngần ngại. Ngay cả kẻ hăng máu hơn như Hỏa Long Trauka cũng có ít ghi chép về việc bắt gặp hơn khi so với Nevartan. Hầu hết là liên quan đến Talima. Ghi chép về chuyến du lịch ẩm thực của Raiders chắc chắn còn ít hơn nữa.
Grid chỉ biết về các đặc tính của Kim Long nhờ vào thông tin của Nefelina, nhưng anh không biết gì về sức mạnh riêng của Raiders.
‘Kiểu gì thì đó vẫn là một cổ long.’
Ông ta nhất định sẽ mạnh hơn Bunhelier ngay lúc này. Ông ta không phải đối thủ để anh trở nên tức giận.
“Vậy thì... tôi sẽ quay lại. Sẽ không quá muộn đâu, nên hãy đợi ở đây.”
Anh hy vọng là Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ - đang che giấu hiện diện của mình đâu đó trên đảo - sẽ vẫn an toàn trong khi anh vắng mặt.
Grid quay trở về Reinhardt.
“Hạ thần không muốn! Ngài định giết hạ thần sao? Ái! Không! Hạ thần không muốốốnnnn!”
Một lúc sau, có tiếng hét khủng khiếp vang lên từ một người đàn ông trung niên trong tầng hầm của Cung điện Vượt hạng vũ trang. Ông ấy hoàn toàn kinh hãi sau khi nắm được tình hình từ Grid.
Hiện diện của một con rồng—tới cả một người đàn ông thường táo bạo đến vậy cũng đã biến thành kẻ hèn nhát khi phải đối phó với tộc rồng. Thậm chí Người giết Rồng Hayate còn sợ tộc rồng cơ mà. Grid nghĩ rằng Jude có lẽ là con người duy nhất trên đời có thể giữ bình tĩnh trước tộc rồng, đặc biệt là một cổ long.
“Tại sao Ngài Idan lại hành động như thế nhỉ?”
“Tôi nghe nói là theo lời tiến cử của Bệ Hạ, ông ta sắp nấu ăn trước mặt Rồng Sành ăn...”
“Hah. Thật á?”
Gương mặt của các hiệp sĩ đang thì thầm dần rạng rỡ. Tất cả những thành viên của Hiệp sĩ Vượt hạng vũ trang đều đã ăn đồ của Idan trong ít nhất 1 năm. Nhờ thế mà họ mạnh mẽ trong khoản kháng độc, nhưng đồng thời, họ cũng có một lòng oán hận Idan. Cảm giác như họ đã bị tra tấn trong một thời gian dài vậy.
Tất nhiên, đó là một cảm giác mà chính họ cũng không nhận thức được. Sao mà họ có thể cười cợt khi một người sắp bị lôi tới lò mổ chứ?
Gương mặt của các hiệp sĩ tối sầm lại lúc họ cảm thấy thất vọng về bản thân. Rồi những tiếng gào thét của Idan cuối cùng cũng dừng lại.
“Hạ thần hiểu rồi. Nếu không tránh được, hạ thần sẽ chấp nhận. Hạ thần sẽ trung thành tuân theo ý chỉ của Bệ Hạ, như mình đã luôn làm vậy.”
Ông ấy ngập trong tuyệt vọng. Không có ánh sáng trong đôi mắt đen thường thấy ở những người bản địa của Lục địa phía Đông. Đó là dáng vẻ như thể ông ấy đang từ bỏ cuộc sống của mình.
Grid cố gắng xóa bỏ hiểu lầm. “Không đời nào ông bị tổn hại đâu. Tôi sẽ ngăn chặn việc đó.”
“Ngài sẽ ngăn chặn việc đó... thế tức là có khả năng con rồng sẽ cố gắng giết hạ thần.”
Việc Idan chả có chút sinh lực nào cũng có lý do cả. Trùng hợp là, ông ấy giờ đã biết các món ăn của mình vô vị. Ông ấy không thể không để ý sau bao năm ở trong cung và nấu cho hàng trăm, hàng ngàn người.
