Chương 1844
“Liệu đó có phải là một mục tiêu có thể bị tập kích một mình không ạ?”
Đây là một câu hỏi đâm thẳng vào cốt lõi—người phóng viên mắt xanh đã tận dụng tốt khoảng thời gian ngắn ngủi mà anh ta được phép nói chuyện với Chủ tịch Lim Cheolho.
“Không thể thực hiện điều đó một mình được.”
Đã được 6 tiếng kể từ lúc đoàn viễn chinh Baal đặt chân vào địa ngục.
Nửa ngày đã trôi qua trong Satisfy. Khi buổi sáng biến thành màn đêm, Grid cùng các thành viên Vượt hạng vũ trang đã chiến đấu không ngừng nghỉ. Ngay cả khái niệm về thể lực - thứ đã luôn kìm hãm người chơi - dường như cũng không thể làm giảm nhiệt huyết của họ.
“Vậy thì... để cuộc viễn chinh thành công, các thành viên Vượt hạng vũ trang và các sứ giả phải tham gia cùng Grid, đúng không ạ?”
Cuộc tập kích Baal—do sự kiện quy mô lớn xảy ra theo ý muốn của Grid, Tập đoàn S.A đã gánh chịu hậu quả nặng nề. Suốt nửa ngày vừa qua, các công ty truyền thông trên khắp thế giới đã khiến họ ngập trong những yêu cầu phỏng vấn. Mức độ quan tâm hiển nhiên là rất cao rồi. Nó khác xa với Giải đấu Quốc gia - vốn đang trên vòng xoáy đi xuống vì Grid ngừng tham dự.
Nói thẳng ra, mọi người trên thế giới đều đang theo dõi cuộc tập kích Baal và nó làm gián đoạn cuộc sống thường nhật của họ. Vào lúc này, Tập đoàn S.A lại im lặng thì chả hay ho gì lắm. Không có lý do gì để làm vậy cả. Đây là lý do Chủ tịch Lim Cheolho tổ chức một cuộc họp báo quy mô lớn.
“Chuyện này là không thể thực hiện được ngay cả khi có nhiều người.”
Đám đông bị kích động. Các phóng viên - đang viết bài trong thời gian thực - đã tăng tốc độ gõ phím của họ.
“Tôi có thể nói nó giống như một con rồng không?”
Trong quá khứ, Chủ tịch Lim Cheolho đã chỉ định tộc rồng là các mục tiêu không thể bị săn. À thì, Grid đã đích thân chứng minh rằng ngay cả khi anh không thể giết chúng, anh vẫn có thể dùng chúng làm vật cưỡi, nhưng... bất luận thế nào, sự uy nghiêm của một con rồng vẫn là rất vĩ đại. Liệu với Baal thì có giống như vậy không?
Các bài báo mang tính chất suy đoán đã sắp tràn ra chỉ trong vài giây.
Rồi Chủ tịch Lim Cheolho lắc đầu. “Nó không giống một con rồng đâu.”
Những con rồng mà Lim Cheolho đang nói tới đương nhiên là Cổ Long. Đó là vì các Cổ Long mới là những chân long.
“Baal là mục tiêu sau chót của người chơi. Ông ta là một trong những mảnh nội dung cuối cùng.”
Chỉ là—
“Nhưng không phải là trong hình dạng hiện tại của ông ta”
Baal sử dụng nỗi sợ hãi của con người làm nguồn sức mạnh của mình. Lão ta không thể diệt vong chừng nào mọi người còn sợ mình. Lão ta không thể bị tập kích theo một nghĩa khác so với tộc rồng. Cần phải đạt được những điều kiện tiên quyết để biến điều không thể thành có thể. Đó là tạo ra một môi trường nơi mọi người cảm thấy hy vọng to lớn hơn nỗi sợ hãi của họ với Baal. Đó chẳng phải là điều mà số ít người chơi hoặc một nhóm người chơi có thể thực hiện được.
