Chương 1784
Một trải nghiệm sành ăn mới—đó vừa là niềm vui và cũng là mục đích duy nhất trong đời Raiders. Một vài đồng loại của ông ta tuy cười nhạo, nhưng chả quan trọng. Những kẻ chỉ đơn giản là sống sót qua ngày như chúng mà tốt đẹp hơn ông ta được sao?
Đây là niềm kiêu hãnh của Raiders. Ông ta giống với Braham.
‘Kết quả thành ra lại khá tốt.’
Raiders suy nghĩ lúc ông ta nhìn vào phần còn lại của thức ăn.
Hỏa Long Trauka—ông ta đã nhắm đến Raiders kể từ khởi đầu của sự hỗn loạn. Tên khốn hung hăng bẩm sinh đó đã lan truyền chức năng sinh lý sai lầm về việc ăn thịt đồng loại giữa chủng loài rồng.
‘Nếu bộ phận cơ thể của tên khốn đáng ghét đó có thể thỏa mãn cái lưỡi của ta... chuyện đó cũng sẽ thật khó chịu.’
Ngạc nhiên thay, thứ Raiders ghét nhất trên đời không phải là thức ăn vô vị. Thứ ông ta ghét nhất là Trauka, ghét thứ nhì là các đầu bếp dở, và ghét thứ 3 là đồ ăn vô vị.
Idan đã may mắn đến mức khó tin.
Cánh tay của Trauka có vị như thế nào...?
Nhờ tiềm thức của Raiders mong muốn nó không được ngon, Idan đã có thể tránh trở thành đối tượng của lòng căm thù. Ngay từ đầu, Raiders đã có một tư duy lý trí hiếm gặp ở tộc rồng. Ông ta biết là một đầu bếp con người không thể nấu cơ thể của một Cổ Long như hắn ta muốn. Đây là lý do ông ta đã tự mình giúp đỡ phần chuẩn bị.
Tất nhiên, điều đó cũng không thành công. Raiders đã thấy rõ nó. Cảnh tượng muối và hạt tiêu mà đầu bếp rắc lên thịt của Trauka biến mất mà không thấm vào cho hẳn hoi. Dầu sôi không thể chiên được vảy của Trauka và chỉ tráng bên ngoài.
“Chuyện đó... tôi có nên làm dịu sự ngon miệng đã bị phá hỏng của ngài không ạ? Ngài có muốn tôi dẫn ngài tới một nhà hàng mà tôi biết rõ không?” Grid thận trọng lên tiếng.
Tuy rất may là chỉ mất một phần nhỏ của cánh tay Trauka, nhưng anh rốt cuộc đã cho Raiders ăn một bữa không ngon. Anh phải chuẩn bị để đối phó với cơn giận của Raiders.
‘Ông ta tử tế đến đáng kinh ngạc, nhưng mình sẽ không bị lừa đâu.’
Grid nhớ rõ. Hình ảnh Raiders vật lộn vì món ăn ông ta thưởng thức trong hàng trăm năm đã trở nên nhàm chán. Ông ta trông rất bình tĩnh ngay cả khi đang suy nghĩ về việc tiêu diệt cả một gia tộc đầu bếp - những người đã truyền lại hương vị trong thời gian dài chỉ vì ông ta.
‘Không cần phải lo về vấn đề thỏa thuận thất bại. Nếu một con rồng không giữ lời hứa, Long Ngôn của chúng sẽ suy yếu.’’
Đấy là trừ khi Raiders có ý định giống với Bunhelier. Grid sẽ chỉ phải chịu một cơn bão ngắn thôi...
Grid đang làm một vẻ mặt dễ chịu khi nghĩ về điều này. Rồi Raiders bắt bẻ, “Có đầu bếp giỏi nhất thời đại ở đây rồi. Còn cần phải di chuyển sao?”
Raiders đã không đánh giá đúng Idan. Trước hết, một nhân vật đáng tin mang tên Grid đã giới thiệu kẻ kia là đầu bếp giỏi nhất thời đại này. Chưa kể, chẳng có sai sót nào trong công thức của Idan mà ông ta đã thực sự nhìn thấy. Sở dĩ các món ăn vô vị hoàn toàn là do nguyên liệu. Đối với Raiders, ông ta khó mà nghi ngờ các kỹ năng của Idan được.
