Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1793: Chương 1787

Chương 1787

“Hỡi Nữ thần Ánh sáng, Rebecca! Trong khi ngài đang ngủ, kẻ bề tôi trung thành này của ngài đang phải chịu đủ loại xúc phạm!!”

Nhà tù Vĩnh hằng—nó là điểm đến cuối cùng của các vị thần phạm tội. Tới cả các vị thần gần như toàn năng, như Zeratul, cũng không thể tự mình thoát khỏi nơi này. Từ đầu thì, nó đã là một nhà tù được tạo ra để giam cầm các vị thần rồi. Chính môi trường đã chống lại các vị thần.

“Hãy mau thức dậy để giải cứu con và bảo vệ quyền uy lẫn danh dự của ngài! Con, Võ Thần Zeratul, kẻ sẽ bảo vệ Asgard khỏi lũ tà ác đang tung hoành trong khi ngài vắng mặt. Hãy dùng con như thanh kiếm của ngài và vận dụng con!”

Võ Thần Zeratul đang nhận ra rằng năng lực và quyền hạn của ông ta đang suy yếu trong thời gian thực. Càng ở tù lâu, ông ta càng chìm trong cảm giác mất mát vô tận. Thế nên, ông ta hét lên để che giấu sự hổ thẹn của mình.

Xin hãy cứu con.

“...Làm sao mà ngài có thể thấy ổn được vậy, thưa Hexetia?”

Thần thợ rèn, Hexetia—ông ấy vốn đã bị kẹt ở đây ‘trong nhiều năm’, nhưng ông ấy khác với Zeratul. Ông ấy đang bình tĩnh ngồi thiền và không hề bối rối cho dù đã ở trong tù một thời gian dài. Đó là trạng thái mà sự rèn luyện tinh thần của ông ấy đã đạt đến giới hạn.

Thiên sứ già hết sức kính trọng Hexetia. Ông ấy là thợ rèn, nên ông ấy đã bị Thần của Các thợ rèn mê hoặc. Không chỉ vì lý do đơn giản này.

Nhà tù Vĩnh hằng—về mặt trải nghiệm thì nó là một không gian rất kỳ lạ và đáng sợ đối với thiên sứ già.

Thời gian kéo dài ra như một cục kẹo bơ lá phong. Lúc đầu, 1 giây có vẻ như 1 phút. Giờ thì 1 giây có cảm giác như 1 ngày. Trên thực tế, cũng đã lâu rồi kể từ lúc ông ấy bắt đầu nhầm lẫn các đơn vị thời gian. Chỉ là, một khoảnh khắc luôn luôn kéo dài ra rất lâu.

Hexetia đã mắc kẹt ở đây trước, nên 1 giây có thể giống như 1 năm. Thế nhưng, ông ấy luôn bình tĩnh. Trong không gian vĩnh hằng nơi chẳng có gì tồn tại và chỉ đơn giản là tăm tối này, ông ấy củng cố tâm trí mình mà không cần dựa vào bất kỳ thế lực bên ngoài nào.

“Ngài thực sự tuyệt vời.”

Đôi mắt hé mở của Hexetia tỏa sáng trong bóng tối. Đó là kết quả khi những ngọn lửa xanh và đỏ trên cả 2 đầu ti của ông ấy phản chiếu trên cặp đồng tử. Gương mặt mệt mỏi của thiên sứ già hiện lên trong chúng.

“Ta nghe nói ông đã lấy lại những ký ức của mình hồi còn là con người. Lúc này ông chắc phải gần giống một con người vô cùng. Ông giữ được sự tỉnh táo của mình bằng cách nào vậy?”

Một thiên sứ đã lấy lại các kí ức của mình—ông ấy không khác gì một con người. Bất chấp ngoại hình, ông ấy suy nghĩ như một con người. Con người là những sinh vật yếu ớt không thể chịu được việc bị giam cầm trong chưa đầy 100 năm chứ nói gì đến khi luận đàm vĩnh cửu. Không có sức chứa để chịu đựng dòng chảy thời gian tăng lên vô tận. Tuy nhiên, thiên sứ già đã chịu đựng được.

“Cái đó...”

Một nụ cười dần nở ra trên gương mặt hốc hác của thiên sứ.

“Dường như là vì tôi có rất nhiều điều để nhớ lại.”