Hàng tỷ người chơi cần tương tác sâu đậm với các cư dân của Satisfy và gây dựng lòng tin. Một ví dụ đơn giản là mối quan hệ giữa Grid và Khan. Niềm hy vọng do Lim Cheolho thiết kế nảy sinh từ việc phần đa người chơi coi trọng các cư dân của Satisfy và nâng niu Satisfy nhiều như đời thực.
Cái tên “Satisfy” phản ánh những ước mong của Chủ tịch Lim Cheolho. Lim Cheolho muốn Satisfy phải đẹp đẽ, không như ngoài đời. Đại ác ma mang tên Baal là một kiểu cửa ngõ để tới một thế giới như thế. Đó vừa là cơ hội vừa là chìa khóa để đoàn kết mọi người đồng tâm đồng lòng. Lão ta không phải một sinh vật được tạo ra để một cá nhân đâm chết...
“Ớ?”
Lúc Chủ tịch Lim Cheolho đang bắt đầu giải thích...
Một tiếng xôn xao cất lên giữa các phóng viên đang ngừng gõ phím. Họ nhìn chằm chằm vào Chủ tịch Lim Cheolho với vẻ hoài nghi. À không, chính xác thì, họ đang nhìn chằm chằm vào màn hình siêu lớn đằng sau nơi ngài chủ tịch đang ngồi.
Chủ tịch Lim Cheolho quay lại và mặt ông ấy cứng đờ ra. Baal đã lộ nguyên hình. Đó là giai đoạn cuối cùng của cuộc tập kích Baal. Tức là Baal đã bị đẩy vào thế phòng thủ trong đôi chục phút Lim Cheolho di chuyển tới phòng họp báo này.
“Bằng cách nào...?”
Lúc Chủ tịch Lim Cheolho đang rất bối rối...
Kuaaack...
Baal bật ra một tiếng hét khi cổ lão ta bị Grid chém. Đó là một cảnh tượng không thể tin được. Trong trạng thái này, sức phòng thủ của Baal đã tăng ít nhất 20 lần, nhưng một mình Grid đã giáng một đòn đáng kể...
Morpheus thậm chí còn thêm vào một dòng gây sốc.
[Người chơi Grid đã phá kỷ lục gây ra sát thương cao nhất.]
“......”
***
Cái bóng lơ lửng trên đường chân trời—họ tự hỏi thứ đó lớn đến đâu khi mà có thể mơ hồ thấy được nó ngay cả từ chỗ này...
Diện mạo của Baal - được thấy từ xa - đã kích thích trí tưởng tượng của con người tới giới hạn. Các sứ giả cùng những thành viên tổ đội đều lo lắng cho Grid.
“Đi giúp thôi nào,” Asuka thúc giục.
Cô quăng đi cây rìu tay - lôi ra từ cái sọ của một ác quỷ sau lưng mình. Những chiếc lông vũ màu đỏ bay lất phất. Những chiếc lông vũ ban đầu có màu trắng đã rơi ra từ đôi cánh đã chuyển màu đỏ do máu của quỷ.
Kiyaaaaak!
Asuka không hề mê mẩn một vũ khí duy nhất. Cô thậm chí còn chưa lôi ra vũ khí rồng mà mình nhận được từ Grid trong buổi lễ bổ nhiệm thiên sứ. Cô cứ liên tục vung và đáp đi những vũ khí mới lấy ra từ kho đồ để tàn sát ác quỷ.
Tất cả chúng đều là những vật phẩm do Grid chế tác. Chúng là những vũ khí đã được cường hóa đều đặn mỗi lần Grid sử dụng Lời thỉnh cầu Sát cánh Cùng Tôi.
‘Cô ta lấy được tất cả những thứ điên rồ này ở đâu vậy nhỉ...’
Ibellin tặc lưỡi. Anh nhận ra rõ ràng rằng sự giàu có lẫn nỗi ám ảnh của Asuka là vô song, và quả quyết là mình không cần phải hỗ trợ cô ta.