Ông ấy đã nhiều lần nghe thấy. Các hiệp sĩ xì xào bàn tán rằng tài nấu ăn của Idan là tệ nhất. Tuy là ăn thức ăn, nhưng cảm giác như đang ăn độc vậy. Loại chuyện như thế này... chế biến một món cho một con rồng mang tên ‘Rồng Sành ăn’ ư? Chuyện này giống cố ý giết người hơn.
‘Nếu ngài ấy bảo mình chết đi thì mình sẽ chết...’
Lượng sách mà Idan đã đọc nhiều đến đáng ngạc nhiên. Ông ấy từng điều hành một nhà hàng không có khách, nên ông ấy đọc sách vì chẳng có gì để làm cả. Nhờ vậy, ông ấy biết về lịch sử của nhiều vương quốc. Điều đầu tiên mà những kẻ thống trị tối cao làm khi họ trở thành vua hoặc hoàng đế và nắm giữ quyền lực không bị kiểm soát—đó là chặt đầu các vị tướng đã làm việc chăm chỉ trong những năm lập quốc để độc chiếm quyền lực.
‘Dùng khi cần và vứt đi không thương tiếc khi không cần nữa.’
Idan không biết lý do, nhưng rõ ràng là Bệ Hạ rất coi trọng và sợ ông ấy. Lúc này ông ấy mới hiểu tại sao Bệ Hạ lại đẩy ông ấy vào chỗ chết...
‘Lẽ ra mình nên rời đi khi Dương Phi rời đi... Mình như thật.’
Dương Phi - người đã đến cùng với Idan từ Lục địa phía Đông—cô ấy đã rời khỏi cung điện vào năm ngoái.
Để lo cho các em trai, người phụ nữ trẻ đã gia nhập lực lượng lao động trước khi bản thân đủ lớn. Cô ấy xoay xở để leo lên vị trí thị nữ trong Cung điện Vượt hạng vũ trang, nhưng cô ấy có ham muốn được sống một cuộc sống bình thường trước khi tuổi xuân của mình kết thúc.
Cô ấy rời khỏi cung điện tuyệt vời và lộng lẫy này để một lần nữa sống một cuộc sống khó khăn như một thường dân... Idan không hiểu nổi điều đó từ quan điểm của mình.
Tuy nhiên, giờ thì ông ấy đã biết. Cô ấy có lẽ đã nhận ra rằng mình sẽ phải sống một cuộc đời trên tấm thảm gai.
‘Không hiểu vấn đề là tội lỗi của chính mình. Bệ Hạ đã thể hiện lòng tốt bao la, nên hãy thôi phàn nàn và chấp nhận nó.’
Đúng, ân sủng mà ông ấy nhận được cho tới giờ là rất lớn. Ông ấy muốn báo ân và rời đi. Bằng cách này, ông ấy có thể chửi rủa cái chết.
‘Món ăn cuối cùng mà mình sẽ nấu... nó sẽ đi vào lịch sử.’
Lời cầu nguyện của Idan thay đổi. Ông ấy cảm thấy như một người hoàn toàn khác. Đó là sự huy hoàng trước khi ngọn nến vụt tắt.
‘Mình sẽ từ bỏ sự cứng đầu và làm một món ăn phù hợp với khẩu vị của công chúng.’
Idan bị ám ảnh với ‘hương vị tự nhiên của nguyên liệu’. Nó chứa đựng ý nghĩa cảm phục khẩu vị của con người - thứ có thể tôn kính những nguyên liệu do thiên nhiên tạo ra và thưởng thức chúng. Đó là tinh thần của nghệ nhân. Đối với ông ấy, gia vị là thứ bẩn thỉu làm hỏng hương vị của nguyên liệu, và nêm muối là hành động đánh lừa lưỡi.
Tuy nhiên, chả ai hiểu ngay cả vào giây phút cuối cùng. Tiếng cười nhạo báng của mọi người vang lên như một ảo giác âm thanh. Do đó, ông ấy chỉ muốn thể hiện vào khoảnh khắc cuối cùng—lý do món ăn của ông ấy không hợp khẩu vị của họ không phải vì ông ấy không biết nấu ăn...
