Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1804: Chương 1798

Chương 1798

“......!”

‘Chúng ta bị lừa rồi.’

Bản thiết kế của chìa khóa được tạo ra trong quá khứ xa xôi—gương mặt của đám thiên sứ đanh lại lúc chúng tìm kiếm tung tích bản thiết kế bằng cách nhìn lại quá khứ. Đó là vì chúng cảm thấy những dấu vết của Raphael.

Các thiên sứ rải rác khắp Asgard đều cảm nhận được điều đó. Đối với các thiên sứ, hiện diện của một tổng lãnh thiên sứ lớn tới mức ấy.

“Ngài ấy đã giải phóng thần tính của mình. Ngài ấy nhất định đang bị đe dọa.”

“Chuyện đã rõ từ lúc ngài ấy bị giam cầm với Thần Zeratul... Điều quan trọng là danh tính của kẻ xâm nhập mới kìa. Lại là Grid chăng?”

“Có phải Grid hay không thì đó vẫn là một vấn đề. Mạng lưới giám sát của chúng ta bị sao vậy?”

Giữa cơn kích động của các thiên sứ—

‘Chúng dám làm vậy cơ đấy!’

Các tổng lãnh thiên sứ dang rộng cánh và di chuyển hết tốc lực. Chúng hạ cánh theo phương thẳng đứng qua nhiều tầng mây vàng che khuất tầm nhìn của chúng. Do thần tính quấn quanh cơ thể, chúng trông như những chùm ánh sáng vậy.

‘Chúng đang lợi dụng các sơ hở khi Nữ thần không toàn vẹn để đột nhập hết tên này tới tên khác!’

Không có thời gian để triệu tập các thiên sứ, nên mặt của các tổng lãnh thiên sứ đang truy đuổi kẻ xâm nhập đã biến dạng. Chúng trông như ác quỷ chứ không phải thiên sứ. Cơn giận của chúng đã đạt đỉnh. Đó là lẽ tự nhiên. Thánh địa của chúng đã bị xâm phạm hết lần này tới lần khác.

Xấu hổ thay, chúng thậm chí còn không nhận thấy hiện diện của kẻ xâm nhập cho tới khi cơ sự xảy ra. Khó mà tin được ngay cả khi mạng lưới giám sát đã bị suy yếu rất nhiều vì chu kỳ của Nữ thần.

Làm sao mà cái gã mang tên Grid đó đột nhập được vào Asgard? Chưa kể, tại sao quyền thế của Raphael không thể kìm hãm hắn? Có nhiều câu hỏi nhưng chúng không hơi đâu để nghĩ về nó.

Các tổng lãnh thiên sứ lập tức tập trung vào tình hình trước mắt. Chúng đuổi theo dấu vết của ‘những chiếc cánh’ đã tách ra khỏi tên đần độn Raphael đó. Những chiếc cánh tượng trưng cho Cai trị với Thống trị và có lẽ đã bị kẻ xâm nhập nắm giữ khi đang chạy trốn. Nó có thể chỉ là một phần nhỏ của Raphael, nhưng nó liên quan chặt chẽ tới quyền thế của các tổng lãnh thiên sứ và không nên bị lộ ra ngoài. Hơn nữa, tình huống tồi tệ nhất có thể xảy ra nếu nó rơi vào tay Grid - kẻ đang sở hữu Thiên sứ Sa ngã Sariel.

“Được rồi! Nhanh lên!”

Cặp mắt to của Tổng lãnh thiên sứ hạng Nhì, Gabriel, gần như chuyển sang màu trắng. Sát khí cực độ ẩn chứa trong cặp mắt đang lần theo dấu vết của những chiếc cánh trong từng giây.

“Chúng ta phải bắt hắn trước khi hắn tới bề mặt!”