Tất nhiên, có nhiều ký ức buồn bã và đau đớn trong số các ký ức ông ấy hồi phục được. Tuy vậy, những ký ức vui vẻ, hạnh phúc, và hài lòng thì nhiều hơn thế. Chúng là những ký ức chủ yếu có được trong những năm cuối đời. Tại trung tâm của những ký ức luôn là một chàng trai trẻ mang tên Grid. Cậu ấy là một ân nhân, là một người bạn, và là một thành viên gia đình.

“Là vậy sao...?”

Tâm trí Hexetia trở nên phức tạp sau khi đọc thấy sự chân thành trong biểu cảm của Khan. Đó là vì ở trong Nhà tù Vĩnh hằng này một thời gian dài với một tâm trí tỉnh táo là điều không tốt cho lắm. Tức là ông ấy sẽ cảm thấy cơn đau sống động hơn trong một thời gian dài. Với tâm trí con người thì khó mà đối phó được. Buông xuôi như Zeratul có khi lại tốt hơn.

‘Nó không phải một vấn đề để ta nói tới.’

Những ký ức hạnh phúc ư? Chả có gì cụ thể đối với Hexetia cả. Ông ấy sinh ra đã là thần và coi nhiều thứ là hiển nhiên, nên ông ấy không biết tiêu chuẩn của hạnh phúc. Thế nên, ông ấy không thể tùy tiện đánh giá vị trí của thiên sứ già. Ngay từ đầu, Hexetia đã không có nhiều thời gian hành động. Ông ấy phải tập trung vào bản thân.

Ký ức về việc cố gắng làm hại nhân loại vì ông ấy bị sự ghen tị làm cho mù quáng—ông ấy duy trì sự tỉnh táo bằng cách gợi lại và suy ngẫm về những sai lầm của mình - thứ được coi là một trong những tội lỗi lớn nhất mọi thời đại.

“Thiên sứ ở đằng kia.”

“Vâng, thưa Võ Thần.”

“Ngươi thực sự tin vào Hexetia sao? Bỏ đi thì hơn đấy. Lão ta sẽ không tha thứ cho ngươi vì đã lấp vào chỗ trống khi lão ta vắng mặt. Thật là nực cười khi thấy ngươi đang bị lừa ra sao mà không biết lúc nào thì một con dao găm sẽ bất chợt cắm vào lưng ngươi.” Zeratul đột ngột xen ngang. Đó là lời mỉa mai xuềnh xoàng, nhưng thiên sứ già không biết rõ tính cách của Zeratul cho lắm.

“Ngài đang quan tâm tới kẻ tầm thường như tôi sao? Ngài thực sự có một tính cách tuyệt vời xứng đáng là Võ Thần được mọi người tôn thờ. Tôi chỉ là một thợ rèn, song tôi hết sức kính trọng và cảm kích ngài.”

“......”

Vẻ mặt Zeratul méo xẹo. Ông ta trừng mắt nhìn Khan như thể Khan là một tên điên. Rồi ông ta liếc nhìn lại Hexetia đang không phản ứng và khịt mũi.

“Hỡi Nữ thần Ánh sáng! Con biết ngài đang lắng nghe con! Xin hãy gửi cho con một sứ giả chân chính, không phải một thiên sứ mất trí bị quyền năng làm cho mù quáng, và cứu vớt con!”

Sau đó, ông ta lại bắt đầu hét lên trần nhà giam tối đen. Cái bóng của Zeratul chỉ lờ mờ do không có ánh sáng chiếu vào và trông như một ông già chứ chẳng phải Võ Thần. Sau hậu quả của suy giảm địa vị liên tiếp và dấu niêm phong, cơ thể ông ta - hệt như đền thờ của ông ta - đã trở nên nhỏ bé hơn.

Tuy nhiên, giọng nói cao vút của ông ta vang vọng không ngừng trong nhà tù khiến bên ngoài khó mà phân biệt nổi nó là giọng trầm hay to.

***

-Chúng ta nên làm gì đây?

Chìa khóa mà Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đang tìm kiếm được buộc vào thắt lưng của Raphael. Đó là vị trí họ không thể thò tay vào. Grid cân nhắc liệu anh có nên kể câu chuyện về Chìa khóa Vạn năng không. Anh không chắc nó có hoạt động tại Asgard, nhưng anh quyết định rằng nó đáng để thử hơn là trộm đồ của Raphael và bị giết.