“...Tôi không nghĩ Ngài Idan có thể nấu ăn trở lại đâu ạ.”
Sau khi giật mình, Grid nhẹ nhõm hẳn khi anh thấy vẻ ngoài của Idan.
Đó là một diện mạo thất vọng. Hình ảnh ông ấy ngồi thẫn thờ trên bờ cát trắng giống như một người đã đánh mất quê hương. Đôi mắt trống rỗng cùng hai hàng nước mắt đã đại diện cho cú sốc và nỗi buồn của ông ấy.
‘Đúng là không may, nhưng theo nhiều cách thì nó đã thành công.’
Idan đã báo đáp đầy đủ lòng tin của Grid. Ông ấy bảo toàn cánh tay của Trauka cho Grid bằng cách chế biến những món dở tệ, và ông ấy tỏ ra quẫn trí sau khi bị sốc trước lời đánh giá trung thực của Raiders. Ông ấy đã đóng vai trò tích cực mà không chừa lại bất kỳ chỗ nào để hối tiếc.
‘Tới cả Raiders cũng sẽ không tin một đầu bếp trong tình trạng này.’
Ông ta sẽ lấy lại sự chú ý mà mình đã đặt vào Idan. Vụ việc sẽ kết thúc mà Raiders không nhận ra Idan ‘thật sự không biết nấu ăn’.
‘Kể từ giờ, hãy đối xử tốt hơn với Idan.’
Một nụ cười mờ nhạt nở ra trên gương mặt Grid lúc anh lập lời hứa.
‘Đấy là tác dụng phụ của việc trở thành thần à?’
Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ thì thầm với chính mình. Ông ấy trốn trong những cái bóng và quan sát tình hình. Trên thực tế, ông ấy đã nghe hết các kế hoạch của Grid trước rồi. Tức là có thể suy ra người đầu bếp tên Idan kia đã bị tổn thương tới mức nào. Grid mỉm cười mặc dù anh biết điều đó và hành động ấy khiến Tên cướp Đại tài thấy lo.
‘Cậu ta đã luôn hy sinh bản thân mình vì cậu ta yêu thương và tin tưởng mọi người.’
Grid luôn chiến đấu vì nhân loại. Một ai đó như thế lại đang mỉm cười trước nỗi đau của người khác ư? Tất nhiên, Grid của hiện tại không hề cười nhạo Idan. Anh đang mỉm cười vì anh hài lòng với tình huống. Ngay cả khi cân nhắc điều đó, cũng khó mà loại bỏ được ấn tượng rằng anh đã mất đi phần nào nhân tính của mình.
‘Rốt cuộc cậu ta sẽ trở nên giống như các vị thần khác sao... à không, khoan đã?’
Biểu cảm của Tên cướp Đại tài - đang lo lắng sâu sắc - chợt bừng sáng. Đó là vì ông ấy nhớ lại nguồn gốc của Grid. Tại sao Grid lại tự tin thử nung chảy cánh tay vừa mới bị vặt ra của một Cổ Long?
Vì căn nguyên của anh là một thợ rèn. Anh không phải thợ rèn tối thượng. Anh bắt đầu như một thợ rèn. Thế nên, anh cố gắng nung chảy cánh tay của Trauka giữa thành phố như thể anh là thần thợ rèn.
Những suy nghĩ của Tên cướp Đại tài chạm tới điểm này và ông ấy có thể nghĩ ra một nhân vậy.
‘Pagma.’
Đúng, Grid chả phải ai khác ngoài Hậu duệ Pagma. Một người đã chiến đấu vì nhân loại trong khi hy sinh vô số sinh mạng.
‘Có lẽ Pagma xứng đáng bị chỉ trích, nhưng ông ta thật sự yêu thương con người.’
Bởi vậy, ông ta mới lập một hiệp ước với Baal cho dù hoàn toàn nhận thức được những gì mình sẽ phải hứng chịu khi chết. Ông ta hy sinh rất nhiều người vì đại nghĩa của mình, nhưng trong nó không hề có ác ý.