“Tất nhiên là chúng ta phải đi rồi.”
Đây không phải là lý do anh đồng ý. Thậm chí trước cả khi Asuka có thể lên tiếng, cơ thể Ibellin đã quay về hướng của Grid sẵn rồi. Anh hành động như thủ lĩnh của các thiên sứ bảo vệ Grid. Anh định bay về phía Grid ngay khi rũ bỏ được lũ ác quỷ xung quanh mình.
Các thiên sứ khác cũng cảm thấy vậy. Côcacôla, Asuka, và 2 người đeo mặt nạ vàng với mặt nạ bạc...
Tất cả họ đều đang chuẩn bị lao đến chỗ Grid mà chả cần ai bảo mình.
‘Mấy người này là ai ta?’
Anh có cảm xúc tốt đẹp với những người không minh bạch này. Họ đáng tin cậy, như các đồng sự đã cùng nhau chiến đấu trong thời gian dài. Từ đầu thì, họ là những người mà Grid đã bổ nhiệm làm thiên sứ. Cảm thấy tin tưởng cũng đúng thôi. Thế nhưng, cảnh giác lại là điều không thể tránh khỏi.
Anh không sẵn lòng đặt niềm tin của mình vào những người giấu mặt lẫn tên sau chiếc mặt nạ và những người chỉ âm thầm thực hiện bổn phận của họ. Kiểu gì thì kiểu, đó cũng là khoảng thời gian 5 thiên sứ Vượt hạng vũ trang đồng tâm tiến về phía trước.
“Dừng lại.” Ai đó đã ngăn cản chuyện này.
Đó là Biban. Người đàn ông đứng khoanh tay và ngáp suốt trận chiến.
Có quá nhiều sinh vật ma quỷ cố gắng xâm nhập vào khu vực dưới lòng đất sau khi nghe tiếng gào thét của cục thịt đỏ... không như các thiên sứ - đã chạy đến và chiến đấu hết mình sau khi nghe báo cáo, ông ấy chẳng có nổi một giọt máu trên người mình.
“Không có bất kỳ điều gì mà mấy đứa có thể làm đâu. Mấy đứa sẽ chỉ bị giết như những con chó, ngay cả khi đến đúng giờ.”
“Im mồm.”
Asuka nghe bằng tai này và cho ra tai kia.
Một thành viên của Tòa tháp Thông thái—ông ấy là một Thánh Kiếm và đã trở thành một Thần Kiếm. Cô chửi vào mặt ông ấy cho dù đã biết danh tiếng của Biban.
Ibellin và Côcacôla lo âu. Tình trạng của Biban thật kỳ lạ khi nhìn vào, với một thanh kiếm gãy treo ở thắt lưng, nhưng ông ấy đâu phải đối thủ mà họ có thể đối xử một cách tùy tiện. Không phải là họ lo về việc Asuka đang tức giận. Vấn đề là cô không tôn trọng những mối quan hệ quý giá của Grid.
“V-Vô lễ!”
“Vô lễ cái nồi à?”
Asuka cười cợt Côcacôla - người đang la lên với mình - và cuối cùng đã bay lên trời. Đó là một phép bay hoàn chỉnh. Khả năng này có được là nhờ cánh thiên sứ. Cô rất thích nó. Chỉ tới giờ thì trò chơi mới ra dáng một trò chơi. Trước kia cô đã không thể rũ bỏ được nét đặc biệt của Satisfy - thứ dường như quá chân thực mặc dù nó không phải thật.
“Tin đồn nói ông là một lão già bị mất trí nhớ hả? Bọn tôi thật sự cần lắng nghe bất cứ cái gì ông nói à? Ngay từ đầu thì bọn tôi có đến tận địa ngục để giết đám lít nhít đâu? Một nửa bọn tôi thừa sức ở đây canh gác ở lối vào rồi. Tôi sẽ đi.”
“Ơhh...”