Các tổng lãnh thiên sứ đã nhận thức được danh tính của kẻ xâm nhập—Braham. Ban đầu, chúng đương nhiên nghĩ đó là Grid hoặc Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ. Tuy nhiên, những dấu vết phép thuật mờ nhạt đã chứng minh rằng kẻ xâm nhập là một pháp sư. Nếu không phải Braham thì còn ai có thể dùng phép thuật ẩn thân tránh được mạng lưới giám sát của Asgard và dùng được phép thuật bay tốc độ cao cho phép hắn trốn thoát khỏi các tổng lãnh thiên sứ đây.

“Hắn nhanh đấy. Nó ở cấp độ khác với phép thuật hiện có. Hãy nhớ là chúng ta có thể không bắt kịp được cho đến khi chúng ta tới bề mặt.”

Tổng lãnh thiên sứ hạng Năm, Raguel, bày tỏ ý kiến của mình và Gabriel đáp lại với vẻ kích động.

“Tới lúc ấy thì xong rồi còn đâu! Chúng ta phải tóm hắn bằng cách nào đó!”

“Cứ bình tĩnh và thư giãn đầu óc đi. Đối thủ là một pháp sư. Chúng ta có thể trừng trị hắn ngay khi chúng ta thu hẹp khoảng cách, ngay cả khi ở trên bề mặt.”

Tổng lãnh thiên sứ hạng Tư, Umiel, cũng bày tỏ ý kiến của mình, nhưng chưa đủ để làm Gabriel bình tĩnh.

“Đừng chọc cười ta! Bề mặt từ lâu đã là lãnh địa của Grid! Thời điểm chúng ta bước vào đó, chúng ta sẽ bị lũ tà đạo độc ác bao vây và có lẽ không có nổi một cơ hội! Vậy nên!”

Đầu Gabriel gần như gãy gập lúc cô ta quay lại. Đó là để gửi một ánh mắt ao ước về phía tổng lãnh thiên sứ hạng bảy ở tận sau cùng. Đó là một thiên sứ đang bay chỉ với 2 cánh. Hắn có 6 cánh che mặt với đầu, và 28 cánh trên cơ thể. Thế nhưng, hắn đang đuổi theo các tổng lãnh thiên sứ khác mà chẳng tốn bao công sức. Gabriel la lên với hắn, “Metatron! Xin hãy giúp bọn ta!”

“Gabriel!”

Umiel với Raguel tái mặt vì kinh hoàng, nhưng Gabriel không dừng lại.

“Ta sẽ lập một khế ước!”

““...Nói rõ thế chấp của khế ước đi.””

“Cánh của ta!”

““Nó không bõ đối với ta.””

“...Ta sẽ cho ngươi cánh của Raphael mà kẻ xâm nhập đã cướp đi!”

““Được.””

Một nụ cười dường như nở ra trên gương mặt bị những chiếc cánh che đi của Metatron. 4 chiếc cánh đang kiềm chế cơ thể Metatron đã được mở ra. Chúng là những chiếc cánh đặc biệt đồ sộ. Những cái bóng đậm màu chúng tạo ra đã phần nào làm hoen ố thần tính của các tổng lãnh thiên sứ.

“Ngươi mất trí à? Ngươi định cho hắn quyền Cai trị sao?”

“Còn tốt hơn là bị Grid cướp đi.”

“Tới cả Sariel cũng không biết cách dùng nó...!”

“Ngươi bình thản quá đấy. Đừng nói gì và tập trung thu hồi những chiếc cánh đi.”

Sóng xung kích ập vào cơ thể Gabriel với Umiel lúc chúng đang tranh cãi. Đó là các sóng xung kích do Metatron gây ra - kẻ đã đột ngột biến mất như một dấu chấm. Đó là một tốc độ cực nhanh có thể so sánh với các Bậc chí tôn khác. 3 tổng lãnh thiên sứ khó mà thu hẹp khoảng cách được dù chúng có cố gắng đến mức nào. Tốt nhất là cảm thấy nhẹ nhõm lúc chúng theo sau hiện diện của Metatron - đang dần bắt kịp kẻ xâm nhập.

‘Quên chuyện đó đi. Chúng ta sẽ bắt kịp trước khi hắn tới địa điểm có thể di chuyển không gian.’