Tuy nhiên, trước khi Grid có thể kể câu chuyện thì...

“......”

Tên cướp Đại tài đã giật được chùm chìa khóa từ eo của Raphael. Đó là một cảnh tượng khó tin khi tận mắt chứng kiến. Vốn dĩ, các giác quan của một Bậc chí tôn là thứ không thể bị đánh lừa.

-Chả lẽ Raphael không phải một Bậc chí tôn à?

-Không, ngay cả giữa các Bậc chí tôn thì hắn vẫn có xếp hạng rất cao. Có lẽ cậu không tin vì mới chỉ chứng kiến khả năng chiến đấu của hắn trên bề mặt, nhưng Raphael có một quyền năng và địa vị được cho là ngang ngửa với Thần Trời, một trong Các vị thần Khởi nguyên.

Grid cũng đã nghe điều này rồi.

-Làm sao mà ông trộm được chìa khóa từ một kẻ như vậy mà không bị phát hiện?

-Nghĩa là Rồng Phản quang có khái niệm cao hơn Raphael chứ sao.

Có tiếng nứt nhẹ phát ra từ cổ tay của Tên cướp Đại tài. Liếc nhanh cái là thấy một chiếc vòng tay - làm từ một kim loại lạ đã phong hóa qua hàng vạn năm - đã nhận một đòn trực diện. Nó cũng có thể là báu vật được để lại bởi một con Rồng Phản quang sinh ra trong một thế giới sắp kết thúc.

-Vì ta đã dùng 1 thứ, nên ta phải lấy ít nhất 2 thứ để kiếm sống.

Một quyết định là cần thiết.

Sau khi dừng lại ở một ngã ba đường, Tên cướp Đại tài đưa một chiếc chìa khóa cho Grid. Đó là chìa khóa để mở Nhà tù Vĩnh hằng.

-Ban đầu, kế hoạch của ta là trộm báu vật và sau đó là đánh cắp Thần Hexetia, nhưng như cậu biết đấy, tình hình thay đổi rồi.

Raphael sẽ sớm nhận thấy một vật phẩm đã biến mất khỏi tay mình. Điều này tức là không sớm thì muộn, một đội quân thiên sứ sẽ tản ra khắp Asgard. Thời gian đang cạn dần.

-Hãy gặp nhau tại đây sau khi cả 2 ta đạt được điều mình muốn. Nếu trong quá trình này mà xảy ra khủng hoảng, hãy chiến đấu bằng tất cả sức lực của cậu mà không tiết kiệm gì. Ta có phương tiện để trốn thoát khỏi đây vô điều kiện, nên cậu chỉ việc đến chỗ ta bằng cách nào đó.

-Tôi hiểu rồi.

Grid báo đáp niềm tin bằng niềm tin. Anh mù quáng chạy về phía vị trí của nhà tù mà Tên cướp Đại tài đã bảo anh. Tốc độ nhanh hơn vài lần so với khi di chuyển với Tên cướp Đại tài. Anh đã có thể dùng Thuấn bộ liên tục. Không cần lo về việc trốn tránh chừng nào anh còn có Cây trâm của Vị vua mang Số phận Hẩm hiu.

Nó thậm chí không phải là ẩn thân đơn giản. Nó là một khái niệm xóa bỏ chính sự tồn tại, khiến việc tránh hồi kết của thế giới trở nên khả thi. Điều đó tức là người đeo không bị chỉ định là mục tiêu của hồi kết.

‘Ở đây.’

Đã bao lâu rồi từ lúc anh bắt đầu chạy dọc con đường mây vàng? Mãi cho tới khi hàng chục chòm sao của vũ trụ bay ngang qua trường nhìn của Grid thì Grid mới tới được điểm đến của mình. Nó là một khu vực bị những đám mây xám xịt bao phủ, tương tự như mây khi trời mưa.

Càng vào sâu bên trong, càng có một bóng tối không khớp với Asgard. Cuối đường là một cánh cổng sắt cao và cũ kỹ. Đó là một cảnh tượng hoang vu và trơ trọi.

Tâm trí Grid trở nên nặng trĩu. Anh cảm thấy có lỗi với Khan và Hexetia - đang mắc kẹt ở một nơi như vậy vì họ đã giúp đỡ anh. Tất nhiên, những cảm xúc này không làm anh lung lay. Anh hít một hơi thật sâu và bình tĩnh tới gần cổng sắt. Rồi anh lấy chìa khóa ra và nhét vào ổ khóa lạnh.