Họ tới đây để bắt lũ lít nhít thật còn gì? Lúc Ibellin sắp ngăn cản Asuka đang phấn khích...
Chát!
Trước khi anh nhận ra thì Biban đã đứng trước mặt Asuka và tát thẳng vào mặt cô. Rồi một điều đáng kinh ngạc xảy đến.
Asuka - một trong những người chơi mạnh nhất - đã rơi xuống đất mà thậm chí không phản ứng kịp. Tại tâm điểm của miệng hố lớn vừa mới được tạo ra do cú rơi, cô rùng mình khi cắm ngược đầu xuống đất.
Cô chết rồi à...?
Ibellin với Côcacôla không thể theo kịp tình hình và bị choáng.
“Hahat! Ông muốn đánh nhau chứ gì?” Asuka la hét khi nhảy lên. Cô còn năng động hơn cả trước. Đó là vì đặc điểm cuồng chiến binh của cô đã được kích hoạt. Máu của cô giảm đi rất nhiều vì bị Biban cho ăn tát. Nếu không nhờ giáp rồng thì máu có lẽ đã giảm xuống dưới một nửa rồi. Cuối cùng, cô lôi vũ khí rồng ra.
Thiên sứ đeo mặt nạ bạc - vẫn đang im lặng theo dõi tình hình - đã chuẩn bị bước ra. Rồi Biban xuất hiện trước mặt Asuka lần nữa. Ông ấy nắm lấy cổ áo cô và ném cô về phía đội quân ác quỷ mới đang tiếp cận.
“......”
Một thiên sứ trong sự kìm kẹp của điên loạn—Asuka đã bất ngờ bắt đầu tàn sát đội quân sinh vật ma quỷ và tàn bạo hơn nhiều so với Michael - kẻ từng xuất hiện tại Tòa Thánh của Giáo hội Rebecca. Quả là đáng thuyết phục khi cô được ban danh hiệu ‘Thiên sứ Điên loạn’.
“Đúng là một bằng hữu có ích,” Biban vui vẻ nói với nụ cười nhân từ. Ông ấy trông không giống một người vừa lấy đi nửa cái mạng của ai đó và ném họ vào giữa lòng địch.
Biban cảnh báo Ibellin đang chết lặng, “Trên chiến trường, đừng để các thuộc hạ làm mình lung lay.”
“...Vâng ạ.”
Trên thực tế, anh có lung lay chút nào đâu. Nếu Asuka mà không bước vào, Ibellin hẳn đã chạy ngay về hướng Grid rồi. Tuy nhiên, anh đã che giấu sự thật này. Anh không muốn bị đối xử như Asuka.
Sau câu trả lời ngượng nghịu của anh, Biban nói với anh lần nữa, “Hãy tập trung vào nhiệm vụ. Sở dĩ Grid giao các nhiệm vụ khác nhau cho ta và mấy đứa là vì điều tốt nhất thôi.”
Đó là những lời chứa đầy niềm tin mạnh mẽ. Ibellin đã có thể nhận ra rằng người đàn ông trước mặt mình có niềm tin tuyệt đối vào Grid. Anh nghĩ là mình muốn học hỏi từ người này.
“Trên hết, ngay bây giờ...” Biban mỉm cười với Ibellin đang gật đầu lia lịa và đưa mắt trở lại giữa chiến trường. Đó là nơi Asuka đang chém giết nhiệt tình. Nói cho chính xác thì là hơi cao hơn cô một chút.
Một ánh sáng lóe lên trên bầu trời trong tầm nhìn của Biban.
Ma thuật chăng?
Ibellin đề phòng, để rồi sớm không tin vào mắt mình. Thứ đang tiếp cận với tốc độ ánh sáng là cánh tay, chân, và thân của cái gì đó.
“Chúng ta không có đủ cơ duyên để rời khỏi đây.”
Khu vực dưới lòng đất nơi Yura và nhóm của mình đang vật lộn—Biban đã chặn lối vào đó trong khi rút Kiếm Gãy. Ông ấy nhận thức được.