‘Grid chắc phải giống với ông ta.’
Anh đã không đánh mất nhân tính của mình như một tác dụng phụ của việc trở thành thần. Theo bản chất, anh hy sinh mọi người vốn đã là điều dễ dàng... nó khá là hai mặt và gần như một kẻ vô lại.
‘Thường thì, các đệ tử giống với người thầy của họ.’
Càng biết về cuộc đời của Pagma, anh càng trở nên đồng hóa hơn. Rồi một giọng nói lọt vào tai Tên cướp Đại tài - đang gật đầu thuyết phục, và Grid - đang chửi rủa vì lý do nào đó.
“Hắn là người giỏi nhất trong lĩnh vực của mình. Ta chắc là hắn bị sốc bởi hiện thực khó tin rằng hắn đã làm ra một món ăn không ngon, nhưng... Ta tin hắn sẽ nhanh chóng hồi phục với tâm lý vững vàng của mình.”
“Cái đi... Hở?”
Ai đó ở đâu đấy đang chửi rủa anh ư? Tại sao sống lưng anh chợt lạnh cóng thế này? Grid sắp phun ra một tiếng chửi theo phản xạ, nhưng lại không nói nên lời.
Cặp mắt của Raiders - lúc ông ta nhìn Idan - tràn đầy sự tôn trọng và thấu hiểu. Điều đó không giống một Cổ Long chút nào.
‘Chuyện này không thể xảy ra đâu đúng không? Đừng có bảo mình là?’
Grid trông chết lặng và bàng hoàng. Rồi mặt anh đã sớm tái trắng.
‘Ông ta nhận thấy kế hoạch của mình rồi sao?’
Nhìn lại thì, đấy là điều đương nhiên. Raiders là Rồng Sành ăn. Ông ta có con mắt đánh giá bản thân việc nấu nướng. Trên thực tế, kỹ năng mà vừa nãy ông ta đã sử dụng để chuẩn bị các thành phần là không hề bình thường. Vì vậy, không đời nào ông ta lại không biết kỹ năng nấu ăn của Idan thực sự rất cùi bắp.
‘Ông ta hẳn đã nhận thấy mình cố tình mang tới một đầu bếp không thể nấu ăn.’
Đó hiển nhiên là điều sẽ diễn ra tiếp theo. Raiders sẽ gọi món từ Idan khi sử dụng ‘các thành phần bình thường’. Sau khi xác nhận rằng tới cả những món ăn này cũng kinh khủng và vô vị, ông ta sẽ buộc Grid chịu trách nhiệm.
‘Toang hết cả rồi.’
Bằng cách nào đó, anh đã tưởng rằng mọi chuyện diễn ra quá dễ dàng.
‘Mình có nên bẻ gãy cổ tay ông ấy không? Dù sao thì Sehee cũng có thể chữa trị cho ông ấy sau. Nhưng sau đấy mình phải có một lý lẽ để thuyết phục Raiders...’
Grid có nên buộc tội ông ấy là kẻ trộm không? Grid bị nỗi lo lấn át lúc anh nhìn vào đôi bàn tay của Idan và ngẫm nghĩ về nó.
“Xin được bái kiến Raiders, Cổ Long vĩ đại thống trị vạn vật, Kim Long rực rỡ tỏa sáng trước cả mặt trời.”
Ngay sau đó, Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đã ra mặt. Ông ấy cũng đi đến kết luận giống như Grid. Do đó, ông ấy thấy cần phải xoay chuyển tình thế.
Cặp mắt của Raiders lạnh lùng hạ thấp xuống.
“Đó là một lời chào hỏi xưa cũ rồi.”
Raiders ngạc nhiên bởi 2 điều.
Điều thứ nhất, ông ta không thể đọc được hiện diện của một con người. Điều thứ hai, Raiders đã nghe thấy một lời chào mà ông ta chưa bao giờ rằng nghĩ mình sẽ nghe thấy ở thế giới hiện tại.
