Virtus's Reader
Thợ rèn huyền thoại

Chương 1810: Chương 1804

Chương 1804

Ấy là sau khi chế tác Quyền trượng Braham. Grid đã có một cuộc trò chuyện thân thiết với các sứ giả. Đặc biệt, anh nghĩ mình biết rất ít về Zik và Mir.

Tất nhiên, anh biết quá khứ đau thương của họ. Thí dụ, Zik bị phản bội trong khi sống như một bề tôi của các vị thần và Mir là một con búp bê được tạo ra cho các vị thần. Điều Grid tò mò không phải là lý lịch mà mọi người nói đến.

“Trước khi nhận được phước lành của các vị thần... ý ngài là những ngày còn là con người bình thường của ta sao?” Zik nghiêng đầu lúc ông ấy vuốt chiếc cằm nhẵn nhụi. Ông ấy trông như đang ngẫm nghĩ điều gì đó. Chẳng có mấy phấn khích trên gương mặt ông ấy. “Ta nghĩ là mình đang cố gắng sống sót từng ngày. Ta cũng giống như những người khác. Ta nhớ rằng thời đại mà mình sống rất thiếu thốn do kinh tế và văn hóa không phát triển. Gia đình ta... xem nào. Ta không biết là mình có bất cứ anh chị em nào. Ta có lẽ đã không kết hôn.”

Ký ức của Zik rất sai lệch. Như một người được sinh ra vào khoảng thời gian ông ấy quyết định đối đầu với các vị thần, chỉ những ký ức vào thời gian đó là rõ ràng thôi.

‘Nó là một cơ chế phòng vệ chăng?’

Zik là người sống sót của một thế giới đã bị hủy diệt. Ngay từ đầu, tất cả các thành viên gia đình ông ấy đã chết rồi. Chỉ nhớ tới điều đó thôi hẳn cũng hết sức đau đớn đối với Zik.

Zik lắc đầu khi ông ấy mơ hồ đọc được những suy nghĩ và sự hối tiếc của Grid. “Ngài không phải thương hại ta đâu. Những ngày ta còn nhớ và để vuột mất những người quý giá của mình vốn đã chấm dứt hàng ngàn năm trước rồi. Chuyện đó đã cách đây quá lâu.”

Nó lâu đến nỗi ông ấy thậm chí không thể nhớ gương mặt và tên của cha mẹ mình.

“Nhưng ông nhớ các đồng sự của mình đấy thôi?” Grid hỏi Zik sau lời giải thích của ông ấy.

“Cái đó... có lẽ đó là vì cảm giác tội lỗi.”

Suốt thất bại tan nát của Thất Thiện Nhân trong cuộc chiến chống lại các vị thần, Zik không hề tham chiến và đã ngủ li bì. Đặt Lời nguyền Lười biếng qua một bên, Zik rõ ràng đã phản bội các bạn đồng hành.

“Dĩ nhiên, việc ta tham chiến không có nghĩa bọn ta sẽ chiến thắng trong cuộc chiến chống lại các vị thần.”

“......?”

Grid thấy nụ cười cay đắng của Zik và chợt hoài nghi điều gì đó.

“Nghĩ lại cũng thấy lạ. Tại sao các vị thần lại rủa ông bằng Lời nguyền Lười biếng nhỉ?”

Trong quá khứ, anh đã nghĩ chúng cảnh giác vì Zik mạnh đến khó tin. Tuy nhiên, giờ thì anh biết. Thành thật mà nói, khả năng chiến đấu của Zik không phải là mối đe dọa lớn với các vị thần trên trời. Đấy thậm chí là đã cân nhắc việc các cổ tự của Zik thực hiện được điều kỳ diệu là đánh cắp quyền năng của Tiểu Tinh Vương - con trai của Thần Trời.

Zik đã nói với anh rồi còn gì? Dù ông ấy có mặt thì cũng sẽ chả có cơ hội nào để họ giành chiến thắng cuộc chiến chống lại các vị thần. Thế thì tại sao chúng lại dùng một lời nguyền để ngăn Zik tham chiến?

Grid nghĩ tới 2 khả năng. Thứ nhất, đó là ‘kỹ năng Thất Ác Thánh’ của Zik - vẫn còn hiển thị bằng một dấu ? - đủ hùng mạnh để vượt qua trí tưởng tượng của Grid. Thứ hai, một trong các vị thần đang cố gắng bảo vệ Zik.

‘Nếu mình phải chọn 1 trong 2 thì nó đương nhiên sẽ là vế sau.’