‘Ta sẽ cho các người thấy một món ăn sẽ trở thành huyền thoại đối với vị giác của các người.’
‘Ông ấy đang nghĩ gì vậy nhỉ?’
Đầu tiên, Idan rơi lệ trong khi nín thở. Rồi ông ấy trở nên quả quyết trước khi cười một cách điên cuồng. Grid cảm thấy không thoải mái khi nhìn cảnh tượng đó và thúc giục ông ấy, “Đi thôi nào. Địa điểm là một hòn đảo không có người ở trên Biển Đỏ. Có rất nhiều cát sạch, nên ông không cần dụng cụ nấu ăn đâu đúng không?”
Khi nấu ăn, Idan không giỏi dùng nhiệt cho lắm. Kể cả khi thỉnh thoảng nó được sử dụng, ông ấy cũng dùng cát được mặt trời nung nóng. Idan sẽ cầm một cái quạt trên tay khi mọi thứ không suôn sẻ hoặc khi cảm hứng đến, nhưng chuyện đó thực sự rất hiếm.
“Không. Hạ thần có nhiều thứ phải chuẩn bị lắm.”
Idan lắc đầu và vào bếp. Ông ấy đóng gói đủ loại dụng cụ nấu ăn mà bình thường mình sẽ không thèm ngó tới. Cuối cùng, ông ấy lấy muối và hạt tiêu.
“......?”
Mặt Grid đanh lại khi anh nhận thấy điều này.
“Đây là lần đầu trong đời hạ thần chế biến thịt rồng. Có khả năng các phương pháp nấu ăn cổ truyền sẽ không hiệu quả, nên hạ thần phải chuẩn bị đầy đủ,” Idan giải thích.
Đó là lời giải thích che giấu ý định làm những món ăn ngon của ông ấy. Ông ấy định gây bất ngờ cho Grid.
‘Hạ thần muốn thấy. Hạ thần muốn thấy ngài muộn màng hối hận sau khi ăn món hạ thần nấu và ngạc nhiên do nó ngon ra sao.’
Sau đó—
Trái với dự tính của Grid, 2 người bọn họ phải mất kha khá thời gian để tới Phế tích của Võ Thần. Lông mày của Raiders - nhô ra từ gương mặt nhỏ của ông ta - khẽ giật giật. Ông ta ngạc nhiên trong lòng khi thấy vị đầu bếp mà Grid mang tới. Đó là một chút mất bình tĩnh không giống như một cổ long.
‘Trong mắt hắn có một cái nhìn rất mãnh liệt.’
Đó là một cái nhìn mà đối phương không cảm nhận được chút sợ hãi nào trong nó. Dường như hắn sẽ không dao động ngay cả khi cái chết cận kề. Đó là lần đầu Raiders thấy một đầu bếp có cặp mắt như vậy.
‘Điều đó cho thấy hắn tự hào về các kỹ năng của mình như thế nào.’
Những kỳ vọng của Raiders đã được khuếch đại. Sau cùng, ông ta thậm chí còn hỏi với một nụ cười mờ nhạt trên mặt, “Nói cho ta biết ngươi định nấu nguyên liệu quý giá này như thế nào đi?”
Raiders đặt cánh tay của Trauka dọc bờ biển và lấy ra một con dao lúc ông ta lên tiếng để giúp đỡ. Rốt cuộc, nó là một nguyên liệu mà đầu bếp loài người không thể xử lý. Raiders sẽ giúp. Ông ta nghĩ nguyên liệu và vị đầu bếp sẽ sử dụng nó xứng đáng với điều này.
“Xin hãy biến những cái vảy thành một nắm bột. Cắt da thành các miếng đủ mỏng đến mức trong suốt.”
Idan chả có gì phải sợ. Ông ấy quan sát kỹ càng cánh tay của rồng, chạm vào nó, và tự tin yêu cầu mọi thứ.