[Bạn đã bước vào Nhà tù Vĩnh hằng.]

[Đây là thành tích đầu tiên của một người chơi!]

[‘Bản đồ Asgard’ sẽ được kích hoạt như một phần thưởng cho việc tìm thấy những địa điểm ẩn!]

[Bản đồ Asgard]

Xếp hạng : Thần thoại

Có thể biết cấu trúc của thiên đường.

Nó dường như có một chức năng đặc biệt.

Nặng : 0,1

Một cuộc hội ngộ từng không thể tưởng tượng được—cuộc hội ngộ - nơi họ có thể thảo luận ‘những ngày về sau’ chỉ sau khi trở thành thần và biết được sự thật của thế giới - cuối cùng đã đến gần rồi.

Kịch.

Lúc Grid đang khó khăn kìm lại nhịp tim đập thình thịch của mình và bước vào trong nhà tù...

“Nữ thần đã đáp lại lời cầu nguyện của ta.” Rồi một giọng nói vang lên làm anh nhíu mày. Nó rõ ràng là khác với giọng nói mà Grid vô cùng nhung nhớ. Tiếng ồn của giọng nói gây ra một chút khó chịu.

“Zeratul...”

Tại sao ngươi lại là kẻ chào đón ta?

Trong một nhà tù khó có thể đo lường quy mô vì nó bị nhuộm trong bóng tối dày đặc...

Grid trừng mắt nhìn Zeratul - kẻ đang từ từ tiến lại trong khi cơ thể ông ta che khuất tầm nhìn mờ ảo bên trong nhà tù.

“Ngài gửi tới một tên ám sát thay vì một vị cứu tinh sao?”

Zeratul trông rất sốc. Luồng không khí trong khu vực lập tức nguội đi.

“Tại sao lại là ngươi...? Ờhứ, giờ thì ta chắc chắn rồi. Cái bóng đằng sau mọi gian nan mà ta đã trải qua chắc hẳn là Rebecca.”

Một làn sóng năng lượng mạnh mẽ bùng phát từ Zeratul. Bộ râu trắng dài của ông ta chạm tới tận bụng dưới và đung đưa như những cái chân của một con bạch tuộc khổng lồ. Đó là một năng lượng khủng khiếp mà Grid mới chỉ trải nghiệm một lần. Nó tương tự như khi Hỏa Long Trauka giải phóng năng lượng của ông ta. Đó là sự oai nghiêm của ‘Võ Thần’ khác hẳn với những gì ông ta thể hiện trên bề mặt.

Grid nhận ra rằng nơi này là giữa lòng địch và cứng người lại.

‘Từ diện mạo của ông ta, ông ta đã yếu hơn rất nhiều so với trước đây... thế mà nó vẫn tới chừng này sao?’

“Đơn Nhất chi Thần Grid - kẻ chỉ có thể được sinh ra nhờ có Rebecca đằng sau ngươi. Hôm nay ta dứt khoát sẽ giết ngươi và sửa chữa những thần thoại bị xuyên tạc.”

Mối hận thù của Zeratul với Grid rất sâu đậm. Đó là vì mỗi lần ông ta dính líu đến Grid, bất kể là bối cảnh nào, kết quả vẫn luôn bất lợi cho ông ta. Lý do quyết định là trang sử. Quyền năng để viết nên những thần thoại bị xuyên tạc dựa trên cái nhìn chủ quan của các nhân chứng, thay vì sự thật đầy đủ. Một khái niệm tương đương với một ‘quyền năng phi lý’ mà mọi thần trưởng đều có ít nhất một cái.

“Nếu ta hấp thụ tất cả những thần thoại mà ngươi đã tích lũy theo cách rẻ mạt và biến nó thành của ta, ta sẽ có cơ hội chiến thắng Dominion. Ta sẽ biến nó thành bàn đạp để trở thành kẻ cai trị mới của Asgard.”

Hiện tại, Zeratul là một vị thần nửa điên nửa dại. Tới mức mà ông ta công khai nói về sự phản loạn.

‘Cặp mắt của ông ta... chúng lộn từ trong ra ngoài hết rồi.’