Grid không thể hỏi thẳng được. Zik sống với ý định trả thù các vị thần. Nâng cao cái khả năng vị thần nào đó thực chất đang bảo vệ ông ấy ư? Anh sẽ là một gã tâm thần không biết đồng cảm mất. Anh biết điều đó trong đầu nên anh cố gắng không hỏi, nhưng...

“Trong 2 cái đó, ông nghĩ là cái nào...?”

Dù vậy, Grid rốt cuộc vẫn hỏi. Chỉ khi ấy thì cuộc trò chuyện mới tiến triển. Grid muốn kiểm tra kỹ năng Thất Ác Thánh của Zik và liệu ông ấy có sở hữu một trí giới hay không.

“...Nếu ta phải chọn giữa 2 thứ thì nó sẽ là vế sau.”

Gương mặt vô cảm của Zik nhanh chóng tối sầm lại. Nếu mối quan hệ giữa 2 kẻ bọn họ không gắn kết với nhau với tư cách thần và sứ giả, rất có thể sẽ có một thông báo hệ thống tuyên bố sự ưu ái đã giảm mạnh.

“Khả năng độc đáo mà Rebecca ban cho ta... nó có một khuynh hướng rất khác so với Thần Lệnh của ngài và Tốc Lệnh mà Thánh Kiếm của thời đại này sử dụng. Nó không đóng góp vào sức chiến đấu.”

“Là loại chức năng gì vậy? Cùng loại với Thiên mệnh của Zibal à?”

“Nó không giống như thế. Trùng hợp thay, ta không thể kể chi tiết cho ngài, nhưng nó có liên quan đến cặp mắt sáng suốt.”

“Cặp mắt sáng suốt sao...? Ah, vậy là...”

Grid nhận ra. Zik đã tiếp cận anh với thiện cảm (?) ngay từ đầu. Ông ấy đã hứa sẽ biến Grid thành hoàng đế của Saharan.

‘Từ đầu ông ấy đã biết mình sẽ làm hoàng đế vào ngày nào đó chăng?’

Nhìn lại thì, người sáng lập đế chế - Saharan - cũng là do Zik chọn lựa.

“Tại sao ông lại không thể kể chi tiết cho tôi?”

“Chỉ để đề phòng thôi. Ta sẽ kể cho ngài vào ngày nào đó, nên hãy tin ta và chờ đợi.”

“Tất nhiên rồi. Mà nhân tiện, ông có trí giới hay không cũng là một điều bí mật đấy? Tôi chưa bao giờ chứng kiến ông sử dụng một trí giới cả.”

Tới cả Baal cũng đánh giá cao Zik. Đương nhiên thôi. Ông ấy là người mạnh nhất trong thế giới trước còn gì? Vị trí của Zik cũng giống như Hayate. Công bằng mà nói, hầu như không có khả năng một người như vậy không có trí giới. Cơ mà, ông ấy chưa từng hé lộ trí giới của mình.

“Ta có nó,” Zik trả lời Grid - vừa thận trọng đặt vấn đề như thể tự hỏi liệu có câu chuyện nào đằng sau nó không.

Nét mặt của ông ấy vẫn tối tăm. Nó không phải một bí mật, song ông ấy không muốn tiết lộ nó. Thế nhưng, Grid phải lắng nghe. Không, anh cần đi xa hơn việc chỉ nghe về nó. Anh phải tự mình trải nghiệm mới được.

“Ông có thể mời tôi tới đó không? Là vì thứ này này.”

Grid cho Zik - đang lưỡng lự - thấy Hỏa Long Giáp và Nghịch Thiên.

Mắt Zik rung động. Kiếm Saharan tương xứng với ‘năng lượng đỏ’ tới mức ông ấy không cảm thấy cần phải thèm thuồng những thanh linh kiếm của Grid, nhưng giờ ông ấy đã có một lòng tham hiếm thấy. Quyền năng của các chiến cụ làm bằng ý định bá đạo đến mức ấy.

“Tới nỗi mà Braham đã ruồng bỏ Quyền trượng Belial.”

“......!”

Grid đi thẳng vào ý chính.

Quyền trượng Belial—nó là một vũ khí mà Braham đã sử dụng trong hơn 10 năm. Ông ấy vứt nó đi á?

Cuối cùng, Zik đã từ bỏ sự ngập ngừng của mình và gật đầu. “Nó tuy xấu hổ, nhưng ta hiểu. Ta hy vọng Thần sẽ không thất vọng. Ta sẽ nhận lấy đặc ân.”

Bóng tối kéo đến. Tiếng khóc buồn của một đứa trẻ thấm vào tai Grid.

‘Một đứa trẻ sao?’

Grid đang cảm thấy bối rối bởi bóng tối nơi anh chẳng thể nhìn thấy dù chỉ một đốt ngón tay trước mặt mình.