“...Bóng ma nhà ngươi đã trải qua bao nhiêu lần hủy diệt rồi?”
Sự lặp lại của sáng tạo và kết thúc—các chu kỳ do Rebecca và Yatan thực hiện có sai sót nghiêm trọng. Vấn đề là ở chỗ những thực thể có ‘quyền năng’ trên một mức độ nhất định không hề bị ảnh hưởng bởi sự hủy diệt. Ví dụ điển hình là những con rồng đã sống chẳng chút sứt mẻ ngay cả sau khi trải qua vô số lần tận thế, và Zik - sứ giả của Vượt hạng vũ trang Thần.
Lần nào họ cũng tồn tại.
Họ là những bóng ma.
“Như ngài biết đấy, con người khác với những tồn tại vĩ đại như ngài. Bọn tôi là những sinh vật đáng thương không thể sống trừ khi bọn tôi quên đi. Tôi sinh ra khi nào và đã trải qua bao nhiêu lần tận thế. Tôi đã quên mất từ lâu rồi.”
Raiders không hỏi gì thêm, như thể câu trả lời ấy đã là đủ. Ông ta chỉ lẩm bẩm trong khi nhìn chằm chằm vào mái tóc dài vàng óng của mình - đang được nhuộm sắc trời đỏ, “Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ.... thế hả...”
“Tôi có thể liều mình nói điều gì đó không, thưa Raiders?”
“Ta tôn trọng ngươi cũng nhiều như tôn trọng một đầu bếp xuất chúng. Ta cho phép.”
“Sở dĩ Grid lập một thỏa thuận với ngài là bởi yêu cầu của tôi.”
Thông thường, Tên cướp Đại tài đối xử với Grid như thể anh là một chàng trai trẻ. Tuy nhiên, ông ấy nhắc đến Grid một cách tôn trọng khi gặp phải một mục tiêu xếp hạng cao hơn. Điều đó truyền đạt một ý nghĩa bất thành văn cho mục tiêu.
Thứ hạng của ngài và Grid không khác biệt. Ngài cũng nên tôn trọng Grid.
Raiders có vẻ đao to búa lớn, nhưng ông ta tán thành.
“Ý ngươi là lên thiên đường hả?”
“Vâng, ngài ấy nghĩ ra kế hoạch này hoàn toàn là để giúp đỡ tôi. Nên nếu ngài phải quy trách nhiệm cho ai đó, xin hãy...”
“Trách nhiệm sao?”
Raider đang nghiêng đầu khó hiểu thì đôi tai ông ta khẽ rung lên. Ông ta đang phản ứng với những dấu hiệu của Idan - người đã ngừng khóc và đang lấy lại nhịp thở.
“Hãy nói chuyện sau khi ăn xong.”
Rồi điều gì đó tuyệt vời xảy ra. Raiders bay lên bằng phép thuật và lập tức di chuyển tới cạnh Idan. Sau đó, ông ta chìa tay về phía Idan.
“Đầu bếp giỏi nhất của thời đại này.”
“......”
“Ta sẽ cho ngươi một cơ hội phục vụ ta món ăn phù hợp.”
Đó là hậu quả của thông tin sai lệch. Raiders tin vào lý lịch của Idan do Grid cung cấp và vẫn nghĩ ông ấy là đầu bếp giỏi nhất. Từ góc nhìn của Idan, điều này nghe như là nhạo báng vậy.
‘Cái XX này.’
Gọi ông ấy là đầu bếp giỏi nhất của thời đại này sau khi nhổ ra món ăn mà ông ấy đã làm vì nó tệ ư? Idan đã từ bỏ cuộc sống ngay từ đầu rồi. Mặc dù đã thiêu đốt linh hồn mình để nấu nướng, cuối cùng ông ấy vẫn thất bại và ông ấy không thể thấy gì trong mắt mình nữa. Nói dễ hiểu thì, Ông ấy đã mất đi nỗi sợ hãi.
“Được. Tôi sẽ làm nó cho ngài.”
Trong đôi mắt ông ấy là một ánh nhìn rất ngang ngạnh. Đôi mắt của người đầu bếp - tự tin hơn là sợ hãi sau khi đã thất bại một lần - khiến cho Raiders hơi hồi hộp.