Đó là nơi cô ta đã để vuột mất Grid cùng lũ tù binh. Tuy Gabriel nghĩ vậy, nhưng—

“......!”

Ngay trước khi Metatron gần như bắt kịp Braham, hiện diện của Braham đã biến mất trong chốc lát. Rồi nó xuất hiện trở lại cách đó rất xa.

“Dịch chuyển tức thời sao?”

Kẻ xâm nhập đã dùng phép thuật gì để di chuyển khi đang ở sâu trong Asgard? Kết giới của Asgard đâu có ở tình trạng đáng hổ thẹn như vậy đâu đúng không?

“Nếu có thể dùng tùy ý thì hắn đã dùng nó từ đầu rồi. Ta chắc là hắn đang làm quá sức.”

Phân tích của Raguel là chính xác. Nước da của kẻ xâm nhập - Braham - đang phờ phạc thấy rõ.

‘Con quái vật này là thứ gì vậy?’

Phép thuật tăng cường của Braham đã tiến hóa vài lần. Tức là ngay cả sau khi tặng Phân hủy với Sao băng cho Tham lam, vẫn phải có lý do thì ông ấy mới ở lại trong núi. Phép bay của Braham rất đặc biệt. Một khi ông ấy phát huy công suất tối đa, nó có thể bay với tốc độ cao đến mức thậm chí Braham cũng không thể điều khiển được.

Tuy nhiên, ai đó đã nhanh chóng bắt kịp ông ấy. Bất chấp sự cưỡng chế dịch chuyển tức thời trong môi trường của Asgard - nơi triệt tiêu pháp lực của những kẻ xâm nhập, ông ấy đã lại ở trên bờ vực bị bắt bởi một thiên sứ kỳ lạ và gớm ghiếc - đang kìm hãm cơ thể hắn bằng hàng chục chiếc cánh.

Braham chưa từng nghe bất cứ điều gì như thế này. Hầu hết thiên sứ mà nhân loại ngưỡng mộ đều được mô tả hết sức đẹp đẽ.

““Là máu mủ họ hàng xa của Yatan hả?””

Một giọng nói vang vọng như trong hang động. Những lời chứa nội dung về nguồn gốc của Braham đã khiến Braham cảm thấy bị xúc phạm.

“Có nhất thiết phải bỏ qua Beriache và bàn luận về Yatan không?”

““Beriache... Ta không biết cái tên đó.””

“Mắt với tai ngươi bị bịt hết cả vào. Ngươi xứng đáng là một thiên sứ.”

Braham cười một cách chế giễu, nhưng lòng ông ấy nặng trĩu. Thiên sứ này không biết tên của đứa con mà Yatan đã sinh ra ngay sau khi ông ta sáng tạo địa ngục ư?

Cách bao xa trong quá khứ vậy?

‘Chắc phải là gần với khởi nguyên.’

Dĩ nhiên, các tổng lãnh thiên sứ khác cũng ra đời gần với khởi nguyên. Những sáng tạo đầu tiên của Rebecca là 7 tổng lãnh thiên sứ. Tồn tại sau lưng ông ấy - đang dần tới gần hơn - là một tổng lãnh thiên sứ. Nhưng mà, rõ ràng hắn có một thiếu sót khổng lồ. Do đó, hắn đã bị cắt đứt khỏi dòng thời gian và chưa bao giờ nghe tới cái tên Beriache.

‘Nhiều cánh như thế... các hạn chế... hắn giống như ta sao?’

Liệu tổng lãnh thiên sứ này có giống ông ấy - kẻ đã làm tổn thương đồng loại của chính mình để tìm kiếm tri thức? Tổng lãnh thiên sứ này cũng bị thôi thúc bởi bản năng nào đó để lấy đi những chiếc cánh của các thiên sứ khác và cuối cùng trở thành một kẻ bị cầm tù chăng?