[Bạn đã tiến vào trí giới ‘Cô độc và Khổ đau’ của Zik.]

Một ánh sáng yếu ớt lan tỏa và một cửa sổ thông báo hiện lên. Đồng thời, tầm nhìn bị bóng tối nhấn chìm của anh đã được khôi phục. Grid đã có thể khảo sát cảnh vật xung quanh. Đó là một vùng hoang vu rộng lớn và tiêu điều. Những vết máu đỏ-đen có thể thấy ở khắp nơi. Có một đứa trẻ đang thu mình trung tâm của nó. Cậu bé có mái tóc vàng bù xù và ướt đẫm máu với mồ hôi. Mái tóc - dường như tỏa sáng rạng ngời khi trời mưa - giống với mái tóc của Zik.

“...Zik à?” Grid hỏi và đứa trẻ ngẩng đầu lên. Quả nhiên, đó là một đứa trẻ có những nét Zik. Vẻ mặt của nó thì khác. Hai má nó phồng lên để kìm tiếng khóc, nhưng nước mắt cứ tuôn rơi như cứt gà.

Zik mà Grid biết chưa bao giờ trông giống thế này.

‘Đây không phải là Zik. Đó không thể là Zik được.’

Nếu đứa trẻ này là Zik, thì tức là có 2 Zik. Bao gồm cả Zik - người đã bước vào đây cùng với anh từ hiện thực...

“...Hơ?”

Grid lúng túng khi Zik - người mà anh tưởng sẽ ở cạnh mình - mất tích. Anh nhìn quanh nhưng không thể tìm thấy Zik ở bất cứ đâu trong vùng hoang dã. Người duy nhất tồn tại ở đây là anh và đứa trẻ trước mặt anh.

‘Chuyện gì thế này?’

Họ rõ ràng đã vào đây cùng nhau mà?

Trong khi Grid đang hoảng loạn...

“Hức... Đúng, ta là Zik đây. Thần của ta... Thần đã nhận ra ta.”

Sau khi quẹt nước mũi và vừa ngừng khóc, đứa trẻ đã lễ phép cúi chào Grid.

“......?”

Grid thực sự hiểu tình hình. Hẻm núi trong trí giới của Grid, xưởng rèn trong trí giới của Khan, búa và đe trong trí giới của Hexetia, và thanh kiếm khổng lồ trong trí giới của Biban. Ngoài ra, có một phòng làm việc và một phòng thí nghiệm trong trí giới của Braham. Trí giới ám chỉ trái tim của chủ sở hữu và đại diện cho điều gì đó quan trọng khi hình thành trái tim. Như thế đấy. Nó không thay đổi hình thức của chủ sở hữu. Tuy nhiên, trí giới của Zik trống trải đến nỗi bản thân Zik đã thay đổi.

Zik trẻ giải thích, “Mỗi lần ta bước vào đây, ta lại nhớ tới những thứ ta đã quên. Nó buồn bã và đáng sợ. Nó đau đớn nhiều lắm...”

Sự lãng quên. Như Tên cướp Đại tài của Đêm Đỏ đã nói với Raiders cách đây chưa lâu. Con người chỉ có thể sống tiếp bằng cách quên đi những ký ức không cần thiết. Nhưng Zik quá thông minh để quên đi điều gì đó. Bởi vậy, ông ấy đã thu thập tất cả hiểu biết từ những năm tháng ông ấy sống và những gì mà sau cùng ông ấy học hỏi được từ Nữ thần Rebecca. Ông ấy phong ấn nó lại vì ông ấy không thể quên nó. Đó là ở trong trí giới này, ngắt kết nối khỏi thực tại.

Có lẽ chính Zik cũng chẳng hề hay biết. Đây là lý do tại sao ông ấy chỉ đơn giản nói rằng thật ‘xấu hổ’ khi mở trí giới của mình. Nếu biết rằng mỗi lần mở trí giới ông ấy sẽ mang về một ký ức đã quên, thì Zik hẳn sẽ sợ hãi hơn là xấu hổ khi mở trí giới.

“Ta ghét Nữ thần Rebecca. Ta đã tưởng chiến đấu cho bà ta nghĩa là chiến đấu cho con người, nhưng lại không phải vậy. Những kẻ làm theo ý muốn của bà ta đã gây nên đủ loại thảm họa và toàn bộ hậu duệ của ta đã chết. Ta chẳng thể bảo vệ bất cứ ai. Không, ta đã giết tất cả...”

“Zik...”