‘Hắn thật sự là đầu bếp ta đang tìm kiếm.’
Hãy thể hiện nguồn gốc của sự tự tin đó đi. Cuối cùng, Raiders mỉm cười, sử dụng phép thuật và một khung cảnh huyền bí mở ra. Tất cả những dụng cụ nấu ăn và nguyên liệu thực phẩm tồn tại trên thế giới, cũng như các gia vị mà Grid chưa từng thấy trước kia đã lấp đầy vùng trung tâm bờ biển nơi từng không có gì.
“Cái gì cũng được cả. Cứ làm những gì ngươi muốn.”
“Tôi không cần tất cả chúng.”
“......?!”
Grid - vẫn đang không ngừng theo dõi tình hình - trở nên trầm ngâm trong khi Raiders rướn mắt lên một cách đáng sợ.
Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ lẩm bẩm, “Ta chắc ông ta sẽ bị giết...”
Đó là vì ông ấy nhìn Idan cất đi những dụng cụ nấu ăn do Cổ Long chuẩn bị, dùng chân đá chúng ra chỗ khác và dùng tay gạt chúng đi.
Trong sự im lặng khó xử, Idan lên tiếng, “Tôi sẽ làm theo cách của mình. Hãy cho tôi một ít thịt rồng nữa.”
Đó là ngay sau một thất bại không ngờ. Trong cơn tuyệt vọng, Idan đã nhận ra. Thật sai lầm khi từ bỏ những kỹ năng mà ông ấy đã mài giũa cả đời để nấu ăn theo cách của người khác.
‘Điều gì sẽ xảy ra nếu mày từ chối con đường mà mày đang theo đuổi hả, Idan? Mày định ra đi với sự ân hận vào phút giây cuối cùng à?’
Nấu ăn dựa vào chất làm ngọt và gia vị là quá tầm thường. Từ đầu thì, đó không phải là thuần kỹ năng. Ông ấy nấu ăn với thiên nhiên cơ.
Idan không cầm bất kỳ con dao làm bếp hay nồi niêu xoong chảo nào trong tay. Ông ấy tạo ra hình dạng của một cái nồi bằng cách tự đào hố trong khi làm bỏng bàn tay mình trên nền cát trắng của bãi biển - đã được làm nóng bởi mặt trời.
“......?”
Khoảnh khắc Raiders cảm nhận được có cái gì đấy nó sai sai...
Idan quẳng miếng thịt Trauka mới nhận được vào cái hố và cuối cùng cũng cầm con dao của mình. Ông ấy sẽ chuẩn bị các thành phần khác bây giờ sao? Lúc mọi người chú ý đến ông ấy, Idan nhặt lên một cái chai thủy tinh dạt vào bờ, cẩn thận đập nó vỡ làm đôi, và đặt nó lên trên miếng thịt. Sau đó, thủy tinh trở nên nóng bỏng dưới ánh mặt trời...
“...Cái gì đây hả?” Ý kiến của Raiders về Idan đã xuống dốc. Đó là trong khi ngơ ngác trước hàng loạt hành động của ông ấy.
Idan chả bận tâm. Idan nấu thịt theo cách của riêng mình và sau cùng đã đưa cho Raiders một miếng thịt hơi chín bên ngoài. Thậm chí là không ở trên một cái đĩa. Nó là miếng thịt trên một cục đá.
“Giờ ngươi đang đối xử với một con rồng vĩ đại như là dã thú đấy à?” Tại thời điểm nào đó, giọng của Raiders đã trở nên lạnh lùng hoàn toàn. Ông ta cầm một con dao và dĩa trong khi trừng mắt nhìn Idan. “Nếu ngươi lừa dối ta, ngươi sẽ phải trả giá đắt.”
Sau đó ít lâu—
Clink!
Raiders một lần nữa đánh rơi cái dĩa và con dao của mình. Đó là với một vẻ mặt rất ngạc nhiên.
“...Vị của thịt hòa quyện với gia vị trong miệng ta... đã thơm lên rồi sao?”