Ý thức của Braham được chia ra nhiều phần lúc ông ấy phân tích tại sao thiên sứ quái dị lại có nhiều cánh đến vậy và tại sao hắn bị ngắt kết nối khỏi dòng thời gian. Để đánh lừa Metatron, ông ấy sửa đổi phép thuật của mình trong từng giây, đồng thời cài đặt bẫy phép thuật giữa những đám mây để các tổng lãnh thiên sứ khác không thể đóng vai trò biến số.

Ông ấy thậm chí đã niệm xong phép thuật dịch chuyển không gian để nó sẽ lập tức được khởi động ngay khi áp lực lên pháp lực của ông ấy yếu đi. Ông ấy không quên xem tọa độ để đảm bảo bãi đáp càng thưa thớt dân cư càng tốt.

Đó là một nước cờ liều lĩnh. Nó không chỉ đơn giản là để sinh tồn. Braham không sợ hãi vì ông ấy đã vượt qua cái chết. Ông ấy chỉ không muốn bị đối xử như một con troll mà thôi.

‘Ta không thể làm bẽ mặt Grid với tư cách Sứ giả số một của cậu ta.’

Ngay bây giờ, Braham tin chắc rằng mình là mạnh nhất giữa 7 Sứ giả của Grid. Dĩ nhiên, tiềm năng của các Sứ giả khác lớn đến mức ông ấy không biết mình có thể giữ vị trí này trong bao lâu... bất luận thế nào, ông ấy cũng ở vị trí không thể làm Grid bẽ mặt.

‘Ta cần phân tán ý thức của mình thêm chút nữa.’

Cách đây chưa lâu, Braham đã nhận được nguồn cảm hứng to lớn từ Trauka - con rồng từ bỏ trận chiến và rời đi không do dự vì ông ấy. Khoảnh khắc Trauka bỏ cuộc và quay đi, ông ấy cảm thấy ‘các dấu vết’ mà mình không hề nhận ra trước kia biến mất khỏi mọi nơi trên thế giới.

Các dấu vết không phải thứ gì khác ngoài những bản sao mà Trauka thiết lập. Ông ta đang giám sát toàn bộ thế giới trong khi đối phó với Grid, Marie Rose, cùng các thành viên tòa tháp. Ông ta cảnh giác với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xảy ra với mình. Đó là một hành động mà Braham tương đối kiêu ngạo của quá khứ hẳn sẽ nhạo báng là hèn nhát.

Tuy nhiên, Braham giờ khác rồi. Braham quyết định học tập sự thận trọng của Trauka. Ông ấy không thể phân tán ý thức mình thành hàng ngàn hay hàng vạn như Trauka, nhưng ông ấy đã cố phân tán nó nhiều nhất có thể với mục đích sử dụng nó như một bệ phóng tới ‘toàn năng’.

...Ông ấy vẫn kiêu ngạo.

““......?””

Metatron tạm dừng trong khi theo sát Braham. Đó là vì kẻ xâm lược - vốn đã bắt đầu chịu những tác dụng phụ của phản xung pháp lực - lại dịch chuyển tức thời và gia tăng số lượng hiện diện lên hàng tá. Đó là cách sử dụng của Chim mồi - đã đạt tới cấp độ cao nhất. Không có sự khác biệt nào giữa cơ thể chính với các bản sao cả.

Metatron không trì hoãn gì hết. Hắn mở hờ 8 cánh che gương mặt với đầu mình và bắn những tia sáng từ các con mắt lộ ra qua những kẽ hở. Đó là những tia sáng kéo dài tới tận rìa tầm nhìn của hắn theo hình quạt ngay khi được bắn đi.

Hàng tá bản sao của Braham đều đã bị các tia sáng bắn trúng và biến mất. Chỉ còn có một, chừa lại hiện diện của cơ thể chính.

‘Con quái vật này?’

Braham nghiến răng và gấp rút.

Đó là để tới điểm đến cách đây không xa và di chuyển tới bề mặt. Thiên sứ khổng lồ này là một con quái vật mà ông ấy không thể đảm bảo chiến thắng ngay cả khi chiến đấu tại bề mặt, nhưng... thế còn tốt hơn cả vạn lần chiến đấu tại Asgard.