“Ta quyết định lên thiên đường cùng các đồng sự của mình để trả thù, nhưng ta thậm chí không thể làm thế. Ta nghe thấy khúc hát ru của Nữ thần và đôi mắt ta đã tự nhắm lại. Một khi ta mở mắt ra lần nữa, tất cả mọi người đã chết rồi. Lẽ ra ta nên chết cùng với họ...”

Đôi mắt mệt mỏi của Zik trẻ bắt đầu bộc lộ sự thù hận và sát khí. Nó là sát khí vào chính cậu bé chứ không phải về phía Grid mà cậu bé đang đối mặt. Cậu bé sẵn sàng đâm bản thân và lấy đi mạng sống của chính mình. Nhưng cậu bé không làm vậy. Nói chính xác thì, cậu bé không thể làm vậy. Đó là vì trách nhiệm. Điều Zik muốn là một cái chết tất yếu.

“Nó đau đớn đến mức ta không muốn sống. Hãy giết ta đi. Thần ơi, xin hãy giết ta.”

Đủ loại cổ tự cuồng quay xung quanh Zik trẻ lúc cậu bé khóc lóc cầu xin lần nữa. Pháp lực vĩ đại cùng thần tính - được lấy từ Tiểu Tinh Vương - cùng nhau bay vọt lên.

‘Các cổ tự có thể dài đến thế sao?’

Quyền năng của cổ ngữ tăng theo cấp số nhân mỗi lần một từ và một câu được hình thành. Cơ mà, Zik chủ yếu sử dụng các cổ tự dưới dạng các chữ cái hoặc từ riêng biệt. Cực kỳ hiếm khi đạt được một câu và nó thậm chí còn ngắn nữa. Anh được bảo rằng đơn giản là vì nó khó. Câu càng dài thì càng khó kết hợp và càng hao tổn trí lực hơn.

Tuy nhiên, Zik trẻ dễ dàng làm được. Khả năng xử lý cổ tự của cậu bé vượt trội hơn nhiều so với Zik lớn nhờ vào ký ức hoàn chỉnh của cậu bé.

‘Nó mạnh đến khó tin được.’

Đây là khả năng trọn vẹn của Zik. Nếu Zik mà lên thiên đường với phần còn lại của Thất Thiện Nhân, họ có lẽ sẽ không thắng cuộc chiến, nhưng chả phải các vị thần sẽ hứng chịu nhiều thất bại và đánh mất phẩm giá của chúng ư?

Suy nghĩ của Grid đi tới đây và anh đã tin chắc. Sở dĩ các vị thần nguyền rủa Zik không phải là để bảo vệ ông ấy, mà đơn giản là vì sợ.

“Kiểu gì thì kiểu.”

Grid vươn tay ra với Zik trẻ. Anh dùng hết sức đấm vào gương mặt đáng thương đã méo mó vì buồn rầu và đau đớn. Không có cảm xúc trong nó. Đó đơn giản là để trấn tĩnh Zik - người đã trên bờ vực phát rồ.

Sự lan tỏa của nỗi đau—Grid suy đoán rằng trí giới của Zik là một dạng trở nên mạnh hơn khi Zik trẻ trở nên điên loạn.

“Ngừng nói nhảm về việc muốn chết đi và cùng làm một thanh kiếm nào. Tại sao ông phải chết chứ? Tôi sẽ không giết ông.”

Không có sự lo lắng nào trên gương mặt Grid lúc anh triệu hồi Thánh địa Kim loại. Hệt như Piaro đã tạo ra những cánh đồng nông nghiệp trong sa mạc, Zik là một người thực hiện những phép màu. Hơn nữa, ông ấy có thể viết những câu dài như vậy bằng cổ tự trong trí giới của ông ấy, nên sẽ dễ dàng tìm được một cách để đạt được sự hợp nhất của các trí giới.

[‘Thánh địa Kim loại’ đã đồng hóa với trí giới ‘Cô độc và Khổ đau’ của Zik!]

Đúng như mong đợi, Zik không phụ những kỳ vọng của Grid. Cậu bé đã sử dụng các cổ tự để đáp lại hẻm núi cao chót vót trong vùng hoang vu cằn cỗi.

“Mọi thứ sẽ không bao giờ dễ dàng. Hãy tập trung cho tới cùng và giúp đỡ tôi,” Grid thúc giục lần nữa.

Sản xuất Ý định lần này cũng sẽ là một thử thách xa lạ với anh. Đó là vì anh lên kế hoạch trích xuất năng lượng đỏ từ Kiếm Saharan và đưa nó vào làm một phần của các vật liệu. Anh nghĩ mình có thể làm thế với sự trợ giúp của Zik trẻ.

“Hức. Vâng...”

Hai má của Zik sưng húp lúc cậu bé chỉ vừa đủ sức xoay xở để trả lời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!