Chương 1797
Các thiên sứ choáng ngợp với một sự hoang mang kỳ lạ. Tổng lãnh thiên sứ hạng Nhì - Gabriel - đã không ngăn được những kẻ đột nhập trốn thoát, và Raphael thì mất tích. Chúng trải qua hết tình huống không tưởng này tới tình huống không tưởng khác. Chúng đã chịu đựng sự buồn chán kéo dài lúc bảo vệ thế giới của các vị thần, nhưng giờ đây, khung cảnh tuyệt đẹp của chúng đã tan vỡ một cách khủng khiếp.
“Bị giam trong Nhà tù Vĩnh hằng sao?”
Toàn bộ Asgard - vốn đang trong tình trạng hỗn loạn hiếm thấy - lập tức chìm trong câm lặng. Các thiên sứ nhanh chóng phát hiện ra tung tích của Raphael và nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình. Cách xử sự của chúng - lúc chúng nhìn các tổng lãnh thiên sứ - giống như con nai sập bẫy của một thợ săn vậy. Chúng có phần đáng thương.
“Để vuột mất những kẻ bị cầm tù là chưa đủ. Hắn rốt cuộc còn nhốt chính mình trong đó nữa à?”
Gương mặt luôn vô cảm của các tổng lãnh thiên sứ đã thay đổi đôi chút. Nó giống hệt như Gabriel - kẻ với nét mặt nhàu nhĩ sau khi gặp thất bại trước Grid.
Nhà tù Vĩnh hằng—nó là một nhà tù được xây dựng để giam cầm các vị thần. Không có cách nào để mở cổng nếu thiếu chìa khóa, và kẻ giữ chìa khóa chẳng phải ai khác ngoài Raphael. Tuy nhiên, Raphael đã ở trong tù rồi.
“Grid lấy chìa khóa rồi chắc?”
“Đó dường như là cách giải thích đúng trong những trường hợp thế này.”
“Hắn đã đánh bại Raphael ngay cả tại Asgard...? Đơn Nhất chi Thần… hắn tương đương với Xi Vưu.”
“Đó chỉ là suy đoán thôi. Đừng quên khả năng Zeratul đóng vai trò như một biến số.”
“Điều đó nghe như suy đoán quá mức vậy. Trừ khi Zeratul bị điên, bằng không làm sao ông ta có thể phản bội Nữ thần và về phe Grid...?”
Tổng lãnh thiên sứ đang bác bỏ điều trên đã chợt ngậm miệng. Đó là vì chả có cơ sở nào để khẳng định Zeratul không điên. Xét cho cùng, nghiệp xấu mà Raphael đã tích tụ là quá nhiều.
“...Bất luận thế nào, Raphael cũng phải được giải cứu. Hãy tìm một cách xuống bề mặt và lấy lại chìa khóa từ tay Grid.”
Tổng lãnh thiên sứ là những sinh vật hiểu và thực hiện ý muốn của Nữ thần. Vì danh dự của Nữ thần, Raphael phải được đưa ra khỏi nhà tù. Một khi mệnh lệnh được đưa ra, vài thiên sứ đã giơ tay lên, không như các thiên sứ đang cúi đầu trong im lặng.
Gabriel gật đầu trong khi xem xét khuôn mặt họ. “Các ngươi đủ tư cách để đặt câu hỏi. Ngươi tò mò về điều gì?”
“Chúng ta không thể phá cổng nhà tù sao? Ta vốn đã thấy dấu vết sụp đổ một lần rồi.”
“Đó là một câu hỏi mà bất cứ ai đối phó với kiếm lực như ngươi nên đặt ra. Kết luận thì điều đó không thể. Trừ khi cánh cổng vốn đã mở ra, còn không thì kỹ thuật niêm phong sẽ chặn mọi can thiệp vật lý.”
“Ngài đang nói rằng các vết hằn mà ta thấy là những dấu tích từ trận chiến xảy ra khi cánh cổng được mở sao?”
“Ta không biết nữa. Michael gàn dở có lẽ đã đập nó trong lúc nóng giận. Đằng nào thì cánh cổng cũng sẽ tái tạo mà.”