““Đây thực sự là hy vọng của ngươi à?””

Metatron hỏi lúc hắn đuổi theo Braham lần nữa. Nó giống lẩm bẩm hơn là một câu hỏi. Dường như hắn có chút hứng thú với thái độ chỉ biết nghĩ đến việc trốn thoát tới bề mặt của Braham.

““Trên bề mặt có thứ gì?””

Hắn không biết Beriache nên hắn đương nhiên không biết Grid. Kẻ bị cầm tù - ban đầu cùng với Raphael là thủ lĩnh của các thiên sứ để rồi rơi xuống hạng Bảy và bị phong ấn quyền năng - coi những nỗ lực của Braham là không đáng kể. Điều này không có nghĩa hắn hạ cảnh giác. Tuy khế ước là để lấy Cánh Cai trị, nhưng nó chỉ là một mảnh vỡ thôi.

Metatron chỉ có thể mở trọn vẹn 4 cánh và cấp độ của kẻ xâm nhập thì lại quá cao để bắt kịp được chỉ với chừng này. Máu của Yatan dường như đặc hơn hắn mong đợi.

“Đến và kiểm tra xem.”

Braham suýt soát tới được điểm đến của mình và kích hoạt phép thuật dịch chuyển không gian của ông ấy.

““Được thôi.””

Metatron theo sau. 2 kẻ bọn họ đan xen vào nhau lúc họ bay xuống một đại dương trên bề mặt.

Braham không ở trong trạng thái tốt nhất của mình do sử dụng hàng loạt phép thuật cao cấp tại nơi triệt tiêu pháp lực như Asgard. Mặc dù ông ấy đã nhận các bổ trợ của Vượt hạng vũ trang Giới, ông ấy vẫn chưa ở đỉnh cao phong độ. Ngoài ra, Metatron là một kẻ bị cầm tù. Hắn không bị ràng buộc bởi những quy tắc của Tam hợp nên đã nhanh chóng bỏ qua được các phép suy yếu của Vượt hạng vũ trang Giới.

“Kuaaack!” Tim Braham bị một tia sáng xuyên qua và ông ấy bật ra một tiếng thét hiếm có.

Metatron chẳng hứng thú mấy với cái mạng của ông ấy. ““Hiện diện của một vị thần vĩ đại... nó rất khác so với thế giới đầu tiên...””

Hắn chỉ kéo bàn tay phải của Braham trong khi quan sát những thay đổi trên bề mặt một cách thích thú. Đó là bàn tay đang cầm nắm những chiếc cánh của Raphael.

““Nó là một sức mạnh mang tính hoài niệm.””

Sau khi đạt được mong muốn của mình, ánh mắt Metatron hướng lên trên. Không như Metatron, 3 tổng lãnh thiên sứ - đã tạo thành một Tam hợp - đang bước xuống các bậc thang làm bằng những đám mây vàng.

“Cùng quay lại thôi.”

Gabriel đã vứt bỏ nỗi lo của cô ta. Cô ta rất bình tĩnh bất chấp nơi đây là bề mặt. Ngay cả khi Grid xuất hiện thì cũng đã có Metatron rồi. Hiện giờ cô ta đã mở khóa một số quyền năng của Metatron khi đổi lại bằng một khế ước. Thứ duy nhất mà cô ta sợ là thứ bậc của một Cổ Long. Không cần phải để ý tới bất kỳ thế lực nào kém hơn cái đó.

Đột nhiên, cô ta cứng đờ ra. Đó là vì hiện diện của Hỏa Long Trauka bỗng dưng tiếp cận.

“...Gì cơ?”

Nét mặt Gabriel đanh cả lại lúc cô ta quay đầu về phía hiện diện đang đến gần.

Đơn Nhất chi Thần Grid—anh chẳng có gì ngoài hào quang của Trauka.

“Các ngươi đang làm gì ở đây?”

Grid lạnh lùng hỏi trong khi những ngọn lửa lan ra từ hai bàn tay anh thay đổi từng khoảnh khắc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!