Ban đầu, tư thế chiến đấu của Zeratul che giấu đi đồng tử của ông ta. Ông ta chỉ để lộ lòng trắng của mắt và khiến kẻ khác không thể hiểu được những ý đồ và cảm xúc của mình. Tuy nhiên, lần này nó đặc biệt nghiêm trọng. Ánh sáng trắng túa ra một cách ngẫu nhiên từ cặp mắt của ông ta - nơi chỉ còn lại lòng trắng. Cứ như thể anh đang nhìn thấy sát khí hữu hình vậy.

“...Grid?”

Giữa sự hỗn loạn—

Giọng nói của một ai đó mới đã lọt vào tai của Grid đang lo lắng. Đó là một giọng nói anh chưa từng quên. Đó là giọng nói mà anh sẽ nhớ vào ngày hôm qua, nhớ vào ngày hôm nay, và nhớ vào ngày mai.

“Khan...”

Thiên sứ già đang tới gần với vẻ mặt không tin đã khiến Grid bật khóc.

“Ngươi đang đi nhìn đi đâu vậy hả?”

Vào thời điểm Zeratul - với cặp mắt lộn ngược - ra mặt và làm gián đoạn cuộc hội ngộ giữa 2 kẻ bọn họ... Một vụ nổ mạnh đã xảy ra tại lối vào của nhà tù mà Grid đang quay lưng lại. Lúc Grid bị vụ nổ cuốn đi và bị hút vào bóng tối sâu thẳm, chính một cặp ngọn lửa xanh đỏ đã dẫn lối cho anh. Chúng là những ngọn lửa linh thiêng bốc lên từ 2 đầu ti của thần thợ rèn.

“Đã lâu rồi không gặp.”

Biểu cảm của Hexetia thật cương quyết lúc ông ấy đỡ lấy Grid. Ông ấy nhìn về hướng của vụ nổ với gương mặt cứng đờ, như thể thậm chí không đủ khả năng để nở nụ cười. Ở nơi đó có nhiều thiên sứ. Dẫn đầu chúng là Tổng lãnh thiên sứ hạng nhất, Raphael.

“Ta không thực sự mong đợi một con chuột sẽ đột nhập vào đâu. Đây là thiên đường. Nhiều thứ bẩn thỉu như thế ở đây thật sự có ổn không vậy?” Raphael cau mày nói trong khi bóp mũi như thể nó bốc mùi.

Không chỉ mỗi Grid. Hắn đối xử với mọi kẻ trong tù như rác rưởi.

“Ta biết thiên sứ bụng to sẽ là mấu chốt để dẫn ngươi tới đây, nhưng... ta nghĩ ít nhất sẽ là vài trăm năm sau cơ. Ngươi đủ ngu để không biết sợ à? Ngươi thực sự táo bạo đấy,” Raphael - tâm giao thân cận nhất của Nữ thần Ánh sáng Rebecca - bình phẩm Grid.

Nó là một ngòi nổ để triển khai một tình huống mới.

“...Hiểu rồi. Có lẽ ta đã nhầm trong giây lát,” Zeratul lẩm bẩm và sát khí của ông ta bắt đầu chuyển sang Raphael, không phải Grid. Cặp mắt của ông ta vẫn lộn ngược từ trong ra ngoài.

“Raphael - kẻ đã dám tống ta vào tù và nhạo báng ta, giết ngươi trước thì mới là đúng.”

“Hử? Ngươi sẽ giết ta cơ á? Ta, thuộc hạ của Nữ thần Rebecca sao? Chẳng phải đây là mưu phản à? Ngươi điên hoàn toàn rồi thì phải?”

“......”

“......”

Một tuyên bố mưu phản trắng trợn. Không chỉ Raphael với đám thiên sứ là cạn lời. Grid và Hexetia cũng đang dõi theo tình hình một cách hoang mang. Tuy nhiên, Khan lại bình tĩnh. Cứ như thể ông ấy đang mong đợi chuyện này xảy ra.

“Quả nhiên, ngài là Võ Thần vĩ đại...”

Lời thì thầm của một thiên sứ già không khác gì con người...

“Raphael! Ta đã luôn ghét ngươi nhất!”

Nó bỏ qua chiến năng của Zeratul - kẻ hy vọng được mọi người tôn thờ và trở thành Võ Thần chân chính.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!