“Ta muốn thử giải ấn của nó,” một thiên sứ khác xen vào. Đây là một thiên sứ đặc biệt đáng chú ý do pháp lực đầy màu sắc xung quanh cơ thể mình. Mỗi cuống pháp lực đều rung rinh như thể đang sống. Nó có cảm giác như một chiếc áo choàng rất lộng lẫy đang bị gió thổi tung bay. Nó không phù hợp với gương mặt ốm yếu và có phần tăm tối.
“Tài năng phép thuật của ngươi cho thấy ngươi xứng đáng có sự tự tin. Điều đáng tiếc là niêm phong được khắc vào Nhà tù Vĩnh hằng không phải phép thuật, mà là quyền năng. Phép thuật không thể can thiệp vào lãnh địa của các vị thần.”
“Ngài có đang nói những điều đúng đắn không vậy?”
Thiên sứ với vẻ yếu ớt kia nghiêng đầu theo một góc. Dựa trên lời của Gabriel, dường như chẳng có cách nào để mở nhà tù.
‘Những kẻ có tên tuổi nổi như cồn trong tiền kiếp của chúng toàn là một lũ không biết cách cư xử. Sự ngạo mạn đã khắc sâu vào linh hồn chúng.’
Một thiên sứ cỏn con lại đang tranh cãi với cô ta. Gabriel chết lặng, nhưng đã cố giữ gương mặt vô cảm của mình. Đó là tình huống cô ta đã để vuột mất các tù binh lẫn những kẻ xâm nhập. Cô ta sẽ hủy hoại quyền thế của chính mình nếu hành động khinh suất.
“Có nhiều cách để mở cổng nhà tù. Một ví dụ đơn giản là tìm bản thiết kế của chìa khóa. Có lẽ chúng ta đã để mất Hexetia và Khan, nhưng phép thuật của ngươi sẽ cho phép chúng ta mô phỏng chìa khóa.”
Đến đây là hết.
Gabriel đứng dậy mà không nói gì thêm và hàng trăm thiên sứ lập tức chạy tứ tán. Chúng tản ra khắp Asgard. Đương nhiên, Nhà tù Vĩnh hằng không được canh phòng. Có lý do gì để canh gác nhà tù đâu.
Đây là cách mà kẻ đột nhập mới đến trước nhà tù một cách an toàn.
“Thật lỏng lẻo. Chúng thậm chí không thể bảo vệ lãnh thổ của mình sao cho phải vì chúng đang lang thang khắp nơi như lũ chuột dưới mưa.”
Ngoài bản thân mình ra, kẻ xâm nhập có xu hướng coi hầu hết những sinh vật khác là tầm thường. Đó là vì ông ấy có tiêu chuẩn cao hơn người khác với tư cách là Vị thần Phép thuật và Thông thái. Tới cả các thiên sứ ngự trị như những sự sống thần thánh cũng chỉ là các sinh vật nhỏ bé trong mắt ông ấy. Dĩ nhiên, ông ấy không dám nói thế khi ông ấy vật lộn trong quá khứ trước những đặc tính của thiên sứ kháng phép... tất cả đã là chuyện xưa rồi. Quyền uy của một thiên sứ không còn là mối đe dọa lớn với ông ấy - kẻ đã có thể sáng tạo phép thuật mà chỉ có thể tưởng tượng ra trong những ngày còn là một huyền thoại.
“...Hmm.”
Kẻ đột nhập - vẫn đang chế giễu các thiên sứ với vẻ mặt kiêu ngạo - chợt có biểu hiện cứng nhắc.
Một thiên sứ bị cô lập trong tù—thật là hoàn hảo để nhắm vào, nhưng xui thay, cấp độ của niêm phong trên nhà tù lại quá cao.
‘Nó không phải phép thuật. Ta phải tuân theo các quy tắc để mở nó.’