Các mảnh vỡ của Asura - đã tách khỏi Baal sau khi lão ta trở thành một gã khổng lồ—chúng đang cố kết hợp với cục thịt đỏ. Ông ấy có linh cảm rằng mình không nên để chuyện đó xảy ra.
***
Cảm giác như đang chạy trên một sườn núi vuông góc vậy. Đỉnh núi chỉ vừa đủ chạm tới điểm cuối trường nhìn của anh...
Đây là ấn tượng của Grid lúc anh tăng tốc trên cơ thể quá to của Baal. Đó là một suy nghĩ ngắn ngủi. Sườn núi dường như lắc lư và tầm nhìn của anh xoay 360⁰. Đó là hậu quả từ chuyển động cánh tay của Baal - thứ mà Grid đang đặt chân lên. Baal hất bàn tay đang nắm lấy cổ Grid và điên cuồng vung vẩy cánh tay. Đó là để loại bỏ Grid.
Bang! Bang! Baaang!
Vụ nổ xảy ra mỗi lần Baal vung tay nghe thật điếc tai.
Giữa cơn bão dữ dội, thần tính màu cam mà Grid bọc quanh cơ thể mình đã lắc lư như thể sắp bị dập tắt. Nó trở nên yếu ớt trong chớp mắt.
Grid nghiến răng cầm cự. Anh cầm thanh kiếm đã cắm vào da của Baal như thể nó là một cây cột và treo mình lơ lửng.
Một cái bóng phủ lên cơ thể anh. Đó là cái bóng được tạo ra bởi lòng bàn tay của Baal lúc nó tấn công anh. Anh nghĩ rằng khung cảnh mà những con muỗi nhìn thấy ngay trước khi chúng chết sau khi hút máu người hẳn phải tương tự như những gì anh thấy lúc này.
Một gã khổng lồ sẽ đón nhận và an ủi người chết—sau khi trở lại hình dạng nguyên thủy, Baal đã áp đảo Grid bằng kích thước tuyệt đối của lão ta. Thế nhưng, sinh vật nhỏ hơn lại không bị lấn át.
Nếu Grid là một con muỗi thì ở đó còn có một hạt bụi. Đó là Bunhelier - đang ở hình dạng một con chuột màu đen. Kích thước khổng lồ của Baal đã cho ông ta thêm nhiều tự do và trước khi nhận ra, ông ta đã đậu trên vai Grid.
“...Nên là ngược lại mới đúng chứ?”
Grid bật ra một tiếng cười. Đó là một tiếng cười sảng khoái.
“Leo lên đi!”
Chít chít!
Bunhelier kêu lên lúc ông ta nhảy khỏi vai Grid. Đồng thời, ông ta làm nảy nở cơ thể mình, trong khi Grid bắn bản thân về phía ông ta.
Choang!
Bunhelier tiết lộ thân thể mình. Ông ta thuộc về phe nhỏ hơn giữa các Cổ Long, và có thân hình khá nhỏ so với Baal, nhưng vẫn đủ to. Do được bay tùy ý, Grid và Baal đã đại khái ở cùng tầm mắt với nhau.
“Tiến lên!”
“Ôhhhhhhh!!”
Bunhelier lao vào trong khi giải phóng pháp lực của mình. Grid đứng tựa vào cái sừng mọc cao hơn đầu anh và đã tung ra toàn lực.
Đó là một cảnh giống như 2 con quái vật khổng lồ đang va đụng.
Cảm giác như thể loại của trò chơi đã thay đổi.
Trang sử miêu tả cảnh ấy một cách tráng lệ. Nỗi sợ hãi của nhân loại đối với Baal đã tiếp tục mờ phai.
Trái với ý định của Chủ tịch Lim Cheolho, một con người duy nhất, được gọi là Grid, đã bén rễ vào thế giới. Tên của rễ cây ấy là hy vọng.