“Hãy cắt phần dưới của nách mà vẫn giữ nguyên hình dạng. Sau đó cắt thịt ngay bên trên thành những khối vuông. Độ dày khoảng tầm này... ngoài ra, tôi sẽ dùng xương và gân ở cổ tay. Từ đây đến đây. Mu bàn tay nên được thái lát mỏng...”
“Hmm...”
Raiders đáp ứng mọi đòi hỏi khắt khe của Idan trong khi Grid rảnh rang quan sát. Bất luận thế nào, anh biết rằng các món ăn của Idan trông cũng không ngon. Hơn nữa, đó là lần đầu Idan nấu một cánh tay rồng - có thể được dùng cho nhiều thứ. Ông ấy không thể nấu nó hẳn hoi đâu.
‘Một món ăn dở hơn bình thường sẽ xuất hiện cho mà xem.’
Trong khi đó, điều khiến anh hài lòng nhất là lượng nguyên liệu mà Idan sử dụng đều dựa trên con người. Raiders đã dị dung thành hình người, nên dường như trong giây lát, Idan đã quên đi ông ta là một con rồng. Raiders chả bận tâm. Ông ta là kẻ sành ăn chứ không háu ăn. Ông ta thích ăn ngon, ngay cả khi lượng thức ăn ít hơn.
Sau một hồi—
“Tôi sẽ bắt đầu.”
Quá trình nấu ăn của Idan bắt đầu. Ông ấy sử dụng nhiều loại gia vị khác nhau lúc Raiders làm nóng chảo bằng lửa ma thuật.
‘Gì cơ?’
Đó là một công thức rất bình thường, không như mọi khi. Nó thậm chí còn trông lạ mắt và khéo léo. Cứ như một đầu bếp rất giỏi đang nấu vậy.
‘Ông ấy sẽ làm nó ngon lành à?’
Sao mà chuyện đó có thể? Không như Grid bán tín bán nghi đang dần trở nên lo lắng, những kỳ vọng của Raiders đã được khuếch đại...
“Hãy ăn theo thứ tự này.”
Một chiếc bàn lớn được bày ra. Đó là một bữa tối với những món ăn khai thác tối đa kết cấu đối lập của những sợi gân và vảy được chiên đến mức ngay trước khi nó bị nhão. Một mùi hương vô cùng thơm ngon lan tỏa ra mọi hướng.
Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ - đang trốn trong một góc - nuốt nước bọt. Grid cũng đang cảm thấy đói cồn cào.
‘Mình muốn nếm thử nó.’
Đó là khoảnh khắc anh có một ham muốn không ngờ...
Grid cảm nhận rằng kế hoạch đã đi tong trong khi Raiders bắt đầu từ từ thưởng thức món ăn. Sau một lúc—
Clink.
Raiders đặt dao với dĩa xuống và lẩm bẩm, “...Trauka là một gã chả có chút lợi thế nào.”
Gương mặt đẹp đẽ của Raiders đã vặn vẹo một cách đáng sợ khi ông ta lặng lẽ nhổ miếng bít tết mà mình vừa nhai vài lần và lau khóe miệng.
“Nó không ngon từ đầu tới cuối. Mỗi lần ta nhai, miệng ta lại đầy một mùi nhất định. Kết cấu cũng dở ẹc và không có hương vị nào là đúng cả.”
“......”
“Gã đầu bếp đừng lo. Ta đã xem ngươi làm hết sức mình rồi. Đó không phải là lỗi của ngươi. Lỗi là ở thành phần. Ta sẽ không làm hại ngươi,” Raiders trấn an Idan - người đã tái mặt và tê cứng lại, nhưng Idan không tìm thấy bất kỳ sự an ủi nào hết.
“Hết sức... Tôi thật sự đã cố gắng hết sức...! Hức...! Hức hức hức!”
Những người không có tài cán sẽ chẳng thể làm được dù họ có cố gắng đến đâu.
Đó là một thực tế khủng khiếp.