Không được phép mở bằng vũ lực. Braham phán xét và chiêm nghiệm trước khi dán mắt vào ổ khóa treo trên cổng. Đó là một ổ khóa trông quá cũ kỹ và cục mịch để thuộc về Asgard. Chẳng có cách nào để mở nó trừ khi có chìa khóa mà các thiên sứ đang đi tìm. Ngạc nhiên thay, nét mặt Braham không nghiêm trọng đến thế. Ông ấy nghĩ tới một vật phẩm và biểu cảm cứng nhắc của ông ấy nhanh chóng giãn ra.
‘Chìa khóa Vạn năng.’
Nó là một đồ vật do Grid tạo ra. Braham thường thấy anh sử dụng nó theo nhiều cách. Braham đã luôn quan sát Grid mà.
Pháp lực màu tím đua nở từ các ngón tay của Braham như những ngọn lửa và nảy bật lên như các tia sét, tạo thành hình dạng. Nó cùng dạng với Chìa khóa Vạn năng tồn tại trong ký ức của Braham.
‘Thứ này có thể giải quyết nó.’
Grid đã viết nên những truyền thuyết và thần thoại vĩ đại. Các vật phẩm anh tạo ra cũng bị ảnh hưởng và tăng giá trị lên. Hơn nữa, Chìa khóa Vạn năng là một vật với tiềm năng trở thành một báu vật của cảnh giới cao nhất. Trên thực tế, bản thân Grid không hoàn toàn tin vào tính năng của Chìa khóa Vạn năng, nhưng Braham chưa từng nghi ngờ Grid. Đương nhiên ông ấy nghiêm túc đặt câu hỏi về tài năng phép thuật của Grid, cơ mà từ đầu thì đây đâu phải lĩnh vực chuyên môn của Grid. Thế nên, nó có thể được loại trừ khỏi đánh giá toàn diện.
Clack!
Đức tin của đấng tối cao phục vụ một sự sống vĩ đại hơn đã đánh lừa cả luật trời. Ổ khóa đã bị hóa giải mà không có bất kỳ sự kháng cự nào và cánh cổng sắt vừa cao vừa dày của Nhà tù Vĩnh hằng từ từ mở ra.
“......?”
“......?”
“......?”
Nhà tù - đáng lẽ phải được nhuộm trong màu bóng tối sâu thẳm - lại sáng sủa đến đáng ngạc nhiên. Đó là nhờ vòng thánh trên đầu của các thiên sứ. Khoảnh khắc Braham mở cổng, ông ấy đã có thể chứng kiến cảnh tượng bên trong nhà tù.
Võ Thần Zeratul hốc hác và Tổng lãnh thiên sứ hạng Nhất Raphael đang đánh cận chiến. Những chiếc lông vũ rải rác xung quanh họ cho thấy dấu vết của một trận chiến khốc liệt.
“Ha... Haha, ta đoán là Grid đã cử ngươi tới để xác nhận chết hẳn nhỉ? Có lẽ do hắn mới sống được một thời gian ngắn, nhưng hắn không có cặp mắt tinh tường gì hết. Vị thần Phép thuật và Thông thái, Braham. Ta biết danh tiếng của ngươi đã gia tăng đáng kể, nhưng ngươi chẳng thể đơn độc làm bất cứ điều gì với ta đâu.”
“Gã Grid đó... hắn có tính cách không thể sống khi mang nợ. Ngạo mạn làm sao.”
Những lời ngụy biện cùng lúc tuôn ra từ miệng 2 kẻ bọn họ.
Braham không thắc mắc họ đang nói về điều gì và lặng lẽ đóng cổng lại. Ông ấy đương nhiên đã cố gắng khóa nó, nhưng chậm mất một bước. Cánh cổng - được mở ra - chưa gì đã mất dấu niêm phong. Nó sụp đổ một cách thảm hại do cây thương mà Raphael đã mau chóng ném đi.
“Không có chuyện quay lại đâu.”
Cảm giác nhẹ nhõm vì được sống đã khiến Raphael cười ha hả. Tại nơi mà dòng chảy thời gian bị chậm lại này, hắn đã chiến đấu với Zeratul trong hàng thập kỷ. Có nhiều thiên sứ bị sử dụng làm lá chắn và Zeratul đã suy yếu, nên hắn không gặp khủng hoảng lớn, nhưng hắn thật sự mệt mỏi với điều đó rồi. Raphael lo rằng hắn sẽ thật sự ở một mình với Zeratul mãi mãi. Trong lòng hắn, hắn cầu nguyện Nữ thần cứu rỗi. Tại giây phút này, Nữ thần đã đáp lại...
‘Quả nhiên Nữ thần quan tâm đến ta nhất.’
Với cảm xúc tuyệt vời, Raphael đã lao qua. Hắn chả cảnh giác chút nào với Braham đang đứng ở cổng. Braham sử dụng phép làm nguồn gốc năng lực của mình. Raphael có ưu thế tuyệt đối trước ông ấy.
“Ta sẽ không để ngươi đi đâu!”
Zeratul đã tóm lấy cánh của hắn, nhưng điều này vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Raphael vứt bỏ cánh của mình và tới gần Braham. Chỉ mất một tích tắc để thu hồi cây thương cắm vào tường và vung nó.
Braham không phản ứng lại. Ngay từ đầu, nơi này là Asgard. Braham quá yếu để đối phó với năng lực thể chất của tổng lãnh thiên sứ hạng nhất trong tình trạng hoàn hảo. Tuy nhiên, Braham còn sự thông thái của mình. Tuy không thể theo kịp các động tác của Raphael bằng mắt mình, nhưng ông ấy có thể dự đoán cách Raphael sẽ di chuyển.
Ông ấy duỗi nắm đấm của mình ra trước.
Một cảnh giới kỳ diệu.
Nó là một đòn phản công phép thuật khiến người ta thực sự cảm thấy ông ấy là một pháp sư.
“......?!”
Gương mặt thanh tú của Raphael lay động. Da trên mặt hắn gần như bị bong ra khi hắn nhận về một sự kháng cự mạnh mẽ. Lúc Raphael đang lảo đảo, Zeratul tặc lưỡi và đã quấn một sợi xích quanh cổ hắn.
“Việc luyện tập cơ bắp đã cho phép ngươi làm điều đó với phép thuật vươn tới đẳng cấp của một vị thần hả?”
“......”
Braham không chối cãi. Đúng là ông ấy vẫn đang cố gắng khôi phục cơ thể mình. Kể từ hồi lấy lại được máu của bản thân từ Marie Rose, ông ấy vẫn đang luyện tập rất hiệu quả.
“Dù sao thì, nó cũng tới đây thôi. Ta không có ý định chấp nhận ân huệ của Grid.” Ông ta lôi Raphael bị xích vào trong. Rồi Zeratul đóng cổng nhà tù - thứ vừa mới tái tạo lại xong.
“...Chà, ta không quên hận thù, và ta cũng không quên ân nghĩa đâu.”
Ông ta biến mất phía bên kia cánh cổng sắt dày cùng câu nói này.
Đối với Braham, đó là lời nhảm nhí của một con chó. Hình ảnh Zeratul tự giam mình giống một tên điên hơn. Mái tóc vừa bù xù vừa rối tung cùng ấn tượng gầy gò lẫn lo lắng của Zeratul là cơ sở để củng cố cho những ngờ vực của ông ấy.
‘Hậu quả của nhiều lần thất bại đã khiến hắn phát điên.’
Braham lắc đầu và đặt ổ khóa lên cổng lần nữa trong khi nắm lấy những chiếc cánh bị xé ra của Raphael ở bên cạnh mình.
‘Đây là cánh của tổng lãnh thiên sứ hạng nhất. Có lẽ chúng sẽ giúp đỡ được cho Khan.’
Tuy nhiên, đúng là chuyện này chưa đủ so với kết quả mong muốn của ông ấy. Braham không hài lòng chút nào và bắt đầu thao tác với ổ khóa sau khi suy nghĩ về nó một lúc lâu. Ông ấy xếp lớp phép thuật theo cách không can thiệp vào kỹ thuật niêm phong hiện có.
‘Những thứ có hại nên bị nhốt chặt nhất có thể.’
Đó là thời điểm mà độ khó của việc giải cứu Raphael tăng lên gấp bội.